Đối Thoại Cuối
Bách Sử Nhân đến vào lúc hoàng hôn.
Không báo trước. Không dấu mực cảnh báo. Một khoảnh khắc trại vắng, chỉ bốn người ngồi quanh lửa bàn kế hoạch cho ngày mai, và khoảnh khắc sau, gã ngồi đó. Trên tảng đá phẳng cách lửa trại mười bước, chân xếp bằng, tay đặt trên đùi, mắt nhiều màu nhìn Mặc Huyền bằng ánh nhìn phức tạp mà hắn đã quen: nửa tò mò, nửa buồn, nửa kính trọng, nửa thương hại. Bốn thứ không nên ở cùng một ánh mắt nhưng ở cùng một kẻ bốn trăm tuổi thì được.
Hứa đứng bật dậy. Tay nắm bút sử, mực sẹo từ cổ tay đến khuỷu sáng nhẹ.
– Ngồi xuống, Mặc Huyền nói, mắt không rời Bách Sử Nhân. Gã không đến đánh.
Hứa nhìn gã, nhìn Mặc Huyền, rồi chậm rãi ngồi xuống. Bút vẫn trong tay.
Lục không đứng dậy. Hắn chỉ mở mắt (đang chợp), nhìn gã, rồi nhắm lại. Mặt phẳng. Kiểu mặt của người đã thấy đủ thứ đáng sợ và quyết định không sợ thêm.
Tạ Yên nhìn gã. Mắt cô sắc, kiểu sắc khi cô đang đọc ai đó mà không cần ký ức gốc. Cô không sợ Bách Sử Nhân. Cô sợ thứ gã MUỐN, nhưng gã bản thân thì không.
Bách Sử Nhân mỉm cười. Nụ cười buồn, kiểu buồn của bốn trăm năm, kiểu buồn không còn sắc nữa mà trở thành nền, thành thói quen, thành cách mặt gã nghỉ ngơi.
– Đời mười bảy, gã nói. Giọng nhiều tầng, kiểu giọng khi nhiều mảnh gom lại, mỗi mảnh nói hơi lệch nhịp nên giọng vang vọng kiểu đá hồi âm. Ngươi tìm thấy ranh giới.
Không phải câu hỏi. Gã biết.
– Ngươi chuẩn bị vào.
Cũng không hỏi. Gã biết.
– Ta đến nói chuyện, gã nói. Lần cuối. Trước khi ngươi vào biển mà có thể không ra.
Mặc Huyền đứng dậy. Đi đến tảng đá. Ngồi đối diện Bách Sử Nhân, cách hai bước. Gần đủ để nói nhỏ, xa đủ để chạy nếu cần (dù chạy khỏi kẻ bốn trăm tuổi phân tán trăm mảnh là ảo tưởng).
Gã nhìn hắn. Mắt nhiều màu: nâu, xanh, xám, đen, mỗi con mắt từ một phiên bản lịch sử, mỗi con mắt đã nhìn một thế giới khác. Tóc nửa đen nửa bạc, gió chiều thổi nhẹ, và hắn nhận ra: gã không đáng sợ. Gã đáng THƯƠNG. Bốn trăm năm tồn tại bằng cách tách mình thành trăm mảnh, mỗi mảnh ở một lớp lịch sử, không bao giờ nguyên vẹn, không bao giờ đủ, không bao giờ ở một nơi đủ lâu để gọi là nhà.
– Ngươi muốn nói chuyện với Sử Hải, gã nói.
– Đúng.
– Ta đã thử. Bốn trăm năm trước.
– Ta biết. Ngươi đã kể.
Gã gật.
– Nó không nghe.
– Vì ngươi không hỏi. Ngươi ra lệnh.
Gã im. Mắt nhiều màu nhìn hắn, nhìn lâu, kiểu nhìn của người đang cân nhắc có nên giận hay không. Rồi quyết không.
– Có lẽ, gã nói. Bốn trăm năm trước, ta vào Sử Hải với ý đồ rõ ràng: khôi phục lịch sử gốc. Ta viết lên biển: "Hãy quay về. Hãy trả lại thế giới thật." Biển nuốt mực ta. Im lặng. Đẩy ta ra. Ta thử lại. Lại nuốt. Lại im. Lại đẩy. Bảy lần. Lần thứ bảy, biển nói MỘT CÂU.
Mặc Huyền nhìn gã.
– Câu gì?
Bách Sử Nhân nhìn xa. Mắt nhiều màu mờ đi, kiểu mờ của người đang nhìn ký ức bốn trăm năm trước, xa đến mức gần như ngoài tầm với.
– "Ngươi muốn ta quay về ĐÂU?"
Im lặng. Gió thổi. Lửa trại nổ nhẹ phía sau.
– Ta không trả lời được, gã nói. Vì ta cũng không biết "gốc" là gì. Gốc nghìn năm trước? Mười nghìn năm? Trước khi có Sử Đạo? Trước khi có con người? Biển hỏi đúng câu ta không có đáp án.
Mặc Huyền nghe. Và hiểu. Bách Sử Nhân bốn trăm năm đấu tranh cho "lịch sử gốc" mà chính gã cũng không biết gốc ở đâu. Giống Hứa nói trong đêm lửa trại: "Gốc nào? Nghìn năm trước? Mười nghìn năm? Trước khi có con người?"
– Vậy ngươi làm gì? Mặc Huyền hỏi.
– Ta giận, gã nói. Đơn giản. Biển không nghe. Ta giận. Rồi ta ra ngoài, tách mình thành trăm mảnh để Sử Quan không xóa được, và bắt đầu viết lại bằng tay. Nếu biển không quay về, ta tự viết. Tùng Lâm. Bạch Vân. Và sẽ tiếp tục.
– Ngay cả khi biết viết lại là giết người, Mặc Huyền nói. Lưu Thị Hà mất chồng. Trẻ con mất cha. Ông Mã nặn rồi đập.
Gã nhìn hắn. Mắt không giận. Mệt.
– Ta biết. Ta nhìn họ khóc. Bốn trăm năm. Mỗi lần viết lại, ta nhìn người khóc. Và ta BIẾT đó là giá.
– Vậy tại sao không dừng?
– Vì không ai cho ta lý do dừng.
Câu đó. Lại câu đó. Gã nói lần trước ở ranh giới Tùng Lâm. Tạ Yên đã chỉ ra: gã chờ ai đó cho gã lý do dừng. Bốn trăm năm tìm lý do mà không thấy.
– Ta không đến cho ngươi lý do, Mặc Huyền nói.
Gã nhìn hắn. Nhướn mày. Nhẹ.
– Không?
– Không. Lý do phải tự ngươi tìm. Ta đến để hỏi ngươi câu khác.
Gã nghiêng đầu. Tò mò. Kiểu tò mò chân thật, kiểu tò mò hiếm ở kẻ bốn trăm tuổi.
– Hỏi.
Mặc Huyền nhìn gã. Thẳng. Mắt nhìn mắt nhiều màu.
– Nếu lịch sử gốc không tồn tại, nếu không có "quay về" vì không biết về đâu, nếu mọi phiên bản đều đã bị sửa đến mức không phiên bản nào còn nguyên, thì ngươi viết lại ĐỂ LÀM GÌ?
Gã im.
– Ngươi nói viết lại vì thế giới SAI. Nhưng thế giới nào ĐÚNG? Ngươi không biết. Ngươi THỪA NHẬN không biết, vì biển đã hỏi và ngươi không trả lời được. Vậy ngươi viết lại không phải vì đúng. Ngươi viết lại vì GIẬN. Giận biển không nghe. Giận Sử Quan sửa. Giận bốn trăm năm cô đơn.
Gã nhìn hắn. Mắt nhiều màu sáng lên, sáng kiểu sáng của ai đó vừa bị nói trúng thứ không muốn nghe nhưng biết là thật.
– Có lẽ, gã nói. Nhẹ. Bốn trăm năm. Không ai nhớ tên thật ta. Trăm mảnh, mỗi mảnh ở một nơi, không mảnh nào đủ. Ngươi biết cô đơn, đời mười bảy. Bốn năm vô hình. Nhân với một trăm.
Im lặng. Mặc Huyền không nói. Vì gã đúng. Hắn biết cô đơn. Và hắn biết: nếu cô đơn đủ lâu, người ta làm bất cứ gì để cảm thấy mình tồn tại. Viết lại thế giới chỉ là phiên bản cực đoan của đứa trẻ bị bỏ rơi đập vỡ đồ để người lớn nhìn.
Bách Sử Nhân nhìn hắn. Rồi hỏi. Câu hỏi mà Mặc Huyền biết sẽ đến nhưng không chuẩn bị được đáp án:
– Ngươi vào Sử Hải. Nói chuyện. HỎI nó. Tốt. Nhưng nếu nó trả lời: "Ta muốn viết lại tất cả"?
Mặc Huyền nhìn gã.
– Nếu Sử Hải nói: "Thế giới hiện tại sai. Mọi thứ phải khác." Nếu nó nói: "Con người đã viết sai nghìn năm, ta sửa." Ngươi làm gì?
Im lặng.
– Ngươi nghe nó? Để nó viết lại? Để nó xóa mọi thứ con người tạo ra trong nghìn năm, xóa Tùng Lâm, xóa Vân Đô, xóa quán trà, xóa Tạ Yên, xóa Hứa, xóa Lục, xóa mọi người ngươi biết?
Im lặng.
– Hay ngươi chống? Chống biển? Như Sử Quan chống? Và trở thành Hàn Mộ phiên bản mới, giữ bất biến vì SỢ thay đổi?
Mặc Huyền nhìn gã. Nhìn lửa. Nhìn bút gãy trong tay. Mực sáng. Bút rung.
Nếu Sử Hải muốn viết lại tất cả. Ta làm gì?
Ta muốn HỎI nó. Nhưng hỏi không có nghĩa là thắng. Hỏi là mở cánh cửa, và sau cánh cửa có thể là thứ ta không chịu nổi.
Nếu câu trả lời của biển là "xóa hết"?
Hắn không biết. Thật sự không biết.
– Ta không biết, hắn nói. Thẳng. Không giấu.
Bách Sử Nhân nhìn hắn. Lâu.
– Ít nhất ngươi thật, gã nói. Nhẹ. Kiểu nhẹ của sự tôn trọng. Mười sáu đời, ai cũng có đáp án sẵn trước khi vào. Đời thứ năm: "Ta sẽ phong ấn." Đời thứ chín: "Ta sẽ điều khiển." Đời mười hai: "Ta sẽ viết lại." Ta: "Ta sẽ khôi phục." Tất cả sai. Vì tất cả mang đáp án trước khi nghe câu hỏi.
– Và ngươi? Mặc Huyền hỏi. Bốn trăm năm. Đáp án ngươi mang có giúp gì không?
Gã cười. Buồn. Mệt.
– Không.
Im lặng. Hai người ngồi đối diện, một đứa trẻ hai mươi mấy tuổi mất ký ức và một ông già bốn trăm tuổi phân tán trăm mảnh. Hoàng hôn nhuộm đỏ trời tây, và giữa hai người, không khí nặng kiểu nặng của thứ gì đó sắp kết thúc.
– Ta chúc ngươi may mắn, Bách Sử Nhân nói. Đứng dậy. Chậm. Mắt nhiều màu nhìn Mặc Huyền lần cuối, nhìn kiểu nhìn của người đang nhìn thứ nhắc gã về chính mình bốn trăm năm trước: trẻ, mạnh, tin vào thứ gì đó, chưa biết thế giới có bao nhiêu cách làm người thất vọng.
– Nhưng ta không dừng, gã nói. Nếu ngươi thất bại trong Sử Hải, ta sẽ hoàn thành. Viết lại mọi thứ.
– Vì thế giới không xứng được giữ? Mặc Huyền hỏi.
Gã nhìn hắn. Và lần đầu, nụ cười gã không buồn. Chỉ mệt.
– Vì ta không biết làm gì khác.
Thật hơn "thế giới không xứng." Thật đến đau. Bốn trăm năm, và kẻ mạnh nhất trong Sử Đạo (ngoài biển) không dừng được vì không biết làm gì nếu dừng.
Giống ta. Nếu không viết, ta là gì? Nếu không tìm Sử Hải, ta đi đâu? Nếu không có mục tiêu, ta tồn tại để làm gì?
Nhưng ta có Tạ Yên. Có Hứa. Có Lục. Có bốn người quanh lửa trại mỗi đêm.
Gã không có ai. Bốn trăm năm.
Mặc Huyền nhìn gã. Và nói, nhẹ, kiểu nói của người không chắc nhưng muốn thử:
– Nếu ta không thất bại thì sao?
Gã dừng. Đã bắt đầu phân tán, rìa áo mờ, mắt nhạt, trăm mảnh sắp tách. Nhưng dừng.
– Nếu ta nói chuyện được với Sử Hải. Nếu biển NGHE. Nếu có cách khác ngoài viết lại hay đông cứng. Ngươi có nghe không?
Gã nhìn hắn. Mắt nhiều màu sáng lên. Kiểu sáng không phải giận hay buồn. Kiểu sáng của thứ gì đó mà gã đã tắt từ lâu nhưng chưa tắt hẳn: hy vọng.
– Bốn trăm năm, gã nói. Không ai hỏi ta câu đó.
Rồi gã phân tán. Trăm mảnh bay về trăm hướng, mỗi mảnh mỏng hơn gió, nhẹ hơn bụi, và Mặc Huyền đứng giữa trăm mảnh bay, cảm nhận mỗi mảnh chạm qua da hắn, nhẹ, ấm, buồn.
Và mảnh cuối cùng, mảnh nhỏ nhất, bay qua tai hắn, mang theo giọng nhỏ, nhỏ hơn thì thầm:
– Có lẽ.
Tạ Yên đến cạnh.
– Gã nói gì?
– Gã hỏi ta câu ta không trả lời được.
Cô nhìn hắn.
– Câu nào?
– Nếu Sử Hải muốn viết lại tất cả, ta làm gì.
Im lặng. Tạ Yên nghĩ. Lâu. Kiểu nghĩ của cô: mắt nhìn xa, ngón tay gõ nhẹ lên sổ, không vội, không chậm.
Rồi cô nói:
– Ngươi không cần đáp án trước khi vào. Ngươi cần NGHE trước khi trả lời.
Mặc Huyền nhìn cô.
– Mười sáu đời mang đáp án sẵn, tất cả sai. Gã bốn trăm tuổi mang đáp án sẵn, cũng sai. Đáp án đến TRƯỚC khi nghe câu hỏi luôn sai. Vào. Nghe. Rồi tính.
Hắn nhìn cô. Và gật.
Cô đúng. Luôn đúng kiểu đúng đơn giản đến mức ta bỏ qua.
Không mang đáp án. Mang câu hỏi. Và chịu nghe.
Đó là tất cả.
Hắn quay lại lửa trại. Hứa ngồi im, bút đã cất, mắt nhìn hắn bằng ánh nhìn phức tạp: nửa lo, nửa tin, nửa muốn nói gì đó nhưng quyết không. Lục nằm, mắt nhắm, nhưng Mặc Huyền biết hắn nghe hết, vì khóe miệng Lục cong nhẹ, kiểu cong khi hắn đồng ý mà không muốn nói.
Mặc Huyền ngồi xuống. Nhìn lửa. Bút gãy trong tay, sáng, ấm, rung nhẹ.
Ngày mai. Vào biển.
Không mang đáp án. Chỉ mang câu hỏi.
Và Tạ Yên.
Đó là đủ.