Người Viết Sử
Chương 27: Xóa
Chương 27

Xóa

Sáng. Quán trà Cố Nhân.

Mặc Huyền đến sớm, trời vừa sáng, sương chưa tan. Bà Châu mở cửa, quét lá, nhóm bếp. Lão kiếm khách đã ngồi góc, bình thường, thanh kiếm dựa ghế, chén trà trước mặt.

Lão thấy hắn, cười:

— Sớm quá, tiểu huynh đệ. Chưa sáng hẳn mà đã đến.

Hắn ngồi xuống. Trà nóng. Mùi quen. Gỗ xỉn. Tường vôi. Bình thường.

Bình thường. Giữ cho bình thường.

Tạ Yên đến sau, ngồi bàn cạnh, mở sổ, giả vờ đọc. Mắt cô quét cửa quán mỗi vài giây.

Lão kể chuyện, sáng nay kể về lần đầu xuống núi Thanh Sơn. Mười sáu tuổi, một thanh kiếm gỗ, ba xâu tiền đồng. "Sư phụ nói: đi đi, kiếm pháp học rồi, còn lại phải tự học ngoài đời. Lão phu đi, run. Vì không biết đời rộng bao nhiêu."

Hắn nghe. Mỗi chi tiết, ghi nhớ. Không phải để viết lịch sử nữa. Để nhớ.

Mười sáu tuổi. Kiếm gỗ. Ba xâu tiền. Lão đã từng trẻ, từng sợ, từng bước đi đầu tiên.

Bà Châu mang thêm trà. Hỏi lão: "Hôm nay ông kể chuyện gì vậy? Nghe giọng ông vui." Lão cười: "Kể chuyện hồi trẻ thôi bà. Già rồi hay nhớ lại." Bà lắc đầu: "Ông ba mươi năm ngồi đây, tôi nghe hoài mà không chán." Rồi quay vào bếp.

Mặc Huyền nhìn cảnh ấy. Bình thường. Đẹp. Mỗi sáng đều giống nhau, lão, bà Châu, trà, chuyện cũ.

Mỗi sáng. Ba mươi năm.

Gió lạnh lùa qua khe cửa. Tạ Yên ngẩng lên, nhìn hắn. Mắt cô khẽ nhíu.

Hắn cũng cảm thấy.

Không khí thay đổi. Không phải gió. Không phải tiếng động. Mà, mật độ. Không gian nặng hơn. Như ai đặt tay lên ngực hắn, ấn nhẹ.

Lão kiếm khách dừng kể. Tay lão đặt lên chuôi kiếm, chậm, tự nhiên, như phản xạ cũ. Mắt lão sắc lại.

— Có người đến.

Cửa quán mở.

Không phải đẩy, mở. Nhẹ. Chính xác. Như thể cửa tự mở ra đón.

Người bước vào.

Cao. Gầy. Áo đen dài, vải tốt, không hoa văn. Tóc búi gọn, mấy sợi bạc ở thái dương. Mặt, mặt của người đọc sử mấy chục năm: không cảm xúc rõ ràng, không giận, không vui. Chỉ quan sát. Ghi nhận. Phán xét.

Hàn Mộ.

Đi sau, Lục Vô Thanh. Áo xám, mặt nhợt, bước nhỏ hơn bình thường. Mắt nhìn xuống.

Hàn Mộ đứng giữa quán. Nhìn quanh, chậm. Nhìn tường vôi ố. Nhìn bàn ghế gỗ cũ. Nhìn bà Châu đang lúi húi trong bếp.

Rồi nhìn Mặc Huyền.

Không ngạc nhiên. Không tò mò. Nhìn, như nhìn cuốn sách mở.

Rồi nhìn Tạ Yên. Nhíu mày, nhẹ, thoáng. Nhận ra. Nhưng không nói gì.

Rồi nhìn lão kiếm khách.

Dừng.

Mắt Hàn Mộ, lần đầu tiên, có thứ gì đó. Không phải giận. Không phải khinh. Gần hơn với... mệt mỏi. Kiểu người dọn dẹp bừa bộn mỗi ngày, thấy thêm một đống mới.

— Nhân vật hư cấu, — hắn nói.

Giọng hắn, trầm, đều, không lên không xuống. Như đọc dòng ghi chú trong sổ.

— Hai dòng chữ. Ba mươi năm ký ức giả. — Hắn nghiêng đầu, nhìn lão kỹ hơn. — Không. Không phải hai dòng. Chấp Bút đời mười bảy đã viết sâu hơn. Gốc trong Sử Hải. Kỹ lưỡng. — Giọng hắn bình thản. — Nhưng vô ích.

Mặc Huyền đứng dậy. Ghế ngã ra sau.

— Đừng —

Hàn Mộ nhìn hắn. Lần đầu, nhìn thẳng. Mắt đen, sâu, lạnh. Không ghét. Không thương. Chỉ, biết.

— Ngươi viết — bản quan xóa. Đó là trật tự. Từ trước khi ngươi sinh. Trước cả sư phụ ngươi.

— Lão — lão không phải vật. Lão có sáu mươi năm —

— Giả. — Một chữ. Cắt ngang. — Sáu mươi năm giả. Mỗi ký ức trong đầu lão — là mực. Mực ngươi viết. Bản quan chỉ rửa sạch.

Lão kiếm khách đứng dậy. Chậm. Thanh kiếm rời ghế, tay lão nắm chuôi. Không rút. Chỉ giữ.

— Ngươi nói ta, — lão nói. Giọng lão — bình tĩnh. — Ngươi nói ký ức ta giả.

Hàn Mộ nhìn lão. Một thoáng gì đó chạy qua mắt hắn, nhưng tắt ngay.

— Ngươi không hiểu. Và không cần hiểu.

Rồi, Hàn Mộ bước tới. Một bước. Đặt tay lên bàn lão ngồi.

Tay trần, không bút, không mực, không sách. Năm ngón, bình thường.

Nhắm mắt.

Mặc Huyền cảm nhận, trong ngực, ở chỗ bút gãy nằm trong túi áo, lạnh. Cực lạnh. Như ai nhúng bút vào nước đá. Sử Hải chao đảo ở đâu đó sâu bên dưới, hắn cảm thấy, dù không lặn. Sóng. Gì đó bị XÉ khỏi biển.

Hắn lao tới, tay với —

Nhưng.

Lão kiếm khách, tóc bạc, lưng thẳng, thanh kiếm, mắt nheo, sáu mươi năm —

Không còn.

Không phải biến mất từ từ. Không phải tan dần. Ngay lập tức. Như tắt đèn. Một khoảnh khắc, có. Khoảnh khắc sau, không.

Ghế lão ngồi, trống. Chén trà trước mặt lão, không còn. Thanh kiếm dựa ghế, không còn. Vết chai trên ghế gỗ (ba mươi năm lão ngồi, gỗ mòn), biến. Ghế gỗ trở về nguyên trạng. Như mới.

Không. Không phải "như mới". Như chưa bao giờ ai ngồi.

Mặc Huyền đứng, tay vẫn giơ, tay với vào không. Chỗ lão ngồi. Không còn gì.

Không còn gì.

Bà Châu quay ra từ bếp, tay cầm khăn lau.

— Ơ? — Bà nhìn bàn góc. — Sao bàn đó trống nhỉ?

Rồi bà chớp mắt. Nhíu mày. Lắc đầu, tự mình. Quay lại lau quầy. Quên.

Ba mươi năm. Bà quên trong một giây.

Mặc Huyền nhìn bà Châu. Bà lau quầy, bình thường. Mắt bà, không đau, không buồn, không mất mát. Vì với bà, không có gì để mất. Lão chưa bao giờ tồn tại. Ba mươi năm trà mỗi sáng, bốc hơi.

Thằng Sửu, sẽ không nhớ ai cho kẹo. Quách thợ rèn, sẽ không nhớ bạn già. Bà vợ lão, không có, lão không có vợ. Nhưng mạng lưới: quán phở gần nhà, chủ quán biết lão. Không biết nữa.

Hàn Mộ mở mắt. Tay rời bàn. Quay lại, nhìn Mặc Huyền.

Giọng hắn vẫn bình thản. Không đắc ý. Không tàn nhẫn. Chỉ, thực tế.

— Ngươi viết lão sâu. Gốc trong Sử Hải. Kỹ. — Hắn nghiêng đầu. — Nhưng gốc là gốc. Bản quan xóa CÂY — gốc không mọc lại được nếu không có ai tưới.

Anchor. Gốc trong Sử Hải. Vẫn còn, nhưng không đủ. Hàn Mộ xóa phần bên NGOÀI hoàn toàn. Phần bên trong... nén. Chôn. Không mất, nhưng không thể tự phục hồi.

— Ngươi hiểu chưa?

Mặc Huyền nhìn hắn. Không trả lời. Không thể trả lời, miệng khô, tay run, chân đứng không vững.

— Mọi thứ ngươi viết — bản quan xóa được. Bất kỳ thứ gì. Nhân vật. Sự kiện. Ngõ hẻm. Quán trà. — Hắn liếc quanh quán. — Bản quan chưa xóa quán này. Vì quán THẬT — không phải ngươi tạo. Nhưng nếu ngươi tiếp tục — bản quan sẽ xóa mọi DẤU VẾT ngươi để lại. Cho đến khi Vân Đô sạch.

Hắn quay lưng. Bước ra cửa.

Dừng.

— Chấp Bút đời mười bảy. — Không quay lại. — Sư phụ ngươi giấu ngươi. Cứu mạng ngươi. Cái giá: ông ấy mất TẤT CẢ. Ngươi muốn lặp lại?

Rồi bước đi. Áo đen mất trong sương sáng.

Lục Vô Thanh đứng ở cửa, nhìn Mặc Huyền. Một thoáng. Mắt hắn, không trống. Có gì đó. Hối hận? Không đủ mạnh để gọi là hối hận. Gần hơn với, bất lực.

Rồi Lục cũng đi. Biến mất sau góc tường.

· · ·

Quán trà Cố Nhân. Vẫn mở. Bà Châu vẫn lau bàn.

Mặc Huyền đứng giữa quán. Tạ Yên bên cạnh, mặt cô trắng, tay nắm chặt sổ.

Bàn góc, trống. Sạch. Không vết chai. Không mùi kiếm dầu. Không có gì.

Lão. Sáu mươi năm. Tóc bạc. Kiếm bên ghế. "Kiếm để giữ. Giữ người, giữ lòng." "Đợi thứ gì đó đáng để đứng dậy."

Đợi ba mươi năm. Rồi bị xóa trong một giây.

Hắn ngồi xuống. Chỗ lão ngồi. Ghế gỗ, cứng, lạnh. Không có vết mòn.

Lão. Lão có biết không? Một giây trước khi biến mất, lão có biết không?

Lão đứng dậy. Cầm kiếm. Lão BIẾT có nguy hiểm. Linh cảm chiến binh, sáu mươi năm. Lão biết.

Nhưng lão không kịp. Không ai kịp. Ý niệm, nhanh hơn kiếm.

Tạ Yên ngồi xuống cạnh hắn. Im.

Rồi, nhẹ:

— Anchor vẫn còn.

Hắn nhìn cô.

— Hắn nói gốc vẫn còn. "Không mọc lại nếu không có ai tưới." — Cô mở sổ. — Nghĩa là: gốc trong Sử Hải không bị phá. Chỉ bị chôn. Nếu có ai VÀO Sử Hải, tìm gốc, tưới lại bằng mực — lão có thể quay về.

— Hắn nói vậy để dụ ta lặn, — hắn nói. Giọng khàn. — Hắn biết ta sẽ lặn. Hắn MUỐN ta lặn. Vì Sử Hải nuốt người — lặn đủ sâu, ta không quay về. Giải quyết gọn gàng.

— Có thể, — cô nói. — Nhưng cũng có thể hắn nói THẬT. Vì hắn không cần nói dối — hắn mạnh hơn. Nói thật hay nói dối đều không thay đổi kết quả.

Hắn nhìn bàn trống.

Lão. Nếu còn cơ hội, dù nhỏ, ta có bỏ không?

— Không hôm nay, — cô nói. — Ngươi vừa mất hai ngày. Lặn ngay — chết.

— Ta biết.

— Nghỉ. Hồi phục. Khi nào sẵn sàng — ta lặn.

Hắn nhìn cô.

— "Ta lặn"?

— Ngươi lặn. Ta giữ. Như mọi lần.

Im lặng.

Bà Châu đi ngang, "Hai người uống trà không? Sáng rồi, nước sôi rồi đây." Nhìn họ, chớp mắt, "Ơ, cậu... à mà thôi. Hai chén nhé?"

Bà mang trà. Hai chén. Không phải ba.

Không bao giờ ba nữa.

Mặc Huyền cầm chén. Nóng. Trà bà Châu, rẻ nhưng pha đúng cách. Mùi quen.

Lão uống trà này mỗi sáng. Ba mươi năm. Giờ, bà Châu rót hai chén. Không biết thiếu ai.

Hắn uống. Nước mắt, không. Hắn không khóc. Giống lão nói: nghe tin Tiểu Quang chết, không khóc. Chỉ ngồi. Cả đêm. Nhìn lửa trại tắt.

Lão dạy ta điều đó sáng nay. "Không biết làm gì khác." Rồi lão bị xóa chiều nay.

Không. Sáng nay. Lão vừa kể xong, rồi hắn đến.

Hắn đặt chén xuống. Tay, run nhẹ. Nhìn tay, vết mực đen, ba ngón, lạnh.

Ta sẽ tìm ngươi, lão. Trong Sử Hải. Gốc ngươi ở đó. Ta viết sâu, ta sẽ tìm lại.

Nhưng không phải hôm nay. Hôm nay, ta chỉ ngồi. Như lão đã ngồi ba mươi năm.

Đợi.

Tạ Yên gấp sổ. Nhìn hắn. Không nói "mọi thứ sẽ ổn" vì cô không nói dối. Chỉ ngồi. Cạnh hắn.

Quán trà Cố Nhân. Sáng đông. Hai chén trà bốc khói.

Bàn góc, trống.

Ch.27/115
1.865 từ