Viết Tên Cho Hư Vô
Sử Hải.
Hắn biết mình đã vào vì mọi thứ thay đổi cùng lúc. Ánh sáng khác (không phải nắng chiều, không phải ánh lửa, ánh sáng kiểu chữ phát quang, kiểu mười nghìn năm ký ức tự chiếu). Không khí khác (nặng, ẩm, mùi mực cũ và giấy mốc, mùi thư viện vô tận). Âm thanh khác (không gió, không chim, chỉ tiếng sóng xa, sóng chữ, sóng ký ức vỗ vào bờ nào đó hắn không nhìn thấy).
TY đứng phía trước. Lưng thẳng. Sổ mở. Bút trên giấy. Mắt nhìn thẳng vào không gian Sử Hải, mắt miễn nhiễm, mắt không bị biển đọc, nên biển MỞ ĐƯỜNG trước mặt cô. Kiểu mở đường lần trước: sàn sách tách ra, tường giãn, lối đi hình thành nơi cô bước.
Hắn theo cô. Bút gãy sáng mạnh, sáng hơn bên ngoài gấp bội, sáng kiểu mảnh Sử Hải trở về với biển, kiểu đoạn xương nhận ra cơ thể.
Hàn Mộ bước vào sau hắn. Và hắn quay nhìn.
Ông đứng sững. Mắt mở to. Mắt kiểu mắt kẻ bốn mươi năm niêm phong thứ gì đó mà chưa bao giờ nhìn vào bên trong, bây giờ nhìn, và thấy.
Sử Hải. Thư viện vô tận. Giá sách cao đến không thấy trần. Sách cũ, sách mới, sách viết bằng mực đen mực xanh mực trắng mực đỏ. Mỗi cuốn là một đoạn lịch sử. Mỗi trang là một đời người. Mỗi nét chữ là một ký ức ai đó đã sống. Và tất cả, tất cả phát sáng, nhẹ, kiểu sáng của thứ sống.
Hàn Mộ nhìn. Và hắn thấy mắt ông đổi. Từ sốc sang hiểu sang đau sang sốc lại. Bốn mươi năm ông niêm phong thứ này. Đè nó. Bịt nó. Gọi nó là nguy hiểm. Và bây giờ ông đứng TRONG nó, và nó đẹp, và nó sống, và nó ĐAU.
– Đây là... Ông thì thầm. Giọng run. Lần đầu hắn nghe Hàn Mộ run.
– Sử Hải. Hắn nói. Nhẹ. Giấc mơ tạo thực tại. Đang đau. Đang gọi.
Ông nhìn hắn. Mắt ướt (không khóc, kiểu ông, kiểu Đại Sử Quan, nhưng ướt, kiểu ướt khi thứ bên trong phá vỡ thứ ông xây suốt đời). Rồi ông hít thở. Sâu. Và đi tiếp.
BSN bước vào cuối cùng. Gã không sốc. Gã im. Mắt nâu nhìn quanh, kiểu nhìn khi nhận ra nơi mình cảm nhận bốn trăm năm từ bên ngoài, bây giờ thấy từ bên trong. Kiểu nhìn khi thấy nhà lần đầu.
– Bốn trăm năm ta ở ngoài cửa. BSN nói. Thấp. Bây giờ ta vào.
· · ·
TY dẫn đường. Mắt cô mở đường trong Sử Hải, giá sách tách ra, sàn trải, lối đi hình thành. Hắn theo, bút gãy dẫn (bút biết đường, bút rung hướng trung tâm, hướng lỗ hổng, hướng vết thương gốc).
Hàn Mộ đi cạnh hắn. Im. Mắt nhìn quanh liên tục, kiểu nhìn kẻ đang xây lại thế giới quan trong khi đi. Mực xanh Sử Quan dưới da ông phát sáng, nhẹ, kiểu sáng khi mực gặp nguồn. Biển không coi mực Sử Quan là xâm nhập. Biển nhận ra mực ông, kiểu biển nhận ra phần của mình đã tách ra lâu rồi. TY đi cạnh ông, giữ, phòng khi biển thay đổi ý.
BSN đi cuối. Nguyên khối. Mực bốn trăm năm nén thành một, dày, sẫm, nặng. Biển nhìn BSN (hắn cảm nhận được: biển NHÌN, kiểu nhìn, kiểu chú ý), nhìn mực cũ nhất ngoài mực trắng nguyên thủy. Biển không đẩy. Biển nghe.
Xuống. Sâu hơn. Qua tầng sách cổ, qua Kho Nguyên Bản (nơi hắn đã thấy lần trước, vết cào nguyên thủy trên tường đá), qua lớp sâu nhất nơi ánh sáng chữ yếu dần, nơi sách thưa dần, nơi không khí nặng như nước.
Và đến.
Trung tâm. Lỗ hổng.
Hắn nhìn. Và thấy.
Lỗ hổng xám hơn lần trước. Lần trước, khi hắn viết một mình, lỗ hổng đen. Hắn viết, lỗ hổng thở, sáng từ đen thành xám. Bây giờ vẫn xám, kiểu xám giữ được, kiểu xám chờ.
Nhưng vẫn mở. Vẫn hút. Nỗi trống vẫn tỏa ra từ trung tâm, kiểu tỏa kiểu hơi lạnh bốc lên từ giếng sâu.
Hắn cảm nhận: dư vân Kẻ Vô Danh ở đây, nhẹ hơn bên ngoài (bên ngoài gã tràn ra, ở đây gã thu về), kiểu dư vân hình người, kiểu absence có ý thức. Gã không nói. Chờ.
– Đây? Hàn Mộ hỏi. Giọng thấp. Nhìn lỗ hổng.
– Đây. Hắn nói. Trung tâm. Nơi Người Viết đầu tiên tự xóa mình. Nơi vết thương bắt đầu.
Hàn Mộ nhìn. Lâu. Mắt ông đổi lần cuối (sắc, kiểu sắc khi đã hiểu hết và sẵn sàng). Và ông nói, giọng nhẹ nhưng chắc:
– Bắt đầu.
· · ·
Bốn người đứng quanh lỗ hổng. Bốn hướng. Bốn loại mực.
Hắn phía bắc. Bút gãy trong tay. Hai chữ sáng rực, sáng nhất từ khi hắn nhặt bút lên bốn năm trước. Mực đen NVS trên cẳng tay lạnh buốt, kéo hắn vào biển, kiểu kéo của thứ muốn hắn ở lại.
TY phía đông. Sổ mở. Bút trên giấy. Mắt nhìn lỗ hổng, mắt miễn nhiễm, mắt Sử Hải không đọc được. Cô là gương phẳng, phản chiếu sự thật, không bẻ cong.
Hàn Mộ phía nam. Tay không. Mực xanh Sử Quan sáng dưới da, sáng mạnh hơn bên ngoài, kiểu sáng khi mực gần nguồn. Mắt tĩnh. Vai thẳng. Sẵn sàng viết thứ ông chưa bao giờ viết.
BSN phía tây. Nguyên khối. Bốn trăm năm mực nén thành một thân. Mắt nâu. Im. Mực quanh gã dày, sẫm, kiểu sẫm của thời gian.
Bốn người. Bốn loại mực. Một câu chuyện.
Hắn hít thở. Nhìn lỗ hổng. Nhìn xám, nhìn trống, nhìn nỗi đau mười nghìn năm nén thành khoảng trống hình người. Kẻ Vô Danh, Người Viết đầu tiên, người tự xóa mình vì nghĩ mình gây ra đau. Người viết thế giới rồi giấu mặt. Người cô đơn nhất trong mọi đời sống.
Ngươi viết thế giới. Hắn nghĩ. Rồi xóa mình vì tội lỗi. Nhưng ngươi không hiểu: xóa mình KHÔNG xóa được tội. Xóa mình chỉ tạo ra lỗ hổng. Và lỗ hổng đau hơn tội.
Ngươi xứng được nhớ. Không phải vì ngươi đúng. Vì ngươi ĐÃ Ở ĐÂY.
Hắn đặt bút gãy lên không khí trước lỗ hổng. Và viết.
"Ngươi có tên."
Ba chữ. Mực đen NVS tỏa ra từ đầu bút, sáng, ấm, kiểu sáng khác mọi lần hắn viết. Lần trước hắn viết lịch sử (thay đổi, sửa, tạo). Lần này hắn viết CÂU CHUYỆN. Không phải thay đổi hiện thực, viết DANH TÍNH. Viết ai đó vào tồn tại.
Chữ tỏa ra, chạm lỗ hổng. Và lỗ hổng RUN. Run nhẹ, run kiểu thứ đóng lạnh bắt đầu tan, kiểu thứ trống bắt đầu nghe.
Hàn Mộ giơ tay. Mực xanh Sử Quan tỏa ra từ đầu ngón, không cần bút (mực Sử Quan viết bằng ý niệm, bằng quyền lực, bằng bốn mươi năm giữ). Và ông viết, lần đầu trong đời, thứ ngược lại mọi thứ ông từng viết:
"Được tồn tại."
Hai chữ. Mực xanh. Quyền lực. Quyền có mặt. Quyền được nhớ. Quyền tồn tại mà không cần viết, không cần chứng minh, không cần lý do. Chỉ được.
Mực xanh chạm lỗ hổng. Và lỗ hổng run mạnh hơn. Sáng hơn. Từ xám sang nhạt hơn xám. Hai loại mực chạm nhau, đen và xanh, kể chuyện và cho quyền, cùng lúc.
BSN nhắm mắt. Gom. Và mở.
Mực bốn trăm năm tỏa ra từ gã, không phải vào lỗ hổng mà vào QUANH lỗ hổng, vào MỌI HƯỚNG. BSN không viết câu chuyện, không viết quyền. BSN viết PHẠM VI. Lan câu chuyện hắn viết, quyền Hàn Mộ viết, đến mọi nơi nỗi trống đã chạm. Bốn trăm năm phân tán, bốn trăm năm biết cách chạm mọi lớp lịch sử. Bây giờ nén thành một nhưng SÂU, sâu đến mọi tầng, và từ sâu LAN RA.
Mực BSN phủ quanh lỗ hổng kiểu lưới, kiểu rễ cây, kiểu mạch máu. Chạm mọi nơi. Mang theo ba chữ của hắn và hai chữ của Hàn Mộ.
TY viết. Bút thường trên giấy thường, trong sổ miễn nhiễm. Ghi từng chữ hắn viết, từng chữ Hàn Mộ viết, từng lớp BSN lan. Ghi THẬT. Ghi kiểu không bị biển bẻ cong. Sử Hải đọc mực, đọc ý niệm, đọc cảm xúc. Biển có thể biến dạng câu chuyện cho hợp ý biển. Nhưng sổ TY ở ngoài biển (miễn nhiễm, biển không đọc được). Sổ là gương. Câu chuyện trong gương là THẬT.
Bốn người viết. Cùng lúc. Cùng thứ.
Và lỗ hổng sáng.
· · ·
Hắn viết tiếp. Từng chữ.
"Ngươi cô đơn. Ngươi viết thế giới để có ai đó nói chuyện. Ngươi yêu thế giới ngươi viết. Và khi thế giới đau, ngươi nghĩ mình gây ra. Ngươi sai. Không phải vì ngươi viết nên thế giới đau. Thế giới đau vì thế giới sống. Sống thì đau. Đó không phải lỗi ngươi."
Mực đen tỏa ra, chạm lỗ hổng, thấm vào. Lỗ hổng run. Sáng hơn. Từ xám nhạt sang trắng ngà. Kiểu trắng khi thứ trống bắt đầu có gì đó bên trong.
"Ngươi xóa mình. Nghĩ xóa sẽ hết đau. Nhưng xóa chỉ tạo lỗ hổng. Lỗ hổng đau hơn. Lỗ hổng không phải hết mà là THIẾU. Thiếu ngươi. Sử Hải thiếu ngươi. Thế giới thiếu ngươi. Mười nghìn năm thiếu."
Mực thấm sâu hơn. Lỗ hổng run mạnh. Hắn cảm nhận: mực trên cẳng tay lan. Từ giữa cẳng tay lên gần khuỷu. Lạnh. Giá. Kiểu lạnh khi viết cho trung tâm Sử Hải, kiểu lạnh mỗi chữ là mỗi phần hắn đổ vào biển.
Qua khuỷu là không ra.
Chưa qua. Còn vài phân.
Hàn Mộ viết tiếp. Mực xanh tỏa mạnh hơn. Ông viết bằng cả thân, không chỉ tay. Bốn mươi năm quyền lực Sử Quan nén thành hai chữ, lặp đi lặp lại, mỗi lần sâu hơn:
"Được tồn tại. Được tồn tại. Được tồn tại."
Mỗi lần ông viết, lỗ hổng nghe. Nghe kiểu nghe khi thứ bị từ chối quyền tồn tại suốt mười nghìn năm, bây giờ có kẻ CHO QUYỀN.
BSN lan. Mực bốn trăm năm phủ rộng, sâu, chạm mọi tầng. Mồ hôi chảy trên mặt gã, mắt nhắm, kiểu tập trung cực đại, kiểu nén bốn trăm năm vào một nhịp lan.
TY ghi. Bút trên giấy nhanh, đều, chính xác. Mỗi chữ hắn viết, cô ghi. Mỗi chữ Hàn Mộ viết, cô ghi. Mỗi lớp BSN lan, cô ghi. Gương phẳng. Sự thật trên giấy miễn nhiễm.
Và lỗ hổng sáng. Sáng mạnh. Từ trắng ngà sang trắng rõ. Và trong trắng, hình thù.
Hắn thấy. Trong lỗ hổng, nơi trước đây là absence, là trống, là hư vô, bây giờ có gì đó. Không rõ. Mờ. Nhưng có hình. Hình người. Hình kiểu bóng, nhưng bóng đang đặc dần, đang có chất, đang chuyển từ không thành có.
Hắn viết câu cuối cùng. Mực đen tỏa, nóng, sáng, kiểu sáng khi mọi thứ đổ vào một điểm:
"Ngươi là Người Viết đầu tiên. Ngươi viết thế giới vì cô đơn. Ngươi xóa mình vì tội lỗi. Nhưng hôm nay, ngươi ĐƯỢC NHỚ. Ta nhớ ngươi. Bốn người nhớ ngươi. Mười nghìn năm muộn, nhưng ai đó nhớ."
Mực cạn. Bút gãy tối. Hắn nhìn cẳng tay: mực đen lan đến sát khuỷu. Gần. Rất gần. Lạnh cắt xương.
Nhưng chưa qua.
Và lỗ hổng sáng lần cuối. Sáng chói. Trắng.
Rồi hình thù trong trắng rõ dần. Rõ. Rõ hơn. Và hiện.
Một người.
Già. Rất già. Tóc trắng như mực trắng nguyên thủy. Mặt nhăn, sâu, kiểu mặt mười nghìn năm. Mắt mở, mắt sáng, mắt kiểu mắt kẻ lần đầu tiên NHÌN THẤY sau mười nghìn năm nhắm.
Kẻ Vô Danh. Không. Kẻ Có Danh. Bây giờ có danh.
Và ông nhìn hắn. Nhìn qua lỗ hổng đang đóng (không hoàn toàn, vết sẹo còn, nhưng LÀNH, kiểu lành khi vết thương ngừng chảy máu). Nhìn bằng mắt có người bên trong.
Và nói. Giọng run. Giọng kiểu giọng kẻ mười nghìn năm không nói, bây giờ nói lần đầu:
– Ngươi... viết ta quay lại.
Hắn đứng giữa mực lạnh và bút tối, người run nhưng đứng.
– Không. Hắn nói. Giọng khàn. Ta viết ngươi ĐƯỢC NHỚ. Ngươi quay lại tự ngươi.