Quyết Định
Chiều. Phố Vân Đô.
Mặc Huyền đi. Không có đích, chỉ đi. Chân bước, mắt nhìn, nhưng đầu ở nơi khác.
Phố chợ chiều. Người mua bán, gánh hàng rong, trẻ con chạy giữa đường. Tiếng rao, tiếng cười, tiếng xao xác bình thường của một thành phố sống.
Hắn đi ngang ngõ phía đông. Ngõ lão kiếm khách thuê phòng.
Dừng.
Ngõ vẫn đó, tường vôi, mái ngói, đèn lồng trước cửa. Nhưng phòng lão thuê, hắn không biết phòng nào. Hôm qua hắn biết. Hôm nay, không nhớ ai ở đó. Chủ nhà ở ngõ, không nhớ có người thuê nào tóc bạc mang kiếm.
Ba mươi năm lão ở đây. Thuê phòng, ra chợ sáng, mua cháo trắng đậu phộng. Giờ, phòng đó có người khác thuê chưa? Hay hiện thực "vá" lại, phòng đó luôn trống? Hay phòng đó không tồn tại?
Hắn không vào ngõ kiểm tra. Sợ câu trả lời.
Đi tiếp. Qua sân đình, mấy đứa nhỏ đang chơi. Tiểu Bình, Hoa, thằng Sửu. Chạy, cười, đuổi nhau. Bình thường.
Thằng Sửu hay xin kẹo mạch nha. Ai cho? Không nhớ. Không biết. Chưa bao giờ có ai cho.
Hắn nhìn thằng nhỏ, chừng mười tuổi, mặt lem, cười toe. Không thiếu gì. Không buồn gì. Vì trong ký ức nó, không có lão kiếm khách. Chưa bao giờ có.
Có đau hơn không, khi nỗi mất mát chỉ một mình ta biết?
Hay đau hơn khi nó lan rộng? Bà lão Thạch Bàn thờ chồng ba mươi năm, đau. Nhưng ít nhất bà BIẾT mình mất gì.
Ta biết mình mất lão. Nhưng lão, không ai biết lão từng ở đây. Nỗi đau không chia sẻ được.
Tạ Yên tìm thấy hắn, ở cầu đá phường Tây. Hắn đứng nhìn nước chảy bên dưới.
— Mặc Huyền.
— Ta ổn.
— Không hỏi ổn không. Hỏi: ngươi muốn lặn khi nào?
Hắn quay lại nhìn cô. Mắt cô sáng, tỉnh, sắc. Không hỏi "có muốn lặn không" mà "khi nào". Vì cô biết câu trả lời.
— Đêm nay.
— Quá sớm. Ngươi mất bốn ngày ký ức cộng dồn — hai ngày anchor, hôm qua tỉnh nhưng người vẫn yếu. Chưa hồi đủ.
— Cô muốn ta đợi bao lâu?
— Hai ngày. Cho ngươi hồi phục.
— Trong hai ngày — Hàn Mộ có thể xóa thêm. Quán trà. Ngõ hẻm. Bất kỳ thứ gì ta từng chạm.
— Hắn đã đi.
— Hắn có thể quay lại. Hoặc Lục hành động.
Im lặng. Gió sông thổi lên. Lạnh.
Cô nhìn hắn, lâu. Đọc mặt. Rồi thở ra.
— Được. Đêm nay. Nhưng — nghe ta nói.
Hắn gật.
— Lần này khác mọi lần. Ngươi không lặn để tìm ký ức. Không lặn để viết. Ngươi lặn để TÌM — tìm gốc lão kiếm khách trong Sử Hải, tưới lại, kéo lên. Đó là mục đích. NHƯNG —
— Nhưng?
— Sử Hải nuốt. Mỗi lần ngươi vào sâu hơn — nó kéo mạnh hơn. Bút bảo vệ ngươi vì bút là mảnh của nó — nhưng cũng vì vậy mà nó MUỐN ngươi. Muốn bút VỀ. Lần này nếu ngươi đi sâu tìm anchor — có thể không quay về.
— Cô sẽ gọi ta.
— Ta sẽ gọi. Bằng tên. Nhưng — tên nào? "Mặc Huyền" là tên ngươi tự đặt. Không phải tên thật. Lần trước ta gọi "Mặc Huyền" vì đó là cái ta có — nhưng lần sau sâu hơn, neo yếu hơn. Cần tên THẬT.
Tên thật. Ta không có tên thật. Ta bị xóa, tên, ký ức, quá khứ. "Mặc Huyền" là tên ta chọn khi không nhớ gì.
— Ta không biết tên thật.
— Ta biết.
Im lặng.
— Nhưng, — cô nói, — có nơi biết. Sử Hải biết. Bút biết — bút là mảnh Sử Hải, có ký ức. Ngươi từng thấy ký ức sư phụ trao bút — chữ "Mặc" trên bút. Chữ hai — bị chặn. Nếu ngươi đi sâu hơn —
— Tìm tên thật trong Sử Hải. Rồi CÔ gọi ta bằng tên đó. Kéo ta ra.
— Đúng.
Hắn nghĩ. Logic, có lỗ hổng.
— Nếu ta tìm được tên — ta sẽ biết. Nhưng làm sao CÔ biết? Ta ở bên trong. Cô ở bên ngoài.
Cô mở sổ. Chỉ trang, trang hắn viết vội trong Sử Hải lần trước (lặn lần hai): "Mặc ——. Chữ 2 bị chặn."
— Nếu ngươi tìm được tên — viết ra. Viết vào cuốn sách không tên (ngươi mang theo). Sách nằm trên người ngươi — ở BÊN NGOÀI. Khi ngươi viết trong Sử Hải, chữ sẽ hiện trên sách bên ngoài. Giống lần trước — ngươi viết ghi chú vội trong Sử Hải, ta đọc được ở ngoài.
Đúng. Sách không tên, cầu nối. Khi lặn, tay vẫn cầm bút, sách vẫn dưới gối. Viết trong Sử Hải = viết trên sách ngoài đời.
— Ta viết tên thật vào sách. Cô đọc. Cô gọi.
— Đúng.
— Nếu ta không tìm được tên — hoặc không kịp viết?
— Thì ta gọi "Mặc Huyền." Neo yếu hơn. Nhưng vẫn hơn im lặng.
Hắn nhìn cô. Gió thổi tóc cô bay, vài sợi lạc ra ngoài búi.
— Và nếu cả hai đều không đủ?
Cô im. Mắt nhìn thẳng.
— Thì ngươi sẽ không quay về.
Không vòng vo. Không an ủi. Sự thật.
— Ta chấp nhận, — hắn nói.
— Ta biết.
· · ·
Thư Các Vạn Quyển. Tầng hầm. Tối.
Nến, ba cây, đặt tam giác, chiếu lên tường đá. Vết ẩm. Mùi mốc. Mùi đá cũ trăm năm.
Tường đá, dấu niêm sử quan vẫn ở đó: vòng tròn, đường thẳng, chấm. Mờ, nhưng vẫn thấy dưới ánh nến. Lạnh. Nơi Sử Hải gần nhất.
Mặc Huyền ngồi, chân xếp, lưng tựa tường đối diện dấu niêm. Trước mặt: cuốn sách không tên, mở trang trắng. Bên cạnh: nghiên mực, đầy.
Bút gãy, tay phải.
Tạ Yên ngồi cạnh, sổ mở, bút sẵn, đèn dầu nhỏ riêng. Gần đủ để đọc sách không tên nếu chữ hiện. Xa đủ để không cản.
— Quy tắc, — cô nói.
Hắn nhìn cô.
— Một: ngươi viết liên tục. Khi nào dừng viết — Sử Hải bắt đầu kéo. Bút là neo — viết = giữ.
— Hai: tìm gốc lão kiếm khách trước. Mục tiêu chính. Nếu tìm được — tưới bằng mực (viết lão thêm vào Sử Hải, gia cố anchor). Rồi QUAY VỀ.
— Ba: nếu thấy ký ức quá khứ (sư phụ, tên thật) — GHI NGAY vào sách. Không dừng lại xem. Không ở lại lâu. Ghi — rồi lên.
— Bốn: bốn canh giờ. Nếu quá bốn canh giờ — ta gọi. Bất kể ngươi đang ở đâu.
— Năm: nếu ta gọi mà ngươi không lên — ta sẽ vào Thư Các tầng một gọi ông Chu. Ông giữ cổng — có thể ông giúp được.
Hắn gật. Mỗi điều.
— Và, — cô thêm, giọng nhẹ hơn, — nếu ngươi tỉnh mà không nhớ ta — đọc sách. Trang cuối. Ngươi đã viết: "Tin cô."
Hắn nhìn cô. Gật.
— Ta nhớ. — Rồi, nhẹ: — Cảm ơn. Vì ở lại.
Cô không trả lời. Chỉ gật. Mở sổ.
Nến cháy. Tường đá lạnh. Dấu niêm mờ. Sử Hải ở bên dưới, hắn cảm thấy, qua bút, qua vết mực trên tay. Sâu. Rộng. Chờ.
Mặc Huyền chấm bút vào mực. Nhìn tường đá đối diện, dấu niêm. Nhìn cuốn sách mở dưới tay trái.
Hít thở. Sâu. Chậm.
Rồi, viết.
Không viết lịch sử. Viết CÂU HỎI. Viết thẳng vào Sử Hải:
"Lão kiếm khách. Vô Danh lão nhân. Quán trà Cố Nhân, Vân Đô. Ba mươi năm. Ta viết lão, ta tìm lão."
Chữ trên tường đá, phát sáng. Nhẹ. Xanh lờ mờ. Mực thấm vào đá như đá là giấy.
Dấu niêm trên tường, sáng theo. Vòng tròn rung. Đường thẳng nhấp nháy.
Lạnh, từ tường, từ sàn, từ bút trong tay. Cực lạnh.
Hắn viết tiếp. Không dừng.
"Tuyết Thanh Sơn. Tiểu Quang mười tám tuổi. Kiếm gãy biên ải. Cháo trắng đậu phộng. Bài hát đêm. Kẹo mạch nha. Bà Châu ba mươi năm. Ta nhớ hết, ta tìm."
Tường rung. Nhẹ, như ai gõ từ bên kia.
Mắt hắn, mở. Nhưng không thấy tầng hầm nữa. Thấy, sóng. Chữ. Biển chữ.
Sử Hải.
Vào rồi.
Tay vẫn viết. Bút vẫn chạm giấy (cuốn sách không tên). Nhưng mắt hắn, ở nơi khác. Sâu. Xa. Dưới.
Tạ Yên nhìn, hắn vẫn ngồi, mắt mở, tay viết. Nhưng mắt hắn, trống. Không ở đây.
Cô nhìn cuốn sách trước mặt hắn. Chữ hiện, chậm, run, nhưng rõ.
"Vào. Biển chữ. Tìm."
Cô ghi vào sổ: "Canh một. MH vào Sử Hải. Viết liên tục. Mắt mở nhưng không thấy. Bắt đầu."
Nến lập lòe. Gió lùa từ đâu, tầng hầm không có cửa sổ. Nhưng có gió.
Dấu niêm trên tường, sáng xanh. Ổn định. Cổng mở.
Tạ Yên ngồi. Đợi.
Sổ mở. Bút sẵn. Mắt, trên cuốn sách không tên.
Đợi tên thật. Đợi hắn viết ra. Rồi gọi.
Bao nhiêu lần cũng gọi.