Người Viết Sử
Chương 23: Viết Trong Lửa
Chương 23

Viết Trong Lửa

Bốn ngày sau lần lặn.

Mặc Huyền tỉnh dậy mỗi sáng, kiểm tra ký ức. Thói quen mới, học từ Tạ Yên. Mở sổ (hắn cũng bắt đầu ghi sổ, dù chữ hắn xấu hơn cô nhiều), đọc lại trang hôm qua. Khớp. Ký ức hồi phục dần, khoảng trống năm sáu tiếng đó vẫn trống, nhưng không mất thêm.

Vết mực ổn định: đen đến gốc ngón trỏ và ngón giữa, mờ nhạt ở ngón áp út. Không loang thêm. Sử Hải đang chờ.

Sáng nay hắn đến quán Cố Nhân sớm. Trà nóng, mùi quen, kiểu trà rẻ nhưng bà Châu pha đúng cách, nước sôi vừa, ấm đất ủ kỹ. Lão kiếm khách chưa đến, sớm quá, lão hay đến lúc nắng lên.

Hắn ngồi đọc sách. Hoặc giả vờ đọc, thực ra đang nghĩ. Về sư phụ. Về lệnh xóa. Về "không tuân".

Ta, trước khi bị xóa, đã làm gì? "Không tuân", không tuân ai? Sử Quan? Hay chính sư phụ?

Và sư phụ, mạnh đến mức sửa được lệnh xóa trên Sử Hải. Quốc Sử trở lên. Nhưng ông biến mất. "Thầy sẽ ở nơi không ai tìm thấy." Tự xóa? Bị Sử Hải nuốt? Hay—

Cửa quán mở. Lão kiếm khách bước vào, thanh kiếm dựng bên hông. Nhưng hôm nay lão khác, bước nhanh hơn, mắt sắc hơn. Kiểu mắt của người chiến đấu, không phải người uống trà.

— Tiểu huynh đệ.

— Tiền bối.

Lão kéo ghế, ngồi gần hắn hơn mọi khi. Giọng thấp.

— Lão phu vừa đi ngang ngõ Tân Phong. Lạ lắm.

Mặc Huyền đặt sách xuống.

— Lạ sao?

— Ngõ Tân Phong — lão biết ngõ đó hai mươi năm. Hẹp, tường vôi trắng, có quán phở bà Ba đầu ngõ, cuối ngõ là nhà ông thợ mộc. Sáng nay đi ngang — ngõ KHÔNG CÒN. Tường liền. Mặt phố thẳng tắp. Hỏi người ta — "ngõ nào?"

Lại.

Mặc Huyền đứng dậy. Nhanh.

— Bao giờ?

— Sáng nay. Lão đi dạo sáng, tập kiếm ở sân đình xong đi về — ngang phố Tân Phong, thấy tường liền. Lão tưởng nhầm đường, quay lại đi thử — đúng chỗ cũ, nhưng không có ngõ.

Lục. Lại xóa.

Nhưng, ngõ Tân Phong? Mặc Huyền KHÔNG viết gì liên quan đến ngõ Tân Phong. Không bao giờ. Hắn chưa từng chạm bút vào bất kỳ thứ gì ở ngõ đó.

Không phải "xóa vết chân" của ta. Đây là xóa KHÁC. Xóa thứ hắn muốn, không liên quan đến ta.

Hoặc, đây là bước tiếp theo. Cảnh cáo đầu: giếng (thứ ta viết). Cảnh cáo hai: ngõ (thứ ta KHÔNG viết). Thông điệp: "ta xóa được bất cứ thứ gì, không chỉ thứ ngươi tạo."

— Tiền bối, — hắn nói, giọng bình tĩnh nhưng nhanh, — ở đây đợi ta. Ta đi kiểm tra.

Hắn bước ra khỏi quán. Đi nhanh, gần chạy.

· · ·

Phố Tân Phong. Mặt phố thẳng, gạch xám, tường liền. Đúng như lão nói, ngõ biến mất. Không vết tích. Không cửa, không khe, không dấu vôi trắng. Tường mới, hoặc tường CŨ, vì mọi người nhớ nó luôn là tường liền.

Tạ Yên đến, hắn gửi tin qua thằng Sửu (đứa nhỏ hay xin kẹo lão kiếm khách, quen hắn mấy ngày gần đây).

Cô đứng trước tường. Nhắm mắt. Kiểm tra ký ức gốc.

— Ngõ Tân Phong. Hẹp. Hai mươi nhà. Quán phở bà Ba — ngon, hay ăn khi mới đến Vân Đô. Ông thợ mộc cuối ngõ tên Lưu, hay đóng ghế cho khách điếm. Trong ký ức gốc — CÓ.

Mở mắt.

— Xóa sạch. Như giếng. Nhưng lần này — lớn hơn. Hai mươi nhà. Mấy chục người. Quán phở. Ông thợ mộc.

— Họ đi đâu?

Cô lắc đầu.

— Không "đi đâu". Xóa khỏi lịch sử — nghĩa là lịch sử TỰ VÁ. Có thể hai mươi nhà đó bây giờ ở ĐƯỜNG KHÁC, có ký ức khác, cuộc đời khác. Hoặc — không tồn tại. Phụ thuộc cách xóa.

— Nhưng tại sao ngõ này? Ta không viết gì ở đây.

— Chính vì vậy, — cô nói sắc. Đây không phải cảnh cáo cho ngươi. Đây là THỬ NGHIỆM. Hắn thử xóa thứ lớn hơn — kiểm tra ngươi PHẢN ỨNG ra sao.

Hoặc hắn nhận lệnh mới. "Quan sát" kết thúc. "Hành động" bắt đầu.

Họ đứng trước tường. Gió thổi, lạnh, mùi tuyết. Phố bình thường, người đi lại không ai nhìn chỗ tường liền, không ai thấy thiếu gì.

— Mặc Huyền.

Hắn nhìn cô.

— Ngõ Tân Phong — hai mươi nhà. Hàng chục người. Nếu Lục xóa được cả một ngõ — hắn xóa được quán Cố Nhân. Hắn xóa được lão kiếm khách. Hắn xóa được Thư Các.

Hắn biết. Hắn đã nghĩ. Nhưng nghe cô nói ra, nặng hơn.

— Ta phải làm gì đó.

— Làm gì?

Hắn nhìn tay. Vết mực đen. Bút gãy trong túi áo, ấm.

— Viết.

· · ·

Tạ Yên nắm cổ tay hắn. Chặt.

— Ngươi điên. Lục vừa cảnh cáo: viết nữa thì hắn xóa TẤT CẢ. Bây giờ ngươi muốn viết NGAY trước mặt hắn?

— Nghe ta nói.

Hắn nhìn cô. Thẳng. Mắt tĩnh, kiểu tĩnh của người đã quyết, không phải kiểu tĩnh của người chưa sợ.

— Lục xóa ngõ Tân Phong. Nếu ta không làm gì — hắn sẽ xóa tiếp. Quán trà. Lão kiếm khách. Thư Các. Từng phần Vân Đô, cho đến khi ta không còn chỗ đứng.

— Vậy ngươi muốn gì?

— Viết ngõ Tân Phong lại.

Cô nhìn hắn. Mắt sáng, sắc, đang suy luận.

— Viết lại thứ hắn vừa xóa — nghĩa là CHỐNG lại. Đối đầu trực tiếp. Hai hệ mực va nhau.

— Đúng. Nhưng không phải vì muốn đối đầu — vì muốn KIỂM TRA. Ở ch5, ta phát hiện: mực ta và mực Sử Quan là hai hệ thống. Lão kiếm khách KHÁNG xóa ở mức ký ức. Nếu ta viết lại ngõ Tân Phong — ta kiểm tra: mực ta có kháng ở mức TỒN TẠI không?

— Và nếu không kháng?

— Thì ta biết. Biết giới hạn. Biết ta yếu hơn.

— Và Lục sẽ biết ngươi chống. Hắn sẽ báo cáo. Hàn Mộ sẽ hành động.

— Hàn Mộ sẽ hành động DÙ GÌ. Lục đã nói: giai đoạn quan sát kết thúc. Ngõ Tân Phong là bước đầu. Ta chọn: ngồi chờ bị xóa từng phần — hay đứng dậy chống.

Im lặng.

Tạ Yên nhìn hắn. Lâu. Rồi buông cổ tay.

— Viết ở đâu?

— Thư Các. Cuốn sử huyện có ghi chép về phố Tân Phong.

— Bây giờ?

— Bây giờ.

· · ·

Thư Các Vạn Quyển. Tầng một.

Ông Chu ngồi sau quầy, pha trà, không nhìn lên khi hai người vào. Bình thường. Mùi sách cũ, mùi mực, mùi gỗ sẫm. Hàng liễu bên ngoài, mười ba cây, lá khô treo trên cành.

Mặc Huyền tìm cuốn Vân Đô Phường Chí, quyển hắn đã dùng trước đây. Giá sách tầng một, hàng ba, vị trí quen. Lấy xuống. Mở.

Tìm phần về phố Tân Phong.

Trang trắng.

Không, không phải trắng. Trang CÓ chữ, nhưng chữ về ngõ Tân Phong đã MẤT. Dòng trước ghi "phố Tân Phong, dãy nhà phía đông", dòng sau ghi "phố Tân Phong, dãy nhà phía tây", nhưng ở giữa, nơi đáng lẽ có mô tả ngõ, giấy mờ hơn, như bị tẩy. Không phải trang trắng, trang bị xóa.

Lục không chỉ xóa từ Sử Hải. Hắn xóa luôn bản vật lý trong sách.

Mặc Huyền rút bút gãy. Tay không run, lạ. Mọi lần trước, khi cầm bút để viết lịch sử, tay hắn run. Lần này, không. Có thể vì giận. Có thể vì quyết.

Tạ Yên đứng cạnh, sổ mở, mắt canh cửa.

Hắn chấm mực. Đặt bút lên trang giấy mờ.

Ngõ Tân Phong. Hai mươi nhà. Quán phở bà Ba. Ông thợ mộc Lưu.

Viết.

Nét bút chạm giấy, và KHÁC.

Khác mọi lần. Mọi lần trước, viết lịch sử giống viết bình thường, bút chạy trên giấy, mực thấm, xong. Lần này, có lực CẢN. Giấy cứng dưới đầu bút. Mực không thấm ngay, phải ấn mạnh hơn. Như viết lên đá ướt.

Lực cản. Vì ta viết LÊN chỗ đã bị xóa. Mực ta đang ĐÈ lên mực Sử Quan.

Hắn ấn mạnh hơn. Viết:

"Ngõ Tân Phong, nằm giữa phố, dẫn vào khu dân cư hai mươi hộ. Đầu ngõ có quán phở, cuối ngõ có xưởng mộc."

Từng chữ. Chậm. Nặng. Mồ hôi chảy trên trán, không phải vì nóng, vì SỨC ÉP. Giống đẩy tảng đá lên dốc. Giống bơi ngược dòng.

Nhưng, mực THẤM. Chậm hơn bình thường, nhưng thấm. Chữ hiện trên giấy, đen, rõ.

Và khi chữ cuối cùng khô —

Mặc Huyền cảm thấy.

Không ở tay. Không ở mắt. Ở NGỰC. Sâu bên trong, nơi hắn không tên gọi được, có thứ gì đó MỞ. Giống cánh cửa hé. Giống khe nứt trên bức tường. Giống, cổng.

Viết dưới áp lực. Viết chống lại lực cản. Viết lên chỗ đã bị xóa, tạo ra THỨ GÌ ĐÓ. Không chỉ lịch sử thay đổi. Có cái gì KHÁC.

Hắn ngẩng lên. Nhìn Tạ Yên.

— Cảm nhận gì không?

Cô nhíu mày.

— Có. Lạnh. Từ trong ra. Kiểu — Sử Hải. Gần. Gần hơn bình thường.

Viết dưới áp lực = mở cổng. Cổng vào Sử Hải, không phải qua giấc mơ, mà qua hành động viết.

Hắn nhìn trang sách. Chữ hắn vừa viết, đen, rõ, nhưng có ánh sáng mờ ở RÌA. Kiểu sáng hắn thấy bên trong bút gãy. Kiểu sáng của Sử Hải.

Rồi, đau.

Đầu. Nhức. Sắc. Kiểu đau mất ký ức, hắn nhận ra ngay vì đã trải qua hai lần. Nhưng lần này NHANH hơn. Không phải mất dần, mất CẮT.

Hắn nắm mép bàn. Chóng mặt.

— Mặc Huyền?

— Ký ức. Đang mất.

Tạ Yên nắm vai hắn. Giữ cho hắn không ngã.

— Bao nhiêu?

Hắn nghĩ. Cố kiểm tra. Sáng nay, nhớ. Hôm qua, nhớ. Hôm kia, nhớ. Ba ngày trước —

Trống.

Ba ngày trước. Bốn ngày trước. Năm ngày —

Ba tiếng. Khoảng ba tiếng ở ngày thứ ba trước, mất.

— Ba tiếng, — hắn nói. Ngày trước hôm qua. Chiều.

Cô ghi ngay.

— Viết lịch sử dưới áp lực. Giá: ký ức. Giống lặn — nhưng ít hơn. Lặn mất năm sáu tiếng. Viết chống mất ba.

— Vì viết TRÊN Sử Hải (qua bút). Lặn thì ĐI VÀO Sử Hải. Khác mức.

Hắn ngồi thẳng. Đau đầu dịu dần, nhanh, không kéo dài. Nhìn trang sách. Chữ vẫn ở đó. Rõ.

— Đi kiểm tra?

· · ·

Phố Tân Phong.

Họ đi nhanh, mười phút từ Thư Các. Rẽ vào phố, nhìn —

Ngõ.

Ngõ Tân Phong. Ở ĐÓ. Tường vôi trắng hai bên, hẹp, sâu. Đầu ngõ, quán phở, khói bay, mùi nước dùng. Cuối ngõ, tiếng bào gỗ, tiếng đục.

Có.

Mặc Huyền đứng trước ngõ. Nhìn vào. Người đi lại bình thường, bà bán rau, ông già quét sân, đứa trẻ chạy. Như chưa bao giờ mất.

— Kiểm tra, — hắn nói.

Tạ Yên nhắm mắt. Đọc ký ức gốc. Mở mắt.

— Khớp. Ngõ đúng — vôi trắng, hẹp, quán phở bà Ba, ông Lưu thợ mộc. Trong ký ức gốc — CÓ. Và bây giờ — CÓ.

— Nhưng hai tiếng trước nó KHÔNG CÓ. Lục xóa. Ta viết lại. Bây giờ — có lại.

Cô nhìn hắn.

— Mực ngươi kháng mực Sử Quan. Không chỉ ở ký ức — ở TỒN TẠI. Ngõ QUAY LẠI.

Hắn gật. Chậm. Nhìn ngõ, bình thường, yên bình, vô tội. Hai mươi nhà không biết mình vừa bị xóa rồi được viết lại.

Ta mạnh hơn ta tưởng. Mực ta, khi viết dưới áp lực, chống lại mực Sử Quan, KHÁNG. Không chỉ ký ức. Tồn tại.

Nhưng giá: ký ức. Mỗi lần kháng, mất thêm.

Và cổng. Cảm giác Sử Hải GẦN khi viết chống lại. Viết dưới áp lực = mở cổng vào Sử Hải mà không cần ngủ. Cách mới. Nguy hiểm, nhưng cũng là cách.

Rồi, hắn cảm nhận. Trên mái nhà phía đông. Cảm giác quen, "hiện diện không dấu vết".

Lục. Đang nhìn.

Hắn nhìn lên, không thấy ai. Nhưng biết. Lục thấy ngõ quay lại. Lục biết MH vừa viết chống.

Thông điệp ta vừa gửi: ta không ngồi chờ. Ta kháng.

Và bây giờ Lục sẽ báo cáo. Hàn Mộ sẽ biết.

Đồng hồ bắt đầu đếm ngược.

· · ·

Quán trà Cố Nhân. Chiều muộn.

Mặc Huyền, Tạ Yên, lão kiếm khách. Ba chén trà nóng. Bà Châu quét lá ngoài sân, hát nhỏ.

— Tiền bối, ngõ Tân Phong — tiền bối có thấy gì lạ chiều nay không?

Lão nhấp trà, nhíu mày nghĩ.

— Ngõ Tân Phong? Lão vừa đi ngang chiều nay — bình thường mà. Quán phở bà Ba đông lắm.

Lão nhớ ngõ có trở lại. Nhưng không nhớ ngõ từng biến mất sáng nay.

Nghĩa là: khi ta viết lại, hiện thực vá luôn. Lão nhớ ngõ "luôn ở đó", không nhớ mấy tiếng nó biến mất. Chỉ có hắn, cô, và Lục biết.

Tạ Yên nhìn hắn qua mép chén trà. Cô hiểu. Gật nhẹ.

Lão kiếm khách uống trà, mắt lim dim, thanh kiếm dựng bên ghế. Bình thản. Không biết mình suýt bị xóa, không phải hôm nay, nhưng có thể ngày mai.

Mặc Huyền nhìn lão. Nhìn bà Châu quét lá. Nhìn quán trà, gỗ xỉn, tường vôi ố, mái ngói rêu. Bình thường. Ấm. Thứ hắn muốn giữ.

Ta sẽ giữ. Bằng mực. Bằng ký ức. Bằng cái giá ta phải trả.

Nhưng trước hết, ta cần mạnh hơn. Viết dưới áp lực mở cổng Sử Hải. Lần tới, có thể đi qua cổng đó mà không cần ngủ. Kiểm soát hơn. Sâu hơn.

Và tìm sư phụ.

Hắn uống trà. Nóng. Đắng nhẹ. Mùi quen, mùi quán Cố Nhân, mùi bà Châu, mùi ba mươi năm (thật hoặc giả, không quan trọng nữa).

Ngoài cửa sổ, tuyết bắt đầu rơi. Nhẹ. Mỏng. Phủ lên mái nhà, phủ lên phố, phủ lên mái nơi Lục Vô Thanh đang ngồi (hoặc không) ghi vào sổ bìa đen:

"Chấp Bút viết chống lệnh xóa. Ngõ Tân Phong phục hồi. Năng lực KHÁNG ở mức tồn tại. Báo cáo khẩn."

Đồng hồ đang chạy.

Ch.23/25
2.454 từ