Người Viết Sử
Chương 109: Cái Giá Cuối Cùng (Phần 2)
Chương 109

Cái Giá Cuối Cùng (Phần 2)

Tối. Hắn tìm TY.

Cô ngồi ở bờ suối phía nam thung lũng, suối nhỏ, nước trong, chảy nhẹ qua đá cuội. Sổ mở trên đùi nhưng bút không động. Mắt nhìn nước. Mặt bình thản, kiểu bình thản của TY, kiểu bình thản mà hắn biết là lớp mặt ngoài che thứ bên trong rất sâu.

Hắn ngồi xuống cạnh cô. Không nói ngay. Nghe suối. Nghe gió. Nghe chữ trên trời nhạt dần khi tối xuống rồi sáng lại khi đêm đến.

– Ngươi biết từ khi nào?

Cô hỏi trước hắn. Giọng đều. Không nhìn hắn, nhìn nước.

Hắn hiểu câu hỏi. Không phải "biết con đường thứ tư từ khi nào" (đã hỏi rồi, cô biết trước). Mà "biết cái giá từ khi nào." Biết mình sẽ tan.

– Từ khi đọc Cấm Sử. Hắn nói. Thấp. Ở Tàng Thư Lâu. Mười bảy cuốn sách, mười bảy đời Người Viết Sử. Mỗi đời đều biến mất. Không ai sống sót. Không ai quay lại.

Cô im. Bút vẫn không động.

– Lúc đó ta nghĩ: họ biến mất vì thất bại. Hắn nói. Vì Sử Hải nuốt, vì tự xóa, vì bị Sử Quan giết. Nhưng đọc kỹ hơn, ta thấy: có người KHÔNG thất bại. Có người đến rất gần, hiểu Sử Hải, hiểu giấc mơ, hiểu tất cả. Và vẫn biến mất.

Cô quay nhìn hắn. Mắt tĩnh, nhưng hắn thấy ở sâu trong đó có thứ lay, kiểu lay mặt nước khi đáy giếng rung.

– Vì cái giá không phải phạt. Hắn nói. Là bản chất. Muốn thay đổi nền móng của giấc mơ mười nghìn năm, người viết phải trở thành phần của nền móng mới. Không có cách nào khác. Giống viết mực lên giấy, mực không tách khỏi giấy được.

Cô nhìn hắn. Lâu. Rồi nói, giọng đều nhưng mỗi chữ nặng:

– Ngươi biết từ Tàng Thư Lâu. Trước khi vào Sử Hải. Trước khi gặp Người Viết gốc. Trước khi hỏi Sử Hải muốn gì.

Không phải câu hỏi. Câu khẳng định. Và hắn nghe trong đó: ngươi biết mà vẫn đi.

– Biết. Hắn nói.

Im lặng. Suối chảy. Gió lạnh hơn. Chữ trên trời sáng rực phía đầu thung lũng, đoạn sử cổ về trận hồng thủy sông Thanh (trận giả mà bây giờ sự thật hiện ra: không có hồng thủy, có người sửa).

TY gấp sổ. Đặt xuống đá cạnh mình. Hành động nhỏ, nhưng hắn hiểu: cô đặt sổ xuống nghĩa là cô không ghi, không quan sát, không đứng ngoài. Cô ở đây bằng chính mình, không bằng vai trò.

– Ta viết dòng này ở ngày thứ bảy trong Sử Hải. Cô nói. Thấp. "Người chia sẽ không còn." Ngươi đọc rồi.

Hắn gật.

– Ngươi biết tại sao ta không nói cho ngươi lúc đó?

– Vì ngươi muốn ta tự đến. Hắn nói.

Cô lắc đầu. Nhẹ. Lần đầu hắn thấy cô lắc đầu kiểu đó, kiểu lắc khi câu trả lời của hắn gần đúng nhưng thiếu.

– Không phải vì muốn ngươi tự đến. Cô nói. Vì ta SỢ nếu nói ra, ngươi sẽ đi nhanh hơn.

Hắn nhìn cô. Cô nhìn suối. Mặt bình thản, nhưng tay nắm chặt vải áo ở đùi, kiểu nắm khi giữ thứ bên trong không cho ra.

– Ngươi là kiểu người nghe "cái giá là mình" rồi nghĩ "vậy trả". Cô nói. Kiểu nói phẳng, kiểu nói khi mô tả sự thật không cảm xúc. Nhưng hắn nghe cảm xúc trong mỗi chữ, kiểu nghe khi biết cách đọc TY. Ngươi không cần ai đẩy. Ngươi cần ai GIỮA. Và ta không muốn là người đẩy.

Cô không giấu vì muốn ta tự đến. Hắn nghĩ. Cô giấu vì sợ ta đến quá nhanh.

Hắn nhìn cô. Nhìn tay cô nắm vải áo. Nhìn mặt bình thản che thứ bên trong. Bốn năm hắn biết cô, từ quán cơm đầu tiên đến bây giờ, và mỗi lần hắn nghĩ đã hiểu hết TY thì cô lại cho hắn thấy tầng sâu hơn.

– Ngươi sợ. Hắn nói. Nhẹ.

Cô không trả lời. Không cần. Câu hỏi tự có đáp án.

Im lặng. Lâu. Suối chảy. Chữ trên trời sáng. Hai người ngồi cạnh nhau, vai không chạm, kiểu ngồi khi khoảng cách nhỏ giữa hai bờ vai mang nhiều hơn mọi cái chạm.

– Nhưng ta không biến mất vì thất bại. Hắn nói. Sau im lặng dài. Giọng nhẹ nhưng rõ. Mười bảy đời trước, họ biến mất vì Sử Hải nuốt, vì tự xóa, vì không ai giúp. Ta khác.

– Khác gì? Cô hỏi. Vẫn nhìn suối.

– Ta chọn. Hắn nói. Không phải bị. CHỌN. Và ta không đi một mình. Ta có ấn Sử Quan, có Người Viết gốc chỉ dẫn, có bút gãy, có cuốn #17. Có chín người ở ngoài. Có ngươi.

Cô quay nhìn hắn. Mắt tĩnh. Tĩnh kiểu mặt nước sâu. Nhưng hắn thấy ở đáy, rất sâu, thứ không phải tĩnh mà là GIỮA. Giữ cho không vỡ.

– Ta sẽ nhớ. Cô nói. Thấp. Giọng đều nhưng hơi khác, hơi thấp hơn bình thường, kiểu thấp khi nói thứ quan trọng nhất. Dù ngươi tan, dù ngươi ở khắp nơi và không ở đâu, ta sẽ nhớ. Tên ngươi. Mặt ngươi. Cách ngươi cầm bút. Cách ngươi nhìn bầu trời. Cách ngươi uống trà. Tất cả.

Hắn nghe. Và thấy mắt mình nóng.

– Ta biết. Hắn nói. Đó là đủ.

Cô mở sổ. Lấy bút. Viết. Hắn không đọc, nhưng hắn biết cô đang ghi lại cuộc nói chuyện này. Ghi cái giá. Ghi lý do. Ghi hắn nói "ta chọn." Ghi chính mình nói "ta sẽ nhớ." Ghi tất cả, vì cô là người ghi chép, và ghi chép là cách cô yêu.

Ngươi ghi ta vào sổ. Hắn nghĩ. Và sổ ngươi là thứ Sử Hải không xóa được. Miễn nhiễm. Bất diệt. Dù ta tan, ta sẽ ở trong sổ ngươi. Đó là bất tử duy nhất ta cần.

Cô gấp sổ. Nhìn hắn. Rồi làm thứ cô hiếm khi làm: đặt tay lên tay hắn. Nhẹ. Ngắn. Chỉ vài nhịp thở. Rồi rút lại.

Nhưng vài nhịp thở đó đủ. Đủ để hắn cảm nhận: tay cô ấm, ngón cô chai vì cầm bút nhiều năm, lòng bàn tay cô khô và chắc. Tay người thật. Tay người sẽ nhớ.

Đêm sâu hơn. Hắn ngồi một mình, cuốn #17 trên đùi. TY đã về chỗ ngủ, sổ dưới gối, mắt nhắm nhưng hắn biết cô không ngủ.

Hắn mở cuốn. Trang giấy ấm nhẹ, kiểu ấm quen, Sử Hải đang nghe. Viết:

"Ta sẽ đến. Đừng sợ."

Đợi. Mực xanh nhạt hiện, chậm, run nhẹ:

"Ngươi cũng đừng sợ."

Hắn mỉm cười. Lần đầu tiên cười sau câu chuyện về cái giá. Cười kiểu cười khi biển mười nghìn năm dặn kẻ bốn năm đừng sợ.

Đóng sách. Nhìn bầu trời. Chữ sáng, mười nghìn năm viết ngang trời. Ngày mai hắn sẽ nói với tất cả. Ngày mai hắn sẽ đứng trước chín người và nói: ta sẽ phân tán Sử Hải, cái giá là ta.

Nhưng đêm nay, hắn chỉ ngồi. Nghe suối chảy. Nghe gió. Nghe bầu trời kể chuyện. Và nghĩ về bốn năm.

Bốn năm. Từ ngày đầu ở Vân Đô, quán cơm, bát phở nóng mà chưa ăn xong chủ quán đã quên hắn. Đến bây giờ. Bốn năm đi giữa thế giới mà thế giới nhìn xuyên qua. Bốn năm cầm bút gãy, viết, sửa, tạo, phá. Bốn năm gặp TY, gặp Trầm Nguyệt, gặp Hứa, gặp Lục, gặp Hàn Mộ, gặp BSN, gặp CVK, gặp sư phụ. Gặp Sử Hải.

Bốn năm. Hắn nghĩ. Đủ.

Đủ để biết mình là ai. Đủ để biết mình muốn gì. Đủ để chọn.

Ta chọn.

Đêm. Chữ sáng. Suối chảy. Và một người ngồi giữa thung lũng, lưng dựa đá, cuốn sách trên đùi, mắt nhìn bầu trời, nghĩ về ngày mai.

Ngày mai sẽ nặng. Nhưng đêm nay, nhẹ.

Ch.109/115
1.353 từ