Những Cuốn Sách Bị Cấm
Mặc Huyền đọc suốt đêm.
Tạ Yên ngồi đối diện, sổ ghi chép mở rộng, nến cháy bên cạnh. Cô ghi mỗi khi hắn đọc xong một đoạn, dừng, và kể lại. Giọng hắn bằng phẳng, kiểu giọng người đọc quá nhiều trong thời gian ngắn và cố giữ đều để không bỏ sót.
Cấm Sử không phải một cuốn. Là hàng trăm. Cuộn trục tre, bảng gỗ, sách da, giấy dó. Mỗi thời kỳ một vật liệu, mỗi người viết một nét chữ. Nhưng tất cả có cùng một đặc điểm: lịch sử mà Sử Quan muốn xóa khỏi thế giới.
Mặc Huyền bắt đầu từ cuốn ở giá trung tâm, giữa mười sáu hồ sơ NVS. Cuốn tổng hợp, bìa gỗ, chữ triện nắn nót trên bìa: "Sử Hải Nguyên Khởi."
Hắn mở. Đọc. Và thế giới hắn biết thay đổi.
· · ·
– Sử Hải không phải kho lưu trữ, hắn nói cho Tạ Yên, giọng chậm, vì đang dịch từ chữ cổ trong đầu. Không phải biển ký ức thụ động. Nó có ý chí.
Tạ Yên dừng bút. Nhìn hắn.
– Ý chí?
– Rất chậm. Rất sâu. Nhưng có. Sử Hải "muốn" lịch sử đúng. Hắn lật trang, đọc thêm. Nhưng "đúng" ở đây không phải đúng theo nghĩa con người. Không có thiện, không có ác. Sử Hải muốn lịch sử NHƯ NÓ XẢY RA. Không thêm, không bớt, không sửa.
– Nhưng lịch sử đã bị sửa?
– Hàng nghìn năm. Bởi cả hai phía. Sử Quan sửa để giữ ổn định. NVS trước ta sửa vì thương, vì giận, vì muốn công bằng. Và Sử Hải... chịu đựng.
Hắn im, đọc tiếp. Ánh nến lay, bóng nhảy trên giá sách đá.
– Đến lúc không chịu nổi nữa, hắn nói. Sử Hải tạo ra NVS. Người Viết Sử là "kháng thể" của Sử Hải. Mỗi khi lịch sử sai lệch quá nhiều, biển sinh ra một người. Cho người đó bút. Cho người đó nhìn. Và người đó viết lại.
Tạ Yên ghi nhanh. Rồi ngẩng lên.
– Kháng thể. Như cơ thể sinh ra kháng thể chống bệnh?
– Giống. Nhưng kháng thể này là NGƯỜI. Sống, thở, sợ, yêu, quên. Và phần lớn bị giết trước khi hoàn thành việc.
Im lặng. Nến nhỏ giọt sáp xuống đá, đông nhanh trong lạnh.
· · ·
Hắn đọc tiếp. Mất hai canh giờ cho phần tiếp theo, chữ cổ hơn, khó hơn, nhiều đoạn mờ. Tạ Yên thay nến lần thứ hai.
– Sử Quan, hắn nói. Cổ hơn NVS. Hệ thống Sử Quan ra đời khi con người lần đầu biết ghi chép. Nhiệm vụ gốc: giữ lịch sử đúng. Giống NVS. Cùng mục đích.
– Cùng mục đích?
– Ban đầu. Sử Quan ghi, giữ, bảo vệ sử ký. NVS viết, sửa, phục hồi lịch sử bị mất. Hai mặt của cùng một đồng xu. Nhưng...
Hắn lật thêm vài trang. Đọc chậm, nhíu mày.
– "Giữ đúng" dần dần biến thành "giữ bất biến". Hai thứ khác nhau. Lịch sử đúng là lịch sử như nó xảy ra, kể cả khi xấu, khi sai, khi đau. Lịch sử bất biến là giữ nguyên trạng, kể cả khi nguyên trạng ĐÃ sai sẵn.
Tạ Yên đặt bút xuống. Nhìn hắn.
– Sử Quan ngày nay không sửa sai. Họ giữ nguyên trạng.
– Đúng. Hàn Mộ xóa lão kiếm khách không phải vì lão sai. Mà vì lão KHÔNG CÓ trong nguyên trạng. Nguyên trạng là thứ Sử Quan quen, thứ họ kiểm soát được. Thay đổi, dù tốt hơn, là mối đe dọa.
Cô ghi. Nét chữ nhanh, gọn, không ngắt.
– Vậy Sử Quan và NVS, cô nói chậm, cùng mục đích gốc: giữ lịch sử đúng. Nhưng một bên giữ bằng không thay đổi. Một bên giữ bằng sửa chữa.
– Hai cách, mâu thuẫn.
– Và Sử Hải?
– Ở giữa. Muốn cả hai. Muốn ổn định nhưng muốn sửa lỗi. Hắn nhìn cuốn sách trong tay, mực cổ trên giấy da mỏng. Nên nó tạo ra cả hai. Rồi để hai phía đánh nhau. Hàng nghìn năm.
· · ·
Canh ba. Nến thứ ba. Tạ Yên mỏi tay nhưng không ngừng. Mặc Huyền chuyển sang phần tiếp, giọng thấp hơn, kiểu người đang đọc thứ khiến mình khó thở.
– Mỗi lần NVS chết, hắn nói, năng lượng quay về Sử Hải. NVS là mảnh của Sử Hải, sinh ra từ biển, khi chết trở về biển. Và Sử Hải... mạnh hơn.
Tạ Yên dừng tay.
– Mạnh hơn?
– Mỗi NVS khi chết mang theo kinh nghiệm, mang theo mọi thứ đã viết, đã thấy, đã sống. Tất cả trở về Sử Hải. Sử Hải HỌC. Từ từ, qua mỗi đời, biển hiểu con người nhiều hơn, sâu hơn. Và đời NVS tiếp theo, Sử Hải tạo ra người mạnh hơn.
Im lặng. Cô nhìn hắn. Hắn nhìn trang sách.
– Nghịch lý, hắn nói. Sử Quan xóa NVS. NVS chết, năng lượng về Sử Hải. Sử Hải mạnh hơn. Tạo NVS mới mạnh hơn. Sử Quan xóa tiếp. Mạnh hơn nữa. Vòng lặp.
– Càng xóa càng mạnh.
– Đúng. Mười sáu đời. Mỗi đời mạnh hơn đời trước. Đời một chỉ viết được vài dòng. Đời tám viết được cả sự kiện. Đời mười hai viết được NGƯỜI. Đời mười sáu lặn được Sử Hải, sửa được lệnh xóa Sử Quan.
Hắn nhìn tay mình. Tay phải, vết mực mờ còn ở đốt ngón, dấu tích Sử Hải.
– Và ta. Đời mười bảy. Viết lên người sống.
Tạ Yên ghi xong, đặt bút, xoa cổ tay. Nhìn hắn lâu.
– Ngươi là đời mạnh nhất.
Không phải khen. Là nhận định. Kiểu nhận định lạnh, của người nhìn thấy vấn đề trước khi người trong cuộc thấy.
Mặc Huyền gật. Chậm.
– Và "đời cuối cùng".
· · ·
Hắn mở lại cuốn thứ mười bảy. Bìa đen, trang trống. Dòng duy nhất bằng mực Sử Hải: "Đời thứ mười bảy là đời cuối cùng."
Rồi đọc phần cuối của Sử Hải Nguyên Khởi. Phần này chữ mới hơn, có thể viết cách đây chỉ vài chục năm. Nét bút quen, mảnh, chính xác. Hắn đoán: sư phụ. Vương Tĩnh Trạch, đời thứ mười sáu. Người đã đến đây, đọc tất cả, rồi viết thêm phần cuối.
"Ghi chú đời 16: Sử Hải có giới hạn kiên nhẫn. Mười sáu lần sinh kháng thể, mười sáu lần thất bại. Nếu đời thứ mười bảy thất bại, Sử Hải sẽ ngừng tạo NVS. Thay vào đó, Sử Hải sẽ TỰ VIẾT.
Tự viết nghĩa là: Sử Hải thay đổi lịch sử trực tiếp, không qua người. Quy mô: toàn bộ. Tốc độ: không rõ. Hậu quả: không ai dự đoán được. Sử Hải không có đạo đức, không thiện, không ác. Nó chỉ muốn ĐÚNG. Nhưng 'đúng' theo nghĩa của biển, không theo nghĩa của người.
Nếu nó tự viết, mọi thứ con người đã xây, đã sửa, đã sống trong lịch sử giả, có thể biến mất trong một đêm. Không phải hủy diệt. Là SỬA. Nhưng sửa ở quy mô này, với con người bên trong, không khác gì hủy diệt."
Mặc Huyền đọc xong. Gập sách. Ngồi im.
Nến cháy thấp, ánh vàng lay trên mặt hắn. Tạ Yên đã ghi xong, sổ đặt trên đầu gối, hai tay ôm lấy. Cô không hỏi. Chờ.
– Mười sáu người trước ta, hắn nói. Tất cả đều thất bại. Bị xóa, bị nuốt, bị giết, tự nguyện đi vào. Không ai sống sót. Không ai hoàn thành.
– Ngươi biết điều đó từ Trầm Nguyệt.
– Nhưng ta không biết giá. Hắn nhìn cuốn sách #17 trong tay. Nếu ta thất bại, Sử Hải tự viết. Toàn bộ lịch sử. Toàn bộ thế giới. Không ai kiểm soát được.
Im lặng. Đá lạnh dưới người. Nến sắp tắt.
Sử Hải tạo ra ta. Sử Quan xóa ta. Sử Hải mạnh hơn. Tạo người tiếp theo. Xóa tiếp. Mạnh hơn nữa. Mười bảy đời. Và ta, đời thứ mười bảy, là đời mạnh nhất. Cũng là đời cuối.
Nếu ta thất bại, không có đời mười tám.
Có Sử Hải. Tự viết. Không cần người.
Hắn đặt cuốn #17 xuống sàn đá. Nhìn quanh. Mười sáu cuốn sách, mười sáu đời, mười sáu người đã cầm cây bút này, đã sợ, đã cố, đã mất. Hắn là người cuối cùng ngồi ở đây, giữa lịch sử bị cấm, đọc câu chuyện của chính mình trước khi nó kết thúc.
Tạ Yên thắp nến mới. Ánh sáng bùng lên, đẩy bóng tối lùi ra góc hang.
Cô mở sổ. Viết một dòng. Rồi đọc cho hắn nghe, giọng đều, bình thản, kiểu giọng người đã quyết từ lâu:
– "Mười sáu người trước ngươi đều thất bại. Nhưng mười sáu người đó, không ai có ta."
Hắn nhìn cô. Cô nhìn lại. Không mỉm cười. Không nhẹ nhõm. Mắt sâu, bình thản, kiểu mắt người biết thứ mình vừa nói không phải an ủi, mà là sự thật.
– Ngươi nghĩ ngươi đặc biệt? Hắn hỏi, không phải mỉa mai, mà thật sự hỏi.
– Không. Ta nghĩ hai người đặc biệt hơn một.
Im lặng. Nến cháy. Bóng hai người in trên vách đá, lớn, chồng lên nhau.
Hắn cầm cuốn #17 lên lại. Mở trang trống. Lấy bút gãy. Viết dòng đầu tiên, dưới dòng mực Sử Hải:
"Đời thứ mười bảy. Ghi chép của Mặc Chiêu Ninh. Bắt đầu."
Tạ Yên gật. Mở sổ. Hai người ngồi trong lòng núi, giữa mười sáu cuốn sách và hàng trăm năm lịch sử bị cấm, và bắt đầu đọc tiếp.