Thư Từ Xa
Lục Vô Thanh ngồi trên mái Thư Các. Đêm. Lạnh.
Bên cạnh hắn, một người khác. Trẻ hơn. Áo đen, mặt thon, mắt sáng quá mức bình thường. Tay cầm ống trúc nhỏ, ống thư.
— Lệnh Đại Sử Quan.
Hắn đưa ống trúc. Lục nhận, mở. Cuộn giấy mỏng bên trong, chữ viết bằng mực đặc biệt: sáng xanh trong bóng tối, kiểu mực chỉ người trong hệ thống đọc được.
Lục đọc.
"Lục Vô Thanh. Báo cáo nhận. Chấp Bút kháng ở mức tồn tại, ngoài dự kiến. Lệnh mới: xóa tất cả những gì hắn tạo ra. Lão kiếm khách. Quán trà. Ngõ hẻm. Tất cả. Trong ba ngày."
"Nếu không hoàn thành, bản quan sẽ đến tự xử lý."
"Hàn Mộ."
Lục cuộn giấy lại. Nhét vào túi. Mặt không đổi.
Người áo đen nhìn hắn.
— Có trả lời không?
— Không.
— Đại Sử Quan nói — nếu ngươi cần hỗ trợ —
— Không cần.
Người áo đen gật. Đứng dậy. Nhảy sang mái bên cạnh, nhẹ, không tiếng, biến mất trong đêm.
Lục ngồi lại. Một mình. Nhìn xuống phố, quán trà Cố Nhân ở cuối phố, tối, đóng cửa. Bà Châu đã ngủ. Lão kiếm khách, ngõ phía đông, phòng thuê, cũng đã ngủ.
Xóa tất cả. Trong ba ngày.
Lão kiếm khách, sáu mươi năm ký ức. Quán trà, ba mươi năm. Ngõ Tân Phong, hai mươi nhà.
Tại hạ xóa được. Giếng phường Đông, xóa sạch, dễ. Ngõ Tân Phong, đã xóa, Chấp Bút viết lại. Nếu xóa lần hai, mạnh hơn, sâu hơn, có thể kháng không nổi.
Nhưng lão kiếm khách.
Hắn nhớ: lão kiếm khách ngồi trước quán, thanh kiếm bên ghế, mắt lim dim. Hát bài cũ. Chia kẹo cho trẻ con.
Lão là nhân vật giả. Được viết ra. Không có thật.
Nhưng, sáu mươi năm. Nỗi đau về Tiểu Quang, thật. Bà Châu nhớ lão ba mươi năm, thật. Thằng Sửu hay xin kẹo, thật.
Xóa lão = xóa tất cả những thứ đó.
Lục Vô Thanh nhìn tay mình. Tay gầy, ngón dài, không vết chai. Tay của người viết, không phải viết sử, viết báo cáo, viết lệnh xóa. Mười năm trong hệ thống. Bao nhiêu thứ hắn đã xóa, giếng, ngõ, sự kiện nhỏ. Không bao giờ xóa NGƯỜI.
Đây sẽ là lần đầu.
Hắn đứng dậy. Nhảy xuống, nhẹ, êm, rơi vào ngõ hẹp phía sau Thư Các. Đi bộ về phía phòng trọ.
Ba ngày.
· · ·
Sáng.
Quán trà Cố Nhân. Mặc Huyền, Tạ Yên, lão kiếm khách. Bà Châu rót trà, mùi quen, gỗ xỉn, tường vôi.
Tạ Yên kể: ông Chu, tầng hầm, dấu niêm, cha cô. Nhanh, gọn, đủ chi tiết.
Mặc Huyền nghe. Mắt hắn sáng hơn, phần về cha cô.
— Tạ Kỳ Sơn. Sử quan. Đến Thư Các mười lăm năm trước. Tìm sách NVS trước ta. Dặn ông Chu "đừng ngăn" — rồi biến mất.
— Cha ta biết sẽ có Chấp Bút mới. Ông chuẩn bị.
— Ông biết TA sẽ đến? Hay chỉ biết sẽ có ai đó?
— Không rõ. Nhưng — sư phụ ngươi gửi ngươi đi bốn năm trước. Cha ta biến mất mười lăm năm trước. Có thể họ biết nhau. Sử quan và Quốc Sử — không cùng cấp, nhưng cùng hệ thống.
Hắn gật. Suy nghĩ.
— Và hai người trên mái.
— Đúng. Ông Chu nghe đêm qua. Người thứ hai — mới.
Họ nhìn nhau. Cùng biết: báo cáo khẩn → ai đó đến. Lục + cấp trên? Hoặc thuộc hạ khác của Hàn Mộ?
Lão kiếm khách uống trà, nghe hai người nói chuyện bằng mắt, không hiểu hết, nhưng cảm nhận. Lão đặt chén xuống.
— Tiểu huynh đệ.
Mặc Huyền nhìn lão.
— Lão phu muốn hỏi.
— Tiền bối hỏi.
— Hắn... lão nghiêng đầu về phía mái nhà đối diện, — hắn ở trên đó mấy tuần rồi.
Im lặng.
Mặc Huyền không thở. Tạ Yên siết bút trong tay.
— Tiền bối... nhìn thấy?
— Không nhìn thấy. Cảm thấy. Lão nhấp trà, mắt nhìn xa. Lão phu từng ở biên ải mười năm. Giữa sa trường, người ta học được: có kẻ đang nhìn mình hay không. Không cần mắt. Cảm.
— Từ bao giờ?
— Từ khi tiểu huynh đệ bắt đầu hay nhìn lên mái. Lão phu để ý — rồi lão cũng cảm thấy. Có ai đó. Trên cao. Nhìn xuống. Mỗi ngày.
Lão cảm nhận Lục. Không phải vì miễn nhiễm, không phải vì hệ mực, vì linh cảm chiến binh. Sáu mươi năm ký ức (giả nhưng đầy đủ) bao gồm mười năm chiến trận. Bản năng sinh tồn THẬT, dù ký ức giả.
Mặc Huyền nhìn lão. Lần đầu, hắn muốn nói sự thật. Muốn nói: lão được viết ra, kẻ trên mái muốn xóa lão, nguy hiểm đang đến.
Nhưng hắn không nói. Vì nói = phá vỡ lão. Lão sống sáu mươi năm tin mình thật. Biết sự thật, sẽ thế nào?
— Tiền bối.
— Gì?
— Nếu... có nguy hiểm. Tiền bối sẽ đi không?
Lão cười. Mắt sáng.
— Đi? Lão phu sáu mươi tuổi, kiếm đã mòn, chân đã chậm. Đi đâu? — Lão vỗ thanh kiếm bên ghế. Kiếm để giữ. Giữ người, giữ lòng. Lão phu ở đây.
Giữ người, giữ lòng. Lão nói câu đó lần đầu ở ch11 Q1. Giờ lặp lại, trước nguy hiểm thật.
Mặc Huyền nuốt thứ gì đó nghẹn ở cổ. Gật. Không nói thêm.
Bà Châu mang thêm trà nóng. Quán nhỏ, ấm, mùi gỗ xỉn và trà rẻ pha đúng cách.
Ba ngày. Có thể ít hơn. Có thể nhiều hơn. Nhưng ai đó đang đến, và thời gian của lão đang ngắn lại.
· · ·
Chiều. Mặc Huyền và Tạ Yên đi dọc phố. Nói nhỏ.
— Ta phải làm gì đó. Ngay.
— Làm gì? — cô hỏi.
— Viết chống. Nếu hắn xóa lão — ta viết lại. Như ngõ Tân Phong.
— Ngươi viết lại ngõ — vì ngõ là VẬT. Hai mươi nhà, quán phở, xưởng mộc. Nhưng lão kiếm khách — là NGƯỜI. Có sáu mươi năm ký ức, có quan hệ, có đời sống nội tâm. Xóa lão phức tạp hơn xóa ngõ — và viết lại cũng phức tạp hơn.
— Cô nghĩ ta không viết lại được?
— Ta nghĩ: nếu ngươi viết lại — giá sẽ lớn hơn ba tiếng. Có thể mất ngày. Tuần. Và nếu kẻ kia mạnh hơn ngươi — viết lại cũng vô ích, hắn xóa tiếp.
Hắn biết cô đúng. Nhưng —
— Vậy ta để lão bị xóa?
— Không. Ta tìm cách KHÁC. Không phải kháng — phòng.
— Phòng thế nào?
Cô dừng bước. Nhìn hắn.
— Ngươi nói viết dưới áp lực = cổng. Cổng vào Sử Hải. Nếu ngươi vào Sử Hải — ngươi có thể BẢO VỆ lão từ bên trong? Viết lão sâu hơn, mạnh hơn, để khi bị xóa từ bên ngoài — gốc bên trong vẫn còn?
Viết vào Sử Hải. Không phải viết lên sách ở Vân Đô, viết TRỰC TIẾP vào biển ký ức. Sâu hơn. Mạnh hơn. Khó xóa hơn.
— Giá sẽ rất lớn.
— Ta biết.
— Ta có thể mất nhiều hơn vài tiếng. Có thể mất ngày. Tuần ký ức.
— Ta biết.
Im lặng. Gió thổi. Mùi tuyết.
— Nhưng ngươi sẽ làm, — cô nói. Không phải câu hỏi.
— Phải.
Cô gật. Mở sổ. Viết:
"Kế hoạch: MH vào Sử Hải (qua cổng viết áp lực), viết lão kiếm khách TRỰC TIẾP vào biển, sâu, rõ, chi tiết. Lão = anchor trong Sử Hải. Nếu bị xóa từ bên ngoài, gốc trong biển vẫn còn. Có thể phục hồi."
"Rủi ro: (1) giá ký ức lớn, (2) Sử Hải có thể kéo/nuốt, (3) cần thời gian, và thời gian có thể không có."
— Khi nào?
— Tối nay. Không đợi được.
— Tối nay là sớm. Ngươi vừa mất ba tiếng ở ch8 — chưa hồi phục hết.
— Không đợi được. Hai người trên mái. Ai đó ĐÃ đến. Có thể ngày mai — có thể đêm nay — hắn hành động.
Cô nhìn hắn. Mắt sáng, sắc. Rồi gật.
— Được. Tối nay. Ta ở cạnh. Và lần này — ta sẽ đọc to tên lão kiếm khách khi ngươi viết. Anchor bằng giọng — giống ta gọi tên ngươi lần trước.
— Tên lão là gì? Lão không có tên.
— Lão có. Cô lật sổ. "Vô Danh lão nhân." Ai cũng gọi vậy. Đó là tên lão — tên thế giới cho lão. Và trong ký ức gốc của ta — lão KHÔNG tồn tại. Nghĩa là tên đó hoàn toàn thuộc hệ thống mực NGƯƠI. Neo mạnh.
Hắn nhìn cô. Gật.
Tối nay. Vào Sử Hải. Viết lão kiếm khách sâu vào biển ký ức. Bảo vệ lão, trước khi ai đó xóa.
Giá, ta không biết. Nhưng sẽ trả.
· · ·
Chiều muộn. Quán trà Cố Nhân.
Mặc Huyền ngồi đối diện lão kiếm khách. Trà nóng. Nắng xiên qua cửa sổ, vàng nhạt, ấm.
Lão kể chuyện. Về mùa đông trên núi Thanh Sơn, tuyết dày, sư phụ bắt lão đứng tấn trong tuyết từ sáng đến trưa. Về Tiểu Quang, thằng nhỏ hay cười, kiếm pháp tầm thường nhưng lòng can đảm, chết biên ải năm mười tám tuổi. Về thanh kiếm, theo lão bốn mươi năm, đã mòn nhưng chưa gãy.
Mặc Huyền nghe. Ghi nhớ. Từng chi tiết, tuyết trên Thanh Sơn, tiếng cười Tiểu Quang, vết mòn trên lưỡi kiếm.
Đêm nay ta sẽ viết những thứ này vào Sử Hải. Viết lão, sâu, rõ, đầy đủ. Không phải hai dòng "lão kiếm khách lui tới quán Cố Nhân." Mà cả đời. Cả sáu mươi năm. Để biển nhớ lão, để không ai xóa được.
Lão dừng kể. Nhìn hắn.
— Tiểu huynh đệ. Hôm nay ngươi nghe kỹ hơn mọi khi.
— Tiền bối kể hay.
— Lão phu kể mấy chục lần rồi. Nhưng hôm nay ngươi nghe... kiểu khác. Kiểu người sắp đi xa.
Mặc Huyền im. Lão sắc, sáu mươi năm (giả nhưng đầy đủ) cho lão khả năng đọc người.
— Không đi đâu cả, — hắn nói. Chỉ muốn nhớ kỹ.
Lão nhìn hắn. Lâu. Rồi cười, nụ cười ấm, mắt nheo.
— Nhớ thì tốt. Nhớ là giữ. Khi nào quên — thì mất.
Khi nào quên, thì mất.
Lão không biết hắn đang nói về chính lão.
Mặc Huyền uống trà. Nóng. Đắng nhẹ. Mùi quán Cố Nhân. Mùi chiều đông. Mùi gỗ xỉn và lá liễu khô.
Ta sẽ giữ ngươi, lão. Bằng mực. Bằng ký ức. Bằng Sử Hải.
Dù giá là gì.
Ngoài cửa sổ, trời tối dần. Đèn lồng bắt đầu sáng. Và trên mái nhà đối diện, có thể có hai bóng đang nhìn xuống.
Đêm nay, Mặc Huyền sẽ lặn.