Người Viết Sử
Chương 107: Sử Hải Hỏi
Chương 107

Sử Hải Hỏi

Đêm. Chín người ngủ, trừ hắn.

Hắn ngồi xa nhất, lưng dựa đá, cuốn #17 trên đùi. Bầu trời sáng chữ, mười nghìn năm ký ức viết ngang trời kiểu sao băng chậm, kiểu sao biết kể chuyện. Gió lạnh. Trầm Nguyệt ngủ gần bếp than, tóc bạc, thở đều. Hứa ngủ ngồi, lưng thẳng, kiểu ngủ của kẻ không bao giờ ngủ sâu. Lục nằm rìa, nửa người phải phai nhạt hơn ban ngày, kiểu phai chậm mà không dừng. BSN ngồi xa, mắt nhắm nhưng hắn không chắc gã ngủ, bốn trăm năm có thể dạy kẻ giả ngủ giỏi.

TY nằm cách hắn vài bước. Sổ dưới gối. Mắt nhắm. Hắn nhìn cô, thấy lông mày hơi nhíu trong giấc ngủ, kiểu nhíu khi đang nghĩ ngay cả khi ngủ. Cô biết rồi. Cô biết từ ngày thứ bảy trong Sử Hải, biết cái giá, biết con đường, biết tất cả. Và cô vẫn không nói.

Vì cô muốn ta tự đến. Hắn nghĩ. Không phải cô giấu. Cô đợi.

Hắn nhìn xuống cuốn #17. Mở trang cuối, nơi hắn vừa viết chiều nay.

Và thấy chữ mới.

Chữ hiện dưới dòng hắn viết, nét mực nhẹ, kiểu mực biển, kiểu chữ không ai cầm bút viết mà tự nó hiện ra trên giấy. Mực xanh nhạt, gần trong suốt, phải nghiêng cuốn sách dưới ánh sáng trời mới đọc rõ.

"Ngươi hứa quay lại."

Hắn nín thở.

"Ngươi hứa có câu trả lời."

Dòng thứ ba hiện chậm hơn, kiểu chữ run, kiểu chữ của thứ rất cũ đang cố nói bằng ngôn ngữ rất mới:

"AI SẼ MƠ THAY TA?"

Hắn ngồi im. Tim đập nhanh. Không phải sợ. Sợ kiểu khác, kiểu sợ khi đứng trước thứ lớn hơn mình vô cùng mà thứ đó đang HỎI mình.

Sử Hải. Mười nghìn năm. Đang nói chuyện với hắn qua cuốn sách mỏng trên đùi.

Hắn nhìn quanh. Không ai thức. Gió thổi qua thung lũng, chữ trên trời nhấp nháy nhẹ, kiểu nhấp nháy khi biển đang thở. Sử Hải đang thở. Và đang đợi.

Hắn cầm bút gãy. Bút tối, mệt, nhưng viết được. Viết kiểu viết bình thường, mực đen trên giấy vàng. Không phải viết lịch sử. Chỉ viết.

"Không ai thay ngươi."

Hắn dừng bút. Nghĩ kỹ cách diễn đạt, vì đang nói chuyện với thứ mười nghìn năm tuổi, và mỗi chữ phải đúng.

"MỌI NGƯỜI cùng mơ."

Hắn đóng bút. Đợi.

Trang giấy im. Lâu. Gió thổi. Chữ trên trời chậm lại, kiểu chữ đang nghe, kiểu trời đang lắng. Rồi mực xanh nhạt hiện:

"Ta không hiểu."

Ba chữ. Đơn giản. Trần trụi. Mười nghìn năm trí tuệ, và ba chữ.

Rồi tiếp:

"Giấc mơ cần MỘT tâm thức. Một người mơ. Nhiều người nhiều giấc mơ. Xung đột. Xé rách."

Hắn đọc. Hiểu lo lắng của nó. Sử Hải chỉ biết một cách: một người giữ, một người mơ, một tâm thức gánh toàn bộ. Mười bảy đời NVS, mười bảy lần cùng một mô hình. Nó không biết cách nào khác.

Hắn viết:

"Xung đột không phải lỗi. Xung đột là SỐNG."

Dừng lại. Nghĩ đến ông bán gạo và bà bán vải ở chợ chiều nay. Nghĩ đến đứa trẻ hỏi mẹ. Nghĩ đến thầy đồ vuốt râu. Viết tiếp:

"Con người luôn xung đột. Về ký ức, về sự thật, về lịch sử. Ông bán gạo nói bên Trần thắng. Thầy đồ nói chưa biết. Bà bán vải nói: đọc cả hai rồi tự nghĩ. Ba người, ba cách nhìn. Không ai chết. Không ai xé rách. Họ THƯƠNG LƯỢNG."

Đợi. Trang giấy im lâu hơn lần trước. Chữ trên trời dừng hẳn, kiểu dừng khi biển nín thở. Rồi:

"Thương lượng."

Một từ. Lặp lại. Kiểu lặp khi nếm thử từ mới.

"Ta chưa bao giờ thương lượng. Ta MƠ. Mơ không cần thương lượng. Mơ là mơ."

Hắn đọc. Thấy nỗi cô đơn trong câu đó. Mười nghìn năm mơ một mình, không ai cãi, không ai bàn, không ai hỏi. Mơ là mơ. Một chiều, tuyệt đối, cô đơn tuyệt đối.

Đó là lý do ngươi mệt. Hắn nghĩ. Không phải vì mơ quá lâu. Vì mơ MỘT MÌNH quá lâu.

Hắn viết:

"Nếu ngươi phân tán, mỗi người giữ một mảnh. Họ sẽ mơ KHÁC NHAU. Mâu thuẫn. Nhưng họ cũng sẽ nói chuyện. Kể cho nhau nghe. Sửa nhau. Cãi nhau. Rồi cùng nhớ. Đó là cách con người sống. Đó cũng là cách giấc mơ nên sống."

Im lặng. Lâu. Hắn nhìn trang giấy, đợi mực xanh nhạt. Gió lạnh hơn. Trầm Nguyệt trở mình trong giấc ngủ, kéo áo khoác lên vai. Hứa vẫn ngủ ngồi, bất động.

Rồi chữ hiện. Chậm. Từng nét, kiểu nét run, kiểu viết của thứ đang nghĩ rất sâu:

"Nhưng nếu ta phân tán."

Ngừng. Lâu. Rồi tiếp:

"Ta CHẾT."

Hai chữ nặng trên trang giấy nhẹ. Mực xanh nhạt nhưng hắn thấy rõ, rõ hơn mọi thứ hắn từng đọc.

"Ta không còn là TA. Ta thành tỷ mảnh. Không ai nhớ ta là ai. Không ai biết ta từng mơ. Ta sẽ ở khắp nơi nhưng KHÔNG Ở ĐÂU."

Hắn đọc. Và nhận ra: Sử Hải sợ y hệt hắn. Bị quên. Bị xóa. Tồn tại mà không ai biết. Mười nghìn năm mơ, và sợ nhất là mơ mà không ai nhớ mình đã mơ.

Ngươi và ta giống nhau. Hắn nghĩ. Cả hai đều bị quên. Cả hai đều sợ biến mất. Cả hai đều tồn tại ở rìa thế giới, nhìn vào mà không được nhìn lại.

Hắn viết. Chậm. Chọn từng chữ:

"Ta hiểu. Vì ta giống ngươi."

Dừng. Rồi:

"Ta bị xóa. Không ai nhớ ta. Ta đi giữa phố mà người ta nhìn xuyên qua. Ta ngồi quán trà mà bà chủ quên ta trước khi trà nguội. Bốn năm. Không ai nhớ ta là ai."

Dừng lại. Nhìn chữ mình viết. Nhìn bốn năm gói trong mấy dòng. Viết tiếp:

"Nhưng ta vẫn TỒN TẠI. Không phải vì ai nhớ. Vì ta CHỌN tồn tại. Ta viết, ta đi, ta nhìn, ta nhớ. Không ai biết ta là ai nhưng ta biết ta là ai. Đó đủ."

Im lặng. Chữ trên trời sáng lại, nhẹ, kiểu sáng khi biển cựa mình.

"Ngươi phân tán, ngươi vẫn tồn tại. Trong mỗi người. Trong mỗi ký ức. Trong mỗi câu chuyện họ kể nhau. Ngươi sẽ không còn là MỘT. Nhưng ngươi sẽ ở TRONG TẤT CẢ. Mỗi khi ai đó nhớ một chuyện cũ, mỗi khi ai đó kể con mình nghe chuyện ông bà, mỗi khi ai đó viết nhật ký, đó là ngươi. Mảnh ngươi. Sống."

Đợi. Trang giấy im lâu nhất từ đầu cuộc nói chuyện. Gió ngừng. Chữ trên trời đứng yên, kiểu đứng yên khi biển nín, kiểu nín trước sóng lớn hoặc trước im lặng sâu.

TY trở mình. Hắn nhìn cô. Mắt cô vẫn nhắm nhưng tay siết sổ dưới gối chặt hơn. Cô đang nghe. Không phải nghe bằng tai. Nghe bằng cái gì đó khác, cái miễn nhiễm của cô cho phép cô cảm nhận Sử Hải mà Sử Hải không cảm nhận được cô.

Rồi mực hiện. Chậm. Run. Từng nét như thở:

"Ta..."

Ngừng. Lâu. Hắn đợi, bút trên tay, không thúc giục, kiểu đợi khi biết thứ bên kia đang tìm từ cho thứ chưa bao giờ nói.

"Ta sợ."

Hai chữ. Mực nhạt hơn bình thường, kiểu nhạt khi viết bằng phần yếu nhất của mình. Mười nghìn năm. Trí tuệ tạo ra thực tại. Và hai chữ.

Hắn không viết. Chỉ đặt tay lên trang sách. Lòng bàn tay áp lên giấy vàng, lên mực xanh nhạt, lên hai chữ "ta sợ." Giấy ấm. Không phải ấm từ tay hắn. Ấm từ bên trong, kiểu ấm của thứ sống, kiểu ấm của trà Trầm Nguyệt, kiểu ấm khi biết mình không một mình.

Ta cũng sợ. Hắn nghĩ. Không viết. Chỉ nghĩ, tay trên giấy, và bằng cách nào đó hắn biết Sử Hải nghe được. Không phải nghe chữ. Nghe sự hiện diện. Nghe bàn tay trên trang sách.

Nhưng sợ không có nghĩa là sai.

Trang giấy ấm hơn dưới tay hắn. Rồi nguội dần, kiểu nguội khi ai đó thở ra sau khi nín thở rất lâu.

Hắn ngồi im. Cuốn sách mở trên đùi, tay vẫn đặt trên trang. Đêm qua nửa. Chữ trên trời mờ dần ở phía đông, kiểu mờ khi bình minh gần, kiểu ký ức nhường chỗ cho ngày mới.

Sử Hải không viết thêm. Nhưng trang giấy không nguội hẳn, vẫn ấm nhẹ dưới lòng bàn tay, kiểu ấm của thứ đang nghĩ, đang cân nhắc, đang sợ nhưng đang nghe.

Hắn nghĩ về mười bảy đời. Mười bảy người cầm bút trước hắn. Không ai hỏi Sử Hải muốn gì. Không ai ngồi đêm nói chuyện với nó qua trang giấy. Có người sợ nó, có người tôn thờ, có người lợi dụng, có người trốn chạy. Nhưng không ai HỎI.

Ta là người đầu tiên hỏi ngươi sợ gì. Hắn nghĩ. Và ngươi là thực thể đầu tiên trả lời ta thật.

Gió trở lại. Nhẹ. Mang mùi cỏ non từ rìa vùng trống (cỏ xanh dần mỗi ngày, vùng trống co lại, lành chậm). Hắn ngửi, và thấy mùi cỏ lần này khác, kiểu khác khi biết cỏ mọc trên vết thương mười nghìn năm.

TY mở mắt. Không đột ngột, kiểu mở khi không thực sự ngủ. Nhìn hắn. Nhìn cuốn sách. Nhìn tay hắn trên trang giấy.

Cô không hỏi. Chỉ ngồi dậy, kéo sổ ra, mở trang trống, viết. Hắn không đọc, nhưng hắn biết cô đang ghi lại. Ghi cuộc nói chuyện cô cảm nhận trong giấc ngủ nửa tỉnh. Ghi hai chữ "ta sợ." Ghi tay hắn trên giấy. Ghi tất cả, kiểu ghi của kẻ biết đây là lịch sử đang xảy ra, và lịch sử này cần được nhớ.

Hắn nhìn cô. Cô nhìn hắn. Không nói. Bình minh gần. Chữ trên trời nhạt dần. Và giữa hai người, cuốn sách #17 nằm mở, trang giấy vẫn ấm, mực xanh nhạt hai chữ "ta sợ" chưa khô.

– Nó trả lời? Cô hỏi. Thấp.

– Nó sợ. Hắn nói.

Cô gật. Không ngạc nhiên. Kiểu gật khi xác nhận thứ đã biết.

– Mười nghìn năm. Cô nói. Ai chẳng sợ.

Im lặng. Bình minh. Ánh sáng đầu tiên chạm rìa thung lũng, vàng nhạt, kiểu vàng khi ngày mới bắt đầu mà chưa biết ngày mới mang gì.

Hắn đóng cuốn sách. Nhẹ. Kiểu đóng khi không muốn đánh thức thứ bên trong vừa ngủ.

Ngươi sợ. Hắn nghĩ. Ta cũng sợ. Nhưng ta sẽ quay lại. Và lần sau, ta sẽ không chỉ hỏi. Ta sẽ mang câu trả lời ngươi tin được.

Bình minh lên. Chữ trên trời biến mất trong nắng. Nhưng hắn biết chúng vẫn ở đó, kiểu mực cũ trên giấy mỏng, kiểu ký ức không cần sáng để tồn tại.

Và trong cuốn sách trên đùi hắn, mực xanh nhạt vẫn ấm. Kiểu ấm của thứ đang sống, đang sợ, đang đợi.

Đang hy vọng.

Ch.107/115
1.883 từ