Lịch Sử Biến Mất
Giếng phường Đông không còn.
Mặc Huyền đứng ở ngã tư quen, nơi hắn từng rẽ trái để đến giếng đá xanh, nơi thí nghiệm đầu tiên, nơi nhà sư vân du khơi lại dòng nước ba mươi năm cạn. Hắn nhớ rõ: bức tường thấp bao quanh, đá xanh rêu, dây gàu cũ, nước trong.
Bây giờ, tường liền. Gạch xám, cỏ dại mọc kẽ, không cửa, không lối. Như chưa bao giờ có giếng. Như chưa bao giờ có nhà sư, có dây gàu, có tiếng nước vọng từ đáy sâu.
Hắn bước đến. Đặt tay lên tường, gạch lạnh, cứng, thật. Không phải ảo. Không phải mắt hắn sai. Giếng ĐÃ BIẾN MẤT.
Người đi đường ngang qua, bà bán rau, ông gánh than. Hắn chặn bà bán rau:
— Bà ơi, phường này có cái giếng đá xanh không?
Bà nhìn hắn, nhíu mày.
— Giếng? Giếng nào? Phường Đông không có giếng. Nước dùng từ kênh phía nam, mấy chục năm rồi.
— Không có... giếng đá xanh? Nhà sư khơi lại mười năm trước?
— Nhà sư nào? Cậu nhầm phường rồi.
Bà đi. Hắn đứng lại. Tay vẫn đặt trên bức tường liền.
Không chỉ giếng biến mất. Cả LỊCH SỬ giếng biến mất. Dân phường không nhớ. Nhà sư vân du, nhân vật ta tạo ra, cũng bị xóa khỏi ký ức tập thể.
Ai đó đã xóa thay đổi của ta.
Nhưng —
Hắn nhớ: giếng phường Đông trong lịch sử GỐC, cạn, nhưng CÓ. Tạ Yên xác nhận: trong ký ức gốc của cô, giếng tồn tại, chỉ cạn ba mươi năm. Hắn viết nhà sư khơi lại → giếng có nước. Bây giờ, không phải quay về gốc (giếng cạn) mà KHÔNG CÓ giếng. Ai đó xóa NHIỀU HƠN cần thiết.
Không phải "khôi phục lịch sử gốc". Đây là XÓA SẠCH. Cố ý. Thông điệp.
· · ·
Tạ Yên đến mười phút sau, hắn gửi tin nhắn qua đứa nhỏ bán báo ở ngã tư. Cô đi nhanh, mặt lạnh, sổ đã mở sẵn trong tay.
— Kiểm tra ký ức gốc, — hắn nói ngay.
Cô đứng trước bức tường. Nhắm mắt. Lâu.
— Giếng phường Đông. Đá xanh. Cạn ba mươi năm. Đáy khô, có rêu. Dân phường hay đổ rác xuống. Trong ký ức gốc, CÓ.
Mở mắt. Nhìn tường.
— Bây giờ không có. Cả trong ký ức tập thể, dân không nhớ. Và trong hiện thực, không tồn tại.
— Nghĩa là?
— Nghĩa là người xóa không chỉ xóa THAY ĐỔI của ngươi. Hắn xóa cả lịch sử GỐC. Giếng đá xanh, dù cạn, cũng bị xóa. Không phải "sửa lại" — là "xóa sạch". Mạnh hơn cần thiết.
Cô nhìn hắn.
— Cảnh cáo.
— Cảnh cáo, — hắn gật. "Ta có thể xóa bất kỳ thứ gì ngươi tạo ra, VÀ HƠN THẾ. Ta mạnh hơn ngươi. Đừng chống."
Gió thổi qua ngã tư. Lạnh. Mùi tuyết và mùi gạch cũ. Bà bán rau xa dần, tiếng gánh kĩu kịt.
— Khi nào xóa?
— Không biết. Có thể đêm qua. Có thể mấy ngày trước, ta không đến phường Đông thường xuyên, không nhận ra ngay.
Cô ghi vào sổ. Nhanh, gọn, chữ nhỏ.
— Tu Sử đủ sức xóa một cái giếng khỏi lịch sử 30 năm. Nhưng xóa cả lịch sử GỐC, nghĩa là hắn xóa sâu hơn, xóa vào phần CHƯA BỊ SỬA. Mạnh hơn ta tưởng.
— Hoặc có lệnh từ cấp trên.
Im lặng. Họ nhìn nhau. Cùng nghĩ: nếu kẻ theo dõi xóa được giếng, hắn cũng xóa được thứ khác. Quán trà. Ngõ hẻm. Lão kiếm khách.
— Đi về quán, — hắn nói.
· · ·
Quán trà Cố Nhân. Chiều muộn.
Mặc Huyền và Tạ Yên ngồi bàn cạnh cửa sổ. Trà nóng, mùi quen, gỗ xỉn, tường vôi cũ. Bà Châu quét sàn phía trong, hát nhỏ.
Cửa quán mở.
Lão kiếm khách bước vào, thanh kiếm dựng bên hông, tóc bạc gọn, mặt bình thản. Nhưng hôm nay lão không ngồi bàn góc trước. Lão đi thẳng đến bàn Mặc Huyền.
— Tiểu huynh đệ.
— Tiền bối.
Lão kéo ghế. Ngồi. Nhận chén trà bà Châu mang ra, uống một ngụm dài, đặt xuống.
— Hôm nay lão phu đi ngang phường Đông.
Mặc Huyền không động. Tạ Yên cũng không. Cả hai nhìn lão.
— Lạ lắm, — lão nói. Giọng chậm, nhíu mày. Lão nhớ rõ ở đó có cái giếng đá xanh. Nước ngon, không phải nước giếng thường, kiểu trong, mát, hơi ngọt. Lão phu hay ghé uống khi đi dạo buổi sáng.
Lão nhìn ra cửa sổ.
— Mà hôm nay đi ngang, không thấy. Tường liền. Hỏi người ta, không ai biết giếng nào. Lão phu tưởng mình lẫn, nhớ nhầm phường. Nhưng lão chắc chắn, phường Đông, ngã tư gần chợ cá, bên phải. Đá xanh. Ba mươi năm lão biết.
Im lặng.
Mặc Huyền nhìn lão. Rồi nhìn Tạ Yên. Cô nhìn lại, mắt sáng, sắc, đang suy luận.
Lão nhớ.
Dân phường Đông không nhớ. Bà bán rau không nhớ. Nhưng lão, lão kiếm khách, nhân vật ta viết ra, người có 60 năm ký ức giả, lão NHỚ giếng.
Tại sao?
— Tiền bối, — hắn nói chậm, — tiền bối nhớ giếng từ khi nào?
— Từ khi lão phu đến Vân Đô. Ba mươi năm trước. Giếng lúc đó đã có nước, lão uống buổi sáng đầu tiên ở đây.
Ba mươi năm. Ký ức giả của lão bắt đầu từ 30 năm trước, đúng thời điểm hắn viết "lão kiếm khách lui tới quán Cố Nhân 30 năm". Hiện thực tạo 30 năm quá khứ cho lão, và TRONG 30 năm đó, giếng phường Đông có nước. Vì khi hiện thực dệt lão vào thế giới, nó dệt ĐÚNG phiên bản đã bị ta sửa, phiên bản có nhà sư khơi giếng.
Ký ức lão thuộc về LỊCH SỬ TA VIẾT. Không phải lịch sử gốc. Không phải lịch sử Sử Quan xóa. Ký ức lão KHÁC với cả hai.
Và khi Sử Quan xóa giếng, ký ức lão KHÔNG BỊ ẢNH HƯỞNG. Vì lão thuộc về hệ thống mực CỦA TA, không phải hệ thống mực của kẻ khác.
Tạ Yên đá chân hắn dưới bàn. Nhẹ. Ý: đừng nói gì, ghi nhận, nói sau.
— Chắc tiền bối nhớ nhầm thật, — hắn nói bình thản. Mùa đông, hay lẫn. Uống trà đi, tiền bối.
Lão gật. Uống trà. Nhíu mày một lúc nữa, rồi buông, cười:
— Lão già rồi, nhớ gì đâu ra đó. Chắc nhầm với phường khác.
Lão quay về bàn góc. Ngồi. Đặt kiếm bên ghế. Nhắm mắt, hít hơi trà. Bình thản.
· · ·
Mặc Huyền và Tạ Yên ra khỏi quán. Đi dọc phố, nói nhỏ.
— Lão nhớ, — cô nói ngay. Dân thường không nhớ. Ngươi nhớ (vì ngươi viết). Ta nhớ (vì miễn nhiễm). Và LÃO nhớ.
— Vì lão thuộc về lịch sử ta viết. Ký ức lão được TẠO từ phiên bản thế giới đã sửa, phiên bản có giếng có nước, có nhà sư. Khi Sử Quan xóa giếng, hắn xóa từ lịch sử CHUNG, nhưng ký ức lão không nằm trong lịch sử chung. Nó nằm trong lịch sử TA viết.
— Giống miễn nhiễm.
— Không hoàn toàn. Cô miễn nhiễm vì bị gỡ khỏi Sử Hải. Lão miễn nhiễm vì thuộc hệ thống mực KHÁC, mực của ta. Hai cơ chế khác nhau. Nhưng kết quả giống: ký ức không bị xóa.
Cô dừng bước. Nhìn hắn.
— Nếu đúng, lịch sử ngươi viết KHÁNG lại xóa của người khác?
— Có thể. Ít nhất ở mức ký ức. Lão nhớ giếng, nghĩa là trong ĐẦU lão, giếng vẫn tồn tại. Dù ngoài đời giếng đã mất.
— Vậy nếu Sử Quan xóa lão...
Hắn im. Cả hai biết câu hỏi: nếu ký ức lão kháng xóa, thì bản THÂN lão có kháng không? Lão có bị xóa khỏi tồn tại như giếng, hay lão sẽ "sống sót" vì thuộc hệ thống mực khác?
— Giả thuyết, — cô nói cẩn thận. Chưa chắc. Có thể lão chỉ kháng ở mức KÝ ỨC, nhưng không kháng ở mức TỒN TẠI. Giếng kháng ở mức ký ức lão (lão nhớ) nhưng không kháng ở mức vật lý (giếng biến mất). Nếu Sử Quan xóa lão, có thể ngươi sẽ NHỚ lão, nhưng lão vẫn biến mất.
Đau. Nhưng đúng. Cô đúng.
— Vậy ta không nên tin rằng lão được bảo vệ.
— Không. Không nên. Nhưng việc lão NHỚ giếng, đó là thông tin quan trọng. Nghĩa là mực của ngươi có hệ thống riêng, KHÁC với mực Sử Quan. Hai hệ thống không hòa lẫn.
Hắn gật. Đi tiếp. Phố chiều tối dần, đèn lồng bắt đầu sáng, tuyết cũ trên mái lóng lánh trong ánh đèn.
Hai hệ thống mực. Ta viết ra lão, lão thuộc về ta. Sử Quan xóa, nhưng không xóa được phần thuộc về ta (ký ức). Có thể đây là CÁCH: nếu ta viết đủ mạnh, đủ sâu, thứ ta viết sẽ kháng lại xóa.
Hoặc, đây là ẢO TƯỞNG. Và lần tới Sử Quan hành động, lão sẽ biến mất như giếng.
Ta phải tìm ra trước khi điều đó xảy ra.
· · ·
Tối. Phòng trọ.
Hắn ngồi trước bàn, cuốn sách không tên mở. Viết:
"Ngày 18. Giếng phường Đông bị xóa, cả gốc lẫn giả. Cảnh cáo từ Tu Sử. Nhưng lão kiếm khách NHỚ giếng, ký ức lão thuộc hệ mực ta viết, kháng xóa của kẻ khác."
"Giả thuyết: mực ta và mực Sử Quan là hai hệ thống riêng. Thứ ta viết có thể kháng xóa ở mức ký ức, NHƯNG chưa chắc kháng ở mức tồn tại. Cần kiểm chứng, nhưng KHÔNG muốn kiểm chứng bằng mạng lão."
"Hai lực kéo: Sử Hải từ dưới (biển gần mỗi đêm, vết mực đậm mỗi ngày). Sử Quan từ trên (xóa giếng hôm nay, ngày mai xóa gì?). Ta ở giữa."
"Thời gian không còn nhiều."
Gấp sách. Nhìn tay, vết mực đen, lạnh, loang đến đốt thứ hai. Mỗi ngày đậm hơn.
Ngoài cửa sổ, Vân Đô chìm trong đêm. Đèn lồng tắt dần. Tuyết rơi nhẹ, kiểu tuyết mỏng, lặng, phủ lên mọi thứ không phân biệt.
Và ở phường Đông, nơi giếng đá xanh từng tồn tại, bây giờ chỉ còn bức tường liền và cỏ dại. Như chưa bao giờ có nước, có nhà sư, có tiếng gàu va đá vọng lên từ sâu.
Lịch sử biến mất. Không tiếng. Không dấu. Chỉ những ai nhớ, mới biết đã mất gì.