Trăm Mảnh Tan
Lục đi lúc trời chưa sáng.
Không nói lời nào ngoài những lời cần thiết. Hắn đứng ở rìa thung lũng, nửa người phai hòa vào bóng tối còn sót, nửa người còn lại sẫm trong ánh sao tàn. Mặc Huyền nhìn Lục. Lục nhìn lại.
– Hàn Mộ đang ở đâu? Mặc Huyền hỏi.
– Tại hạ đoán. Lục nói. Giọng đều. Phía đông bắc. Đại Niêm cần nhiều Sử Quan, ông ấy sẽ ở nơi có nhiều Sử Quan nhất. Bình Châu hoặc Lam Thành.
– Và Bách Sử Nhân?
Lục im. Nửa vai phải trong suốt rung nhẹ trong gió sớm.
– Gã ở khắp nơi. Lục nói. Nhưng tại hạ biết cách tìm. Mực gã cũ bốn trăm năm, dễ cảm nhận.
Hắn gật. Nhìn Lục thêm một lúc. Nhìn nửa người đang phai, nhìn bước chân vẫn vững, nhìn cái cách Lục đứng thẳng dù thân xác đang tan dần từng ngày.
– Cẩn thận.
Lục không quay đầu. Chỉ nói, nhẹ, giọng Lục khi nói thứ gì đó không quen nói:
– Đừng cảm ơn. Chiến đấu.
Rồi đi. Bóng phai hòa vào sương. Mất dạng.
· · ·
Sáng. Hắn ngồi cạnh vùng trống, cuốn #17 trên đùi, bút gãy trong tay. Viết. Ghi lại cơ chế Bệnh Vô Danh, ghi lại lời Kẻ Vô Danh, ghi lại kế hoạch. Viết để nhớ. Viết để khi đồng minh đến, hắn có thể giải thích bằng thứ rõ hơn lời nói.
Hứa canh phía đông. TY ngồi cách hắn ba bước, sổ mở, đối chiếu ký ức gốc với thực tại ở năm thị trấn đã đi qua. Cô đang tìm quy luật, tìm mạch nỗi trống lan. Kiểu cô làm việc: không chờ đáp án, tự đào.
Dấu mốc hắn viết hôm qua ở rìa vùng trống vẫn giữ. Chữ "Tại đây" sáng nhẹ trên mặt đất, mực đen phát quang, ranh giới vô hình giữ nỗi trống không lan thêm. Tạm thời. Hắn biết dấu mốc không bền, vài ngày, có thể một tuần. Vùng trống vẫn ở đó, tròn, hai mươi bước, im lặng tuyệt đối.
Gió thổi. Cỏ vàng nghiêng. Chữ cổ trên trời nhạt trong ánh sáng ban ngày nhưng vẫn thấy nếu nhìn kỹ, kiểu chữ viết bằng mực phát quang chờ đêm mới sáng rõ.
Rồi bút gãy rung.
Hắn dừng viết. Nhìn bút. Bút rung kiểu quen, kiểu rung khi gần mực NVS khác. Nhưng lần này rung NHIỀU HƯỚNG. Không phải một nguồn. Nhiều nguồn. Kiểu nghe nhiều giọng nói cùng lúc, mỗi giọng từ một hướng.
Bách Sử Nhân.
Hắn đứng. Nhìn quanh. Đồng bằng phẳng, cỏ vàng, đồi thấp hai bên. Không thấy ai.
Rồi thấy.
Không phải bằng mắt thường. Bằng mắt hai lớp. Và ở lớp sâu, hắn thấy: mực. Dày. Cũ. Bốn trăm năm cũ. Đang đến từ phía tây bắc, đang tụ lại, đang CỘT lại từ trăm sợi mỏng thành một hình dạng.
Bách Sử Nhân hiện ra cách hắn năm mươi bước. Không phải một mảnh. Chính thể. Trung niên, tóc nửa đen nửa bạc, mắt nhiều màu, áo rộng phai màu. Nhưng khác lần gặp ở Tùng Lâm. Lần đó BSN tự tin, ngồi giữa hai ghế đá, chờ, thử, kiểu kẻ nắm thế trên. Lần này BSN đứng, và đứng kiểu kẻ PHẢI đến chứ không phải MUỐN đến.
TY đứng lên. Tay chạm sổ. Mắt nhìn BSN, mắt kiểu nhìn khi nhìn thứ nguy hiểm mà không thể bỏ qua.
Hứa quay lại từ phía đông. Tay chạm nghiên mực. Mặt cẩn trọng.
BSN bước. Chậm. Mỗi bước, mực bốn trăm năm run nhẹ quanh người gã, kiểu lửa nhỏ chập chờn. Và khi gã đến gần vùng trống, gã dừng. Nhìn vào.
Mắt nhiều màu đổi. Nhanh. Xanh sang nâu sang đen sang trắng. Kiểu mắt đang xử lý quá nhiều thông tin cùng lúc, kiểu bốn trăm năm kinh nghiệm đang chạy cùng một lượt.
– Ngươi biết. BSN nói. Giọng không nhiều tầng như lần trước. Một giọng. Mệt.
Hắn nhìn BSN. Chờ.
– Ta biết từ khi nỗi trống chạm mảnh đầu tiên. BSN nói. Gã nhìn vùng trống, mắt dừng ở một màu (đen, sẫm, kiểu nhìn vào thứ gã sợ). Bản sao ta tạo ra... chúng bắt đầu QUÊN.
Im lặng. Hắn hiểu. Bản sao BSN viết, bản sao hắn rải khắp nơi bốn trăm năm, bản sao hắn tự tin là "sống thật" dù sinh từ mực. Bản sao vốn RỖNG BÊN TRONG. Chúng có mặt, có tên, có ký ức do BSN viết. Nhưng nền tảng là mực, không phải xương thịt. Và nỗi trống xóa mực TRƯỚC khi xóa xương.
Bệnh Vô Danh ăn bản sao trước. Bản sao vốn là bình rỗng được vẽ hoa văn, nỗi trống chỉ cần lau sạch hoa văn thì bình lại trống.
– Bao nhiêu? Hắn hỏi.
BSN im. Mắt đổi. Nhanh. Đau.
– Mười bảy. BSN nói. Giọng thấp. Mười bảy mảnh mất danh tính trong ba ngày qua. Chúng vẫn ở đó, vẫn đi, vẫn thở. Nhưng không nhớ mình là MH gì. Không nhớ mình thuộc về ta. Không nhớ mình là MẢNH.
Ngừng. Nuốt. Kiểu nuốt của kẻ nuốt thứ gì đó đắng.
– Và ta CẢM NHẬN chúng mất. BSN nói. Bốn trăm năm ta rải mảnh, mỗi mảnh là một phần ý thức ta. Khi mảnh mất danh tính, ta mất PHẦN ĐÓ. Kiểu... kiểu tay bị tê. Vẫn ở đó. Nhưng không cảm nhận.
Gã nhìn hắn. Mắt dừng ở đen. Đen sẫm. Kiểu mắt khi nhìn thứ gã không muốn thừa nhận nhưng phải thừa nhận.
– Lỗ hổng này lớn hơn ta, Mặc Huyền. Lớn hơn tất cả. BSN nói. Nếu nó tràn hết, không còn lịch sử nào để viết lại.
· · ·
Họ ngồi. Bốn người và BSN. Lửa trại giữa ban ngày, không cần sưởi, cần điểm tụ. Năm người quanh lửa, vùng trống phía sau, chữ trên trời nhạt trong nắng.
Hắn kể BSN. Kể tất cả. Kể Sử Hải là giấc mơ. Kể Người Viết Đầu Tiên tự xóa. Kể lỗ hổng ở trung tâm, dư vân, vết thương gốc. Kể hắn đã viết câu chuyện cho lỗ hổng (trong Sử Hải, chữ xám, lỗ hổng thở). Kể cái giá ba lựa chọn. Kể con đường thứ tư.
BSN nghe. Im. Lâu. Gã ngồi bất động, mắt đổi chậm (không nhanh như khi đau, chậm kiểu đang xử lý, kiểu bốn trăm năm suy nghĩ đang xếp lại). Và khi hắn nói xong, BSN im thêm một lúc.
Rồi BSN cười. Cười nhẹ. Cười buồn. Cười kiểu kẻ vừa nghe câu trả lời mà gã đợi bốn trăm năm, và câu trả lời đó không phải thứ gã tưởng.
– Vậy ra. BSN nói. Giọng nhẹ. Thế giới ta muốn viết lại... bản thân nó là giấc mơ.
– Đúng.
– Và kẻ mơ... đã tự xóa mình.
– Đúng.
– Và nỗi trống đó đang ĂN mảnh của ta. BSN nói. Giọng phẳng. Ăn thứ ta viết bốn trăm năm. Ăn bản sao. Ăn Tân Sử. Ăn mọi thứ ta từng tạo ra. Vì mọi thứ ta tạo ra... đều là mực. Và nỗi trống xóa mực.
Im lặng.
TY nhìn BSN. Mắt cô sắc, kiểu mắt đọc người, kiểu mắt ghi.
– Ngươi nói "không ai cho ta lý do dừng." Cô nói. Giọng nhẹ. Bây giờ có lý do chưa?
BSN nhìn TY. Lâu. Mắt đổi sang màu hắn chưa thấy ở BSN (nâu ấm, kiểu màu mắt người THẬT, không phải mắt kẻ sống bốn trăm năm).
– Cô gái Tạ Yên. BSN nói. Cô lúc nào cũng hỏi đúng câu đau nhất.
Không trả lời. Quay sang hắn.
– Ngươi nói cần tất cả. BSN nói. Cần bốn loại mực. Cần sức mạnh kết hợp. Cần ta.
– Cần ngươi. Hắn nói. Không phải vì ta tin ngươi. Vì phạm vi ngươi lớn nhất. Bốn trăm năm phân tán, mực ngươi chạm đến mọi nơi. Nếu chữa lỗ hổng, cần ai đó lan câu chuyện đến KHẮP. Ngươi là người duy nhất làm được.
BSN nhìn hắn. Im. Rồi gật. Nhẹ. Kiểu gật của kẻ chấp nhận sự thật mà không thích sự thật đó.
– Ta không dừng viết lại thế giới. BSN nói. Ta vẫn tin thế giới CẦN viết lại. Nhưng... BSN nhìn vùng trống. Nhìn chỗ nỗi trống nằm, tròn, im, xóa. Nhưng nếu không còn thế giới để viết lại, thì tin cũng vô nghĩa.
Đứng. Áo phai phất trong gió. Mực bốn trăm năm run quanh người gã, nhẹ, kiểu lửa sắp tắt nhưng vẫn cháy.
– Ta ở lại. BSN nói. Cho đến khi lỗ hổng đóng. Sau đó... ta và ngươi sẽ nói chuyện lại.
Hắn gật. Không cần hơn. BSN không phải đồng minh vì tin hắn. BSN ở lại vì không có lựa chọn. Và đôi khi, không có lựa chọn cũng đủ.
· · ·
Chiều. BSN ngồi cạnh vùng trống, mắt nhắm, cảm nhận mảnh của mình rải khắp nơi. Kiểu thiền. Kiểu kẻ đang đếm xem mình còn bao nhiêu phần.
TY đến cạnh hắn. Đứng. Vai chạm vai. Im lặng kiểu im lặng của hai người đã quen im lặng cùng nhau.
– Gã sợ. TY nói. Nhẹ. Chỉ hắn nghe.
Hắn nhìn cô. Chờ.
– Bốn trăm năm gã không sợ gì. Cô nói. Sử Quan, Đại Niêm, cả thế giới. Gã phân tán, gã bất tử, gã mạnh nhất ngoài Sử Hải. Nhưng nỗi trống... nỗi trống ăn mảnh gã. Lần đầu tiên bốn trăm năm, gã MẤT. Không phải mất trận, mất mảnh. Mất phần chính mình.
Cô nhìn BSN. Ánh mắt cô, kiểu ánh mắt khi ghi lời Kẻ Vô Danh. Tôn trọng nỗi đau. Ghi nhận. Không phán xét.
– Đó là lý do gã ở lại. Cô nói. Không vì con đường thứ tư. Vì sợ.
Hắn gật. Và trong lòng, nhẹ, nghĩ: Sợ thì tốt. Sợ nghĩa là còn thứ gì đó đáng giữ.
Cô nói: – Còn Hàn Mộ.
– Lục sẽ tìm.
– Ngươi tin Lục tìm được?
Hắn nhìn hướng Lục đã đi. Sương sáng đã tan, đồng bằng phẳng, trống. Không thấy bóng Lục đâu nữa.
– Lục đã theo dõi Hàn Mộ ba mươi lăm năm. Hắn nói. Biết ông ấy hơn ai hết. Biết ông ấy đi đâu, nghĩ gì, sợ gì. Lục sẽ tìm được.
TY gật. Gấp sổ.
– Vậy ta chờ.
Chờ. Hắn ghét chờ. Ghét từ khi còn là kẻ vô danh ở Vân Đô, ghét ngồi một chỗ trong khi thế giới xoay. Nhưng bây giờ chờ là việc duy nhất hắn làm được ngoài viết. Dấu mốc giữ rìa vùng trống. BSN ở đây. Hứa canh. TY ghi. Và Lục đang chạy.
Hắn ngồi xuống. Mở cuốn #17. Viết. Viết thứ hắn cần viết nhất bây giờ: kế hoạch. Chi tiết. Từng bước. Ai làm gì. Ai đứng đâu. Ai viết gì. Để khi Hàn Mộ đến (nếu Hàn Mộ đến), hắn không cần tìm lời. Chỉ cần đưa sách.
Bút gãy chạm giấy. Mực đen chảy. Trên trời chữ cổ nhạt trong nắng chiều. Dưới đất nỗi trống nằm im sau dấu mốc. Và ở giữa, năm người nhỏ bé đang chờ thêm hai người nữa.