Người Viết Sử
Chương 54: Cha Và Con
Chương 54

Cha Và Con

Khu đông, sông ngầm, nhà cuối ngõ.

Tạ Yên gõ cửa. Cha mở. Mỉm cười, kiểu cười của người mỗi lần nhìn thấy con đều như lần đầu sau mười lăm năm.

– Vào, cha nói. Trà đang nóng.

Cô vào. Mặc Huyền theo sau. Cha nhìn hắn lâu, kiểu nhìn sử quan cũ, phân tích, cân nhắc. Rồi gật.

– Ngồi.

Nhà nhỏ. Bàn gỗ, ghế, chồng giấy viết dở. Nghiên mực, bút tre, cuộn sách. Mùi gỗ cũ và trà. Cha rót ba chén. Tay vẫn có vết chai bút, giống tay cô, giống tay hắn.

Cô ngồi thẳng. Nhìn cha. Rồi nói:

– Cha. Hàn Mộ chuẩn bị niêm phong Sử Hải. Hai mươi ngày.

Cha dừng tay. Chén trà nghiêng nhẹ. Rồi đặt xuống. Mắt ông thay đổi, từ cha thành sử quan. Nhanh. Kiểu thay đổi của người hai mươi năm trong hệ thống.

– Đại Niêm, cha nói. Bằng.

– Cha biết?

– Biết nghi lễ. Cha gật. Chưa bao giờ thấy ai thực hiện. Cần mười Sử Quan trở lên. Cần mực đồng bộ. Cần thời gian.

– Hai mươi ngày, Mặc Huyền nói. Lục Vô Thanh mang tin. Hàn Mộ đã triệu tập.

Cha nhìn hắn. Im. Tay đặt trên bàn, ngón gõ nhẹ, kiểu gõ khác Hứa Thanh Yên, chậm hơn, đều hơn.

– Nếu Đại Niêm thành công, cha nói. Sử Hải bị niêm. NVS mất kết nối. Bút tắt. Mực chết. Lề... sụp.

– Con biết, cô nói. Mấy vạn người.

– Không chỉ mấy vạn người. Cha nhìn cô. Sử Hải bị niêm không phải Sử Hải ngủ. Là Sử Hải bị GIỮ KHÔNG CHO THỨC.

Im lặng. Cô nhìn cha. Mặc Huyền nhìn cha.

– Cha nói rõ hơn, cô nói.

Cha đứng dậy. Đi đến giá sách. Lấy xuống cuộn giấy cũ, mép vàng, mực nhạt. Mở trên bàn.

– Sư phụ của hắn, cha chỉ Mặc Huyền. Vương Tĩnh Trạch. Trước khi vào Sử Hải, ông ấy nói với ta. Đêm cuối. Ta pha trà, ông ngồi đây, đúng chỗ con ngồi.

Nhìn ghế cô ngồi. Lâu. Rồi tiếp.

– Ông nói: "Sử Hải không phải biển. Không phải thư viện. Nó là TRÍ TUỆ. Rất cổ. Rất chậm. Đang ngủ."

Cô viết. Bút chạm giấy, nét nhanh, quen. Ghi chính xác.

– Và khi nó MƠ, cha nói, nó tạo ra Người Viết Sử.

Mặc Huyền dừng. Nhìn cha.

– NVS là... giấc mơ của Sử Hải?

– Là tiếng gọi. Cha nói. Chậm, chọn từ kỹ, kiểu nói của sử quan cũ, quen với việc mỗi từ đều quan trọng. Khi Sử Hải cảm thấy lịch sử sai lệch quá nhiều, nó mơ. Trong giấc mơ, nó tạo ra con người có khả năng sửa. Không phải chọn. Không phải trao quyền. Mơ. Như cơ thể người sốt thì tạo kháng thể. Sử Hải "sốt" vì lịch sử sai, tạo NVS để chữa.

Mặc Huyền nhìn bút gãy trên bàn. Bút là mảnh Sử Hải. Hắn là giấc mơ của biển.

– Vậy Sử Quan, cô hỏi.

– Sử Quan cổ hơn NVS. Cha nói. Nhiệm vụ gốc: giữ lịch sử ĐÚNG. Nhưng hàng ngàn năm, "giữ đúng" biến thành "giữ bất biến". Hai thứ khác nhau. Giữ đúng là sửa khi sai. Giữ bất biến là ngăn mọi thay đổi, dù đúng hay sai.

– Hàn Mộ giữ bất biến, Mặc Huyền nói.

– Hàn Mộ sợ thay đổi hơn sợ sai. Cha gật. Và ông ấy đúng một phần: thay đổi NGUY HIỂM. Mỗi NVS thay đổi lịch sử đều gây hậu quả. Ngươi biết rõ điều đó.

Mặc Huyền im. Biết. Lão kiếm khách. Thạch Bàn. Hai mươi ba liệt sĩ.

– Nhưng Hàn Mộ sai ở chỗ khác, cha nói. Niêm Sử Hải không phải giữ yên. Là bịt. Bịt thứ ĐANG SỐNG. Sử Hải không phải vật. Nó là trí tuệ. Rất chậm, rất cổ, nhưng SỐNG.

Nhìn hai người.

– Nếu niêm phong, Sử Hải bị ép ngủ sâu hơn. Không mơ. Không tạo NVS. Nhưng lịch sử bên ngoài vẫn sai. Sai dần. Sai nhiều hơn. Lỗi tích tụ. Và Sử Hải, dù bị niêm, vẫn CẢM NHẬN được. Vì nó sống. Cảm nhận sai lệch nhưng không mơ được. Áp lực tăng.

Dừng. Uống trà. Đặt chén xuống.

– Mười năm. Trăm năm. Ngàn năm. Áp lực đủ lớn, niêm phong vỡ. Và Sử Hải không mơ nữa. Nó THỨC.

– Thức, cô lặp lại.

– Thức hoàn toàn. Không qua NVS. Không qua người. Trực tiếp viết lại lịch sử. Toàn bộ. Một đêm.

Im lặng. Tiếng sông ngầm dưới đất, nhẹ, liên tục. Kiểu âm thanh của thứ luôn ở đó, luôn chảy, không ai để ý.

– Khi đó, cha nói, không ai kiểm soát được. Không thiện, không ác. Chỉ "đúng" theo nghĩa biển. Và "đúng" theo nghĩa biển có thể xóa cả vùng, cả triều đại, cả dân tộc, nếu lịch sử cần. Không ai hỏi. Không ai được hỏi.

Cô ngừng viết. Nhìn cha.

– Cha biết những điều này... từ sư phụ Mặc Huyền?

– Một phần. Phần còn lại ta suy luận. Cha nhìn cuộn giấy trên bàn. Mười lăm năm ở đây. Ta đọc tường đá ở Thư Viện Lề mỗi tuần. Đối chiếu. Phân tích. Sử quan cũ quen với việc đó.

Nhìn Mặc Huyền.

– Ngươi muốn nói chuyện với Sử Hải.

– Vâng, hắn nói.

– Sư phụ ngươi cũng muốn. Vương Tĩnh Trạch vào Sử Hải để nói chuyện. Đời mười lăm, Diệp Tố Vân, cũng vào để hiểu. Cả hai không quay lại.

– Ta biết.

Cha nhìn hắn. Lâu. Kiểu nhìn sử quan, nhưng có thứ khác, ấm hơn. Kiểu nhìn của cha nhìn người đi cùng con gái mình.

– Ngươi khác họ ở điểm nào?

Mặc Huyền im. Nghĩ. Rồi nói:

– Ta có Tạ Yên.

Cô dừng viết. Nhìn hắn. Không nói.

Cha nhìn hai người. Gật. Chậm.

– Miễn nhiễm, cha nói. Sử Hải không thay đổi được cô ấy. Nếu cô vào Sử Hải cùng ngươi, cô là NEO. Thứ duy nhất không bị biển cuốn. Mười sáu đời trước, không ai có neo.

Nhìn con gái.

– Con đã quyết chưa?

Cô nhìn cha. Tay nắm ngọc bội. Mười lăm năm tìm cha. Tìm thấy. Cha không ra ngoài được. Và bây giờ, hai mươi ngày, lề có thể sụp.

– Con sẽ quyết khi đến lúc, cô nói. Giọng bằng. Nhưng con không nói không.

Cha im. Nhìn con. Rồi cười. Nhẹ, buồn, kiểu cười cô đã thấy lần trước. Kiểu cười của người biết con mình sẽ đi vào nơi nguy hiểm và không thể ngăn.

– Mẹ con cũng thế, cha nói. Nhỏ. Quyết rồi mới nói. Nhưng bao giờ cũng quyết đúng.

· · ·

Chiều muộn. Cô ngồi với cha. Mặc Huyền đã về, để hai cha con nói chuyện.

Cha rót trà. Lần thứ ba. Trà nhạt dần.

– Con ở đây bao lâu nữa? Cha hỏi.

– Không biết. Có thể hai mươi ngày. Có thể ít hơn.

– Con sẽ vào Sử Hải.

Không phải câu hỏi. Cha biết.

– Có thể, cô nói.

Cha nhìn cô. Tay có vết chai bút, giống cô. Mắt sáng, giống cô. Nếp nhăn sâu ở trán, giống cô sẽ có khi về già.

– Con giống mẹ, cha nói. Mạnh. Bình thản trước thứ đáng sợ. Nhưng giống ta ở chỗ: ghi chép.

Chỉ sổ trong tay cô.

– Con ghi tất cả.

– Tất cả. Cô gật. Từ ngày đầu.

– Ta cũng thế. Cha chỉ chồng giấy trên bàn. Mười lăm năm. Mỗi ngày một trang. Ghi chép người đến, người phai, tin tức, ký ức. Không ai đọc. Nhưng ta ghi.

Nhìn cô.

– Sổ con là thứ quý nhất con có.

Cô biết. Sổ là ký ức gốc. Là bằng chứng thế giới từng khác. Là neo giữ cô không trôi.

– Nếu con vào Sử Hải, cha nói. Sổ con có thể là thứ duy nhất Sử Hải không đọc được. Vì nó viết bằng ký ức gốc, ngoài hệ thống. Nếu biển cố thay đổi con, sổ là câu trả lời. Không phải vì sổ mạnh hơn biển. Vì sổ là THẬT đối với con.

Cô nắm sổ. Chặt. Gật.

– Con biết.

Im lặng. Sông ngầm chảy dưới đất. Gió nhẹ qua khe cửa.

– Cha, cô nói.

– Hm?

– Con sẽ tìm cách viết cha lại vào lịch sử.

Cha nhìn cô. Lâu. Không nói "không thể". Không nói "đừng". Chỉ nhìn, mắt ướt, và gật.

– Ta biết, cha nói. Nhẹ. Vì con là con của ta.

· · ·

Tối. Cô về nhà trọ. Mặc Huyền ngồi ngoài bậc cửa, bút gãy trên đùi, mắt nhìn sương.

Cô ngồi xuống cạnh. Im.

Rồi nói:

– Sử Hải là trí tuệ. Đang ngủ. Mơ thì tạo NVS. Niêm phong thì tích áp lực, rồi thức, rồi viết lại tất cả. Sổ ta có thể là thứ Sử Hải không đọc được.

Hắn nhìn cô. Gật. Hiểu.

Rồi nói, chậm:

– Sử Hải đang mơ. Và ta là giấc mơ của nó.

Nhìn bút gãy. Vết nứt dọc thân. Mực sáng nhẹ ở khe nứt, nhịp chậm.

– Đó là lý do ta luôn mơ thấy Sử Hải. Vì Sử Hải đang mơ thấy ta.

Im lặng. Gió. Đèn rung. Sương cuộn trên phố.

Cô mở sổ. Viết.

"Ngày 33. Cha kể. Sử Hải là trí tuệ, đang ngủ. NVS là giấc mơ. Hàn Mộ muốn ép ngủ sâu hơn. Sẽ thức. Sẽ viết lại. Không ai kiểm soát."

Dừng.

"Mặc Huyền nói: hắn là giấc mơ của Sử Hải. Sử Hải mơ thấy hắn. Hắn mơ thấy Sử Hải. Hai chiều."

Dừng. Nhìn bút trên đùi hắn. Nhịp mực. Nhịp thở.

"Sổ ta, có thể là thứ biển không đọc được. Cha nói: không phải vì mạnh hơn. Vì thật đối với ta."

Đóng sổ. Nhìn hắn. Hắn nhìn sương. Mắt xa, kiểu mắt người đang nhìn thứ rất lớn và rất sâu.

– Mười chín ngày, cô nói.

– Mười chín ngày, hắn gật.

Gió thổi. Đèn lồng vàng rung. Phố im. Mấy vạn người ngủ trong thành phố không tồn tại, không biết có mười chín ngày.

Và hai người ngồi ở bậc cửa, một người viết sổ, một người nắm bút, đếm ngược.

Ch.54/115
1.747 từ