Đêm Nay Không Ai Được Rút Kiếm
Chương 96: Kiếm Minh Không Phải Là Pháp Luật
Chương 96

Kiếm Minh Không Phải Là Pháp Luật

Phòng giữ im lặng đủ lâu để Diệp Cô Thành quan sát được từng người.

Ông quan sát không phải bằng cách hỏi mà bằng cách đọc tay. Tay người ta nói điều miệng người ta không nói, đặc biệt trong những khoảnh khắc họ không biết mình đang bị quan sát. Người đàn bà áo trắng giữ vật trong tay áo bằng ngón trỏ và ngón giữa ép chặt vào nhau, không còn giữ cả nắm như lúc đầu đêm, cơ ở bàn tay nàng đã bắt đầu chấp nhận rằng đêm nay chưa phải lúc rút ra. Lục Tri Thu không cất hai bàn tay chạy dưới bàn hay giấu sau lưng nữa, ông để chúng nằm trên đùi, run, trước mặt mọi người, lần đầu tiên kể từ hoàng hôn ông không giấu cái run đó. Tên trộm trẻ ngừng ngọ nguậy và ngồi thẳng lên khỏi cột, mắt nhìn về phía đầu bàn với cái nhìn của người đang cố tìm vị trí của mình trong một sự kiện lớn hơn mình nhiều. Liễu Vô Âm cầm chén rỗng trong lòng bàn tay, không đặt xuống, không đưa lên, bàn tay nàng cần cầm thứ gì đó để im được.

Và Tạ Hàn Sơn ngồi đầu bàn với hai mắt nhắm.

Lần đầu tiên trong đêm.

Diệp Cô Thành nhìn cái đó lâu hơn nhìn bất kỳ ai khác. Suốt từ hoàng hôn, người đặt ra luật chơi đó chưa một lần nhắm mắt trong phòng này, ông theo dõi mọi phản ứng, mọi nhịp thở, mọi lần tay người ta chuyển động. Khi một người như vậy nhắm mắt, nghĩa là có gì đó đang được xử lý bên trong mà nhìn ra ngoài không giúp được. Câu hỏi người mù vừa đặt ra cho phòng không phải câu hỏi mà ai cũng biết câu trả lời, kể cả Tạ Hàn Sơn.

Câu hỏi khó nhất không phải ai có tội. Là bây giờ, chúng ta làm gì với cái biết đó.

Diệp Cô Thành biết câu trả lời của mình từ khoảnh khắc Lục Tri Thu nói xong tên người ông cứu. Ông chỉ đang chờ xem có ai nói trước không.

Không ai nói.

Ông đứng dậy.

Tiếng chân ghế kéo nhẹ trên sàn gỗ đủ để mọi người quay về phía ông. Ông không hắng giọng, không xin phép, chỉ đứng và để sự hiện diện của mình chiếm không gian theo cách ông đã học từ lúc còn rất nhỏ, từ khi ông nhận ra rằng ở những nơi người ta không để ý đến đứa trẻ, đứa trẻ phải học cách đứng thế nào để trở thành người lớn trong mắt người khác.

– Tại hạ xin nói một điều, ông mở đầu.

Ông nhìn thẳng về phía đầu bàn. Không nhìn về phía cuối bàn nơi người mang tên Chu Tuyết Sinh đang ngồi, người mà tên thật vừa được xác nhận bằng một bệnh án kể lại với giọng tay run. Không phải vì ông tránh nhìn. Mà vì điều ông sắp nói không phải về người đó, điều ông sắp nói là về phòng này, về đêm này, về người đã dựng cả đêm này lên.

– Tôi có thể lập hồ sơ, ông nói. Không vội, rõ ràng từng chữ. Tôi làm điều này suốt đêm, mỗi lời khai, mỗi sự kiện, mỗi cái tên, mỗi ngày tháng. Tôi có thể chép lại đủ để bất kỳ quan phủ nào cầm đọc và hiểu không cần hỏi thêm. Đủ để ký. Đủ để trình trước một phòng xử án có tường, có cửa, có người bên ngoài làm chứng. Hồ sơ đêm nay không thiếu gì. Bằng chứng đủ, lời khai đủ, nhân chứng còn sống đủ.

Ông dừng lại để những câu đó nằm trong phòng một lúc.

– Nhưng tôi sẽ không cho phép ông xử tử người đó trong căn phòng này.

Không ai nói ngay. Tạ Hàn Sơn mở mắt, chậm. Ông nhìn người thư sinh trẻ đứng trước mặt với cái nhìn của người đã biết câu này sẽ đến và đang chờ xem nó sẽ đến như thế nào, không ngạc nhiên, không phản bác tức thì. Chỉ nhìn.

Diệp Cô Thành tiếp tục.

– Ông lập phiên tòa này vì ông tin Kiếm Minh có thẩm quyền xét xử tội ác giang hồ khi pháp luật không đến được. Tôi không nói điều đó sai về lý thuyết. Nhưng ông bỏ qua một bằng chứng mà lịch sử của chính tổ chức ông đã ghi lại, và bằng chứng đó nằm ngay trong lý do phiên tòa này phải diễn ra trên núi tuyết thay vì trong một tòa nhà có tên.

Ông nhìn quanh phòng một lần.

– Hai mươi năm trước, Kiếm Minh sụp đổ không vì kẻ thù từ bên ngoài. Không có hoàng lệnh giải tán. Không có đội quân nào tiêu diệt nó. Nó sụp đổ từ trong, khi người của nó quyết định Kiếm Minh lớn hơn bất kỳ pháp luật nào, khi phán quan của Kiếm Minh không còn cần trả lời trước bất kỳ ai ngoài Kiếm Minh. Và khi điều đó xảy ra, họ bắt đầu xóa tên, che tội, giết người để bảo vệ thứ họ gọi là "tổ chức." Trần Duy thổi sáo đồng không vì ai thuê hắn từ bên ngoài, hắn làm thế vì bên trong Kiếm Minh đã có người tin rằng mình có quyền quyết định ai được sống và ai phải chết, trước cả phán quyết chính thức. Kết quả của điều đó là ba mươi bảy xác trong đêm tuyết và hai đứa trẻ không có cha mẹ. Kết quả của điều đó là đêm nay.

Ông đặt tay lên mép bàn. Không phải để ổn định mà để có điểm tiếp xúc với thứ gì đó cố định trong phòng này.

– Ông muốn công lý, tôi tin điều đó. Nhưng cái ông đang xây dựng ở đây, với thuốc nổ dưới sàn và ba luật trên bàn, không phải công lý. Đó là một phiên tòa mà khi xong, không ai bên ngoài những người trong căn phòng này biết nó đã xảy ra. Không có chứng nhân nào kể lại. Không có hồ sơ nào được lưu. Ai sẽ biết tội được trừng phạt hay chưa? Và nếu không ai biết thì sự trừng phạt đó phục vụ ai, người bị trừng phạt hay ông?

Ông ngừng. Trong phòng đang có kiểu im lặng khác với im lặng hồi nãy, đặc hơn, nặng hơn, kiểu im lặng của người đang đặt những gì họ nghe vào chỗ trong đầu họ.

– Cha của tôi là Sử Quan của Kiếm Minh.

Ông nói điều đó với cùng giọng ông nói mọi thứ khác. Không hạ xuống. Không nâng lên.

– Hai mươi năm, tôi tin ông chết vì kẻ địch giết ông. Vì ông phục vụ điều đúng và những người không muốn điều đó tiếp tục đã giết ông. Đó là câu chuyện một đứa trẻ mười tuổi mang theo khi lớn lên, câu chuyện gọn gàng, có người tốt, có kẻ xấu, có lý do để đi tìm sự thật trong hai mươi năm.

Ông ngừng một nhịp.

– Đêm nay tôi biết câu chuyện đó không gọn gàng. Cha tôi phục vụ một tổ chức đã bắt đầu nghĩ mình đứng trên pháp luật, và ông, cùng những người như ông, đã không ngăn điều đó. Tổ chức đó tự phá hủy khi mất đi luật mà nó đặt ra để ràng buộc chính mình, và cha tôi chết trong sự phá hủy đó. Không phải vì kẻ địch. Vì điều ông tin vào đã ăn chính mình.

Ông ngẩng lên và lần đầu tiên trong bài trình bày này nhìn thẳng vào Tạ Hàn Sơn.

– Tôi không muốn đêm nay là bằng chứng thứ hai của cùng một bài học đó. Nếu ông xử tử một người trong căn phòng này bằng cơ quan gỗ hoặc bất kỳ thứ gì khác, ông không đang trừng phạt tội ác hai mươi năm trước. Ông đang tái tạo nó bằng cách mang thêm một bí mật không ai biết ra khỏi căn phòng này.

Phòng giữ im lặng.

Người đàn bà áo trắng thở chậm ra, không thở ra hoàn toàn, chỉ đủ để vai nàng hạ xuống nửa phần. Tay nàng trong tay áo vẫn nắm, nhưng ngón tay không còn siết cứng, nàng đang nghe, không đang phòng thủ. Lục Tri Thu mở mắt nhìn người thư sinh trẻ với cái nhìn của người vừa nghe được câu mình đã tự hỏi hai mươi năm nhưng không có từ để đặt thành câu. Tên trộm trẻ gõ ngón tay lên đùi một lần, rất nhẹ, rồi ngừng. Liễu Vô Âm đặt chén xuống, tiếng nhỏ nhưng rõ trong phòng im.

A Thất không nhìn Diệp Cô Thành. Cô nhìn người mù.

Người mang tên Chu Tuyết Sinh ngồi cuối bàn, ngón tay phải không đếm. Ông không nhìn người thư sinh trẻ. Ông nhìn đồng hồ nước trên bàn, và ánh mắt ông có thứ gì không phải lo âu và không phải nhẹ nhõm, một thứ giữa hai trạng thái đó, thứ của người đang chờ xem điều gì đó kết thúc theo cách nào.

Diệp Cô Thành ngồi xuống. Ông đã nói phần của ông. Bây giờ là phần của người khác.

Tạ Hàn Sơn không đáp ngay.

Ông đứng dậy, bước về phía bếp, không vội. Tay ông đặt lên ấm trà đặt góc bếp, thử nhiệt độ bằng mu bàn tay. Ấm vừa đủ. Ông rót hai chén, bưng về đặt trước mặt mình và trước mặt Diệp Cô Thành.

Việc đó mất khoảng một khắc nhỏ. Không ai nói trong khoảng thời gian đó.

Ông ngồi xuống, nhìn người thư sinh trẻ qua chén trà.

– Ông nói xong chưa?

– Xong, Diệp Cô Thành đáp.

Tạ Hàn Sơn gật. Không phải gật đồng ý. Gật của người xác nhận đã nhận đủ thông tin và đang bắt đầu xử lý.

– Vậy thì uống trà đi.

Diệp Cô Thành nhìn chén trà trước mặt.

Hơi trà bốc lên nhẹ, nhìn rõ trong không khí đã dịu hơn so với đầu đêm vì bếp lửa đã giảm xuống còn than. Nước trong chén màu nâu nhạt, đây có thể là lần thứ năm họ pha từ cùng một nắm lá. Nhưng vẫn còn ấm. Ấm đủ để uống.

Ông nâng chén. Uống. Để trong miệng một khoảnh khắc trước khi nuốt.

Đây là câu trả lời, hay đây là câu chuyển đề.

Ông không biết. Và đó là điều không quen thuộc trong đêm nay, có gì đó ông không tính trước được.

Ông đặt chén xuống. Nhìn quanh phòng lần nữa, không phải vì cần thêm thông tin mà vì ông cần thêm một giây trước khi quyết định bước tiếp theo. Người đàn bà áo trắng vẫn ngồi yên, mắt nhìn xuống mặt bàn, không nhìn ông cũng không nhìn Tạ Hàn Sơn. Tên trộm trẻ nhìn từ ông sang chủ quán già rồi nhìn lại, không biết theo dõi người nào trước. Lục Tri Thu đặt hai bàn tay run lên đùi và không giấu chúng nữa. Liễu Vô Âm ngồi thẳng lưng, tay chắp trên bàn, mắt nhìn thẳng về phía đầu bàn như người đã chọn được bên của mình trong một cuộc tranh luận mà cô không tham gia bằng lời.

Diệp Cô Thành đọc tất cả những điều đó và ghi nhớ. Không phải để dùng ngay, để dùng sau, khi ông cần biết ai sẽ đứng về phía nào nếu Tạ Hàn Sơn trả lời sai.

Tạ Hàn Sơn không phải người trả lời ngay. Ông đã quan sát điều đó suốt đêm. Mỗi lần ai đó nói điều quan trọng, ông làm gì đó khác trước: rót trà, gọi điểm danh, nhìn đồng hồ nước. Câu trả lời đến sau, khi người hỏi đã ngừng chờ. Ông không làm vậy để kéo dài sự bất an của người kia. Ông làm vậy vì đó là cách ông xử lý thứ gì đó thật sự cần xử lý, không phải thứ ông đã chuẩn bị câu trả lời từ trước.

Ông ấy chưa có câu trả lời cho điều tôi vừa nói, Diệp Cô Thành nhận ra. Đó là dấu hiệu tốt nhất mà ông ấy có thể cho tôi đêm nay.

Ông nhìn về phía người mù đang ngồi cách hai ghế. Bàn tay người mù đặt ngửa trên đùi, tay kia vẫn dưới tay A Thất, và anh ta lắng nghe phòng này theo cách không ai khác trong phòng này có thể lắng nghe.

Rồi Diệp Cô Thành nhìn về phía cuối bàn.

Người mang tên Chu Tuyết Sinh vẫn nhìn đồng hồ nước. Ngón tay không đếm. Và Diệp Cô Thành, người suốt hai mươi năm dùng suy luận để thay thế cho những thứ ông không có, tình thương, bạn đồng hành, câu trả lời, nhận ra rằng ông không biết người đó đang nghĩ gì khi ngồi đó im lặng như vậy. Không phải vì thiếu thông tin. Mà vì có những thứ ngay cả suy luận cũng không đọc được: một người cha biết con mình đang ngồi sáu ghế cách mình cả đêm và không nói một chữ. Một người đàn ông nhìn đồng hồ nước đếm ngược và không đếm bằng ngón tay nữa.

Đồng hồ nước nhỏ một giọt. Mực nước dưới một phần tư.

Ngoài núi, gió im hơn hơn so với canh trước, không phải vì bão qua, mà vì đêm sâu bao giờ gió cũng thở chậm lại trước khi đổi hướng.

Ch.96/110
2.313 từ