Ba Luật Của Chủ Quán
Tạ Hàn Sơn đặt lên bàn một chiếc hộp sắt.
Nhỏ, vuông, nặng. Tiếng kim loại chạm gỗ vang gọn, đặc, không vọng. Vô Thanh nghe âm thanh đó và biết: hộp đặc ruột, bên trong không rỗng, không phải hộp đựng mà là khối liền. Hoặc chứa thứ gì đó ép chặt đến mức không có khoảng trống rung.
– Bên trong hộp này là ngòi nổ.
Giọng Tạ Hàn Sơn không lên, không xuống. Phát biểu sự thật.
– Ngòi nổ nối với dây dẫn chạy dưới sàn gỗ, xuống nền đá, đến ba mươi cân thuốc nổ đặt ở bốn góc quán. Đủ sập toàn bộ mái, tường, và giết tất cả trong vòng mười giây.
Im lặng.
Vô Thanh lắng nghe. Không phải nghe lời Tạ Hàn Sơn mà nghe phản ứng chín người còn lại. Nhịp tim, hơi thở, chuyển động cơ thể. Trong khoảnh khắc sau câu nói đó, đại sảnh biến thành bản đồ âm thanh dày đặc.
Hàn Kinh Mặc: nhịp từ 78 nhảy lên 94 trong hai nhịp thở. Ghế kẽo kẹt, trọng tâm dồn về phía trước, tay phải siết chuôi kiếm. Phản ứng thật, không kiểm soát.
Mạc Dạ: nhịp từ 72 lên 85. Đế giày xoay trên sàn gỗ, hai chân đã đặt sẵn, chuẩn bị đứng dậy. Bản năng chạy. Nhưng không chạy, vì biết không có chỗ chạy.
Liễu Vô Âm: nhịp từ 86 tăng lên 90, rồi quay về 86 trong ba nhịp. Nhanh, kiểm soát tốt. Tiếng chén đặt xuống nhẹ, có chủ ý. Sợ, nhưng quen sợ.
Tề Quan Hải: nhịp từ 84 giảm xuống 80. Không phải bình tĩnh mà là cố kìm. Kiểu người nín thở khi nghe tin xấu, giữ cho tim chậm lại bằng ý chí. Lưng thẳng hơn. Vai vuông hơn. Phản ứng của người quen chịu áp lực mệnh lệnh.
Diệp Cô Thành: nhịp 65 không đổi. Hoàn toàn không đổi. Quạt gấp khép lại một tiếng gọn, rồi im. Hơi thở đều. Không phải không sợ mà là đã biết trước. Thông tin này không mới với anh ta.
Lục Tri Thu: nhịp 74 lên 79. Tay rung nhẹ, tiếng vải cọ vải dưới bàn. Run thêm, nhưng run của ông vốn là trạng thái thường trực, nên khó phân biệt run vì sợ hay run vì thói quen.
Bạch Tử Yên: nhịp 75 giảm xuống 73. Nhưng khác Tề Quan Hải. Không phải cố kìm. Mà thật sự bình tĩnh hơn. Kiểu người nghe nói chết và thấy nhẹ lòng. Tay trái vẫn đặt trên chuôi kiếm, ngón tay không siết, không nới. Cô ta đã sẵn sàng chết từ trước khi bước vào quán.
Chu Tuyết Sinh: nhịp 68 không đổi. Hơi thở bình thản đến mức bất thường. Không phải không sợ. Mà biết. Biết rõ. Ba mươi cân thuốc nổ, bốn góc quán, dây dẫn dưới sàn. Đạo sĩ cơ quan này biết vì chính ông ta đã đặt chúng.
A Thất: nhịp 58. Không đổi. Đứng sau Tạ Hàn Sơn, tay nắm ấm trà, hơi thở nhẹ đều. Nhịp tim 58 là nhịp nghỉ ngơi, nhịp của người đang ngủ hoặc người không coi chuyện trước mắt là chuyện của mình. Nhưng Vô Thanh đã biết: nhịp tim A Thất không phải nhịp bình tĩnh. Nó là nhịp của ai đó đã sống trong quán này quá lâu, quen thuốc nổ như quen tiếng gió.
Và Tạ Hàn Sơn: 62. Phẳng. Đều. Như đồng hồ nước trên bàn.
Sáu người giật mình thật sự. Hai người giật mình giả tạo hoặc đã biết trước: Diệp Cô Thành và Chu Tuyết Sinh. Một người không có phản ứng gì: Tạ Hàn Sơn.
Ông ta đã lên kế hoạch việc này từ rất lâu.
---
Tạ Hàn Sơn tiếp tục, giọng không thay đổi.
– Luật thứ nhất: không ai được rút kiếm. Bất kỳ ai rút kiếm khỏi vỏ, cơ quan sẽ kích hoạt. Mười giây. Không ai sống.
Ngón tay ông gõ nhẹ lên hộp sắt. Tiếng gõ trầm, đều, kiểu người gõ cửa mà biết chắc sẽ có người mở.
– Luật thứ hai: không ai rời quán. Cổng trước đã bị tuyết lấp. Cổng sau khóa bằng cơ quan sắt, không phải ổ khóa thường. Cửa sổ nào mở ra ngoài đều nối với dây cơ quan. Ai mở sẽ kích hoạt bẫy riêng cho người đó, không ảnh hưởng người khác, nhưng người mở sẽ chết.
Hàn Kinh Mặc đứng dậy.
– Ông bảo chúng ta ở đây làm con tin?
Giọng to. Bàn rung nhẹ. Nhịp tim 96. Sợ, nhưng sợ biểu hiện thành giận. Kiểu người chỉ biết hai trạng thái: bình thường và nổ.
Tạ Hàn Sơn nhìn Hàn Kinh Mặc. Hoặc không nhìn. Vô Thanh không có mắt để xác nhận, nhưng hơi thở Tạ Hàn Sơn không đổi hướng, nghĩa là ông ta không quay đầu.
– Ngồi xuống.
Hai từ. Không to, không nhẹ. Hàn Kinh Mặc đứng thêm ba nhịp tim, rồi ngồi. Ghế kêu. Tay vẫn nắm chuôi kiếm. Nhưng ngồi.
Hắn sợ. Không phải sợ chết. Sợ chết trước khi kịp làm gì đó.
– Luật thứ ba.
Tạ Hàn Sơn đặt bàn tay lên đồng hồ nước.
– Mỗi canh giờ, tất cả phải có mặt tại đại sảnh. Điểm danh bằng tên thật, không bằng biệt hiệu. Ai vắng mặt không có lý do chính đáng, người còn lại sẽ quyết định hậu quả.
Diệp Cô Thành mở quạt.
– Hậu quả do ai quyết? Tại hạ hỏi thật.
Giọng lịch sự, nhẹ nhàng, kiểu hỏi đường chứ không phải hỏi mạng. Nhịp tim 65. Vẫn phẳng.
Tạ Hàn Sơn trả lời:
– Do tất cả. Đêm nay không có quan tòa. Chỉ có mười người và một câu hỏi.
– Câu hỏi gì?
Lần này Bạch Tử Yên hỏi. Giọng nhẹ, nụ cười vẫn ở đó, nhưng tay trái siết chuôi kiếm mạnh hơn một phần. Vô Thanh nghe tiếng da tay xiết lên vải bọc chuôi, rất nhỏ, nhưng rõ.
Tạ Hàn Sơn im một lúc. Đồng hồ nước nhỏ ba giọt. Rồi ông nói:
– Hai mươi năm trước, trên đèo Bắc Sơn, ba mươi bảy người chết trong một đêm tuyết. Án Hàn Mai. Đêm nay, mười người trong quán này sẽ trả lời một câu hỏi: ai có tội?
---
Án Hàn Mai.
Ba chữ đó rơi vào đại sảnh như viên đá rơi xuống giếng cạn, tiếng vọng lan xa hơn tiếng rơi.
Vô Thanh nghe thay đổi ở sáu người.
Lục Tri Thu: hơi thở dừng hẳn nửa nhịp rồi tiếp, kiểu người bị gọi đúng tên. Tay run mạnh hơn, tiếng vải lạo xạo dưới bàn.
Hàn Kinh Mặc: nhịp tim giảm đột ngột từ 96 xuống 82. Không phải bình tĩnh. Mà sốc. Kiểu sốc làm tim chậm lại vì cơ thể bất ngờ chuyển sang chế độ phòng thủ.
Bạch Tử Yên: nụ cười biến mất. Vô Thanh không nhìn thấy, nhưng hơi thở cô thay đổi, nhịp thở ra dài hơn nhịp thở vào, kiểu người vừa bỏ một thứ đang giữ.
Liễu Vô Âm: chén rượu đặt xuống bàn, tiếng kêu nhẹ, nhưng tay giữ chén lâu hơn cần thiết trước khi buông. Cô đang quyết định điều gì đó.
Tề Quan Hải: lưng thẳng hơn nữa, gần như cứng. Nhịp tim 84 lại, ổn định quá mức. Ông ta đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này. Không ngạc nhiên, chỉ xác nhận.
Mạc Dạ: tay nhét vào túi áo trong, siết. Mảnh kim loại. Vô Thanh không biết Mạc Dạ giữ gì, nhưng nghe tiếng kim loại cọ vải rất nhẹ, và nhịp tim cậu ta từ 85 nhảy lên 91 trong một nhịp rồi quay về 83. Sợ ngắn, rồi tự trấn tĩnh. Bản năng tốt.
Ba người còn lại: Diệp Cô Thành, Chu Tuyết Sinh, và A Thất không có phản ứng đáng kể. Ba người đã biết trước.
Mười người. Sáu nghe lần đầu. Ba đã biết. Và một người đặt ra trò chơi.
Hàn Kinh Mặc là người phản ứng đầu tiên.
– Án Hàn Mai? Lão già, ông nói cái gì?
Giọng to, nhưng run ở cuối câu. Run nhẹ, kiểu run mà người nói không nhận ra nhưng người nghe nhịp tim nghe rõ. Nhịp 90, vẫn chưa xuống.
Tạ Hàn Sơn không trả lời câu hỏi.
– Mỗi người ở đây đều biết Án Hàn Mai là gì. Hoặc biết mà giả vờ không biết. Cả hai đều giống nhau.
Tề Quan Hải lên tiếng. Giọng đều, cẩn thận, kiểu người chọn từ trước khi mở miệng:
– Tạ tiên sinh, vụ án hai mươi năm trước đã được kết luận. Cướp đường thông thường. Quan phủ đã đóng hồ sơ.
Nhịp tim ông ta: 84, ổn định. Nhưng hơi thở thay đổi ở từ kết luận, nông hơn nửa nhịp. Ông ta nói kết luận như người nuốt thuốc đắng.
Tạ Hàn Sơn quay đầu về phía Tề Quan Hải. Vô Thanh biết vì hơi thở ông hướng sang phải.
– Cướp đường. Ông nói hai chữ đó rất quen.
Không phải câu hỏi. Mà là nhận xét. Tề Quan Hải im lặng ba nhịp. Ngón tay gõ bàn nhanh hơn, rồi dừng hẳn, kiểu người nhận ra thói quen của mình đang phản bội.
Liễu Vô Âm cười nhẹ từ phía bàn đối diện. Tiếng cười ngắn, khô, không vui. Rồi cô nói, giọng bình thường:
– Cướp đường thông thường không giết ba mươi bảy người. Cướp đường thông thường không để lại hiện trường mà hai mươi năm sau phải lập phiên tòa giữa đèo tuyết.
Không ai đáp. Đồng hồ nước nhỏ thêm sáu giọt trong khoảng im lặng đó.
Diệp Cô Thành mở quạt, quạt một nhịp chậm, rồi khép lại. Vô Thanh nghe quạt và nghĩ: anh ta không nóng, không lạnh, không cần quạt. Quạt là đạo cụ. Mở quạt nghĩa là anh ta đang nghĩ, và muốn mọi người biết anh ta đang nghĩ.
Thư sinh này nguy hiểm hơn hắn để lộ.
---
Vô Thanh không nói gì.
Anh ngồi giữa bàn, kiếm gỗ dựa bên ghế, hai tay đặt phẳng. Nghe. Xếp dữ liệu trong đầu, kiểu người lập bản đồ trong bóng tối: mỗi nhịp tim là một tọa độ, mỗi hơi thở là một hướng, mỗi tiếng ghế kêu là một khoảng cách.
Án Hàn Mai. Ba chữ đó gợi gì trong đầu anh?
Không gì.
Trống rỗng. Ký ức hai mươi năm trước là bức tường trắng, và anh đã quen đứng trước bức tường đó. Anh biết mình mất ký ức vì có người nói cho anh biết: sư phụ, người dạy kiếm, bảo rằng anh được mang đến khi bảy tuổi, mù, không nhớ gì, không biết tên. Sư phụ đặt tên Thẩm Vô Thanh. Vô Thanh, vì khi đến, anh không nói một lời nào suốt ba năm.
Anh không tìm ký ức. Ký ức mất thì mất. Anh sống bằng hiện tại, bằng âm thanh, bằng nhịp tim, bằng thế giới anh nghe được. Quá khứ là thứ anh không có, và anh không than vãn về thứ không có.
Nhưng đêm nay, khi Tạ Hàn Sơn nói ba chữ Án Hàn Mai, có gì đó rung.
Không phải nhịp tim. Không phải hơi thở. Sâu hơn. Như tiếng chuông rất xa, vọng qua lớp tuyết dày. Không rõ, không đủ để gọi là ký ức, nhưng đủ để anh biết: ba chữ đó không xa lạ. Cơ thể anh nhận ra trước khi đầu anh hiểu.
Ta đã nghe tên này.
Ở đâu? Khi nào? Ai nói? Bức tường trắng không trả lời.
Anh bỏ qua. Chưa đến lúc. Ký ức sẽ đến hoặc không đến, và anh không phải người chạy theo thứ gì.
Thay vào đó, anh lắng nghe.
Tạ Hàn Sơn vẫn đứng đầu bàn. Hộp sắt nằm giữa, cạnh đồng hồ nước và chìa khóa đồng. Ba vật trên bàn: ngòi nổ, thời gian, và chìa khóa mà không ai biết mở gì. Ba vật, ba luật, ba mươi bảy người chết hai mươi năm trước.
Mười người. Một đêm. Một câu hỏi.
Vô Thanh nghiêng đầu sang trái, lắng nghe nhịp tim Tạ Hàn Sơn lần nữa. 62. Phẳng. Đều. Không run, không vội, không do dự. Ông ta không phải người đang chơi trò chơi. Ông ta là người đã chơi xong và đang chờ kết quả.
Anh xếp mười người theo mức độ nguy hiểm, không phải nguy hiểm vì sức mạnh mà nguy hiểm vì thông tin.
Tạ Hàn Sơn: biết nhiều nhất, nắm luật, nắm cơ quan. Nhưng không phải kẻ thù, vì ông ta không cần ai chết cụ thể. Ông ta cần phán quyết.
Diệp Cô Thành: biết nhiều thứ hai, nhưng giấu kỹ. Nhịp tim phẳng khi nghe thuốc nổ và Án Hàn Mai. Hai thông tin đó đều không mới với anh ta. Nghĩa là anh ta đã điều tra trước. Đến đây có mục đích riêng.
Bạch Tử Yên: sẵn sàng chết. Người sẵn sàng chết là người không thể đe dọa, và người không thể đe dọa thì không thể kiểm soát. Nguy hiểm theo kiểu khác.
Tề Quan Hải: giấu danh tính, nói dối bằng thương nhân hưu, phản ứng kiểm soát khi nghe Án Hàn Mai. Ông ta biết vụ án, có thể đã liên quan. Giấu bí mật nặng, nhưng bí mật nặng khiến người ta yếu chứ không mạnh.
Liễu Vô Âm: uống rượu nhưng không say. Nói đùa nhưng mắt không đùa. Khi cô ấy nói ba mươi bảy người, giọng không run. Cô ấy đã nói con số đó nhiều lần, cho nhiều người. Và không ai nghe.
Lục Tri Thu: tay run, biết nhiều hơn lão nói. Nhìn Vô Thanh lâu hơn mọi người. Nhìn kiểu nhận ra, không phải tò mò. Ông ta biết Vô Thanh từ trước. Hoặc biết ai đó giống Vô Thanh.
Hàn Kinh Mặc: sợ nhất, giận nhất, dễ nổ nhất. Nguy hiểm vì mất kiểm soát, không phải vì mưu kế.
Mạc Dạ: muốn chạy nhưng không có chỗ chạy. Giữ gì đó trong túi áo. Không nguy hiểm, nhưng sẽ hành động thiếu suy nghĩ khi dồn vào góc.
Chu Tuyết Sinh: biết cơ quan. Có thể vô hiệu hóa bẫy. Nghĩa là có thể phá luật. Hoặc thay đổi luật.
Và có một điều khiến Vô Thanh bất an hơn tất cả: nhịp tim thứ mười một. Nhịp 58 trong tường. A Thất đứng sau Tạ Hàn Sơn, nhưng nhịp tim cậu ta vẫn vọng từ hai hướng: phía người đang đứng, và phía tường bên phải, rất nhẹ, kiểu vọng âm qua vật liệu rỗng. Tường quán này không đặc. Có khoảng trống. Có lối đi.
Và A Thất, người hầu trẻ không có tiếng bước chân, biết lối đi đó.
Vô Thanh không nói. Anh ngồi im, hai tay phẳng trên bàn, đầu nghiêng, và bắt đầu vẽ bản đồ.
Không phải bản đồ quán trọ. Mà bản đồ người. Mười nhịp tim, mười góc của một mê cung mà ai đó đã xây hai mươi năm. Và anh đang ở giữa.
Đồng hồ nước nhỏ giọt. Bếp lửa kêu tí tách. Bên ngoài, gió rít qua đèo như tiếng huýt sáo của người không vội.
Đêm mới bắt đầu.