Kiếm Khách Không Rút Kiếm Thì Còn Là Gì
Hàn Kinh Mặc ngồi xuống vì Tạ Hàn Sơn bảo ngồi.
Không phải vì sợ. Vì chân hắn yếu đi khi nghe ba chữ Án Hàn Mai, và ngồi xuống tốt hơn đứng mà run.
Hắn ghét cảm giác đó. Ghét kiểu ghét khiến hắn muốn đập bàn, muốn đá ghế, muốn lao đến chủ quán già nua kia và nắm cổ áo mà hỏi: ông muốn gì? Nhưng hắn không làm vì bàn tay hắn đang nắm chuôi kiếm, và kiếm không được rút, và nếu rút thì ba mươi cân thuốc nổ dưới nền sẽ biến tất cả thành tro trong mười giây.
Kiếm khách không rút kiếm thì còn là gì?
Câu hỏi đó xoáy trong đầu hắn từ khi Tạ Hàn Sơn đặt hộp sắt lên bàn. Hắn sống bằng kiếm. Ăn bằng kiếm. Ngủ với kiếm dưới gối. Hai mươi năm hộ tiêu, mỗi phi vụ là một lần cầm kiếm chống lại cướp, chống lại thú, chống lại bất cứ thứ gì chặn đường. Kiếm là câu trả lời cho mọi câu hỏi. Ai đe dọa? Rút kiếm. Ai chặn đường? Rút kiếm. Ai muốn chết? Rút kiếm.
Nhưng đêm nay, kiếm nằm trong vỏ như con rắn bị khâu miệng. Và Hàn Kinh Mặc ngồi đây, to lớn, sẹo đầy mặt, chuôi kiếm ướt mồ hôi tay, vô dụng.
---
Hắn nhìn quanh bàn, tìm đồng minh.
Không phải đồng minh kiểu kết nghĩa anh em. Đồng minh kiểu người cũng muốn phá luật, cũng muốn đứng dậy, cũng muốn nói không với ông già tóc bạc đầu bàn. Hắn tìm ánh mắt phẫn nộ, cái nắm tay siết chặt, dáng ngồi chồm về phía trước sẵn sàng bật dậy. Tìm ai giống hắn.
Không ai.
Mạc Dạ ngồi ghế gần cửa bếp, chân đặt sẵn trên đất nhưng không phải để đứng dậy phản đối mà để chạy. Cậu trộm không muốn đánh, chỉ muốn trốn.
Tề Quan Hải ngồi lưng thẳng, tay đặt trên bàn, ngón tay gõ nhẹ. Ông lão nói giọng luật pháp, đề nghị trật tự, đề nghị điều tra. Không phản đối, chỉ muốn quản lý tình huống. Kiểu quan sai quen chỉ huy, không quen bị chỉ huy.
Liễu Vô Âm rót rượu, cười nhẹ, bình thản như đang ngồi quán trà chứ không phải quán trọ chứa thuốc nổ. Phụ nữ này hoặc điên hoặc đã quen với đêm dài. Cả hai đều không giúp gì cho hắn.
Diệp Cô Thành khép quạt, mở quạt, khép quạt. Mắt anh ta chạy nhưng thân không động. Kiểu người ngồi xem kịch, không phải diễn viên. Hắn ghét nhất loại người đó. Ngồi đó, nhìn người khác chết, tính toán lúc nào nên đứng về phe nào.
Lục Tri Thu ngồi im, tay dưới bàn, mắt nhìn xuống. Ông lão thầy thuốc run, luôn run, nhìn hắn lúc nãy bằng ánh mắt kỳ lạ. Hắn không hiểu ánh mắt đó. Giận? Sợ? Tội lỗi? Không biết. Nhưng khi ông ta nhìn hắn, lưng hắn nóng lên ở vùng sẹo. Vết sẹo dọc lưng, từ vai phải xuống hông trái, dài bằng cánh tay, lành nhưng không bao giờ hết ngứa.
Bạch Tử Yên ngồi đối diện, cười. Luôn cười. Hắn không quen phụ nữ cười kiểu đó. Phụ nữ hắn gặp trong đời hoặc sợ hắn hoặc phục hắn, không ai cười với hắn bằng nụ cười thản nhiên như thể hắn không tồn tại.
Chu Tuyết Sinh nhắm mắt, bấm ngón, lẩm bẩm. Đạo sĩ này sống trong đầu, không sống trên bàn.
Thẩm Vô Thanh ngồi giữa, nghiêng đầu, lắng nghe. Người mù kiếm gỗ. Hắn không hiểu tại sao người mù mang kiếm gỗ. Kiếm gỗ không giết được ai. Kiếm gỗ là đồ chơi, đồ luyện tập, đồ trẻ con. Nhưng người mù này ngồi giữa mười kẻ mang kiếm thật và không có vẻ sợ.
Hắn biết cái gì mà ta không biết.
Không ai muốn phản đối. Hàn Kinh Mặc ngồi giữa chín người, to nhất, sẹo nhiều nhất, giận nhất, và một mình.
---
Sự tức giận biến thành bất an khi hắn nghĩ kỹ hơn.
Những người này không phản đối không phải vì sợ. Hàn Kinh Mặc sợ, và hắn vẫn phản đối. Sợ không ngăn được phản đối, chỉ ngăn được hành động. Nhưng những người này không phản đối vì... họ đã biết.
Ý nghĩ đó làm hắn lạnh.
Không phải tất cả đều biết. Nhưng ít nhất hai người: thư sinh cầm quạt và đạo sĩ cơ quan. Hai người đó nghe Tạ Hàn Sơn nói mà nhịp thở không đổi, tư thế không đổi, mắt không mở to. Họ biết từ trước. Hoặc đã đoán được.
Nghĩa là: đây không phải bẫy bất ngờ. Đây là cuộc hẹn.
Và hắn là một trong những người được mời.
Bức thư hắn nhận được hai tháng trước. Mực son, nét bút nghiêng phải, giấy dày. Hàn Mai Quán, đèo Bắc Sơn. Đêm giao thừa. Có chuyện cần nói. Hắn đến vì tò mò, vì không sợ, vì hai mươi năm hộ tiêu đã dạy hắn rằng nguy hiểm thì đối mặt, không trốn.
Nhưng bây giờ, ngồi đây, nghe Tạ Hàn Sơn nói Án Hàn Mai, hắn nhận ra: thư không phải lời mời. Thư là trát gọi hầu tòa.
---
Hắn nhìn Tạ Hàn Sơn.
Chủ quán đứng đầu bàn, lưng thẳng, tay đặt phẳng, mặt không biểu cảm. Ánh lửa bếp chiếu từ phía sau, tạo viền sáng đỏ quanh vai, khuôn mặt tối. Tóc bạc, lưng thẳng, tay chai sần.
Và trong đầu Hàn Kinh Mặc, có gì đó lóe lên.
Không phải ký ức rõ ràng. Chỉ là một hình ảnh, mờ, kiểu hình ảnh nằm dưới hai mươi năm rượu và sẹo và những đêm không ngủ. Một khuôn mặt, trẻ hơn hai mươi năm. Không bạc tóc. Lưng vẫn thẳng. Tay không chai nhưng cầm thứ gì đó giơ lên trước mặt hắn, kiểu người trình lệnh bài. Tấm gỗ nhỏ, khắc chữ đỏ, dấu triện son.
Tấm bài lệnh.
Hắn không nhớ ở đâu. Không nhớ khi nào. Nhưng cảm giác thì nhớ: sợ. Sợ kiểu đầu gối yếu đi, tay buông kiếm, lưng ướt mồ hôi lạnh. Ai đó giơ tấm bài lệnh trước mặt hắn, và hắn sợ. Không phải sợ người đó mạnh hơn, mà sợ vì tấm bài lệnh đó nghĩa là: hắn đã bị nhìn thấy. Bị biết. Bị ghi tên.
Hai mươi năm trước. Đêm tuyết trên đèo.
Hắn xua ký ức đi. Nắm chặt chuôi kiếm hơn. Da tay siết lên da bọc chuôi, mồ hôi thấm, trơn. Kiếm trong vỏ, không được rút. Tay trên chuôi, không được buông. Hắn kẹt giữa hai thứ: muốn rút mà không dám, muốn buông mà không thể.
Kiếm khách không rút kiếm thì còn là gì?
Câu hỏi xoáy lại, nhưng lần này đáp án khác. Không phải không còn gì. Mà là: là kẻ phải dùng thứ khác.
Hắn không giỏi nói. Không giỏi nghĩ. Không giỏi tính toán kiểu thư sinh hay mưu sĩ. Hắn chỉ giỏi hai thứ: rút kiếm và chịu đòn. Cả hai đều vô dụng đêm nay.
Nhưng hắn biết một điều mà chưa ai hỏi: hắn biết đêm đó trông thế nào. Không phải biết kiểu nhân chứng. Biết kiểu người bỏ chạy. Biết bóng lưng mình phản chiếu trên tuyết khi hắn chạy, biết tiếng kiếm chém vào không khí phía sau, biết mùi máu đuổi theo như con chó không ngừng sủa. Hắn biết vì hắn ở đó. Và hắn chạy.
Đoàn hộ tiêu ba mươi bảy người. Hắn dẫn đầu. Khi tiếng kiếm vang lên, khi tiếng kêu đầu tiên cắt qua đêm, hắn đã nắm kiếm và quay lại. Một nhịp. Hai nhịp. Rồi hắn thấy: không phải một kẻ tấn công. Mà rất nhiều. Bóng đen di chuyển giữa tuyết trắng như mực đổ trên giấy, nhanh, im, chính xác. Hắn đếm trong đầu: mười, hai mươi, ba mươi bóng. Nhiều hơn đoàn. Nhiều hơn kiếm hắn cầm có thể chống.
Hắn chạy.
Không phải quyết định. Không phải suy nghĩ. Chân hắn quay và chạy trước khi đầu hắn kịp nói dừng lại. Bản năng của con vật, không phải lý trí của kiếm khách. Con vật sợ chết và chạy. Kiếm khách quay lại chiến đấu. Hắn là con vật.
Bỏ ba mươi bảy người. Bỏ kiếm. Bỏ giáp. Chạy bằng chân không trên tuyết, máu chảy từ vết chém trên lưng, chạy cho đến khi ngã và không đứng dậy được nữa. Đằng sau, tiếng kêu tắt dần, không phải vì người ta ngừng kêu mà vì hắn chạy đủ xa để không nghe thấy. Hoặc vì không còn ai kêu.
Hắn tự nhủ hai mươi năm: ta không có lựa chọn. Ba mươi bóng đen, một mình, kiếm không đủ. Chạy là lý trí. Chạy là sống.
Hai mươi năm sau, hắn vẫn nhận phi vụ hộ tiêu, vẫn đi đường nguy hiểm, vẫn rút kiếm chống cướp. Nhưng mỗi lần rút kiếm, trước khi lưỡi kiếm ra khỏi vỏ, hắn nhìn thấy tuyết. Trắng, phẳng, đỏ. Và vết sẹo trên lưng ngứa ran, nhắc hắn: lần trước mà ngươi quay lưng, đây là cái giá.
Nhưng ngồi đây, trong Hàn Mai Quán, nghe Tạ Hàn Sơn nói ai có tội, Hàn Kinh Mặc biết: lý trí không xóa được sẹo trên lưng. Vết sẹo đó không phải vết chém của kẻ thù. Đó là vết chém của người bỏ chạy, chém từ phía sau, chém vào lưng, vì hắn đã quay lưng lại.
Hắn uống nước. Chén trà đã nguội, vị chát. Tay siết chén, đốt ngón trắng bệch.
---
Sau khi Tạ Hàn Sơn nói xong, đại sảnh im lặng một lúc dài. Rồi tiếng nói bắt đầu, kiểu tiếng ong vo khi tổ bị chọc: nhỏ, rải rác, mỗi người nói một câu không liên quan đến câu người trước.
Hắn đứng dậy, lần này không để phản đối mà để đi. Đi đâu cũng được, miễn không phải ngồi đây nhìn chín khuôn mặt mà không biết ai đang tính giết hắn.
Hàn Kinh Mặc bước về phía bếp lửa. Lửa cháy thấp, than đỏ ấm, mùi khói thoảng. Hắn đứng quay lưng lại bàn, nhìn lửa. Không nhìn thấy gì trong lửa, chỉ cần không nhìn mọi người.
Bước chân phía sau. Nhẹ, đều, hài nhung. Diệp Cô Thành.
Thư sinh đến đứng cạnh bếp lửa, cách hắn hai bước, quạt gấp khép trong tay. Không nói. Chỉ đứng, nhìn lửa.
Hàn Kinh Mặc biết: khi người ta đến đứng cạnh mà không nói, hoặc họ muốn hắn mở miệng trước, hoặc họ đang đánh giá. Cả hai đều khiến hắn khó chịu.
– Ngươi muốn gì?
Giọng hắn trầm, to hơn cần thiết. Thói quen. Tiêu sư nói to vì quen hét lệnh giữa đoàn xe, giữa gió, giữa tiếng ngựa.
Diệp Cô Thành cười nhẹ. Nụ cười lịch sự, kiểu nụ cười trước khi nói điều không lịch sự.
– Tại hạ chỉ tò mò. Hàn đại ca là người duy nhất đứng dậy phản đối. Nhưng cũng là người ngồi xuống nhanh nhất.
Hắn quay lại, nhìn Diệp. Thư sinh mảnh khảnh, mặt trắng, mắt sáng. Nhỏ bằng nửa hắn. Hắn có thể bẻ gãy cổ tên này bằng một tay. Nhưng ánh mắt Diệp Cô Thành không phải ánh mắt của người sợ bị bẻ cổ. Mà ánh mắt của người đang đọc sách, và Hàn Kinh Mặc là một trang.
– Ta ngồi xuống vì ông già có thuốc nổ. Ngươi không sợ thuốc nổ?
– Tại hạ sợ chứ, Diệp đáp, giọng nhẹ nhàng. Nhưng tại hạ sợ những thứ khác hơn.
– Thứ gì?
– Bí mật.
Diệp Cô Thành mở quạt, quạt một nhịp, rồi khép lại. Xoay người về phía bàn.
– Mười người, mỗi người giữ một bí mật. Thuốc nổ giết nhanh. Bí mật giết chậm, nhưng chắc hơn.
Hắn bỏ đi trước khi Diệp nói thêm. Không phải vì không muốn nghe. Mà vì hắn hiểu: thư sinh này đang thăm dò, và mỗi giây hắn đứng đó, thư sinh nhìn thấy thêm một thứ. Hắn không biết Diệp nhìn thấy gì, nhưng hắn biết: vết sẹo trên lưng, cách hắn luôn đứng gần cửa, tay không rời kiếm. Tất cả đều nói. Và Hàn Kinh Mặc không giỏi giấu.
Hắn quay lại ghế. Ngồi. Tay nắm chuôi kiếm.
Đèn dầu trên xà ngang nhấp nháy. Gió ngoài đèo rít qua mái. Đồng hồ nước nhỏ giọt. Và Hàn Kinh Mặc, tiêu sư bốn mươi hai tuổi, sẹo đầy mặt và đầy lưng, ngồi giữa chín người, tay nắm chuôi kiếm không được rút.
Hắn nhìn lên xà ngang. Sáu ngọn đèn, sáu vùng sáng, và giữa các vùng sáng là bóng tối. Hắn thích bóng tối trên đèo, bóng tối ngoài trời, bóng tối mà hắn có thể chạy vào. Bóng tối trong quán trọ này không phải loại đó. Bóng tối này có tường, có nền, có thuốc nổ, và có chín người ngồi nhìn nhau chờ xem ai sẽ nói trước.
Hai mươi năm ta tự nhủ: ta không có lựa chọn. Đêm nay cũng vậy. Ta ngồi đây không phải vì chọn. Mà vì không có chỗ chạy.
Nhưng sâu hơn, nơi mà rượu và sẹo không che được, Hàn Kinh Mặc biết: hắn đến Hàn Mai Quán vì bức thư, nhưng hắn không chạy khi nghe ba luật vì một lý do khác. Lý do mà hắn không dám gọi tên.
Có thể hắn muốn ở lại.
Có thể, sau hai mươi năm, hắn mệt chạy rồi.