Phòng Số Năm Không Mở Cửa
Đồng hồ nước kêu tách lần thứ hai. Canh tư.
Tạ Hàn Sơn gõ bàn. Ba tiếng, đều, gọn. Giống canh ba. Vô Thanh đã ngồi sẵn ở đại sảnh, chưa rời ghế từ đầu đêm. Anh nghe cửa phòng mở lần lượt, đếm bước chân, đối chiếu với bản đồ âm thanh.
Diệp Cô Thành ra trước, bước nhẹ. Lục Tri Thu kéo chân trái nặng hơn canh trước. Liễu Vô Âm bước không đều, nhưng vững, mùi rượu đã nhạt (hết rượu hoặc đã lâu không uống). Mạc Dạ bước nhanh, mắt quét hành lang (Vô Thanh nghe đầu hắn xoay). Chu Tuyết Sinh bước đều, ngón tay bấm. Tề Quan Hải bước thẳng, chậm hơn canh trước, kiểu người mệt. Bạch Tử Yên bước nhẹ, tay phải chuôi kiếm.
Tám người. Tạ Hàn Sơn chín. A Thất mười, đứng sau lưng chủ quán.
Chỉ mười.
Vô Thanh chờ. Đếm bước chân ở hành lang tầng hai. Không có thêm.
– Hàn Kinh Mặc, Tạ Hàn Sơn gọi.
Im lặng.
– Hàn Kinh Mặc.
Im lặng. Vô Thanh lắng nghe hướng phòng năm. Không nhịp tim. Không hơi thở. Không tiếng gỗ giường kẽo kẹt. Phòng năm im như bức tường.
Nhịp tám mươi lăm biến mất.
Anh đã mất dấu nhịp đó từ khoảng giữa canh ba. Lúc đó anh nghĩ: có thể ông ta ngủ thiếp, nhịp giảm sâu, yếu quá để nghe từ đại sảnh. Bây giờ, khi gọi tên hai lần không có tiếng đáp, ngủ thiếp không còn là giả thuyết hợp lý.
Tạ Hàn Sơn không gọi lần thứ ba. Ông ta nhìn quanh bàn (Vô Thanh không thấy, nhưng nghe: đầu ông ta xoay, chậm, từ trái sang phải).
– Ai lên phòng năm.
Không phải câu hỏi. Mệnh lệnh.
---
Mạc Dạ đi trước. Bước nhanh, nhẹ, kiểu người quen vào nơi mình không được mời. Vô Thanh theo sau, tay trái lướt trên tường hành lang để định hướng, kiếm gỗ tay phải. Liễu Vô Âm đi cạnh anh, không nói, bước đều, kiểu người đã biết trước điều gì đó. Diệp Cô Thành đi cuối, quạt gấp lại, mắt (Vô Thanh giả định) quét mọi chi tiết.
Phòng năm. Cuối hành lang tầng hai, bên phải. Cửa gỗ đóng.
Mạc Dạ nắm tay cửa. Kéo. Không mở.
– Khóa từ trong, hắn nói.
Gõ cửa. Ba tiếng, mạnh.
– Hàn đại ca. Mở cửa.
Im lặng.
Mạc Dạ quay sang nhìn (Vô Thanh nghe hắn xoay đầu). Rồi lùi lại một bước, nâng chân, đá. Cửa gỗ rung nhưng không mở. Chốt gỗ cứng. Đá lần hai, mạnh hơn, vai húc theo. Gỗ kêu rắc. Lần ba, chốt gãy, cửa bung.
Mùi xộc tới.
Vô Thanh dừng ở ngưỡng cửa. Mùi đầu tiên: mồ hôi cũ, mùi da người, mùi dầu đèn nguội. Mùi thứ hai: máu. Nhẹ, thoáng, nhưng ở đó. Không phải máu tươi phun ra (mùi sắt mạnh, nồng). Mà máu rỉ chậm, đọng, kiểu máu từ mạch bị siết, không từ vết cắt.
Mạc Dạ hít vào sắc.
Liễu Vô Âm nói, giọng bằng phẳng:
– Ông ta nằm trên sàn.
---
Vô Thanh bước vào. Bốn bước, sàn gỗ kẽo kẹt dưới chân. Quỳ xuống. Tay trái chạm sàn, lần tìm. Gỗ lạnh, khô, rồi chạm vải. Vải áo. Tay lần theo vải lên: ngực, cổ.
Cổ Hàn Kinh Mặc. Da lạnh, không ấm, không hơi thở. Dưới ngón tay, quanh cổ, một vệt lõm sâu, rộng chừng hai ngón tay. Vệt siết. Da ở rìa vệt phù lên, cứng. Mạch cảnh không đập.
Anh đặt tay lên ngực. Không nhịp.
– Chết, Vô Thanh nói.
Một chữ. Không cần hơn.
Diệp Cô Thành bước vào sau cùng. Vô Thanh nghe: bước chân dừng ở ngưỡng cửa, quét một vòng (mắt quét, đầu xoay nhẹ), rồi mới bước hẳn vào. Hắn không nhanh. Hắn quan sát trước, bước sau. Luôn luôn.
– Cổ bị siết, Vô Thanh nói. Vệt lõm sâu, rộng chừng hai ngón. Không phải dây (dây mảnh hơn, cắt vào da). Vải dày, hoặc vải cuộn.
– Mặt tím tái, Liễu Vô Âm bổ sung, đứng phía đầu xác. Mắt mở. Lưỡi hơi thè.
Mạc Dạ đi vòng quanh phòng. Vô Thanh nghe bước chân hắn: bốn bước ngang, ba bước dọc, dừng ở cửa sổ.
– Cửa sổ đóng chặt. Then sắt gài. Không dấu vết mở.
Hắn quay lại cửa phòng.
– Cửa khóa từ trong, chốt gỗ. Ta vừa phá.
Vô Thanh tổng hợp: phòng kín, cửa khóa trong, cửa sổ then sắt, một xác trên sàn, cổ bị siết đứt mạch. Không dấu vết xâm nhập. Không dấu chân lạ. Phòng khóa kín từ bên trong.
Nhưng ai đó đã vào.
---
Anh quỳ lại gần xác. Tay phải kiểm tra: móng tay Hàn Kinh Mặc. Sờ từng ngón. Sạch. Không có da, tóc, vải dưới móng. Không dấu vết kháng cự.
Ông ta không chống đỡ. Không kịp, hoặc không muốn.
Ông ta nắm kiếm trên đùi cả đêm. Kiếm đâu? Vô Thanh lần tay sang phải, chạm gỗ giường. Lần trên giường: kiếm nằm trên chăn, vẫn trong vỏ, chưa rút. Ông ta bị giết mà kiếm vẫn trên giường. Nghĩa là ông ta đã buông kiếm trước khi chết. Hoặc không ở trên giường khi bị tấn công.
Vị trí xác: trên sàn, nằm ngửa, giữa phòng. Không phải rơi từ giường (giường sát tường, nếu rơi sẽ nằm sát giường). Nằm giữa phòng nghĩa là ông ta đã đứng dậy, đi ra giữa, rồi bị hạ.
Ông ta đứng dậy vì gì? Nghe tiếng động? Thấy ai đó?
Anh đặt hai tay phẳng trên sàn gỗ. Lắng nghe bằng da, bằng xương, bằng hai mươi năm đi trên sàn gỗ. Sàn phẳng, đều, gỗ cũ nhưng chắc. Tay phải lần từ giữa phòng ra phía tường bên phải (tường giáp phòng bốn).
Ngón tay dừng lại.
Một rãnh. Rất mỏng, rất thẳng, chạy dọc theo tường, cách tường chừng một gang tay. Rãnh không phải khe hở tự nhiên giữa hai tấm ván (khe tự nhiên không đều). Đây là rãnh nhân tạo, đều, sâu vừa đủ để lọt đầu ngón tay.
Một tấm ván từng di chuyển. Trượt sang, tạo khe hở, rồi trượt lại.
Anh sờ kỹ hơn. Rãnh dài khoảng bốn gang tay, rộng bằng vai một người nhỏ. Đủ để ai đó chui qua. Rìa rãnh mịn, kiểu gỗ đã được bào nhẵn, không phải nứt tự nhiên. Cơ quan.
Anh đứng dậy. Đặt tay lên tường phía trên rãnh. Gỗ phẳng, nhưng ở một điểm, ngang ngực, gỗ ấm hơn. Giống điều Hàn Kinh Mặc đã phát hiện trước khi chết: tường rỗng, có lối đi phía sau.
Ai đó vào phòng qua tường. Giết Hàn Kinh Mặc. Rồi ra qua tường. Đóng lối đi lại.
Phòng vẫn khóa từ trong vì kẻ giết không cần dùng cửa.
Anh quay lại xác. Kiểm tra thêm: áo ngoài Hàn Kinh Mặc mở, không cài. Áo trong nhàu, kéo lệch sang trái, kiểu ai đó túm áo kéo. Nhưng không rách. Kéo, không giật. Và vệt siết ở cổ nằm ngang, đều, không nghiêng. Nghĩa là kẻ siết ở phía sau, hai tay nắm hai đầu vải, kéo chặt quanh cổ, đều lực. Kỹ thuật. Không phải cảm xúc. Người giết biết cách giết bằng vải mà không để lại dấu vết trên tay mình.
Lục Tri Thu bước vào, quỳ xuống, tay run nhẹ đặt lên cổ tay xác. Kiểm tra mạch, dù biết không còn. Thói quen thầy thuốc.
– Chết khoảng nửa canh trước, ông ta nói. Da bắt đầu lạnh nhưng chưa cứng. Mạch cổ bị siết đứt hoàn toàn. Không gãy xương cổ, nghĩa là kẻ siết muốn bóp nghẹt, không muốn bẻ gãy. Cách này chậm hơn nhưng ít tiếng động hơn.
Giọng ông ta run nhẹ ở chữ cuối. Vô Thanh nghe: nhịp Lục Tri Thu giảm từ bảy mươi tám xuống bảy mươi lăm khi chạm xác. Không phải bình tĩnh. Mà buồn. Kiểu nhịp giảm của người đặt gánh nặng xuống, hoặc nhận ra điều mình sợ đã đến.
Ông ta biết Hàn Kinh Mặc sẽ chết. Hoặc ngờ.
Mạc Dạ quỳ xuống bên cạnh. Tay hắn sờ sàn quanh xác, nhanh, kiểu trộm quen tìm đồ trong bóng tối. Ngón tay hắn dừng lại ở cùng chỗ Vô Thanh đã tìm thấy.
– Rãnh, hắn nói, giọng nhỏ. Trên sàn. Giống phòng ba.
Diệp Cô Thành bước đến, quỳ một gối, quạt vẫn gấp trong tay. Vô Thanh nghe hắn thở chậm, kiểu người đang thu nạp mọi chi tiết.
– Tấm ván di chuyển được, Diệp nói. Cơ quan. Kiểu mở từ phía tường, không phải từ phía phòng.
Hắn ngừng. Rồi nói thêm, giọng nhẹ:
– Có nghĩa là kẻ giết đến từ bên trong tường. Và quay lại tường sau khi giết xong. Phòng khóa kín nhưng không ai cần mở cửa.
Im lặng. Vô Thanh nghe: ba nhịp tim tăng thêm (Tề Quan Hải ở hành lang gần chạm chín mươi lăm, Mạc Dạ lên bảy mươi sáu, Lục Tri Thu lên bảy mươi bảy). Sự thật vừa được nói ra: có lối đi bí mật trong tường, và ai đó dùng nó để giết người.
---
Vô Thanh quay ra hành lang. Chín người đã tụ lại, hoặc đứng gần. Nhịp tim: Tề Quan Hải chín mươi hai (sợ, cao nhất đêm nay). Lục Tri Thu bảy mươi tám (cao hơn bình thường, nhưng kiểm soát). Bạch Tử Yên bảy mươi lăm (không đổi). Diệp Cô Thành sáu mươi lăm (không đổi, mắt hắn quét phòng, vải áo xạc khi xoay đầu). Mạc Dạ bảy mươi hai (giảm từ bảy mươi tám, kiểu người đã qua sốc ban đầu). Liễu Vô Âm tám mươi (giảm từ tám mươi sáu, kiểu người đã đoán trước). Chu Tuyết Sinh sáu mươi tám (không đổi, ngón tay bấm nhanh hơn). Tạ Hàn Sơn sáu mươi hai (không bao giờ đổi). A Thất năm mươi tám (không đổi, đứng sát tường, gần như vô hình).
Chín nhịp tim sống. Một nhịp im. Mười một trừ một bằng mười.
Tạ Hàn Sơn nói. Giọng đều, không cao hơn, không thấp hơn.
– Hàn Kinh Mặc chết trong phòng khóa kín. Không ai rút kiếm. Cơ quan không kích hoạt. Cửa sổ then sắt.
Ngừng. Một nhịp. Rồi:
– Ai đã giết hắn?
Câu hỏi treo giữa hành lang. Vô Thanh nghe: ba nhịp tim tăng (Tề Quan Hải, Lục Tri Thu, Mạc Dạ). Hai nhịp không đổi (Bạch Tử Yên, Chu Tuyết Sinh). Diệp Cô Thành không đổi, nhưng hơi thở nông hơn, kiểu người đang tập trung quan sát phản ứng mọi người.
Liễu Vô Âm nói, giọng nhẹ:
– Không ai ra khỏi phòng. Ta nghe suốt đêm.
– Ta cũng nghe, Vô Thanh nói. Không ai đi qua hành lang sau điểm danh canh ba.
Không ai đi qua hành lang. Nhưng có người đi qua tường.
Anh không nói ý nghĩ đó. Chưa phải lúc.
Nhưng anh nói điều khác:
– Có rãnh trên sàn phòng này. Một tấm ván có thể di chuyển, nối với lối đi trong tường. Kẻ giết vào từ đó.
Tạ Hàn Sơn không phản ứng. Nhịp sáu mươi hai, phẳng. Ông ta biết về lối đi trong tường. Ông ta xây quán này, hoặc sửa quán này, cùng Chu Tuyết Sinh. Ông ta biết từng tấm ván, từng rãnh, từng khe hở. Câu hỏi không phải ông ta có biết không. Mà ông ta có muốn điều này xảy ra không.
A Thất đứng sát tường, cách Tạ Hàn Sơn một bước. Nhịp năm mươi tám. Không đổi. Cậu ta biết mọi lối đi trong tường. Cậu ta đứng ngoài phòng năm lúc nửa đêm, bốn mươi giây. Cậu ta có khả năng di chuyển không tiếng động qua lối đi ẩn.
A Thất có thể giết Hàn Kinh Mặc. Về mặt khả năng, cậu ta là ứng viên rõ nhất.
Nhưng có thể không phải đã làm. Vô Thanh không kết luận khi thiếu dữ liệu. Cậu ta đứng ngoài phòng năm bốn mươi giây, nhưng Vô Thanh mất dấu cậu ta sau đó. Có thể cậu ta quay lại sau. Có thể không. Có thể ai đó khác cũng biết lối đi. Chu Tuyết Sinh thiết kế cơ quan, ông ta biết. Tạ Hàn Sơn sở hữu quán, ông ta biết. Diệp Cô Thành tự đến, có thể đã nghiên cứu quán trước khi đến.
Quá nhiều khả năng. Quá ít dữ liệu.
Bạch Tử Yên nói, đứng ở ngưỡng cửa phòng năm, giọng nhẹ:
– Ông ta muốn chạy mà không chạy được. Giống hai mươi năm trước, chỉ lần này không ai cho ông ta cơ hội.
Không ai đáp. Câu nói không cần đáp. Bạch Tử Yên nói sự thật: Hàn Kinh Mặc là người bỏ chạy, và đêm nay ông ta bị giữ lại. Ông ta chết trong phòng khóa kín, kiếm trên giường, tay không kháng cự. Kiểu chết của người đã mệt chạy.
Hoặc kiểu chết của người không kịp phản ứng.
Cái chết đầu tiên đã đến. Không ai rút kiếm. Nhưng ai đó giết bằng vải, qua tường, trong bóng tối.
Vô Thanh đứng giữa hành lang. Chín nhịp tim sống quanh anh, mỗi nhịp mang một câu hỏi mới: ai đã giết Hàn Kinh Mặc, và tại sao?
Đồng hồ nước nhỏ giọt. Nước tiếp tục cạn. Đêm tiếp tục.