Mạc Dạ Hỏi Về Hai Đứa Trẻ Sống Sót
Mạc Dạ mở miệng trước khi đầu hắn kịp ngăn.
– Hai đứa trẻ sống sót, hắn nói. Giọng khàn, kiểu người uống nước nhưng cổ họng vẫn khô. Một mù, một câm. Chúng ở đâu bây giờ?
Câu hỏi treo trong không khí. Nặng, kiểu giọt nước đọng trên trần chưa rơi. Tám người biết câu trả lời (hoặc đoán được, sau khi Diệp khẳng định "cả hai đều ngồi trong phòng này"). Nhưng Mạc Dạ hỏi vì hắn cần nghe ai đó nói ra. Nghe, không phải đoán. Vì đoán nghĩa là hắn phải tự nối: đứa trẻ mù bảy tuổi nằm trong xác hai mươi năm trước bây giờ ngồi cách hắn bốn ghế, tay phẳng trên bàn, đầu nghiêng, kiếm gỗ trên đùi.
Tạ Hàn Sơn không trả lời. Ông ta nhìn Thẩm Vô Thanh, im, kiểu tường nhìn tường. Nhịp 62 không đổi (Vô Thanh sẽ nói vậy nếu ai hỏi, nhưng không ai hỏi Vô Thanh về nhịp tim Tạ Hàn Sơn lúc này).
Vô Thanh cũng không trả lời. Anh ngồi im, tay phẳng, mắt mở (trắng, không nhìn, kiểu hai viên đá mài), đầu hơi nghiêng về phía Tạ Hàn Sơn. Nghe. Không phải nghe câu hỏi (hắn nghe rõ). Nghe cái gì đó bên trong mình vừa rung, nhẹ, kiểu dây đàn bị gió chạm mà không ai gảy.
---
Mạc Dạ nhìn Vô Thanh. Rồi nhìn A Thất (đứng sau lưng Tạ Hàn Sơn, mắt nhìn xuống sàn, tay nắm bên sườn, im lặng kiểu bóng im lặng). Rồi nhìn lại Vô Thanh.
Hai đứa trẻ. Một mù, một câm. Hai mươi năm trước nắm tay nhau trong góc tây đại sảnh, giữa xác, dưới cửa sổ không ánh trăng. Hai mươi năm sau, một ngồi cuối bàn nghe nhịp tim tám người, một đứng sau lưng cha nuôi rót trà và ghi chép.
Hắn nắm mảnh kim loại trong túi áo. Chặt. Cạnh mảnh cắt vào lòng bàn tay, quen, kiểu vết cắt đã sẹo rồi cắt lại nhiều lần.
*Mảnh Mai Hoa Lệnh. Trộm từ túi áo xác chết trong đại sảnh này. Xác ai? Xác người nhà của ai?*
Hắn nhìn Vô Thanh. Bảy tuổi, mù, bảy tuổi đêm đó. Cha mẹ anh ta ở đâu? Nếu anh ta ở trong trạm Kiếm Minh, nghĩa là cha mẹ anh ta cũng ở trong trạm. Nghĩa là cha mẹ anh ta nằm trên sàn đêm đó. Nghĩa là xác mà hắn bò qua, mà hắn lục túi, mà hắn trộm mảnh kim loại, có thể là cha hoặc mẹ người mù ngồi cách hắn bốn ghế.
Ý nghĩ đó nặng hơn mảnh kim loại trong tay hắn.
---
Diệp Cô Thành gõ quạt lên bàn, nhẹ, một tiếng.
– Câu hỏi hay, hắn nói, nhìn Mạc Dạ. Rồi nhìn Tạ Hàn Sơn. Nhưng tại hạ nghĩ câu hỏi đúng hơn là: hai đứa trẻ sống sót thuộc về ai? Con của phán quan? Con nhân viên trạm? Hay con khách qua đường?
Tạ Hàn Sơn nhìn Diệp. Rồi nhìn Vô Thanh. Rồi nhìn bàn.
– Đứa trẻ mù, ông ta nói, giọng chậm, kiểu người cân từng chữ. Con của Phó Thủ Tòa Kiếm Minh.
Im lặng. Mạc Dạ nghe chữ "Phó Thủ Tòa" và xử lý: Kiếm Minh có Thủ Tòa (Tạ Hàn Sơn) và Phó Thủ Tòa. Phó Thủ Tòa chết đêm thảm sát. Con trai Phó Thủ Tòa, bảy tuổi, mù, sống sót giữa xác cha mẹ, nắm tay đứa trẻ câm, và hai mươi năm sau ngồi trong phiên tòa cha mình đã dựng.
Vô Thanh ngồi im. Tay phẳng trên bàn, không nhúc nhích, kiểu bàn tay bằng đá. Nhưng Mạc Dạ nhìn thấy: cơ hàm anh ta siết nhẹ, nửa giây, rồi mở. Phản xạ. Kiểu người nuốt thứ gì đó cứng.
– Đứa trẻ câm? Diệp hỏi.
Tạ Hàn Sơn im ba giây. Bốn giây. Năm giây. Mạc Dạ đếm bằng giọt nước đồng hồ (ba giọt rơi trong im lặng).
– Con gái thư ký trưởng.
Phòng im. Mạc Dạ xử lý chậm, kiểu mảnh gỗ chìm trong nước: thư ký trưởng Kiếm Minh là Trần Duy. Trần Duy phản bội: thổi sáo gọi ba mươi sát thủ giết phán quan. Trần Duy là nội gián.
A Thất là con gái Trần Duy.
Hắn nhìn A Thất. Không thấy rõ (bóng tối sau lưng Tạ Hàn Sơn nuốt nửa cậu ta). Chỉ thấy: bàn tay cạnh sườn siết lại, nắm chặt, đốt ngón trắng. Rồi mở. Chậm. Kiểu người đã nghe câu đó nhiều lần trong đầu nhưng lần đầu nghe từ miệng cha nuôi trước mặt người khác.
*Con gái kẻ phản bội. Lớn lên trong tường quán trọ. Hai mươi năm không nói. Không phải vì không thể nói, mà vì không có gì để nói với ai.*
---
Liễu Vô Âm đặt chén rượu xuống, nhẹ, kiểu đặt dao.
– Trần Duy phản bội, nàng nói. Giọng trầm, kiểu người nói về người chết mà không tha thứ. Con gái hắn ta ở trong trạm đêm đó. Ba tuổi.
Nàng nhìn A Thất. Mạc Dạ nhìn theo hướng mắt Liễu: A Thất đứng im, mắt nhìn sàn, không có phản ứng nào trên mặt (hoặc bóng tối giấu hết).
– Tạ chủ quán nuôi con gái kẻ phản bội hai mươi năm, Liễu nói. Tại sao?
Tạ Hàn Sơn nhìn Liễu. Lần đầu tiên trong đêm, ông ta không trả lời bằng giọng phẳng. Ông ta trả lời bằng im lặng, và im lặng đó dài hơn im lặng nào trước (Mạc Dạ đếm: bảy giọt nước).
– Vì đứa trẻ không phải cha nó, ông ta nói.
Một câu. Ngắn, phẳng, kiểu tảng đá rơi vào nước rồi chìm. Mạc Dạ nghe câu đó và nghĩ: đúng. Đứa trẻ ba tuổi không chọn cha. Không chọn phản bội. Không chọn đêm thảm sát. Chỉ nằm trong tường hai mươi năm vì người lớn quyết định thay.
Bạch Tử Yên mở mắt. Nhìn A Thất. Mắt nàng hẹp lại, nhẹ, kiểu người nhìn lại thứ đã bỏ qua. Nàng giết sáu đứa trẻ đêm đó. A Thất (ba tuổi, câm, con gái Trần Duy) ở trong đại sảnh, nơi Bạch Tử Yên không vào. Nếu nàng vào, A Thất đã chết.
Mạc Dạ thấy: nụ cười mỏng trên môi Bạch Tử Yên biến mất lần thứ ba trong đêm. Lần đầu khi nhìn vệt siết trên cổ Hàn Kinh Mặc. Lần hai khi Liễu kể lại cảnh nàng đuổi trẻ con. Lần ba bây giờ, khi biết đứa trẻ đứng cách nàng ba bước là con gái kẻ mà nàng nhận lệnh.
---
Vô Thanh lên tiếng. Giọng nhẹ, phẳng, kiểu gió thổi qua khe cửa.
– Con của Phó Thủ Tòa, anh nói. Nghĩa là ta ở trong trạm đêm đó vì cha ta ở trong trạm. Cha ta là phán quan.
Không phải câu hỏi. Câu suy luận. Vô Thanh đặt mảnh ghép lên bàn, chậm, kiểu người xếp cờ. Cha anh ta là Phó Thủ Tòa Kiếm Minh. Phó Thủ Tòa giữ chìa thứ hai (chìa 1: Tạ Hàn Sơn, chìa 2: Phó Thủ Tòa, chìa 3: Trần Duy). Ba chìa khóa mở hộp sắt chứa Mai Hoa Lệnh.
Cha anh ta chết đêm đó. Chìa thứ hai mất theo.
– Tên cha ta là gì? Vô Thanh hỏi.
Tạ Hàn Sơn nhìn anh. Lâu. Nhịp 62 (Mạc Dạ không nghe được, nhưng Vô Thanh nghe, và Mạc Dạ nhìn Vô Thanh đầu nghiêng kiểu nghe). Rồi ông ta nói:
– Thẩm Duy Minh.
Vô Thanh gật. Nhẹ. Kiểu người nghe tên lần đầu mà cơ thể đã biết từ lâu. Nhưng Mạc Dạ nhìn thấy: ngón giữa tay phải anh ta co vào, nửa giây, rồi duỗi ra. Phản xạ nhỏ, kiểu cơ thể nhận ra thứ đầu chưa kịp xử lý. Tên. Cha. Hai âm tiết đó chạm vào lớp phong ấn trong đầu anh ta, và lớp phong ấn rạn, nhẹ, kiểu băng trên mặt hồ khi trời ấm.
– Mẹ ta? anh hỏi. Giọng không đổi, nhưng ngón giữa vẫn co nhẹ.
– Trần Ngọc Lam. Nữ phán quan duy nhất của Kiếm Minh. Giữ hồ sơ vụ án bảy gia tộc phương Bắc.
Tề Quan Hải trên tầng hai nhúc nhích. Mạc Dạ nghe sàn gỗ kêu, nhẹ, kiểu người giật mình khi nghe tên quen. Ông ta ký hồ sơ đóng vụ án "cướp đường." Hồ sơ mà nữ phán quan Trần Ngọc Lam soạn, hồ sơ mà ông ta vùi lấp. Tên nạn nhân trên giấy mà ông ta gạch đi, bây giờ vang lại trong đại sảnh, từ miệng kẻ vùi lấp, và sàn gỗ dưới chân ông ta kêu vì ông ta không ngồi yên được.
Im lặng. Mạc Dạ xử lý: cha là Phó Thủ Tòa, mẹ là nữ phán quan. Cả hai chết đêm thảm sát. Con trai bảy tuổi, mù, nằm giữa xác cha mẹ, nắm tay đứa trẻ câm (con gái kẻ giết cha mẹ mình).
*Đứa trẻ mù nắm tay con gái kẻ phản bội. Cả hai không biết. Cả hai chỉ biết bóng tối và tay nhau.*
Mạc Dạ nhìn mảnh kim loại trong tay mình. Hình cánh hoa mai, năm cánh, hai cánh gãy. Trộm từ túi áo xác trong đại sảnh hai mươi năm trước. Xác nào? Thẩm Duy Minh? Trần Ngọc Lam? Hay phán quan khác?
Hắn nhìn Vô Thanh. Người mù không biết hắn giữ mảnh Mai Hoa Lệnh. Không biết hắn trộm từ túi áo xác. Không biết hắn chín tuổi bò qua xác cha mẹ anh ta mà không cứu.
Mảnh kim loại lạnh trong lòng bàn tay hắn. Lạnh hơn bình thường, kiểu kim loại tự lạnh thêm khi biết chủ nhân gốc ngồi gần.
---
Chu Tuyết Sinh mở mắt. Ông ta ngồi im từ khi Bạch Tử Yên khai, nhắm mắt, bấm ngón, kiểu thiền hoặc kiểu tính. Bây giờ ông ta mở mắt, nhìn Tạ Hàn Sơn, và hỏi:
– Thẩm Duy Minh giữ chìa thứ hai. Chìa đó bây giờ ở đâu?
Câu hỏi kỹ thuật. Giữa phòng đầy ký ức và tội lỗi, Chu Tuyết Sinh hỏi về cơ quan. Kiểu đạo sĩ: không hỏi cảm xúc, hỏi vật thể. Vì vật thể không dối.
Tạ Hàn Sơn nhìn Chu Tuyết Sinh. Rồi nhìn Vô Thanh.
– Chìa thứ hai, ông ta nói, đang ở trên người con trai Thẩm Duy Minh. Từ đêm đó đến bây giờ.
Mạc Dạ nhìn Vô Thanh. Vô Thanh ngồi im, tay phẳng, không nhúc nhích. Nhưng tay trái anh ta di chuyển chậm, chạm vào cổ áo, chỗ vải dày hơn bình thường. Chạm, rồi dừng, kiểu người sờ vào thứ đã mang hai mươi năm mà không biết nó là gì.
– Ta không nhớ, Vô Thanh nói. Giọng phẳng, nhưng tay trái vẫn ở cổ áo.
– Thuốc khóa ký ức, Tạ Hàn Sơn nói. Mười lăm năm trước, theo yêu cầu của ta, Lục tiên sinh pha thuốc. Con trai Duy Minh uống. Ký ức bị phong, bao gồm ký ức về chìa khóa.
Lục Tri Thu trên bậc cầu thang, tay run, gật nhẹ. Xác nhận.
– Thuốc đang mất hiệu lực, Lục Tri Thu nói. Giọng khàn. Trước bình minh, cậu ấy có thể nhớ hết.
Mạc Dạ nhìn đồng hồ nước. Mực nước thấp, ánh đèn dầu phản chiếu trên mặt nước thành vệt run. Trước bình minh. Hai canh. Đủ để ký ức trở về, đủ để chìa khóa lộ ra, đủ để Mai Hoa Lệnh mở. Hoặc đủ để nước cạn, ngòi nổ kích hoạt, và tất cả chết trước khi ký ức kịp trở về.
---
Diệp Cô Thành nhìn Vô Thanh. Mắt sắc, kiểu dao mới mài.
– Thẩm huynh, hắn nói (lần đầu gọi Vô Thanh bằng tên họ + huynh, kiểu thay đổi cách xưng hô sau khi biết cha anh ta là Phó Thủ Tòa, ngang hàng phán quan). Anh mang chìa khóa hai mươi năm mà không biết. Bây giờ anh biết. Câu hỏi: anh có muốn mở?
Vô Thanh nghiêng đầu. Nghe. Không phải nghe Diệp. Nghe bên trong mình, nơi ký ức bị phong đang nứt, chậm, kiểu tuyết tan trên đèo khi nắng chạm, từng lớp, từng mảnh.
– Ta không chọn quên, anh nói. Nghĩa là ta không chọn nhớ. Nhưng ký ức không hỏi ý kiến ta.
Anh dừng. Tay trái rời cổ áo, đặt lại xuống bàn. Phẳng, vững.
– Cha ta chết đêm đó. Mẹ ta chết đêm đó. Ta nằm giữa xác họ, mù, bảy tuổi, nắm tay con gái kẻ giết cha mẹ ta. Và bây giờ ta ngồi trong phòng này, cùng bàn với kẻ giết bạn ta, kẻ bưng bít vụ án cha ta, kẻ khâu lưng cho sát thủ giết cha ta, và kẻ xây pháp trường trên nền nhà cha ta. Ta có muốn mở? Không. Nhưng ta sẽ mở. Vì đó là lý do ta ở đây.
Im lặng. Nặng, kiểu tuyết đè mái, kiểu nước đè đáy, kiểu thứ không ai nhấc nổi vì nó không phải vật mà là trọng lượng của hai mươi năm.
Mạc Dạ siết mảnh kim loại. Cạnh hoa mai cắt vào da, nhẹ, đủ để hắn cảm nhận: kim loại này thuộc về người ngồi cuối bàn. Hoặc thuộc về cha người đó. Hoặc mẹ. Hắn trộm nó từ xác họ.
Hắn muốn trả. Nhưng trả bây giờ nghĩa là thú nhận: hắn ở đây đêm đó, hắn bò qua xác, hắn trộm, hắn nghe tiếng thở trong bóng tối và bỏ chạy. Trả mảnh Mai Hoa Lệnh nghĩa là mở hết.
Hắn nắm chặt. Chưa sẵn sàng.
Đồng hồ nước nhỏ giọt. Mực nước thấp dần. Và Mạc Dạ nghĩ: đêm nay không ai sẵn sàng, nhưng bình minh không chờ.