Đêm Nay Không Ai Được Rút Kiếm
Chương 31: Mạc Dạ Nhớ Căn Phòng Máu
Chương 31

Mạc Dạ Nhớ Căn Phòng Máu

Mạc Dạ ngồi co chân trên ghế, lưng tựa vách gỗ, tay nắm mảnh kim loại trong túi áo. Ngón cái cọ qua bề mặt lạnh, quen thuộc, kiểu người sờ bùa hộ mệnh khi sợ. Hắn sợ. Không phải sợ thuốc nổ dưới nền, không phải sợ đồng hồ nước đang cạn dần, mà sợ thứ bên trong đầu mình vừa bị lay tỉnh.

Lục Tri Thu vừa kể xong. Tay ông ta đặt phẳng trên bàn, run, không giấu nữa. Tề Quan Hải ngồi đối diện, mặt rạn, mắt nhìn chén trà nguội. Hai người đàn ông thú nhận, hai dạng hèn, và cả phòng im lặng kiểu sau khi ai đó hạ kiếm xong, máu chưa chảy nhưng vết cắt đã có.

Mạc Dạ không nói gì. Bất thường. Hắn biết mình bất thường, vì bình thường hắn sẽ chen ngang, đùa một câu, phá vỡ không khí nặng bằng giọng nhẹ. Nhưng đêm nay, sau khi nghe Lục Tri Thu nói "tôi khâu lưng cho sát thủ trong khi nghe tiếng trẻ con khóc," cái gì đó trong đầu hắn trượt ra, kiểu then cửa bị đẩy lệch, cửa hé, và bên trong có gió lạnh.

---

Chín tuổi.

Hắn nhớ mình chín tuổi. Nhỏ, gầy, nhanh, kiểu trẻ con sống bằng tay chân thay vì miệng. Mồ côi từ năm sáu, lớn lên trong chợ đêm huyện Thanh Lâm, ngủ dưới gầm sạp, ăn thừa, trộm vặt, chạy nhanh hơn chó. Không ai dạy hắn trộm, hắn tự học, kiểu cá tự biết bơi: bàn tay nhỏ vừa khít khe cửa, bước chân nhẹ vừa đủ không làm gỗ kêu, mắt quen bóng tối vì bóng tối là nhà.

Đêm đó, mùa đông, tuyết rơi trên đèo Bắc Sơn, hắn leo lên vì nghe tin đồn: trên đèo có đoàn người mang vàng qua trạm nghỉ, mỗi người một bao tải, ngựa mang nặng. Tin đồn trong chợ đêm, kiểu tin đồn trẻ con nghe và tin vì muốn tin. Vàng. Chỉ cần nhặt một miếng, đủ ăn cả mùa đông.

Hắn leo ba canh giờ. Tuyết dày đến mắt cá, gió cắt tai, tay cào vào đá để bám. Đến đỉnh đèo lúc trời đã tối hẳn, trạm Hàn Mai hiện ra qua tuyết: cửa bung, mái nghiêng, không đèn, không khói, không tiếng người. Im lặng kiểu đá im, kiểu thứ đã chết hoàn toàn và không còn gì để phát ra âm thanh.

Hắn vào bằng cửa sổ bếp. Bước qua bệ gỗ, nhảy xuống sàn, và ngửi.

Máu. Mùi máu đặc, ngọt, tanh, kiểu sắt nung đỏ nhúng nước. Mạnh đến mức hắn phải bịt mũi, và tay hắn ướt, vì sàn bếp ướt, và thứ ướt đó không phải nước.

Đừng nhìn xuống.

Hắn nhìn xuống. Tay hắn dính đỏ, lòng bàn tay có vệt đen trong bóng tối, và bước tiếp theo chân hắn đạp lên thứ gì đó mềm. Không phải vải. Mềm hơn vải, lạnh hơn vải, và khi hắn rút chân lại, thứ đó không bám theo, chỉ lún xuống rồi nằm im.

---

Hắn không bỏ chạy ngay. Đó là điều hắn ghét nhất khi nhớ lại: không phải hắn dũng cảm, mà hắn tham. Chín tuổi, đói, lạnh, và đâu đó trong trạm này có vàng. Người chết không giữ được vàng. Vàng nằm đâu đó trên sàn, trong túi áo, trong bao tải, chờ hắn nhặt.

Hắn bò qua bếp, qua hành lang, vào đại sảnh. Mắt quen bóng tối nên nhìn được, không rõ nhưng đủ: bàn dài, ghế đổ, đèn dầu tắt, và trên sàn, những hình nằm. Nhiều. Hắn không đếm lúc đó (sau này nghe người ta nói ba mươi bảy, nhưng lúc đó hắn chỉ thấy "nhiều," kiểu bước đi phải tránh liên tục, kiểu sàn không còn chỗ trống).

Tay hắn lần túi áo một xác gần nhất. Rỗng. Xác thứ hai. Rỗng. Xác thứ ba, túi rách, bên trong có mảnh kim loại nhỏ, lạnh, hình cánh hoa. Hắn nhét vào túi áo mình, kiểu trộm nhét chiến lợi phẩm bằng phản xạ, không cần nhìn.

Rồi hắn nghe.

---

Tiếng thở. Nhỏ, yếu, kiểu con chuột bị thương nằm trong góc. Từ phía tây đại sảnh, gần cửa sổ, chỗ bóng tối đặc nhất, nơi ánh trăng qua tuyết không với tới.

Hắn dừng lại. Tay nắm chặt mảnh kim loại trong túi, chân trần trên sàn gỗ ướt, và nghe. Tiếng thở đều, rất đều, kiểu người đang cố im nhưng phổi cần không khí. Không phải tiếng rên, không phải tiếng khóc, chỉ thở, thở, thở, nhỏ dần, kiểu người hoặc đang chết hoặc đang sợ đến mức gần như chết.

Có người sống.

Hắn nên đến kiểm tra. Một đứa trẻ chín tuổi nên làm gì khi nghe tiếng thở giữa phòng xác? Đến, nhìn, gọi, giúp? Hắn không làm gì cả. Hắn đứng đó, giữa sàn dính máu, tay nắm mảnh kim loại trộm được, và chân hắn không nhúc nhích. Không phải vì sợ (dù hắn sợ). Vì hắn chín tuổi và hiểu bằng bản năng: thứ gì còn sống trong phòng xác hoặc là nạn nhân hoặc là kẻ giết, và cả hai đều không tốt cho thằng trộm nhỏ.

Hắn quay người. Bò lại hành lang, qua bếp, qua cửa sổ, nhảy xuống tuyết, chạy. Chạy xuống đèo, không quay đầu, tuyết vào mắt, gió cắt tai, tay dính máu người chết cọ vào đá khi hắn bám vách, và trong tai hắn, tiếng thở đó vẫn còn, kiểu âm thanh bám theo bước chân, không nhỏ đi dù khoảng cách xa dần.

---

Hai mươi năm.

Mạc Dạ ngồi trong đại sảnh Hàn Mai Quán, tay nắm mảnh kim loại, và nhớ. Ký ức rõ hơn bao giờ hết, vì đêm nay quán này giống đêm đó: bàn dài, ghế gỗ, đèn dầu, mùi gỗ cũ, tuyết ngoài cửa, và xác người trên sàn (phòng 5, Hàn Kinh Mặc nằm ngửa, mắt mở). Giống đến mức cơ thể hắn nhận ra trước đầu: sàn gỗ này, vách tường này, mùi này. Không phải quán trọ mới xây trên nền cũ, mà là chính cái nền cũ, chính mặt sàn hắn đã bò qua, chính bức tường hắn đã chạm.

*Ta đã ở đây. Hai mươi năm trước. Chín tuổi. Tay dính máu.*

Hắn nhìn quanh. Tám người (trừ Hàn Kinh Mặc chết, trừ hắn) ngồi quanh bàn, mỗi người mang một lời thú nhận, mỗi người ôm một phần đêm đó. Tề Quan Hải đứng trong rừng thông nhìn thảm sát. Lục Tri Thu quỳ trên tuyết khâu lưng cho sát thủ. Bạch Tử Yên giết trẻ con. Liễu Vô Âm nhìn tất cả từ quán Ngọc Thanh. Diệp Cô Thành mười tuổi trốn dưới gầm xe.

Và hắn, chín tuổi, bò qua xác, trộm một mảnh kim loại, nghe tiếng thở trong bóng tối, rồi chạy.

Hắn nhìn Thẩm Vô Thanh. Người mù ngồi ở góc phòng, tay phẳng trên bàn, đầu nghiêng. Hai mươi bảy tuổi, nghĩa là bảy tuổi đêm đó. Mù. Đứa trẻ nằm giữa xác.

*Tiếng thở trong góc phòng. Có phải là anh ta không?*

Hắn không biết. Tiếng thở nhỏ, yếu, từ phía tây đại sảnh, gần cửa sổ. Bảy tuổi, mù, bị thương, cuộn tròn trong bóng tối, thở nhỏ để không bị phát hiện. Có thể. Hoặc có thể là đứa trẻ kia, đứa trẻ câm, A Thất, ba tuổi, nhỏ hơn, nhỏ hơn nhiều.

A Thất đứng phía sau Tạ Hàn Sơn, mắt nhìn xuống sàn, tay nắm bên sườn, im lặng kiểu bức tường im lặng, kiểu thứ không bao giờ phát ra âm thanh. Hai mươi ba tuổi bây giờ, ba tuổi lúc đó. Mất tiếng nói vì chấn thương tâm lý. Cuộn tròn cạnh xác.

*Đứa trẻ nào thở trong góc phòng? Đứa trẻ nào ta đã bỏ lại?*

---

Hắn hiểu rồi. Tại sao hắn sợ phòng kín.

Không phải vì hắn bị nhốt (hắn chưa bao giờ bị nhốt). Vì hắn đã bỏ ai đó trong phòng kín. Phòng tối, cửa đóng, xác khắp sàn, và một tiếng thở nhỏ hắn nghe được nhưng không quay lại. Mỗi lần bước vào phòng không cửa sổ, cơ thể hắn nhớ: trong phòng kín có ai đó còn thở, và ngươi đã chạy.

Ta chín tuổi. Làm được gì?

Câu trả lời đúng: chín tuổi, đói, lạnh, giữa ba mươi bảy xác, không ai bảo hắn quay lại. Không ai dạy hắn cứu người. Hắn là thằng trộm, không phải hiệp sĩ. Bỏ chạy là phản xạ đúng, là phản xạ sống, là thứ giữ hắn sống đến hai mươi chín.

Câu trả lời sai: nhưng hắn vẫn chạy.

Hai câu trả lời cùng đúng cùng sai, kiểu Lục Tri Thu cứu sát thủ vì y đức và vì y đức mà sát thủ sống thêm để giết thêm. Kiểu Tề Quan Hải đứng trong rừng thông vì sợ liên lụy gia đình và vì sợ liên lụy gia đình mà ba mươi bảy người chết không có công lý. Kiểu đêm nay ai cũng có lý do, ai cũng có tội, và hai thứ đó không triệt tiêu nhau.

---

Đồng hồ nước trên bàn nhỏ giọt. Mực nước thấp hơn lúc đầu đêm gần nửa. Ánh đèn dầu run trên mặt nước, phản chiếu lên trần thành vệt sáng mỏng. Hắn nhìn đồng hồ rồi nhìn mảnh kim loại trong tay (lúc nào rút ra khỏi túi? Hắn không nhớ, tay tự làm, kiểu tay Lục Tri Thu tự khâu vết thương).

Mảnh hình cánh hoa, năm cánh, hai cánh gãy, mặt trước khắc ký hiệu hắn đọc không được, mặt sau trơn, bóng, phản chiếu ánh đèn dầu thành chấm vàng nhỏ.

*Mảnh Mai Hoa Lệnh. Thứ ta trộm từ túi xác chết hai mươi năm trước. Thứ ba người ta nhờ đọc, một lắc đầu, một đuổi đi, một chết sau hai ngày.*

Hắn nắm lại. Giấu vào túi. Nhìn quanh: không ai nhìn hắn. Mọi người đang nhìn Lục Tri Thu, nhìn Tề Quan Hải, nhìn bàn tay run, nhìn mặt rạn, nhìn tội lỗi của người khác. Không ai nhìn thằng trộm ngồi co chân trên ghế, tay nắm mảnh kim loại, mắt nhìn vào hai mươi năm trước.

Tạ Hàn Sơn nói "phiên tòa tiếp tục." Lần thứ tám. Đều, lạnh. Đồng hồ nước nhỏ giọt.

Mạc Dạ không nói gì. Hắn ngồi đó, co chân, nắm mảnh kim loại, và nghĩ: *tiếng thở trong góc phòng tối, hai mươi năm trước, có phải là một trong hai người ngồi trong phòng này đêm nay?*

Và nếu đúng, thì hắn đã bỏ lại người đó giữa xác.

Chân hắn tê. Không phải vì ngồi lâu. Vì đêm nay hắn lại ở trong phòng kín, lại nghe tiếng thở của người khác, và lần này, hắn không chạy được.

Ch.31/80
1.831 từ