Người Mù Nghe Thấy Gì
Vòng giới thiệu xong. Vô Thanh đã đủ dữ liệu.
Không phải đủ để biết ai có tội. Nhưng đủ để biết ai đang dối, ai đang giấu, và ai đang chờ. Mười người quanh bàn, mười câu tự giới thiệu, và anh nghe tất cả. Không phải nghe lời. Nghe tim.
Tề Quan Hải nói thương nhân đã về hưu. Nhịp tim tăng bốn nhịp trong một giây khi phát âm chữ thương nhân, rồi giảm lại khi nói về hưu. Phần dối là thương nhân. Phần thật là về hưu. Ông ta đã về hưu khỏi một nghề nào đó, nhưng nghề đó không phải buôn bán. Vô Thanh nghe thêm: giọng đều, chậm, từng từ tách rời. Kiểu nói của người quen đọc trước đám đông, quen mệnh lệnh được tuân theo. Không phải thương nhân. Thương nhân nói nhanh, nói chen, nói bán. Người này nói kiểu tuyên án.
Chu Tuyết Sinh nói đạo sĩ, chế tạo linh vật. Nhịp tim 68, không đổi. Hơi thở bình thản kỳ lạ trong suốt vòng giới thiệu, kể cả khi Tạ Hàn Sơn đề cập thuốc nổ, cơ quan, và cái chết. Bình thản đó không phải can đảm. Mà là quen thuộc. Ông ta quen thuốc nổ như thợ rèn quen lửa. Và khi Mạc Dạ nói buôn bán nhỏ, Chu Tuyết Sinh hít vào nông hơn nửa nhịp. Phản ứng nhỏ, gần như vô hình. Nhưng Vô Thanh nghe thấy: đạo sĩ nhận ra tên trộm đang dối. Không phải vì ông ta giỏi đoán, mà vì ông ta biết Mạc Dạ là ai.
Ông ta biết ai đó trong phòng này. Biết nhiều hơn lão nói.
Bạch Tử Yên nói không nghề, từng có nhưng đã bỏ. Nhịp tim 73, ổn định, và nụ cười vẫn ở đó. Vô Thanh nghe nụ cười qua hơi thở: hơi thở ra nhẹ hơn khi cười, cơ miệng kéo, không khí qua mũi thay đổi tần suất. Cô ta cười liên tục từ khi ngồi xuống đến giờ. Cười không phải vì vui. Cười là trạng thái mặc định, kiểu người mặc áo giáp bằng nụ cười. Và khi cô ta nói từng có nhưng đã bỏ, nhịp tim giảm một nhịp. Giảm, không tăng. Cô ta nhẹ lòng khi nói câu đó, kiểu người đặt xuống vật nặng mà biết sẽ phải nhặt lại.
Cô ta muốn bỏ nhưng chưa bỏ được. Tay vẫn ở trên chuôi kiếm.
---
Nhưng điều khiến Vô Thanh bất an nhất không phải ai nói dối hay ai nói thật. Mà là A Thất.
Trong suốt vòng giới thiệu, A Thất di chuyển ba lần. Từ sau lưng Tạ Hàn Sơn đến bếp lấy ấm trà. Từ bếp đến bàn rót nước cho Lục Tri Thu. Từ bàn quay về vị trí sau lưng Tạ Hàn Sơn. Ba lần. Ba tuyến đường.
Không có tiếng bước chân.
Không phải nhẹ. Không phải khẽ. Hoàn toàn không có. Sàn gỗ quán trọ này kẽo kẹt dưới chân mọi người: ủng nặng của Hàn Kinh Mặc, giày vải của Mạc Dạ, hài nhung của Diệp Cô Thành, đế dày của Tề Quan Hải. Mỗi bước là một âm thanh, mỗi tấm ván là một nốt nhạc khác nhau. Vô Thanh đã lập bản đồ sàn gỗ: tấm ván thứ ba từ bếp kêu cao nhất, tấm ván trước cửa hành lang kêu trầm nhất, góc phải bàn có tấm ván lỏng rung nhẹ khi ai bước qua.
A Thất đi qua tất cả những tấm ván đó và không gây ra một tiếng kẽo kẹt nào. Như thể cậu ta biết chính xác đặt chân ở đâu. Không phải bằng kinh nghiệm vài ngày hay vài tháng. Mà kiểu người đã sống trên sàn gỗ này rất lâu, đã bước qua mỗi tấm ván hàng nghìn lần, đã ghi nhớ từng điểm kêu và từng điểm không kêu.
Hoặc cậu ta không đi trên sàn.
Ý nghĩ thứ hai xuất hiện khi Vô Thanh nhớ lại nhịp tim A Thất vọng từ hai hướng: phía người đứng và phía tường. Nếu tường rỗng, nếu có lối đi bên trong, thì A Thất có thể di chuyển qua lối đi đó và xuất hiện ở bất kỳ phòng nào mà không chạm sàn. Kiểu lối đi trên cao, nâng lên khỏi nền gỗ, nối các phòng bằng hành lang ẩn trong tường.
Cậu ta đi trong tường.
Vô Thanh không chắc. Nhưng giả thuyết đó giải thích tất cả: không tiếng bước chân, không dấu chân trên tuyết, di chuyển nhanh và im lặng, xuất hiện đúng lúc cần. A Thất không phải người hầu bình thường. Cậu ta là đôi mắt và đôi tai của quán trọ này, di chuyển trong những bức tường rỗng mà không ai biết.
Ngoại trừ người xây quán. Ngoại trừ Tạ Hàn Sơn.
---
Vô Thanh bắt đầu vẽ bản đồ.
Không phải trên giấy. Trong đầu. Bản đồ âm thanh: mỗi nhịp tim là một điểm, mỗi hơi thở là một vòng tròn xung quanh điểm đó, mỗi tiếng động là một đường nối.
Tạ Hàn Sơn ở đầu bàn. Nhịp 62. Trung tâm của mọi thứ: ông ta đặt luật, đặt bàn, đặt hộp sắt. Mọi đường đều dẫn về ông ta.
Bạch Tử Yên ngồi đối diện Hàn Kinh Mặc, tay trái trên chuôi kiếm. Nhịp 73. Bình tĩnh nhất ngoài Tạ Hàn Sơn, nhưng bình tĩnh kiểu khác: ông ta bình tĩnh vì kiểm soát, cô ta bình tĩnh vì đã chấp nhận.
Diệp Cô Thành ngồi góc trái gần tường. Nhịp 65. Phẳng suốt đêm, không tăng không giảm, ngay cả khi nghe thuốc nổ và Án Hàn Mai. Nguy hiểm nhất trong phòng vì không thể đọc. Anh ta cho thấy đúng cái mình muốn cho thấy, không hơn. Nhưng điều khiến Vô Thanh chú ý không phải nhịp tim mà là hơi thở: Diệp Cô Thành thở bằng bụng, chậm, đều, kiểu người luyện nội công lâu năm. Và khi anh ta di chuyển từ chỗ ngồi đến bếp lấy nước, bước chân nhẹ nhưng có trọng tâm, mỗi bước đặt xuống chính xác, không thừa nửa tấc. Kiểu bước của người quen chiến đấu trong không gian hẹp, quen đo khoảng cách bằng bản năng. Nếu đêm nay có ai rút kiếm, anh ta sẽ là người phản ứng nhanh nhất. Và nếu có ai chết mà không kịp kêu, anh ta là nghi phạm đầu tiên.
Lục Tri Thu ngồi góc phải. Nhịp 74, tay run. Ông ta nhìn Vô Thanh lâu hơn mọi người, kiểu nhìn nhận ra. Ông ta biết Vô Thanh. Hoặc biết ai đó giống Vô Thanh. Liên quan đến quá khứ, liên quan đến Án Hàn Mai, nhưng bằng cách nào thì Vô Thanh chưa biết.
Liễu Vô Âm ngồi cạnh Mạc Dạ. Nhịp 86, ổn định dù uống rượu. Cô ấy nhận ra nhiều người trong phòng. Khi cô ấy nhìn quanh bàn lúc nãy, từng người một, chậm rãi, nhịp tim không thay đổi. Không phải tò mò. Mà xác nhận. Cô ấy đã biết trước ai ở đây, ít nhất một phần, và đến để kiểm chứng. Vô Thanh ghi nhận thêm: khi Liễu Vô Âm uống rượu, cổ tay cô không run, kiểu uống quen thuộc, kiểu người dùng rượu như công cụ chứ không phải thú vui. Và khi Hàn Kinh Mặc nhắc đến tàn sát, nhịp cô tăng hai nhịp rồi giảm ngay, kiểu người cố ý ép cảm xúc xuống. Cô ấy không chỉ biết vụ án. Cô ấy có vết thương từ vụ án. Loại vết thương không ở trên da.
Tề Quan Hải ngồi đối diện Liễu. Nhịp 84, giảm khi nghe Án Hàn Mai, ổn định quá mức sau đó. Ông ta dối danh tính. Ông ta biết vụ án. Ông ta cố gắng quản lý tình huống bằng cách đề nghị vòng giới thiệu, kiểu người quen điều tra. Bộ khoái, không phải thương nhân. Vô Thanh ghi nhận.
Hàn Kinh Mặc ngồi gần cửa chính. Nhịp 88 bây giờ, đã giảm từ đỉnh 96 nhưng vẫn cao hơn mức bình thường. Sợ và giận luân phiên. Khi giận, nhịp tăng, khi sợ, nhịp giảm đột ngột. Dễ đọc nhất, dễ nổ nhất, dễ chết nhất.
Nếu có ai chết đêm nay, hắn là ứng cử viên đầu tiên.
Mạc Dạ ngồi gần cửa bếp. Nhịp 78, đã bình tĩnh lại sau cú sốc thuốc nổ. Tay trong túi áo siết mảnh kim loại. Cậu ta giữ thứ gì đó mà cậu ta nghĩ là quan trọng nhưng không biết vì sao. Không nguy hiểm với người khác, nhưng sẽ làm điều dại dột khi bị dồn.
Chu Tuyết Sinh ngồi cuối bàn. Nhịp 68. Bình thản, nhắm mắt, bấm ngón. Ông ta biết cơ quan, biết thuốc nổ, biết cấu trúc quán. Là người duy nhất có thể phá luật mà không cần rút kiếm. Nếu ông ta muốn vô hiệu hóa bẫy, ông ta có thể. Câu hỏi là tại sao ông ta không làm.
Vì ông ta đang chờ. Chờ xem có nên không.
Và A Thất. Nhịp 58. Đứng sau Tạ Hàn Sơn, tay nắm ấm trà, không tiếng bước chân, không dấu vết, mùi giấy và mực. Cậu ta là ẩn số lớn nhất. Không phải vì nguy hiểm. Mà vì cậu ta ở đây lâu hơn tất cả mọi người, và biết nhiều hơn tất cả mọi người, và không ai để ý.
Bản đồ hoàn thành. Mười điểm, mười đường nối, mười câu hỏi.
---
Tiếng bước chân đến gần. Chậm, hơi kéo chân trái, nhịp không đều. Lục Tri Thu.
Ông ta dừng lại cách Vô Thanh hai bước, đứng im một lúc trước khi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Mùi mực cũ, mùi giấy ẩm, và bên dưới là mùi thuốc bắc loãng, kiểu người uống thuốc hàng ngày nhưng bệnh không giảm.
– Thẩm công tử.
Giọng Lục Tri Thu khàn, nhỏ, cố ý giữ cho chỉ hai người nghe. Nhịp tim 78, cao hơn lúc ngồi yên.
– Tôi muốn hỏi một câu. Không liên quan đến luật chơi.
Vô Thanh nghiêng đầu, chờ.
– Công tử có biết ai gửi thư triệu tập không?
Nhịp tim tăng lên 82 khi nói chữ thư triệu tập. Ông ta không hỏi vì tò mò. Ông ta hỏi vì sợ.
– Không biết, Vô Thanh đáp.
– Nét chữ trên thư, Lục Tri Thu nói, giọng thấp hơn nữa. Tôi nhận ra nét chữ đó. Nhưng người viết đã chết hai mươi năm rồi.
Nhịp tim 86. Tay trái ông ta nắm thành quyền trên đùi, lỏng ra, nắm lại. Ông ta không dối.
Vô Thanh không đáp ngay. Ông ta đang cho đi thông tin mà không đòi gì lại, kiểu người muốn chia sẻ gánh nặng hơn là trao đổi. Hoặc kiểu người đang kiểm tra phản ứng của Vô Thanh.
– Ai? Vô Thanh hỏi.
Lục Tri Thu im. Nhịp tim giảm xuống 80, rồi ổn định. Ông ta đã quyết định không nói thêm, ít nhất là chưa. Ghế kéo nhẹ, bước chân kéo lê, ông ta đi về chỗ cũ.
Vô Thanh ngồi lại, lọc thông tin. Nét chữ của người đã chết. Nếu Lục Tri Thu nói thật, người triệu tập không phải Tạ Hàn Sơn, không phải ai đang sống trong phòng này. Hoặc có ai đó đang dùng nét chữ của người chết như một thông điệp, một lời tuyên chiến gửi đến những người còn sống.
---
Vô Thanh ngồi giữa bản đồ âm thanh, kiếm gỗ dựa bên ghế, hai tay phẳng trên bàn, đầu nghiêng sang trái. Anh không nhìn thấy ai. Nhưng anh nghe thấy tất cả.
Và có một điều mà bản đồ âm thanh không giải được: tại sao anh ở đây?
Bức thư triệu tập dẫn anh đến. Nhưng ai gửi? Tạ Hàn Sơn? Có thể. Ông ta là người đặt luật. Nhưng nét chữ trên thư giống hệt nét khắc trên thẻ tên, và Tạ Hàn Sơn nói thẻ tên khắc theo nét chữ của người triệu tập. Nếu ông ta là người triệu tập, ông ta đã nói thẳng. Ông ta không giấu. Ông ta không cần giấu. Vậy nét chữ đó là của ai?
Nét chữ quen.
Ý nghĩ đó đến và đi nhanh, kiểu sóng vỗ bờ rồi rút. Vô Thanh không nắm được. Cơ thể anh nhận ra thứ gì đó mà đầu anh không tiếp cận được. Giống flash ký ức ở chương trước: tiếng trẻ con khóc, bàn tay lạnh chạm tay, cảm giác quen khi A Thất rót trà.
Tất cả liên quan. Nhưng sợi dây nối nằm trong hai mươi năm mà anh không nhớ.
Nếu Lục Tri Thu đúng, nếu nét chữ thuộc về người đã chết, thì đêm nay không chỉ là phiên tòa cho Án Hàn Mai. Đêm nay là lời triệu tập từ hai mươi năm trước, từ một bàn tay đã lạnh, gửi đến mười người còn sống. Và Vô Thanh là một trong mười người đó, dù anh không nhớ vì sao.
Anh bỏ qua. Chưa đến lúc. Ký ức sẽ đến khi cần đến, hoặc không bao giờ, và anh sẽ tìm sự thật bằng thứ anh có: nhịp tim, hơi thở, và bóng tối.
Đồng hồ nước nhỏ giọt. Canh một chưa hết. Còn bốn canh nữa đến bình minh.
Gió ngoài cửa sổ đổi hướng, tuyết đập vào kính mạnh hơn. Nhiệt độ trong quán giảm, hơi lạnh bò qua khe cửa, len vào gấu áo. Ai đó, có lẽ A Thất, đặt thêm củi vào bếp. Tiếng củi nổ lách tách, mùi tùng tươi lan ra. Nhưng hơi ấm không đủ xua đi cái lạnh đang đọng giữa mười người.
Vô Thanh nghiêng đầu, lắng nghe. Mười nhịp tim. Mười bí mật. Và một đêm dài phía trước.
Anh bắt đầu.