Đêm Nay Không Ai Được Rút Kiếm
Chương 79: Thẻ Bài Trắng Có Tên
Chương 79

Thẻ Bài Trắng Có Tên

Diệp Cô Thành đặt thẻ bài xuống bàn.

Gỗ chạm gỗ, tiếng nhẹ, nhưng trong đại sảnh đêm tuyết tiếng đó vang kiểu viên sỏi rơi xuống giếng sâu: ngắn, gọn, rồi im lặng theo sau dài hơn tiếng vang.

Thẻ bài trắng. Gỗ bách, cùng loại gỗ với chín thẻ tên khác, cùng kích thước, cùng cách mài cạnh. Nhưng mặt trước: trắng. Không tên. Chỉ có vệt khắc nửa chữ, kiểu nét dao dừng giữa chừng, rồi xóa, rồi dừng lại.

Hắn tìm thấy nó trong phòng Tạ Hàn Sơn, ngăn kéo thứ ba, cùng chín thẻ tên hoàn chỉnh. Chín thẻ khắc sẵn, sắp sẵn, biết trước ai đến. Thẻ thứ mười: bắt đầu khắc rồi dừng. Người khắc không phải không biết tên. Người khắc không quyết định được.

– Thẻ này, hắn nói, giọng phẳng, quạt gấp khép trên đùi. Chín thẻ kia ông khắc xong trước khi gửi thư. Thẻ này ông khắc nửa chừng rồi xóa. Tôi hỏi: tên trên thẻ thứ mười là gì?

Tạ Hàn Sơn nhìn thẻ bài trắng trên bàn. Nhịp 62. Và lần này, không phải 62 phẳng (kiểu 62 mà ông giữ suốt đêm, đều đặn, kiểm soát). Lần này: 62, nhưng hơi thở sâu hơn nửa nhịp trước khi trả lời. Kiểu hơi thở mà Vô Thanh nghe được và Diệp nhìn được: hơi thở của người đã chờ câu hỏi này, đã chuẩn bị câu trả lời, nhưng vẫn cần nửa nhịp để nói.

– Kiếm Thính.

Hai chữ. Không do dự. Không giải thích. Ông nói tên phán quan như đọc bản án đã viết sẵn: giọng đều, nhịp không đổi, và chính sự đều đặn đó khiến hai chữ nặng hơn.

Im lặng. Ba nhịp thở. Rồi Diệp xoay quạt gấp trên đùi, chậm, kiểu xoay khi hắn đang xếp thông tin.

– Kiếm Thính, hắn nhắc lại. Giọng thấp, mắt nhìn Vô Thanh (Vô Thanh ngồi cách sáu bước, tay phẳng trên đùi, nhịp 64, lưng thẳng). Ông khắc tên Kiếm Thính lên thẻ. Rồi xóa. Rồi dừng.

– Ta bắt đầu khắc khi thiết kế đêm nay, Tạ Hàn Sơn đáp. Giọng đều nhưng chậm hơn bình thường nửa nhịp, kiểu chậm khi người ta kể điều đã nghĩ lâu. Chín tên kia ta biết chắc: tội rõ, vai rõ, vị trí trong đêm thảm sát rõ. Tên thứ mười...

Ông dừng. Một nhịp thở.

– Tên thứ mười là đứa trẻ ta nuôi. Là phán quan Kiếm Minh duy nhất còn sống ngoài ta. Là người đã từng đọc toàn bộ Mai Hoa Lệnh, biết nội dung thật sự, biết tên tất cả, và chọn quên.

Ông nhìn Vô Thanh.

– Ta không biết khắc "bị cáo" hay "nhân chứng." Nên ta xóa. Và mời con đến để đêm nay trả lời câu hỏi đó.

Bạch Tử Yên nhịp 76, ngồi yên, nhưng hơi thở nàng thay đổi nửa nhịp khi nghe "đọc toàn bộ Mai Hoa Lệnh." Nàng nhìn Vô Thanh, người mù ngồi giữa bàn, và nàng nghĩ: hai mươi năm nàng mang giọng qua tường trong đầu, giọng nói "Sạch. Không để gì sống," giọng mà nàng bây giờ biết giống giọng Vô Thanh. Và nếu Vô Thanh đã đọc Mai Hoa Lệnh, đã biết tên kẻ ra lệnh, thì giọng qua tường mà nàng nghe... có thể không phải giọng cha anh. Có thể là giọng anh.

Nếu giọng đó là anh. Nếu Kiếm Thính là người nói "Sạch. Không để gì sống." Thì anh không phải nạn nhân. Anh là người ra lệnh giết. Và nàng, hai mươi năm, đã giết theo lệnh của anh.

Nàng siết tay trên đùi. Nhẹ. Rồi buông. Vì câu hỏi đó đã treo từ đầu đêm, và nàng biết: chưa đủ bằng chứng. Giọng giống không phải giọng đó. Và Tạ Hàn Sơn vừa nói "bị cáo hay nhân chứng", nghĩa là ông cũng chưa chắc.

Liễu Vô Âm nhịp 74, ngồi yên, mắt nhìn thẻ bài trắng trên bàn. Nàng nghĩ đến ba lần gặp Kiếm Thính sau thảm sát: lần nào anh cũng đi một mình, lần nào cũng hỏi, lần nào cũng tìm. Người đi ba năm tìm sự thật không phải người ra lệnh giết. Người ra lệnh giết đã biết sự thật từ đầu.

Nhưng nàng không nói. Nàng ngồi, nhìn, và nghĩ: đêm nay không cần nàng nói. Đêm nay cần Vô Thanh nhớ. Và nếu anh nhớ, nàng sẽ là người đầu tiên hỏi: sự thật mà anh tìm ra có giống sự thật mà nàng mang hai mươi năm không? Tấm vải đẫm máu trong túi áo nàng, huy hiệu hoa mai năm cánh hai cánh gãy, bằng chứng mà không ai tin khi nàng mang đến huyện nha. Nếu Vô Thanh đã đọc Mai Hoa Lệnh, anh biết tấm vải đó nghĩa gì. Anh biết nàng mang bằng chứng thật. Và anh chọn quên luôn cả điều đó.

Lục Tri Thu nhịp 87, tay run trên hòm thuốc. Ông nghe "đọc toàn bộ Mai Hoa Lệnh" và ông nhớ: thuốc ông pha khóa ký ức sự kiện (tên, nơi, nội dung đọc được). Mai Hoa Lệnh mà Vô Thanh từng đọc nằm trong vùng ký ức bị khóa. Và thuốc đang tan. Nghĩa là trước bình minh, không chỉ tên nội gián trở lại, mà toàn bộ nội dung Mai Hoa Lệnh cũng trở lại. Vô Thanh sẽ nhớ từng dòng, từng chữ, từng tên.

Ông nhìn đồng hồ nước. Mực ở một phần tư, gần đáy. Tay ông run mạnh hơn. Không phải vì lạnh.

Mạc Dạ nhịp 78, tờ giấy mười sáu tên trong tay. Hắn nghe "Kiếm Thính" và ngón hắn dừng ở tên thứ mười ba. Lần thứ tám. Không phải trùng hợp: tên thứ mười ba trên danh sách có vệt mực nhòe ở góc, kiểu mực khi ai đó đặt ngón tay lên rồi nhấc ra. Ai đó đã đọc danh sách này và dừng ở tên thứ mười ba, y như hắn.

Hắn nhìn Vô Thanh. Người mù ngồi giữa bàn, nhịp 64, tay phẳng, lưng thẳng. Tên trộm biết nhận ra khi ai đó mang thứ gì nặng mà cố giả nhẹ. Và Vô Thanh đang mang. Hắn thấy ở cách anh giữ lưng thẳng (quá thẳng, kiểu thẳng khi cần lực), ở cách tay anh phẳng trên đùi (quá phẳng, kiểu phẳng cố ý), ở nhịp 64 (cao hơn hai nhịp so với đầu đêm nhưng vẫn đều, kiểu đều của người ép).

Chu Tuyết Sinh nhịp 65, mắt mở, nhìn thẳng Tạ Hàn Sơn. Lần đầu trong nhiều canh giờ ông nhìn ai lâu như vậy. Ông nghe "bị cáo hay nhân chứng" và ông nghĩ đến chìa khóa thứ hai trên cổ áo Vô Thanh. Chìa đó mở hộp sắt dưới tầng hầm. Hộp sắt chứa Mai Hoa Lệnh gốc. Nếu Vô Thanh là nhân chứng, chìa khóa mở bằng chứng. Nếu Vô Thanh là bị cáo, chìa khóa mở tội trạng.

Ông bấm ngón. Đếm. Không phải đếm thời gian (thời gian ông đã đếm xong: còn chừng ba phần mười canh trước ngưỡng ngòi tự động). Đếm khả năng: nếu Vô Thanh nhớ trước khi nước cạn, mọi thứ kịp. Nếu không, ngòi sẽ kích hoạt mà chưa có phán quyết, và ba mươi cân thuốc nổ sẽ trả lời thay phiên tòa.

Diệp Cô Thành gõ quạt gấp lên bàn. Một lần. Nhẹ. Rồi hắn hỏi, giọng phẳng:

– Ông nói Vô Thanh đã đọc toàn bộ Mai Hoa Lệnh. Nghĩa là anh ta biết nội dung. Nhưng anh ta chọn quên. Và ông thiết kế đêm nay để anh ta nhớ lại.

Không phải câu hỏi. Khẳng định. Hắn nhìn Tạ Hàn Sơn, mắt sắc, kiểu mắt mà Vô Thanh không nhìn thấy nhưng nghe được qua nhịp thở: hắn thở nông hơn bình thường (kiểu thở khi tập trung, khi đang xếp bàn cờ trong đầu).

– Mỗi nhân chứng đêm nay, hắn tiếp, giọng thấp hơn nửa tông. Mỗi câu chuyện. Mỗi tiết lộ. Đều được sắp theo thứ tự. Không phải thứ tự tội ác. Thứ tự ký ức.

Hắn đưa tay chỉ từng người quanh bàn, chậm, kiểu đếm:

– Bạch Tử Yên kể giọng qua tường, mảnh ký ức về đêm thảm sát trồi lên. Liễu Vô Âm kể ba lần gặp, mảnh ký ức về danh tính trồi lên. Lục Tri Thu xác nhận thuốc, mảnh ký ức về cơ chế quên trồi lên. Mỗi nhân chứng mở một mảnh. Ông không xét xử theo tội ác. Ông xét xử theo cách mở khóa đầu người này.

Hắn nhìn Vô Thanh.

– Phiên tòa là chìa khóa. Anh ta là ổ khóa. Và Mai Hoa Lệnh là thứ nằm trong hộp.

Tạ Hàn Sơn không phủ nhận. Nhịp 62. Hơi thở đều. Nhưng Vô Thanh nghe: khoảng cách giữa hai nhịp thứ ba và thứ tư sau câu Diệp rộng hơn nửa phần trăm. Kiểu rộng mà chỉ có người nghe nhịp tim hai mươi năm mới nhận ra: ông vừa nghe ai đó nói đúng điều ông đã nghĩ.

– Ta thiết kế đêm nay hai mươi năm, Tạ Hàn Sơn nói. Giọng thấp, chậm, kiểu giọng khi người ta không giải thích mà thú nhận. Không phải vì tội. Vì phiên tòa cần phán quan, và phán quan duy nhất đủ thẩm quyền xét xử Án Hàn Mai là người đã đọc Mai Hoa Lệnh. Người đó chọn quên. Nên ta phải tìm cách giúp con nhớ.

Ông nhìn Vô Thanh. Và lần đầu trong đêm, giọng ông không phẳng mà có thứ gì đó bên dưới (Vô Thanh nghe: giọng ông run, nhẹ hơn lần trước, nhẹ đến mức nếu không phải tai Kiếm Thính thì không nghe):

– Ta không biết con sẽ phán xử ai. Ta chỉ biết: con phải nhớ. Vì không có phán quyết, đồng hồ nước cạn, và quán này nổ.

A Thất trong tường, nhịp 58. Tay cô đặt trên sổ tay, trang mở, bút nằm ngang. Cô nghe cha nuôi nói "ta thiết kế đêm nay hai mươi năm" và cô biết: mình cũng là một phần thiết kế. Hai mươi năm ghi chép, hai mươi năm đi trong tường, hai mươi năm quan sát chín mảnh ghép mà cha nuôi mời đến. Sổ tay trên tay cô dày ba mươi hai quyển, chất đầy trong ngăn tường phía bắc, và mỗi quyển là bằng chứng mà phiên tòa chưa đụng đến.

Cô nhìn xuống trang đang mở. Trang cuối quyển thứ ba mươi hai. Nửa trang trắng, nửa trang chữ. Dòng cuối cô viết trước khi đêm bắt đầu, mực khô từ chiều:

"Anh sẽ nhớ. Nhưng anh có tha thứ không?"

Cô không biết câu trả lời. Hai mươi năm ghi chép cho cô sự thật. Sự thật không cho cô câu trả lời cho câu hỏi đó.

Vô Thanh ngồi im. Nhịp 64. Tay phẳng. Và anh nghe tất cả: Diệp phân tích, Tạ Hàn Sơn thú nhận, Bạch Tử Yên thở sâu, Lục Tri Thu run, Mạc Dạ dừng ngón ở tên mười ba, Chu Tuyết Sinh bấm ngón đếm, A Thất đặt bút trong tường.

Anh nghe và anh biết: Diệp đúng. Phiên tòa là chìa khóa. Anh là ổ khóa. Và Mai Hoa Lệnh (thứ anh đã đọc mười năm trước, mười năm sau thảm sát, trong tầng hầm dưới đại sảnh, bằng tay sờ từng nét khắc trên mặt gỗ vì anh mù) nằm trong vùng ký ức đang tan. Thuốc Lục Tri Thu đang mất hiệu lực. Cấm khẩu ký ức đang nứt. Trước bình minh, anh sẽ nhớ từng chữ.

Và khi nhớ, anh sẽ biết tên nội gián. Biết "người anh tin tưởng." Biết mối liên hệ. Biết tất cả. Và phải phán xử.

Anh mở miệng. Giọng phẳng, nhịp 64, nhưng Tạ Hàn Sơn nghe (chỉ ông nghe, vì chỉ ông biết giọng này từ hai mươi năm): giọng anh khác. Không phải giọng phán quan Thẩm Vô Thanh (bình tĩnh, kiểm soát, mỗi từ là công cụ). Giọng Kiếm Thính (phẳng nhưng dưới mặt phẳng có thứ gì đó đang đợi, kiểu phẳng của mặt nước trước bão).

– Tôi không chọn quên vì yếu, anh nói. Tôi chọn quên vì khi biết sự thật, tôi nhìn vào mọi thứ tôi đã tin và không thấy gì đứng vững.

Im lặng. Đồng hồ nước nhỏ giọt. Mực nước gần đáy một phần tư.

– Nhưng ông đúng. Phán quan không có quyền quên.

Anh đặt tay lên kiếm gỗ trên đùi. Thanh gỗ mịn, cũ, cùng thanh kiếm từ chùa Tĩnh Tâm. Cùng thanh kiếm nối dây thuốc nổ dưới sàn đại sảnh. Cùng thanh kiếm mà ba mươi năm anh mang theo, từ đứa trẻ mù bảy tuổi đến phán quan Kiếm Thính đến người không tên Thẩm Vô Thanh. Kiếm gỗ không cắt thịt, không chặt xương. Nhưng kiếm gỗ phán xử. Và phán xử nặng hơn cắt.

– Cho tôi đến khi đồng hồ nước chạm ngưỡng, anh nói. Khi nào thuốc tan hết, tôi sẽ nhớ. Và khi nhớ, tôi sẽ phán.

Tạ Hàn Sơn nhịp 62. Ông gật. Một lần. Và trong cái gật đó, Vô Thanh nghe: nhịp ông rung. Nửa phần trăm. Kiểu rung mà hai mươi năm ông kiểm soát hoàn hảo nhưng đêm nay, ở phút này, ông để lọt. Có thể cố ý. Có thể không.

Diệp Cô Thành mở quạt gấp. Lần đầu trong nhiều canh giờ. Nan gỗ bung ra, tiếng nhẹ, và hắn quạt một nhịp (kiểu quạt khi hắn hài lòng: thông tin đủ, bàn cờ rõ, và ván cờ sắp đến nước cuối).

Đồng hồ nước nhỏ giọt. Mực nước ở một phần tư, gần chạm ngưỡng.

Và ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi.

Ch.79/80
2.322 từ