Đêm Nay Không Ai Được Rút Kiếm
Chương 77: Người Đã Xóa Ký Ức Của Anh
Chương 77

Người Đã Xóa Ký Ức Của Anh

Vô Thanh đứng dậy.

Không phải đứng dậy kiểu phán quan (chậm, có chủ đích, mỗi cử động là một thông điệp). Lần này anh đứng dậy kiểu người cần đứng. Chân hơi chệch, tay chống bàn, kiểu đứng mà hai mươi năm mù anh chưa bao giờ cần: anh luôn đứng thẳng, luôn biết mình ở đâu, luôn kiểm soát. Bây giờ anh đứng và phải giữ thăng bằng bằng tay.

Bảy nhịp tim quanh bàn đều nghe tiếng gỗ kêu dưới lòng bàn tay anh. Không ai nói.

Anh đi về phía Tạ Hàn Sơn. Không phải bảy bước quen (bảy bước là khoảng cách anh đã đi hai lần đêm nay). Lần này anh đi mà không đếm. Bước chân lệch nửa tấc so với bước thường, kiểu bước của người đi mà đầu ở chỗ khác.

Tạ Hàn Sơn nhịp 62. Ông ngồi đầu bàn, lưng thẳng, và ông biết Vô Thanh đang đến. Không phải biết vì nghe bước chân (dù ông nghe). Biết vì hai mươi năm ông chờ cảnh này: đứa trẻ mù quay lại hỏi. Ông chờ lâu đến mức sự chờ đợi trở thành thói quen, và thói quen trở thành sợ hãi, kiểu sợ mà nhịp 62 giấu được nhưng hơi thở không hoàn toàn giấu.

Vô Thanh dừng. Gần hơn lần trước: không phải một cánh tay, mà nửa cánh tay. Đủ gần để anh nghe nhịp đập trong ngực Tạ Hàn Sơn không qua tường, không qua gỗ, mà qua không khí giữa hai người.

– Ai đã xóa ký ức của tôi?

Giọng anh phẳng. Nhưng phẳng kiểu khác: không phải phẳng của phán quan kiểm soát (nhịp 63, hơi thở đều, mọi thứ ở đúng chỗ). Phẳng của người ép mình giữ im lặng bên trong, kiểu phẳng trước khi vỡ.

Tạ Hàn Sơn không trả lời ngay. Ông nhìn Vô Thanh (Vô Thanh nghe ông xoay đầu, hai phân, kiểu xoay mà ông dùng khi nhìn thẳng vào mắt ai đó, dù anh không có mắt để nhìn). Ông hít vào. Sâu hơn bất kỳ hơi thở nào trong đêm, kể cả khi ông tuyên bố mở phiên tòa.

Rồi ông nói, giọng thấp, từng từ, kiểu từng viên đá đặt xuống:

– Không ai xóa. Con đã tự xóa.

Im lặng.

Không phải im lặng nặng (đêm nay đã có quá nhiều kiểu im lặng nặng). Im lặng này nhẹ, kiểu nhẹ của lưỡi dao sắc: không cảm được lúc cắt, chỉ thấy máu sau đó.

Tự xóa. Ta tự xóa ký ức của chính mình.

Không phải bị ép. Không phải bị đầu độc. Không phải ai đó ra lệnh.

Ta chọn quên.

Diệp Cô Thành nhịp 66, hơi thở sâu hơn nửa nhịp. Hắn đang xử lý: "tự xóa" thay đổi toàn bộ bàn cờ. Nếu Vô Thanh bị xóa ký ức, anh là nạn nhân. Nếu tự xóa, anh là người ra quyết định, và quyết định đó cần lý do.

Bạch Tử Yên nhịp 76, hơi thở nông. Nàng nghe "tự xóa" và tay nàng siết vải quần, nhẹ, kiểu siết khi nhận ra: người ngồi giữa bàn không chỉ biết trước thảm sát, không chỉ không ngăn, mà sau đó còn chọn quên. Chọn quên là chọn không chịu trách nhiệm. Hay chọn quên là hình phạt tự áp?

Vô Thanh đứng im. Nhịp 63. Phẳng. Nhưng cơ thể anh nói thay: tay trái siết thành ghế gần nhất (gỗ kêu dưới ngón), vai hơi gù (lần đầu trong đêm vai anh không thẳng), hơi thở sâu hơn bình thường một phần tư nhịp.

– Giải thích, anh nói. Một từ. Không phải mệnh lệnh, không phải yêu cầu. Kiểu từ rơi ra khi không có từ nào khác.

Tạ Hàn Sơn nhìn tay Vô Thanh siết gỗ. Ông nhận ra kiểu siết đó: cùng kiểu tay hai mươi bảy tuổi siết cạnh bàn khi nói "con không muốn nhớ." Cơ thể lặp lại điều mà đầu đã quên.

– Mười năm trước, ông nói. Giọng đều, nhưng có thứ nằm dưới giọng đều mà Vô Thanh nghe được: mệt. Không phải mệt một đêm. Mệt hai mươi năm. Con trở về quán này sau ba năm đi điều tra. Con đã tìm ra tất cả.

Ông dừng. Hai nhịp thở.

– Tất cả: ai ra lệnh thảm sát. Ai phản bội từ bên trong Kiếm Minh. Ai thuê Bạch Tử Yên. Tại sao cha con chết đầu tiên. Tại sao mẹ con giấu bản sao cáo trạng cho Chu Tuyết Sinh. Con tìm ra từng mảnh, ghép từng mảnh, và khi bức tranh hoàn chỉnh...

Ông dừng lần nữa. Lâu hơn. Ba nhịp thở. Trong im lặng, đồng hồ nước nhỏ giọt, và Vô Thanh nghe: hơi thở Tạ Hàn Sơn run. Nhẹ, gần không nhận ra, nhưng run. Lần đầu tiên trong đêm, hơi thở ông không phẳng.

– Con ngồi trước mặt ta, ông tiếp, giọng thấp hơn nửa tông. Ở chính cái bàn này. Và con nói: "Con không muốn nhớ."

"Con không muốn nhớ."

Giọng ta. Câu ta nói. Mười năm trước, ta ngồi ở bàn này, cùng cái bàn mà bây giờ ta đứng cạnh, và ta nói với Tạ Hàn Sơn: ta không muốn nhớ.

Tại sao?

Sự thật gì nặng đến mức phán quan (người được dạy nghe mọi thứ, chịu mọi thứ, phán xử mọi thứ) chọn không nhớ? Sự thật gì khiến người mù (người đã mất mắt, mất cha mẹ, mất tên, mất hai mươi năm) nói "không muốn" thay vì "không thể"?

"Không muốn" khác "không thể." "Không thể" là yếu. "Không muốn" là chọn.

Lục Tri Thu nhịp 87, tay run trên hòm thuốc. Ông nghe "con không muốn nhớ" và ông nhớ: mười năm trước, Tạ Hàn Sơn mang mẫu máu đến, yêu cầu thuốc khóa ký ức, nói "người này tự nguyện." Ông pha thuốc ba ngày, không hỏi. Bây giờ ông biết: "người này" ngồi trước mặt, "tự nguyện" là thật, và tay ông đã giúp xóa ký ức một người không muốn nhớ.

Y đức. Ông nghĩ ông pha thuốc vì y đức: bệnh nhân tự nguyện, không hại tính mạng, ông có trách nhiệm giúp. Nhưng bây giờ, nghe câu "con không muốn nhớ" từ miệng Tạ Hàn Sơn, ông nhận ra: ông không hỏi tại sao bệnh nhân không muốn nhớ. Y đức không hỏi lý do. Nhưng con người phải hỏi.

Vô Thanh buông tay khỏi thành ghế. Chậm. Tay anh để dọc thân, kiểu để tay khi không biết đặt ở đâu.

– Tại sao, anh hỏi. Tôi đã tìm ra sự thật. Tại sao tôi lại chọn quên?

Tạ Hàn Sơn nhìn anh. Lâu. Và lần này, ông không dùng câu "phiên tòa sẽ trả lời." Ông biết: câu hỏi này không thuộc phiên tòa. Câu hỏi này thuộc về hai người: ông và đứa trẻ ông nuôi.

– Vì sự thật đó liên quan đến người con tin tưởng, ông đáp. Giọng đều nhưng nhẹ, kiểu nhẹ khi nói với người mình đã tổn thương. Và con không muốn phán xử người đó.

Im lặng. Nặng.

Người ta tin tưởng. Sự thật liên quan đến người ta tin tưởng.

Ai? Tạ Hàn Sơn? Cha? Mẹ? Người khác?

Thuốc cắt trước khi ta nhớ. Nhưng cảm giác nói: ta biết. Ta biết người đó là ai. Và khi ta tìm ra, ta nhìn người đó và ta không thể giơ kiếm phán xử. Vì kiếm phán xử cần tay phán quan, nhưng tay phán quan run khi tay đó từng nắm tay người bị xử.

Liễu Vô Âm nhịp 74, ngồi yên, mắt nhìn cả hai. Nàng nghe "người con tin tưởng" và nàng nghĩ đến giọng qua tường (Bạch Tử Yên kể, giọng giống Vô Thanh). Nghĩ đến người mù đi lên đèo trước sát thủ. Nghĩ đến ba lần nàng gặp lại Kiếm Thính: lần nào anh cũng đi một mình. Không đồng hành, không bạn, không ai. Phán quan đi một mình giữa giang hồ, tìm sự thật một mình, và khi tìm ra, một mình chọn quên.

Kiểu cô đơn đó nàng hiểu. Hai mươi năm nàng cũng đi một mình, giữ tấm vải máu, không ai hỏi, không ai tin. Nhưng nàng không chọn quên. Nàng chọn nhớ. Và câu hỏi lớn là: chọn nhớ hay chọn quên, cái nào khó hơn?

Mạc Dạ nhịp 78, tờ giấy mười sáu tên cuộn chặt trong tay. Hắn nghe "người con tin tưởng" và tay hắn dừng ở tên thứ mười ba. Không phải dừng vì thói quen (bảy lần rồi). Dừng vì hắn bắt đầu nghi: tên thứ mười ba trên danh sách có phải là "người con tin tưởng" mà Tạ Hàn Sơn vừa nói không?

Hắn không hỏi. Tên trộm biết: có câu hỏi nào đáng giá hơn im lặng.

Chu Tuyết Sinh nhịp 65, mắt mở, nhìn đồng hồ nước. Mực nước ở một phần tư. Ông bấm ngón, đếm: còn chừng nửa canh trước khi nước chạm ngưỡng ngòi tự động. Ông không biết câu trả lời cho "tại sao chọn quên." Ông biết một thứ khác: thời gian không chờ câu trả lời.

A Thất trong tường, nhịp 58. Sổ tay mở, bút đặt xuống, trang cuối trống. Cô nghe Tạ Hàn Sơn kể về đêm mười năm trước và cô nhớ: cô đứng sau tường, nhìn qua khe gỗ, thấy anh trai ngồi đối diện cha nuôi, giọng run lần duy nhất. "Con không muốn nhớ." Bốn chữ. Cô nghe bốn chữ đó và cô biết: anh đã tìm ra điều gì đó mà cô, hai mươi năm ghi chép trong sổ tay, vẫn chưa chạm đến.

Cô biết vì anh run. Kiếm Thính không run. Phán quan không run. Nhưng đêm đó anh run, và cô biết: thứ anh tìm ra không phải tên một người. Nó là thứ gì đó phá vỡ cách anh nhìn thế giới (kiểu nhìn bằng tai, nhưng vẫn là nhìn).

Vô Thanh hỏi, giọng thấp:

– Kỹ thuật nào? Tôi dùng kỹ thuật gì để tự khóa ký ức?

Tạ Hàn Sơn đáp, giọng đều:

– Cấm khẩu ký ức. Kỹ thuật phán quan Kiếm Minh. Phong bế một vùng ký ức bằng cách tập trung ý chí vào điểm đó và "khóa." Phán quan dùng kỹ thuật này để không lộ bí mật khi bị thẩm vấn. Nhưng nó chỉ khóa được ký ức gần (vài năm), không khóa được ký ức sâu (thời thơ ấu, giác quan, cảm xúc gốc).

Cấm khẩu ký ức. Kỹ thuật phán quan. Ta đã dùng kỹ thuật mà Tạ Hàn Sơn dạy ta ở chùa Tĩnh Tâm để khóa chính ký ức mình.

– Nhưng kỹ thuật không đủ mạnh, Tạ Hàn Sơn tiếp. Con phong bế được ký ức sự kiện (tên, nơi, thời gian), nhưng không phong bế được ký ức giác quan (mùi, nhịp tim, cảm giác tay nắm). Và con biết. Nên con yêu cầu ta tìm thuốc.

Ông nhìn Lục Tri Thu.

– Thuốc khóa ký ức của Lục tiền bối. Cấm khẩu ký ức là lớp thứ nhất. Thuốc là lớp thứ hai. Hai lớp chồng lên nhau, đủ để giữ mười lăm năm.

Hai lớp. Ý chí và thuốc. Ta khóa bằng đầu trước, rồi khóa bằng thuốc sau. Hai mươi bảy tuổi, ta ngồi ở bàn này, tự khóa ký ức bằng ý chí, rồi uống thuốc Lục Tri Thu để chắc chắn không nhớ lại.

Và bây giờ, mười năm sau, cả hai lớp đều đang tan. Ý chí yếu dần (mảnh ký ức trồi lên từ đầu đêm). Thuốc mất hiệu lực (Lục Tri Thu xác nhận: trước bình minh sẽ tan hết).

Trước bình minh. Ta sẽ nhớ hết.

Và khi nhớ hết, ta sẽ biết: "người ta tin tưởng" là ai. Sự thật nào nặng đến mức ta chọn quên. Và tại sao ta không ngăn.

Diệp Cô Thành gõ quạt lần hai, nhẹ. Tiếng nan gỗ vang trong đại sảnh.

– Hai lớp phong bế, hắn nói, giọng phẳng. Ý chí và thuốc. Cả hai đều đang tan. Nhưng ý chí tan trước thuốc. Nghĩa là ý chí của anh đã yếu trước khi đến quán đêm nay.

Hắn nhìn Tạ Hàn Sơn.

– Nghĩa là ông biết ý chí sẽ yếu. Ông mời Vô Thanh đến đêm nay không chỉ vì phiên tòa. Ông mời vì biết: ký ức sẽ trở lại ở đây, trong quán này, nơi tất cả bắt đầu.

Tạ Hàn Sơn nhịp 62. Ông không xác nhận. Nhưng ông cũng không phủ nhận. Trong ngôn ngữ của ông, đó là "đúng."

Bạch Tử Yên nói, giọng nhẹ, từ góc trái:

– Ông thiết kế đêm nay để mở khóa ký ức anh ta. Phiên tòa, nhân chứng, bằng chứng, từng mảnh ghép đặt trước mặt anh ta theo thứ tự. Không phải xét xử. Là giải phẫu. Từng lớp, từng mảnh, cho đến khi ký ức không còn chỗ giấu.

Nhịp nàng 76, giọng nhẹ nhưng sắc, kiểu sắc của người hiểu chiến thuật vì chính mình là vũ khí.

– Và anh ta là bệnh nhân không biết mình đang bị mổ.

Vô Thanh nghe. Nghe Diệp phân tích, nghe Bạch Tử Yên tóm gọn, và anh biết: cả hai đều đúng. Đêm nay không phải phiên tòa. Đêm nay là chiếc chìa khóa mà Tạ Hàn Sơn thiết kế hai mươi năm để mở một cánh cửa mà chính anh đã đóng.

Anh quay về ghế. Chậm. Bước chân lệch nửa tấc, kiểu bước mà đầu đêm anh không bao giờ bước. Ngồi xuống. Tay đặt trên đùi, nhưng không phẳng (ngón cong, kiểu ngón người nắm thứ gì đó vô hình).

Đồng hồ nước nhỏ giọt. Mực nước ở một phần tư, gần dưới. Còn nửa canh. Và trong đầu Vô Thanh, ở chỗ mà hai lớp phong bế đang tan, mảnh ký ức thứ sáu bắt đầu trồi lên, chậm, kiểu nước ngầm chạm mặt đất: không phải hình ảnh (thuốc cắt hình ảnh cuối), mà là cảm giác.

Cảm giác ngồi trước ai đó. Người đó quen. Người đó nói gì đó mà anh nghe bằng tai nhưng không chịu nổi bằng lòng. Và tay anh nắm cạnh bàn, y như bây giờ, y như mười năm trước, y như cơ thể nhớ điều mà đầu chưa cho phép.

Mảnh thứ sáu đang đến. Và ta biết, bằng cảm giác trong xương, bằng kiểu run mà hai mươi năm không xóa được: mảnh thứ sáu sẽ có tên. Tên người ta tin tưởng. Tên người mà khi ta nghe, ta chọn quên đi tất cả.

Nhưng đêm nay ta không được phép quên. Vì đồng hồ nước gần cạn, vì bảy người đang chờ, vì A Thất đã viết hai mươi năm để ghi lại điều ta chọn xóa.

Và vì phán quan không có quyền quên.

Ch.77/80
2.508 từ