Mười Một Nhịp Tim Trước Bình Minh
Canh mười hai.
Thẩm Vô Thanh không ngủ. Ông chưa ngủ kể từ khi đặt chân vào quán này lúc hoàng hôn, và anh không định ngủ cho đến khi bình minh qua.
Anh ngồi ở đầu bàn dài, không phải đầu của Tạ Hàn Sơn, mà đầu phía kia, chỗ từ đầu đêm không ai ngồi vì không ai muốn ngồi đối diện với ông chủ quán. Anh ngồi đó và nghe.
Phòng im, không phải im hoàn toàn. Người đàn bà áo trắng ngồi cạnh tường, hơi thở đều, không ngủ mà nghỉ. Tên trộm trẻ tựa cột, gà gật nhưng không ngủ sâu, mỗi khi ai đó chuyển động, nhịp tim anh ta tăng lên một nhịp rồi giảm lại. Lục Tri Thu ngồi trên ghế theo kiểu người đã ngủ ở tư thế ngồi quá nhiều đêm và tìm thấy trong đó thứ gì đó gần với nghỉ ngơi dù không hoàn toàn là giấc ngủ.
Tạ Hàn Sơn ngồi đầu bàn. Mắt nhắm. Lần này Thẩm Vô Thanh không biết ông ngủ hay không ngủ, vì nhịp tim ông vẫn sáu mươi mốt, đều, như mọi lúc trong đêm.
Anh bắt đầu từ Tạ Hàn Sơn.
Sáu mươi mốt. Đây là nhịp tim ông đã giữ từ sau khi Diệp Cô Thành đứng dậy và nói điều mà Thẩm Vô Thanh không nghĩ ai sẽ nói. Trước đó là sáu mươi hai, con số mà anh theo dõi suốt đêm như người theo dõi mực nước trong đồng hồ. Một nhịp khác nhau. Không phải nhiều. Nhưng với Tạ Hàn Sơn, người kiểm soát nhịp tim mình bằng thuốc và ý chí và hai mươi năm kỷ luật, một nhịp là rất nhiều.
Mệt mỏi của người gánh quá lâu, anh nghĩ. Và bây giờ có ai đó nói có thể có cách đặt xuống.
Không phải bình yên. Không phải nhẹ nhõm hoàn toàn. Chỉ là bắt đầu tin rằng đặt xuống là khả thi.
Anh nghe nhịp tim đó một lúc nữa, rồi chuyển sang người tiếp theo.
Người đàn bà áo trắng: bảy mươi lăm. Giảm xuống từ bảy mươi bảy của đầu canh, nghỉ ngơi, không phải ngủ, cơ thể chờ đợi ở trạng thái không hoàn toàn thả lỏng. Bàn tay nàng vẫn trong tay áo, không còn siết chặt như đầu đêm nhưng không thả hoàn toàn. Những nhịp tim đó, ổn định, không giảm thêm, là nhịp tim của người đã quyết định xong điều cần quyết định và đang ngồi trong cái đã quyết định mà chưa biết kết quả.
Nàng là người duy nhất trong phòng mà Thẩm Vô Thanh không hoàn toàn đọc được. Suốt từ đầu đêm, nàng kiểm soát nhịp tim theo cách chỉ những người đã luyện kiểm soát lâu năm mới làm được. Anh biết nàng đang sợ, đang tính toán, đang che giấu thứ gì đó trong tay áo và trong im lặng, nhưng những gì bên dưới, những gì nàng thật sự muốn trong đêm nay, anh chưa bao giờ nghe được rõ.
Có lẽ đó là câu trả lời đúng nhất về nàng, anh nghĩ. Rằng không ai có thể đọc được hoàn toàn.
Lục Tri Thu: tám mươi lăm.
Nhịp tim ông đã ở tám mươi lăm gần nửa canh, không tăng không giảm. Đầu đêm là tám mươi bảy, tám mươi chín, có lúc chín mươi sáu khi Diệp Cô Thành đẩy ông vào góc tường của câu hỏi về người ông cứu. Bây giờ tám mươi lăm, không phải bình thường, nhịp tim bình thường của ông anh đoán là khoảng sáu mươi lăm, mà là nhịp tim của người sau khi đã nói hết điều cần nói và không còn thứ gì cần che giữ. Cơ thể chưa tin được điều đó, nên nhịp tim vẫn cao. Nhưng không còn leo lên nữa.
Tay ông vẫn run. Cô đã kể ông đặt chúng trên đùi và không giấu nữa. Anh không thấy, nhưng anh nghe, nghe nhịp tim một người khi tay họ run khác với nhịp tim một người khi tay họ ổn định, một sự căng nhỏ trong cơ ngực.
Ông mang tội nhỏ. Nhưng ông là người duy nhất trong phòng mà tội nhỏ đó đã theo ông không tha cho bàn tay suốt hai mươi năm.
Diệp Cô Thành: sáu mươi sáu.
Nhịp tim người thư sinh giữ đều từ đầu đêm, dao động không đáng kể theo từng câu hỏi, từng thông tin được đặt lên bàn. Anh là người duy nhất trong phòng mà nhịp tim không phản bội. Không phải vì anh không có cảm xúc, Thẩm Vô Thanh đã nghe đủ nhịp tim để biết người không có cảm xúc thì nhịp tim chết phẳng, và nhịp tim Diệp Cô Thành không chết phẳng. Nó kiểm soát. Được kiểm soát kỹ lưỡng, có chủ ý, bởi người đã học từ lúc nhỏ rằng để lộ phản ứng là nhược điểm.
Đêm nay có một lần anh ta không kiểm soát được, khi nghe cha mình giải thích tại sao để con tin cha chết như một nạn nhân. Sáu mươi sáu tăng lên sáu mươi chín, ba nhịp, trong ba giây trước khi kéo xuống lại.
Ba nhịp là nhiều với người đó.
Liễu Vô Âm: bảy mươi tư.
Thấp hơn đầu đêm. Nàng đã bắt đầu đêm ở tám mươi sáu, uống rượu và che nó sau cái cách uống rượu của người thật sự muốn say. Bây giờ bảy mươi tư, không có rượu trong giờ cuối này, nhịp tim thật sự của nàng sau khi đã nói điều cần nói và đã nghe điều cần nghe.
Nàng là người đầu tiên trong phòng có mặt ở hiện trường đêm thảm sát. Không phải trong trạm, mà ở ngoài, nhìn từ xa. Hai mươi năm mang thứ đó một mình. Không có sổ tay như A Thất. Không có hồ sơ như Diệp Cô Thành. Chỉ có bảy khuôn mặt đi qua trong bóng tối mà nàng đã nhận ra từng người một và giữ trong đầu đến đêm nay mới có chỗ để đặt ra.
Bảy mươi tư là nhịp tim của người đã trả xong nợ mình giữ.
Mạc Dạ: bảy mươi tám.
Nhịp tim anh ta nhấp nhảy nhiều hơn mọi người khác trong phòng, không phải vì anh ta đang cảm xúc mạnh mà vì anh ta đang không ngồi yên. Cơ thể anh ta di chuyển nhỏ liên tục: ngón tay gõ, chân đổi vị trí, đầu nghiêng theo tiếng động. Anh ta là người trong phòng chưa hoàn toàn tin rằng sẽ còn sống đến bình minh.
Anh ta cũng là người, trong hai mươi năm, đã mang theo mảnh kim loại nhỏ hình cánh hoa mà không biết nó là gì. Giờ biết rồi. Nhưng biết điều đó không làm nhịp tim anh ta chậm lại.
Vị trí của Tề Quan Hải: không có nhịp.
Ghế trống. Không phải ghế vắng, ai đó ngồi đó, rời đi, và cái khoảng không còn lại vẫn giữ hình dáng người đã ngồi. Thẩm Vô Thanh nghe về hướng đó và không có gì. Điều anh nghe được là sự vắng mặt của một nhịp đã từng ở đó, sáu mươi chín khi ông ta đứng dậy phủ nhận, chín mươi sáu khi mạch cổ ông ta đập nhanh nhất trong đêm, tám mươi tám ổn định trong nhiều canh.
Bây giờ im.
Ông ta là người trong phòng biết rõ nhất mình đã làm gì, không phải vì tội nặng hơn người khác, mà vì ông ta biết trước khi ai hỏi, mang theo suốt ba mươi năm, và chọn lúc đêm gần sáng để đặt xuống theo cách mình chọn. Tề Quan Hải ngồi thẳng lưng cho đến cuối. Người ngồi thẳng lưng thường là người đã quyết định xong.
Thẩm Vô Thanh giữ cái vắng lặng đó trong tai một lúc trước khi chuyển sang người tiếp theo.
Người mang tên Chu Tuyết Sinh: sáu mươi ba.
Trước đó là sáu mươi lăm, nhịp tim của người buông dần. Sáu mươi ba là thấp hơn thêm, không phải ngủ, nhưng gần với trạng thái của người không còn kháng cự điều gì đó nặng đã đeo quá lâu.
Thẩm Vô Thanh nghe nhịp tim đó và nghĩ: người này đã biết trước khi ngồi vào bàn đêm nay rằng mình sẽ không rời đi theo cách mình đến. Ông đã chuẩn bị cho điều đó, theo cách của một người thợ cơ quan: tìm hiểu kỹ mỗi bộ phận, biết chính xác điểm mình sẽ gãy, và ngồi đợi nó đến.
Ngón tay ông không đếm nữa. Điều đó, trong tất cả những gì anh đã nghe và không nghe được đêm nay, là thứ anh không có cách giải mã hoàn toàn.
A Thất: năm mươi tám.
Cô ngồi yên như mặt nước không gió. Nhịp tim cô không thay đổi theo bất kỳ điều gì xảy ra trong phòng, không khi Tạ Hàn Sơn đứng dậy, không khi Diệp Cô Thành trình bày lý lẽ, không khi tên thật của Chu Tuyết Sinh được đặt ra lần đầu, không khi tờ giấy gấp được mở.
Ngoại trừ những lần nó tăng lên năm mươi chín. Thẩm Vô Thanh đã đếm: tám lần. Mỗi lần đều có liên quan đến anh theo cách nào đó.
Anh nghĩ về điều đó trong khoảng lặng của canh mười hai.
Năm mươi tám là nhịp tim của người không mang gánh nặng của đêm nay. Không phải vì cô không quan tâm, cô ghi chép mọi thứ, cô ở đây từ đầu đến cuối, cô trao tờ giấy gấp sau hai mươi năm giữ. Mà vì cô đã mang đêm nay từ hai mươi năm trước. Đêm nay không phải gánh nặng mới, đêm nay là ngày cái gánh được đặt xuống.
Cô bình thản không phải vì không có gì để lo, Thẩm Vô Thanh nhận ra. Mà vì hai mươi năm chờ đợi đã dạy cô cách ngồi trong nặng mà không bị nặng đè.
Vị trí của Hàn Kinh Mặc: cũng không có nhịp.
Phòng số năm đã được bỏ trống từ canh tư. Thẩm Vô Thanh nghe về hướng đó và nhận ra điều anh nghe được là khoảng lặng khác loại, không phải vắng mặt của người vừa rời đi, mà vắng mặt của người không còn ở bất kỳ đâu nữa. Sáu mươi chín căng thẳng, tám mươi lăm mệt mỏi, và rồi không còn gì.
Hàn Kinh Mặc là người đầu tiên ra đi trong đêm nay. Không phải vì tội nặng nhất, mà vì ông ta không thể dừng lại. Một người suốt hai mươi năm chưa bao giờ tìm ra cách đứng im.
Thẩm Vô Thanh để ý đến hai khoảng lặng đó, hai nhịp không còn, và nhận ra đêm nay không chỉ là câu chuyện của chín người đang sống. Đó là câu chuyện của mười một nhịp tim, và hai trong số đó đã tắt trước bình minh.
Rồi anh nghe nhịp tim mình.
Không phải lần đầu tiên anh nghe nhịp tim của chính mình, anh đã làm thế nhiều lần trong đêm nay, để định vị bản thân trong không gian, để kiểm tra xem cơ thể mình đang phản ứng với gì. Nhưng lần này khác.
Lần này anh nghe không phải để kiểm tra. Anh nghe để nghe.
Sáu mươi tư. Nhịp tim bình thường của anh, nhịp anh đã giữ suốt từ khi còn biết mình là ai, từ khi anh trở thành Thẩm Vô Thanh thay vì Kiếm Thính, từ khi anh uống thuốc và quên và bắt đầu lại từ một tên khác trong một vóc dáng khác.
Sáu mươi tư đều đặn. Không cao hơn sau tất cả những gì đêm nay đặt lên bàn. Không thấp hơn vì đã giải quyết xong. Chỉ là sáu mươi tư.
Đây là lần đầu tiên trong đêm anh nghe nhịp tim chính mình như nghe nhịp tim người khác.
Không phải vì anh mới bắt đầu chú ý. Mà vì đây là lần đầu tiên trong đêm anh có thể nghe nó mà không đang bận nghe thứ gì đó khác.
Anh ngồi với mười một nhịp tim trong tai, mười của người khác, một của mình, và nhận ra điều mà anh đã không biết cách đặt thành câu cho đến lúc này.
Suốt đêm nay, câu hỏi mà mọi người đặt ra là: ai có tội? Và sau đó: tội được xử thế nào? Và Thẩm Vô Thanh đã đi vào đêm này với câu hỏi của riêng mình, câu hỏi mà Tạ Hàn Sơn đặt vào anh hai mươi năm trước khi cho anh uống thuốc quên: ngươi là ai?
Đêm nay đã trả lời phần đó. Anh là Kiếm Thính. Anh là đứa trẻ mù bảy tuổi bò qua sàn máu. Anh là người thiết kế phiên tòa này cùng Tạ Hàn Sơn rồi quên mất điều đó. Anh là nhân chứng, người được đặt ra để nghe và làm chứng.
Nhưng nhân chứng làm gì sau khi làm chứng xong?
Đó là câu hỏi mà không ai đêm nay đặt ra. Và đó là câu hỏi duy nhất còn lại chưa có câu trả lời khi bình minh đến.
Thẩm Vô Thanh nghe nhịp tim mình, sáu mươi tư, đều, không phải nhịp tim của người biết câu trả lời, và nghĩ rằng đó có lẽ là điều duy nhất trung thực anh có thể nói về bản thân mình khi rời khỏi núi này.
Rằng anh chưa biết. Nhưng lần đầu tiên trong đêm nay, anh nghe được nhịp tim mình đủ lâu để biết rằng anh sẽ phải tìm câu trả lời đó không phải ở đây, trong phòng này, trước bình minh.
Mà là sau khi xuống núi.
Bên ngoài, bầu trời còn tối. Nhưng không còn tối theo kiểu đêm sâu, đó là tối của khoảnh khắc ngay trước khi bầu trời quyết định chuyển màu, khi tuyết trên núi bắt đầu có đường viền mà bóng tối ban nãy không có.
Đồng hồ nước nhỏ. Lần cuối.
Mực nước về không.