Đêm Nay Không Ai Được Rút Kiếm
Chương 3: Bạch Y Có Nụ Cười Không Tắt
Chương 3

Bạch Y Có Nụ Cười Không Tắt

Diệp Cô Thành xếp mười người vào bàn cờ trong đầu trước khi chén trà đầu tiên nguội.

Hắn ngồi ở vị trí thứ ba bên trái bàn, lưng dựa vách tường, quạt gấp khép kín đặt ngang trên đùi. Vị trí này không phải ngẫu nhiên. Hắn đến sớm nhất trong mười người, trước cả Tạ Hàn Sơn bước ra chào. Khi được dẫn vào đại sảnh, hắn đã đi một vòng quanh bàn, rà mắt qua mười chiếc ghế, rồi chọn chiếc ở góc trái. Từ đó nhìn thấy cửa chính, cửa bếp, và cả hành lang dẫn về phòng ngủ. Ba lối ra vào, không bỏ sót lối nào.

Thói quen cũ. Hắn không ngồi đâu mà không biết đường rút.

Bây giờ, sau khi Tạ Hàn Sơn nói xong câu một người phải chết trước bình minh, sau khi mười tấm thẻ tên đã phát, sau khi đồng hồ nước bắt đầu chảy, Diệp Cô Thành nhấp trà và nhìn.

Người đầu tiên hắn nhìn không phải chủ quán.

Mà là người phụ nữ ngồi đối diện hắn, cách một ghế trống.

Bạch Tử Yên mặc bạch y.

Áo trắng, khăn trắng, giày trắng. Trắng đến mức nổi bật giữa đại sảnh tối màu của Hàn Mai Quán, như viên đá ngọc rơi giữa than. Tóc búi cao, lộ cổ thon, một sợi dây bạc mảnh quấn quanh cổ tay phải, kiểu trang sức không phải để đẹp mà để nhắc nhở điều gì đó.

Và nàng cười.

Từ lúc Diệp bước vào quán, nàng đã cười. Khi Tạ Hàn Sơn tuyên bố ba luật, nàng cười. Khi chủ quán nói có người phải chết, nàng cười. Khi tấm thẻ gỗ khắc tên Bạch Tử Yên được đặt trước mặt, nàng cười nhặt lên, xoay một vòng giữa ngón trỏ và ngón giữa, rồi bỏ vào túi áo.

Nụ cười không rộng. Không hở răng. Chỉ là khóe miệng cong lên một cách đều đặn, như nét vẽ trên mặt nạ tuồng. Mắt không cười theo. Mắt Bạch Tử Yên phẳng, lạnh, nhìn mọi thứ mà không phản ứng, giống mặt hồ mùa đông.

Diệp Cô Thành biết nụ cười đó.

Mười năm trước, hắn mười tám tuổi, mới bắt đầu bán mưu kế cho những gia tộc nhỏ ở phía nam. Một đêm, hắn nhận được đơn hàng: điều tra gốc gác của một nữ sát thủ đang làm việc cho bang Vạn Nhân. Hắn tìm được ba thứ. Tên: Bạch Tử Yên. Biệt danh: Thần Sát. Và một hồ sơ dày bằng ngón tay, ghi lại mười bảy vụ giết người trong bảy năm, trong đó có một vụ giết cả gia đình năm miệng, không chừa đứa trẻ bốn tuổi.

Hắn nhớ chi tiết đó vì đó là lần đầu tiên Diệp Cô Thành hiểu một điều: có những người giết trẻ con mà không nháy mắt, và có những người giết trẻ con rồi cười suốt phần đời còn lại vì không biết làm gì khác.

Bạch Tử Yên thuộc loại thứ hai.

Hắn không chắc. Nhưng tay trái nàng đặt trên chuôi kiếm, và trong suốt buổi tối, nàng không hề nhấc tay ra. Không phải để phòng thủ. Phòng thủ thì ngón tay sẽ quấn quanh chuôi, sẵn sàng rút. Tay Bạch Tử Yên chỉ đặt lên, lòng bàn tay úp xuống, ngón tay thả lỏng. Như người ôm một thứ gì đó quen thuộc để tự trấn an.

Hoặc để nhắc mình rằng mình vẫn có thể rút bất cứ lúc nào.

Diệp ghi nhận. Xếp Bạch Tử Yên vào ô thứ nhất trong bàn cờ: nguy hiểm, nhưng mục đích chưa rõ.

Hắn quét tiếp.

Người ngồi cạnh Bạch Tử Yên, bên phải: Hàn Kinh Mặc. To lớn, sẹo đầy mặt, vừa đập bàn xong, mặt đỏ, tĩnh mạch trên trán nổi. Kiểu người ra trận trước nghĩ sau. Sẹo trên người không phải sẹo chiến trường, Diệp nhận ra ngay. Sẹo chiến trường thường tập trung ở mặt trước, từ đằng trước đến. Sẹo Hàn Kinh Mặc phần lớn ở lưng và cánh tay phía sau, kiểu vết chém khi quay lưng bỏ chạy.

Ô thứ hai: hèn nhát, hay la lối, chết sớm.

Người đầu bàn bên phải: Tề Quan Hải. Lưng thẳng, hàm nghiến, tay đặt trên đùi theo kiểu người quen ngồi nha môn. Khi Tạ Hàn Sơn phát thẻ tên, nhịp thở Tề Quan Hải thay đổi. Không rõ ràng, nhưng đủ để Diệp thấy: vai hơi giật, mắt nhấp nháy nhanh hơn bình thường. Lão giấu danh tính. Lão tự giới thiệu là thương nhân, nhưng cách lão nói, cách lão viện dẫn trật tự, cách lão yêu cầu giới thiệu vòng tròn, tất cả đều mang dấu ấn của người từng cầm quyền.

Ô thứ ba: quan lại cũ, giấu tội, sẽ cố kiểm soát tình huống.

Lục Tri Thu ngồi cách Diệp hai ghế. Già, gầy, tay run. Run nhẹ, liên tục, không dừng. Không phải run vì lạnh, vì quán ấm, bếp lửa cháy tốt. Run vì thần kinh, hoặc vì thói quen. Mùi thuốc nam phảng phất, nặng, kiểu mùi đã ngấm vào quần áo qua nhiều năm. Khi Tạ Hàn Sơn nói một người phải chết, Lục Tri Thu không nhìn chủ quán. Lão nhìn Thẩm Vô Thanh.

Chi tiết nhỏ. Nhưng Diệp Cô Thành không bỏ qua chi tiết nhỏ.

Ô thứ tư: thầy thuốc, quen chết, có mối quan hệ với người mù mà người mù không biết.

Mạc Dạ ngồi sát cửa bếp, ghế kéo lệch ra phía ngoài, như sẵn sàng đứng dậy bất cứ lúc nào. Trẻ, gầy, mắt sáng, nhìn quanh liên tục, kiểu mắt của thú bị nhốt. Khi chuông vang, hắn là người cuối cùng xuống đại sảnh, và khi ngồi, hắn chọn ghế gần cửa nhất. Kẻ trộm, hoặc ít nhất là người sống bằng việc vào ra không cần mời.

Ô thứ năm: con chuột, chạy trước khi bẫy sập, vô hại trừ khi bị dồn vào góc.

Liễu Vô Âm. Đẹp, tiều tụy, mắt đỏ, tay nắm chén rượu. Nàng mang theo bầu rượu riêng, không uống trà chủ quán. Thông minh hoặc hoang tưởng. Khi Bạch Tử Yên cười đùa về việc chết, Liễu Vô Âm không cười theo. Nàng nhìn Bạch Tử Yên một lúc lâu, rồi rót thêm rượu. Nhìn lâu, kiểu người đang nhận ra điều gì đó mà chưa muốn nói.

Diệp nhận ra: Liễu Vô Âm biết Bạch Tử Yên. Hoặc ít nhất biết về nàng.

Ô thứ sáu: nhân chứng, biết nhiều, uống rượu để không phải nói.

Chu Tuyết Sinh ngồi gần Tạ Hàn Sơn nhất. Râu dài, áo đạo sĩ cũ, tay bấm ngón liên tục, đếm gì đó. Khi Tạ Hàn Sơn nhắc đến cơ quan và thuốc nổ, Chu Tuyết Sinh không giật mình. Hơi thở đều. Mắt không mở to. Ngón tay chỉ bấm nhanh hơn một chút, kiểu thợ kiểm tra sản phẩm của mình bằng phản xạ.

Diệp ghi nhận: Chu biết về cơ quan. Có thể lão chính là người lắp đặt. Mối quan hệ giữa Chu và Tạ Hàn Sơn sâu hơn chủ quán và khách trọ.

Ô thứ bảy: thợ, không nguy hiểm tự thân, nhưng công cụ của thợ có thể giết người.

Còn lại hai người.

Tạ Hàn Sơn đứng ở đầu bàn, lưng quay về bếp lửa, ánh lửa chiếu từ sau tạo bóng đổ dài ra phía trước. Diệp đã quan sát ông ta từ đầu buổi tối. Ông ta không mắc lỗi. Không một cử chỉ thừa, không một từ thừa, không một ánh mắt thừa. Mọi thứ ông ta làm đều có tính toán, nhưng tính toán tự nhiên đến mức không trông như tính toán. Kiểu người đã diễn tập một vở kịch trong đầu hàng ngàn lần.

Ô thứ tám: chủ trò, mục đích chưa rõ, nhưng mọi luật đều có lợi cho ông ta.

Diệp Cô Thành không sợ người giỏi. Hắn sợ người đã chuẩn bị xong.

Và Thẩm Vô Thanh.

Người mù ngồi giữa bàn, kiếm gỗ đặt dọc theo cạnh ghế, hai tay đặt trên mặt bàn, đầu hơi nghiêng sang trái. Diệp để ý: kể từ khi ngồi xuống, Thẩm Vô Thanh không nói gì ngoài hai câu trả lời Tạ Hàn Sơn. Nhưng đầu anh liên tục nghiêng, lúc sang trái, lúc sang phải, kiểu con chim đang nghe.

Và mỗi lần anh nghiêng đầu về phía ai, người đó thay đổi. Hàn Kinh Mặc nói nhỏ hơn. Liễu Vô Âm cầm chén rượu chặt hơn. Tề Quan Hải hít một hơi dài rồi nín. Như thể họ biết, bằng bản năng, rằng khi người mù quay tai về phía mình, hắn đang đọc.

Diệp Cô Thành nhấp trà. Trà nguội, nhưng hắn không bận tâm.

Ngươi nghe được gì, Thẩm Vô Thanh?

Hắn tự hỏi trong đầu, giọng nội tâm lịch sự và nhẹ nhàng, y hệt giọng hắn dùng khi nói chuyện bên ngoài. Diệp Cô Thành không có hai giọng. Hắn lịch sự cả khi không ai nghe, vì lịch sự là vũ khí, và vũ khí phải giữ sắc mọi lúc.

Ô thứ chín: người mù, nghe được nhiều hơn mọi người nghĩ, có lý do riêng để đến đây, và lý do đó liên quan đến chủ quán.

Chín ô. Một bàn cờ. Và Diệp Cô Thành ngồi ở góc, quạt gấp đặt trên đùi, tự đặt mình ở vị trí thứ mười.

Nhưng hắn không phải người chơi. Hắn là người xem cờ.

Ít nhất, đó là điều hắn muốn mọi người nghĩ.

Hắn nhìn lại Bạch Tử Yên. Nàng đang nhìn hắn. Nụ cười vẫn trên môi, nhưng mắt nàng khác. Mắt nàng không phẳng nữa. Có gì đó nhấp nháy, rất nhanh, rồi tắt. Như ngọn đèn dầu gặp gió, chao một cái rồi đứng lại.

Nàng nhận ra hắn đang phân tích.

Diệp không tránh ánh mắt. Trong khoảnh khắc đó, hai người nhìn nhau qua bàn gỗ dài, giữa tiếng Hàn Kinh Mặc đang cãi với Tề Quan Hải về việc ai có quyền ra lệnh, giữa tiếng đồng hồ nước nhỏ giọt, giữa mùi than và trà. Bạch Tử Yên cười. Diệp Cô Thành cười. Hai nụ cười đối diện nhau, cả hai đều giả, và cả hai đều biết nụ cười kia là giả. Nhưng không ai bỏ mặt nạ trước.

Đây là kiểu giao tiếp mà Diệp quen thuộc hơn lời nói. Trong giới mưu sĩ, nụ cười nói nhiều hơn một bài diễn văn. Nụ cười Bạch Tử Yên nói: Ta biết ngươi đang xếp ta vào bàn cờ. Nụ cười Diệp đáp: Và ta biết ngươi biết. Nhưng ta vẫn xếp.

Hắn gật đầu nhẹ, kiểu chào lịch sự, rồi quay sang nhìn đồng hồ nước. Nước nhỏ. Giọt. Giọt. Đều đặn.

Ai bày ván cờ này? Hắn tự hỏi.

Tạ Hàn Sơn, chắc chắn. Ông ta đặt luật, đặt thẻ tên, đặt đồng hồ và chìa khóa. Mọi thứ đều của ông ta.

Nhưng Diệp Cô Thành không tin. Hắn đã dành hai mươi năm sưu tầm thông tin về Án Hàn Mai, vụ thảm sát ba mươi bảy mạng ở đèo Bắc Sơn. Hắn biết Tạ Hàn Sơn là phán quan của một tổ chức giang hồ bí mật, hắn biết đêm thảm sát có kẻ nội gián, hắn biết danh sách nạn nhân có những cái tên bị xóa sau khi vụ án đóng hồ sơ.

Và hắn biết mình đến đây không phải vì bị mời.

Thư triệu tập gửi đến nhà trọ hắn ở phía nam, mực son, nét bút nghiêng phải. Hắn nhận ra nét chữ ngay: cùng nét với tài liệu Kiếm Minh mà hắn từng trộm được năm năm trước. Ai viết thư, hắn đoán được. Nhưng hắn vẫn đến.

Không phải vì bị mời. Mà vì đây là cơ hội hắn đợi hai mươi năm.

Mười người, một đêm, ba luật, một cái chết. Tất cả đều liên quan đến Án Hàn Mai. Diệp Cô Thành không quan tâm ai phải chết. Hắn quan tâm điều nằm dưới cái chết: sự thật. Và sự thật, trong kinh nghiệm của hắn, luôn đi kèm một thứ có giá trị hơn.

Mai Hoa Lệnh.

Hắn chưa biết nó là gì. Chỉ biết nó tồn tại. Một lệnh bài, hoặc một tập tài liệu, hoặc một bản đồ. Thứ mà Kiếm Minh giữ, thứ mà vụ thảm sát nhằm che giấu hoặc chiếm đoạt, thứ mà ai nắm được sẽ nắm giang hồ.

Hắn nhấp trà. Trà đã lạnh hẳn.

Diệp Cô Thành đặt chén xuống và mở quạt gấp lần đầu tiên trong đêm. Quạt mở ra, gấp lại, mở ra, gấp lại. Nhịp đều, chậm, như tiếng đồng hồ nước.

Ván cờ đã bày. Quân đã đặt. Bây giờ, xem ai đi nước đầu tiên.

Từ góc bàn, hắn nhìn mười người. Chín khuôn mặt, chín câu chuyện, chín bí mật. Và một người hầu không có tiếng bước chân, vừa lướt qua sau lưng hắn mà hắn suýt không nhận ra.

Suýt.

Nhưng Diệp Cô Thành không bỏ qua điều gì.

Hắn quay đầu, rất nhẹ. Người hầu đã biến mất sau cánh cửa bếp. Chỉ còn mùi gỗ cũ và một dấu hiệu mờ nhạt trên mặt bàn: chén trà của hắn đã được thay bằng chén mới, nóng, mà hắn không hề thấy lúc nào.

Hắn nhìn chén trà mới. Rồi nhìn cánh cửa bếp đã đóng.

Mười người trên bàn cờ. Nhưng có ai đó đang đi dưới bàn.

Diệp Cô Thành gấp quạt. Đặt lên đùi. Và cười.

Lần đầu tiên trong đêm, hắn cười thật.

Ch.3/80
2.299 từ