Đêm Nay Không Ai Được Rút Kiếm
Chương 80: Người Đã Chết Vẫn Đang Sống
Chương 80

Người Đã Chết Vẫn Đang Sống

Vô Thanh đứng dậy lần thứ ba trong đêm.

Lần đầu anh đứng dậy vì tò mò (đầu đêm, khi mọi thứ còn mới). Lần hai vì sốc (chương trước, khi biết mình tự xóa ký ức). Lần này anh đứng dậy vì phán quan cần hỏi, và phán quan hỏi bằng cách đứng.

Nhịp 64. Tay phẳng dọc thân. Kiếm gỗ trên đùi. Bước chân đều, đếm từng bước, kiểu bước mà đầu đêm anh chưa cần đếm nhưng bây giờ cần: mỗi bước xác nhận anh biết mình ở đâu, dù trong đầu anh mọi thứ đang dịch chuyển.

Anh đi về phía Lục Tri Thu.

Lục Tri Thu ngồi ở ghế thứ tư tính từ đầu bàn, nhịp 87, tay run trên hòm thuốc. Ông nghe bước chân Vô Thanh đến (mười một bước, xa hơn khoảng cách đến Tạ Hàn Sơn) và ông biết: đến lượt mình. Phiên tòa xoay đến ông, và câu hỏi mà ông chờ suốt đêm (sợ suốt đêm, tay run suốt đêm) sắp được hỏi.

Vô Thanh dừng. Một cánh tay. Đủ gần để anh nghe nhịp 87 rõ từng nhịp phụ, nghe tay ông run trên gỗ (kiểu run mà hai mươi năm tích lũy, run vì xác thứ hai mươi ba, run vì thuốc pha cho người muốn quên, run vì đêm nay phải trả lời).

– Lục tiền bối, anh nói. Giọng phẳng, thấp, kiểu giọng Kiếm Thính (không phải Thẩm Vô Thanh, Tạ Hàn Sơn nghe sự khác biệt rõ nhưng không ai khác nghe). Ông đã kể: đêm thảm sát, ông cứu một người. Người đó đáng lẽ phải chết.

Lục Tri Thu nhịp 87. Đều. Nhưng khoảng cách giữa nhịp ba và nhịp bốn ngắn hơn nửa phần trăm: kiểu nhịp nhanh lên khi người ta biết câu hỏi sắp đến.

– Vâng, ông đáp. Giọng khàn, nặng hơn đầu đêm. Tay ông đặt trên hòm thuốc, ngón siết nắp, gỗ kêu nhẹ dưới khớp.

– Người đó là ai?

Im lặng. Không phải im lặng nửa nhịp (kiểu im lặng khi Tạ Hàn Sơn chọn từ). Im lặng bốn nhịp thở. Dài đủ để Vô Thanh nghe: nhịp Lục Tri Thu tăng. 87, 88, 89. Tay run mạnh hơn, không phải vì lạnh, vì sợ. Kiểu sợ khi sắp nói điều đã giữ hai mươi năm.

Rồi ông nói. Giọng khàn, từng từ, kiểu từng giọt thuốc nhỏ xuống:

– Diệp Phong Minh.

Ba chữ. Và đại sảnh im.

Diệp Cô Thành nhịp 66. Không đổi. Nhưng tay hắn siết quạt gấp, nhanh, mạnh, kiểu siết mà Vô Thanh nghe gỗ kêu dưới ngón. Và hắn không nói. Lần đầu trong đêm, Diệp Cô Thành nghe một tên và không nói.

Diệp Phong Minh. Cha hắn. Sử Quan Kiếm Minh. Bị ba sát thủ giết trong đại sảnh hai mươi năm trước. Hắn đã nằm sau kệ sách nhìn cha chết. Mười tuổi. Nghe tiếng xương gãy, tiếng đầu đập sàn, tiếng cuối cùng: tiếng thở ra một hơi dài rồi tắt.

Nhịp 66. Phẳng. Nhưng quạt gấp trong tay hắn: nan gỗ kêu. Vô Thanh nghe tiếng nan gỗ và anh biết: dưới nhịp 66, dưới kiểm soát hai mươi năm, có thứ gì đó đang vỡ.

Bạch Tử Yên nhịp 76, hơi thở nông hơn nửa nhịp. Nàng nghe "Diệp Phong Minh" và nàng nhớ: đêm thảm sát, nàng giết theo danh sách, nhưng Diệp Phong Minh không nằm trong phần nàng. Phần nàng là trẻ em và nhân viên. Phán quan do nhóm khác: ba sát thủ thuê riêng, chuyên giết quan. Nàng không giết Diệp Phong Minh. Nhưng nàng ở cùng đêm đó, cùng nhiệm vụ, và nếu Diệp Phong Minh sống, nghĩa là cái chết nàng chứng kiến (tiếng xương gãy, tiếng đầu đập sàn, tiếng thở tắt) không phải thật. Hoặc ông không chết hẳn.

Liễu Vô Âm nhịp 74, mắt mở rộng hơn bình thường. Nàng nhìn quanh bàn, tìm. Tìm vì "Diệp Phong Minh sống sót" nghĩa là ông đang ngồi đây, đêm nay, dưới một cái tên khác. Và nàng nhớ: bảy người nàng nhận dạng từ đêm thảm sát. Bốn đã chết hoặc đã xác nhận tên. Ba còn lại: Mạc Dạ (tên trộm trẻ, không thể), Chu Tuyết Sinh (thợ cơ quan, đã xác nhận), và...

Nàng nhìn Tạ Hàn Sơn. Ông ngồi đầu bàn, nhịp 62, lưng thẳng, mặt không đổi. Và nàng nghĩ: không. Tạ Hàn Sơn là Tạ Hàn Sơn. Mọi người đều biết ông. Không thể giả danh hai mươi năm giữa giang hồ.

Vô Thanh hỏi, giọng phẳng:

– Diệp Phong Minh chết trong đại sảnh đêm thảm sát. Ba sát thủ. Tất cả nhân chứng đều xác nhận. Lục tiền bối, ông cứu ông ta bằng cách nào?

Lục Tri Thu nhịp 89. Tay run. Ông nhìn xuống hòm thuốc, kiểu nhìn khi người ta nhìn thứ đã dùng để làm điều mình chưa bao giờ nói ra.

– Lão phu đến muộn, ông nói. Giọng khàn, chậm. Khi lão phu đến đại sảnh, sát thủ đã đi. Diệp Phong Minh nằm sấp, máu dưới đầu, không thở. Nhưng lão phu là thầy thuốc. Lão phu kiểm tra và phát hiện: tim còn đập. Nhẹ. Mười hai nhịp mỗi phút. Không phải chết, mà gần chết đến mức sát thủ không phân biệt.

Ông dừng. Hít vào, sâu, kiểu hít khi kéo ký ức từ chỗ sâu.

– Lão phu kéo ông ta ra ngoài qua cửa bếp. Không ai thấy. Cầm máu, nẹp đầu, ba mũi kim vào huyệt giữ tim. Và ông ta sống. Nhưng bị thương nặng: sọ nứt, mất thị lực nửa bên trái, mất khả năng viết (tay phải liệt bốn tháng). Khi ông ta tỉnh, ông ta nhìn lão phu và nói: "Đừng nói ai."

"Đừng nói ai." Kiểu câu mà người sống sót nói khi sống sót là vũ khí. Không phải giấu vì sợ. Giấu vì nếu kẻ ra lệnh biết ông ta sống, sẽ giết lần nữa. Và lần nữa, ông ta có thể không gặp thầy thuốc.

Mạc Dạ nhịp 78, tờ giấy mười sáu tên trong tay. Hắn nghe "Diệp Phong Minh" và ngón hắn lật đến tên thứ nhất trên danh sách. Diệp Phong Minh: gạch đỏ. Gạch mực cũ, hai mươi năm. Ai gạch tên một người sống?

Hắn nhìn quanh bàn. Nhìn từng người. Và hắn nói, giọng thấp, kiểu giọng tên trộm khi ngửi thấy thứ gì đó sai:

– Nhưng tôi đã đọc. Trong hầm. Cáo trạng ghi rõ: "Diệp Phong Minh, Sử Quan Kiếm Minh, tử vong trong đêm Hàn Mai."

Hắn nhìn Lục Tri Thu.

– Ông cứu ông ta. Ông ta sống. Nhưng trên giấy tờ, trên cáo trạng, trên mọi hồ sơ hai mươi năm, Diệp Phong Minh đã chết.

Hắn dừng. Mắt quét quanh bàn lần nữa, chậm, kiểu quét khi tên trộm đếm người.

– Vậy ông ta đang ở đâu?

Im lặng. Nặng. Kiểu nặng mà đồng hồ nước nhỏ giọt nghe rõ hơn bất kỳ lúc nào trong đêm.

Lục Tri Thu nhìn xuống. Tay run. Nhịp 89, và ông nói, giọng nhỏ, kiểu giọng khi người ta thú nhận điều đã giữ lâu nhất:

– Ông ta đổi tên. Đổi dáng. Hai mươi năm sống dưới cái tên khác. Lão phu giúp ông ta: thuốc làm thay đổi giọng (liều nhẹ, uống mỗi ngày ba năm, giọng trầm hơn nửa cung), thuốc chống co giật cho tay phải (liệt bốn tháng, sau đó yếu, bây giờ gần bình thường nhưng khi mệt vẫn run).

Ông ngẩng lên. Nhìn quanh bàn. Và dừng ở một người.

Tất cả nhìn theo hướng mắt Lục Tri Thu.

Chu Tuyết Sinh nhịp 65. Mắt mở. Nhìn thẳng Lục Tri Thu. Và ông không nói. Ông không cần nói. Vì nhịp ông không đổi (65, đều, kiểu đều của người đã chấp nhận từ lâu), và tay ông (tay phải, tay bấm ngón đếm suốt đêm) dừng bấm. Lần đầu trong đêm, tay phải ông nằm yên trên bàn.

Vô Thanh nghe. Nghe nhịp 65 không đổi, nghe tay phải dừng bấm, nghe hơi thở Chu Tuyết Sinh đều hơn bất kỳ lúc nào trong đêm. Kiểu đều khi người ta bỏ mặt nạ: không cần giữ nữa, không cần giấu nữa, vì ai đó đã nói ra.

– Chu Tuyết Sinh, Vô Thanh nói. Giọng phẳng. Nhịp 64. Không phải Chu Tuyết Sinh.

Chu Tuyết Sinh (người mang tên đó hai mươi năm) nhìn Vô Thanh. Lâu. Rồi ông gật. Một lần. Chậm. Kiểu gật khi bỏ xuống thứ đã mang quá lâu.

– Diệp Phong Minh, ông nói. Giọng khàn, nhưng khác: khàn kiểu người nói bằng giọng thật sau hai mươi năm nói bằng giọng giả. Trầm hơn nửa cung so với giọng Sử Quan năm xưa (thuốc Lục tiền bối đã thay đổi), nhưng cách ngắt câu, cách đặt từ, cách im lặng giữa hai câu: cùng người.

Diệp Cô Thành nhịp 66. Phẳng. Quạt gấp trong tay, nan gỗ không kêu nữa (lúc nãy kêu). Im. Hắn nhìn Chu Tuyết Sinh (Diệp Phong Minh, cha hắn) và hắn không nói, không hỏi, không đứng dậy. Hắn ngồi, quạt gấp khép trên đùi, và trong khoảnh khắc Vô Thanh nghe: hơi thở hắn nông hơn bình thường một phần tư nhịp. Chỉ một phần tư. Nhưng với người kiểm soát hơi thở như Diệp Cô Thành, một phần tư nhịp là tiếng gào.

Hắn biết. Hay hắn không biết?

Vô Thanh nghe và không chắc. Nhịp 66 phẳng suốt đêm, kể cả khi hắn nói "cho cha tôi." Nếu hắn biết cha sống, "cho cha tôi" là diễn. Nếu không biết, "cho cha tôi" là thật, và bây giờ hắn đang nghe cha mình (người hắn nghĩ đã chết, người hắn nằm sau kệ sách nhìn bị giết, người hắn mang tên hai mươi năm) nói giọng thật lần đầu tiên.

Nhịp 66. Hơi thở nông một phần tư nhịp. Nếu ta phải đoán: hắn không biết. Hắn không biết cha sống. Hai mươi năm hắn sống vì tức giận, vì trả thù, vì tìm tên kẻ giết cha. Và bây giờ cha ngồi cách ba bước, mang tên thợ cơ quan, bấm ngón đếm, và sống.

A Thất trong tường, nhịp 58. Cô biết. Hai mươi năm ghi chép, hai mươi năm nhìn qua khe gỗ, và cô biết Chu Tuyết Sinh là Diệp Phong Minh từ năm thứ ba. Cô biết vì sổ tay cũ (sổ tay Tạ Hàn Sơn để lại, ghi "DP sống, đổi tên CT") và vì cô quan sát: tay phải ông run khi mệt (kiểu run hậu chấn thương sọ não), cách ông nhìn cơ quan (kiểu nhìn người tự thiết kế, không phải người nhận thiết kế), cách ông đọc cáo trạng (mắt quét từ phải qua trái, kiểu sử quan đọc hồ sơ, không phải thợ thủ công đọc bản vẽ).

Cô biết và cô giữ. Như mọi thứ cô biết trong hai mươi năm: ghi vào sổ, giữ trong tường, chờ đêm nay.

Bạch Tử Yên nhịp 76, nhìn Chu Tuyết Sinh (Diệp Phong Minh). Nàng nhớ đêm thảm sát: nàng không giết phán quan, nhóm nàng giết trẻ em và nhân viên. Ba sát thủ khác giết Diệp Phong Minh. Nhưng nàng đi qua đại sảnh, thấy xác nằm sấp, máu dưới đầu, và bước qua. Nàng bước qua người đang sống mà nàng nghĩ đã chết. Hai mươi năm, nàng mang tội giết sáu đứa trẻ, và hai mươi năm, Diệp Phong Minh sống dưới tên thợ cơ quan, ngồi ở bàn này, bấm ngón đếm thời gian. Ông thiết kế mười hai phòng cơ quan cho Tạ Hàn Sơn. Nàng nghĩ ông là thợ. Ông là phán quan.

Liễu Vô Âm nhịp 74, hơi thở sâu. Nàng nhìn "Chu Tuyết Sinh" và nàng nhận ra: đêm thảm sát, trong danh sách bảy người nàng nhận dạng, nàng không nhận ra Diệp Phong Minh vì ông thay đổi quá nhiều (tóc, dáng, giọng). Nhưng bây giờ, khi biết tên thật, nàng nhìn lại cách ông ngồi (lưng thẳng, vai mở, kiểu ngồi quan, không phải thợ) và nàng tự hỏi: sao nàng không nhận ra sớm hơn? Hai mươi năm nàng mang tấm vải máu, tìm sự thật, và sự thật ngồi cách nàng bốn ghế.

Mạc Dạ nhịp 78, mắt mở rộng. Hắn nhìn danh sách mười sáu tên, nhìn tên thứ nhất (Diệp Phong Minh, gạch đỏ), và hắn hiểu: ai đó gạch tên một người sống. Gạch vì trên giấy tờ ông ta chết. Nhưng ông ta ngồi đây. Và tên thứ mười ba mà hắn dừng ngón tám lần: tên đó có liên quan gì đến Diệp Phong Minh không?

Vô Thanh quay về ghế. Chậm. Mười một bước. Ngồi xuống. Tay đặt trên kiếm gỗ.

Và trong đầu anh, ở chỗ mà hai lớp phong bế đang nứt, một mảnh ký ức mới trồi lên: mảnh thứ bảy. Không phải hình ảnh. Không phải âm thanh. Mà là hiểu. Kiểu hiểu khi hai mảnh ghép chạm nhau: Diệp Phong Minh sống. Diệp Phong Minh đổi tên thành Chu Tuyết Sinh. Và mười năm trước, khi anh ngồi ở bàn này kể cho Tạ Hàn Sơn, anh đã biết điều này. Anh biết Diệp Phong Minh sống. Anh biết tên giả. Và anh biết thêm một điều nữa mà thuốc vẫn chặn: mối liên hệ giữa Diệp Phong Minh và "người anh tin tưởng."

Thuốc chặn. Nhưng yếu hơn. Mỗi mảnh trồi lên, thuốc yếu thêm, và trong đầu anh, ở rìa vùng phong bế, tên đang hiện. Chưa rõ. Nhưng gần.

Đồng hồ nước nhỏ giọt. Mực nước ở ngưỡng một phần tư. Gần chạm. Và Vô Thanh biết: khi nước chạm ngưỡng, khi thuốc tan nốt, anh sẽ nhớ tên đó. Và khi nhớ, phán quan phải phán.

Tạ Hàn Sơn nhịp 62. Ông nhìn Vô Thanh, nhìn Diệp Cô Thành (hắn vẫn ngồi, quạt gấp khép, nhịp 66, mắt nhìn "Chu Tuyết Sinh"), và ông biết: đêm nay chưa kết thúc. Đêm nay mới bắt đầu nửa cuối. Vì thẻ bài thứ mười đã có tên, nhưng phiên tòa chưa có phán quyết, và đồng hồ nước không chờ ai.

Bên ngoài, tuyết vẫn rơi. Gió đèo Bắc Sơn thổi vào khe cửa sổ, lạnh, và trong đại sảnh, tám nhịp tim đập (chín, nếu tính A Thất trong tường), mỗi nhịp mang một bí mật, mỗi bí mật nặng hơn tuyết, và đêm vẫn chưa sáng.

Ch.80/80
2.443 từ