Đêm Nay Không Ai Được Rút Kiếm
Chương 65: Diệp Cô Thành Và Mục Đích Thật Sự
Chương 65

Diệp Cô Thành Và Mục Đích Thật Sự

Vô Thanh đứng dậy.

Không nhanh, không chậm, kiểu đứng của người quyết rồi. Kiếm gỗ trên đùi trượt xuống bắp chân rồi dừng ở đầu gối, anh nhấc lên, đặt lại trên đùi, rồi bước về phía tây đại sảnh.

Về phía Diệp Cô Thành.

Bảy bước. Anh đếm, không phải vì cần đếm, mà vì bước chân trong đại sảnh này là ngôn ngữ: ai bước mấy bước, về phía ai, nhanh hay chậm, đều được bảy người còn lại đọc. Bảy bước là khoảng cách từ giữa bàn đến góc tây, khoảng cách đủ gần để nói mà không cần nâng giọng, đủ xa để không bị coi là đe dọa.

Diệp Cô Thành nghe bước chân anh (tất cả đều nghe, nhưng Diệp nghe khác: hắn nghe mục đích, không chỉ nghe hướng). Nhịp 66, đều. Quạt gấp trên bàn, mười ngón phẳng, không nhấc quạt, không gấp, kiểu người chờ cuộc nói chuyện mà đã biết trước nội dung.

Vô Thanh dừng. Cách Diệp hai bước. Quay mặt (mắt mù mở, tai hướng) về phía hắn.

– Anh đến đây để làm gì?

Giọng trầm. Không hỏi kiểu hỏi mà hỏi kiểu mở cửa: câu hỏi đơn giản, nhưng câu trả lời có thể là cả một căn phòng.

Diệp không đáp ngay. Vô Thanh nghe: hơi thở hắn giữ đều (bốn nhịp hít một nhịp thở, kiểu kiểm soát anh đã nhận ra từ lúc trước), nhịp 66 không đổi, ngón tay trên mặt bàn trượt nhẹ sang trái rồi về (kiểu tay người đang nghĩ, kiểu tay vẽ đường vô hình trên gỗ).

Rồi hắn quay đầu. Vô Thanh nghe: cổ hắn xoay, mắt hắn (mà anh không thấy) hướng về phía anh, rồi hướng về Tạ Hàn Sơn (đầu bàn, nhịp 62), rồi hướng về cửa sổ phía đông (ánh sáng chiều xiên vào, vàng).

– Tôi đến để chứng kiến.

Bốn chữ. Nhịp 66. Hơi thở đều. Không dối (nhịp không tăng), nhưng không đủ (bốn chữ cho câu hỏi cần bốn mươi chữ trả lời).

Vô Thanh không hỏi lại ngay. Anh đứng, nghe, chờ. Chờ không phải vì kiên nhẫn, mà vì anh biết: Diệp Cô Thành nói theo từng lớp, kiểu bóc vỏ hành, mỗi lớp một câu, và nếu anh hỏi quá nhanh thì Diệp sẽ bóc theo cách của hắn (chọn lớp nào cho ai xem), còn nếu anh chờ thì Diệp phải tự quyết bóc gì tiếp.

Im lặng. Bốn nhịp thở.

– Chứng kiến cho ai? Vô Thanh hỏi.

– Cho cha tôi.

Nhịp 66. Nhưng.

Vô Thanh nghiêng đầu. Không phải "nhưng" vì nhịp thay đổi, mà "nhưng" vì hơi thở. Diệp hít sâu hơn nửa nhịp trước khi nói "cho cha tôi," kiểu hít sâu của người chuẩn bị trước câu nặng, kiểu người nâng tạ hít trước khi nâng. Nhịp không đổi (66, phẳng, kiểm soát), nhưng hơi thở lộ: câu này tốn sức hơn mọi câu trong đêm.

Không phải nói dối. Nói sự thật. Nhưng sự thật này chưa bao giờ được nói thành lời. Hai mươi năm giữ trong miệng, và bây giờ nhả ra lần đầu tiên. Kiểu vết thương cũ mở lại: không đau vì mới, đau vì nhớ.

– Cha anh là Diệp Phong Minh, Vô Thanh nói. Giọng phẳng, kiểu xác nhận chứ không hỏi. Sử Quan Kiếm Minh. Bị giết đêm thảm sát.

– Đúng.

– Anh mười tuổi. Nấp gầm xe bò. Nhìn cha chết.

– Gầm bàn, Diệp sửa. Giọng nhẹ, kiểu sửa chi tiết chứ không sửa ý.

Gầm bàn. Không phải gầm xe bò. Ta nhớ sai, hay ta bị ai đó nói sai? Lúc trước Diệp kể rằng hắn nấp sau kệ sách. Bây giờ lại nói gầm bàn. Ai đúng? Chi tiết nhỏ, nhưng chi tiết nhỏ trong phiên tòa không nhỏ. Người nói dối thường đổi chi tiết lớn, người nói thật thường đổi chi tiết nhỏ, vì ký ức thật hay xáo trộn phần phụ mà giữ nguyên phần chính. Gầm bàn hay sau kệ sách, cả hai đều là "nấp." Phần chính không đổi: hắn nấp, hắn nhìn, hắn nhớ.

– Gầm bàn, Vô Thanh lặp lại. Anh nhìn ba sát thủ giết cha anh. Anh nhìn mà không ai nhìn anh. Và anh nhớ.

– Tôi nhớ tất cả, Diệp nói. Giọng bằng, kiểu giọng người nói câu đã tập nói nhiều lần trong đầu nhưng chưa bao giờ nói ra miệng, kiểu giọng đã hoàn thành trước khi cần nói. Ngón sẹo trên tay người ra lệnh. Giọng đọc danh sách. Bước chân vào phòng, bước chân ra phòng. Mùi thuốc bắc trên áo kẻ đến sau cùng.

Ngón sẹo. Giọng đọc. Bước chân. Mùi. Bốn chi tiết, bốn giác quan trừ thị giác (hắn nằm dưới gầm bàn, tối, nhìn chân không nhìn mặt). Hắn biết đủ để nhận dạng nhưng thiếu bằng chứng vật lý.

Và hắn cần Mai Hoa Lệnh. Bằng chứng vật lý. Mảnh kim loại khắc tên, ghép từ ba mảnh. Khi có Mai Hoa Lệnh, hắn có tên, có bằng chứng, có quyền đòi phán quyết.

Vô Thanh hỏi, thấp giọng, kiểu hỏi giữa hai người mà bảy người đều nghe:

– Anh đến để chứng kiến. Nhưng chứng kiến không cần giết Tề Quan Hải.

Diệp im. Hai nhịp thở.

– Tề Quan Hải giữ tên, Diệp đáp. Tôi cần tên.

– Anh đã biết tên.

Diệp im. Ba nhịp thở. Rồi, giọng nhẹ hơn nửa tông:

– Tôi biết tên từ mười tuổi. Nhưng tên trong đầu tôi không phải tên trước pháp đình. Tôi cần tên được nói ra, trước nhân chứng, trước phán quan, trước người có quyền ghi nhận. Tên trong đầu tôi là báo thù. Tên nói ra trước phiên tòa là công lý.

Nhịp 66. Hơi thở kiểm soát. Nhưng mạch cổ đập mạnh hơn nửa nhịp (Vô Thanh nghe tiếng máu đập trong tĩnh mạch cổ Diệp, nhẹ, kiểu âm thanh chỉ thính giác mở rộng mới nghe, kiểu âm thanh đêm nay mới có). Hắn kiểm soát tim, kiểm soát phổi, nhưng mạch cổ lộ: câu này tốn sức nhất.

"Báo thù" hay "công lý." Hắn phân biệt. Hắn muốn ta tin hắn chọn công lý. Nhưng hắn giết Tề Quan Hải bằng thuốc, không phải bằng phiên tòa. Thuốc là công cụ của kẻ báo thù, không phải của người tìm công lý.

Hay hắn sẽ nói: thuốc là công cụ, tôi là người dẫn dắt, phiên tòa là nơi phán quyết. Cùng lý lẽ ông ta dùng khi đổ thuốc cho Tề Quan Hải: "Thuốc không giết, chỉ bỏ rào cản." Ý đẹp, tay bẩn.

Vô Thanh không nói. Anh nghe. Nghe nhịp 66 phẳng, nghe hơi thở bốn nhịp hít một nhịp thở, nghe mạch cổ đập mạnh hơn nửa nhịp, nghe ngón tay trượt trên gỗ.

Rồi anh hỏi câu thật:

– Khi có Mai Hoa Lệnh, anh sẽ làm gì?

Diệp im. Lâu. Lâu hơn mọi lần trong đêm (Vô Thanh đếm: bảy nhịp thở, dài nhất). Rồi:

– Tôi sẽ đứng trước người đó, đưa Mai Hoa Lệnh, và nói: "Hai mươi năm trước ông giết cha tôi. Đây là bằng chứng. Kiếm Minh phán xử." Nếu ông ta nhận tội, phiên tòa quyết định hình phạt. Nếu ông ta không nhận, tôi có ba mảnh Mai Hoa Lệnh và bảy nhân chứng.

– Và nếu phiên tòa không đủ?

Diệp không đáp. Nhịp 66. Hơi thở đều. Nhưng tay hắn nhấc quạt gấp (lần đầu nhấc quạt từ khi đặt xuống), cầm, không mở, kiểu tay cần cầm gì đó khi miệng không nói.

Hắn không trả lời vì câu trả lời không phải "công lý." Nếu phiên tòa không đủ, hắn sẽ tự tay. Quạt gấp lại trên tay, kiểu cầm kiếm mà không phải kiếm, kiểu vũ khí giấu dưới danh nghĩa đạo cụ. Diệp Cô Thành là người học giả không muốn giết ai, nhưng sẵn sàng để người khác chết nếu cái chết đó phục vụ mục đích. Và nếu không ai chết cho mục đích đó, hắn sẵn sàng tự tay.

Hắn nói "chứng kiến." Nhưng nhân chứng cầm quạt gấp, và quạt gấp trong tay Diệp Cô Thành không phải để quạt.

Tạ Hàn Sơn ngồi đầu bàn. Nhịp 62, đều, kiểu gỗ gõ gỗ. Ông không nói. Không can thiệp. Phán quan nghe cuộc thẩm vấn giữa hai người mà cả hai đều muốn sự thật, chỉ khác cách muốn.

Bạch Tử Yên ngồi phía tây. Nhịp 76. Tay trên đùi, siết, buông. Nàng nghe Diệp nói "cho cha tôi" và không phản ứng (nàng không có cha để mất, hoặc cha nàng không đáng nhớ, hoặc nàng đã quên). Nhưng khi Diệp nói "công lý," nàng siết đùi mạnh hơn nửa nhịp (Vô Thanh nghe tiếng vải căng dưới ngón tay nàng). Công lý là thứ nàng không tin, vì nàng là người thực hiện "công lý" hai mươi năm trước bằng cách giết sáu đứa trẻ.

Lục Tri Thu ngồi cạnh xác. Nhịp 82, tay run. Ông nghe Diệp nói "thuốc không giết" và tay run nhiều hơn (thuốc của ông, tay của Diệp, hậu quả chung). Ông nhìn xuống hòm thuốc, mở nắp rồi đóng lại, mở rồi đóng, kiểu tay cần làm gì đó khi đầu không biết làm gì. Vô Thanh nghe tiếng bản lề hòm thuốc kẽo kẹt, tiếng ngón tay ông chạm chai lọ bên trong rồi rụt lại, kiểu người muốn kiểm tra thứ mình tạo ra nhưng sợ phải chạm vào nó. Thuốc của Lục Tri Thu, tay của Diệp Cô Thành, xác của Tề Quan Hải. Ba người, một cái chết, và không ai nhận trọn.

Liễu Vô Âm cầm bình rượu rỗng, ngón cái xoay xoay miệng bình. Nhịp 75. Mắt mở (nàng tỉnh, anh biết), nhìn Diệp, nhìn anh, nhìn khoảng giữa hai người, kiểu nhìn người đứng ngoài cuộc nói chuyện mà biết mình cũng nằm trong nội dung. Nàng đã đối chất Diệp lúc trước: "Hai cách bịt miệng, hai cách mở miệng, cùng một kiểu." Bây giờ nàng nghe Diệp nói "công lý" và nàng biết: công lý của Diệp có hình dạng khác công lý của nàng. Công lý nàng là được nghe, được nhìn, được ghi nhận hai mươi năm im lặng. Công lý Diệp là tên, bằng chứng, phán quyết, hình phạt. Cùng từ, khác ruột.

Mạc Dạ ngồi bên phải Vô Thanh, tờ giấy mười sáu tên trải trước mặt nàng. Nhịp 70, đều hơn lúc vừa mang giấy lên từ hầm, đều hơn lúc đọc tên Diệp Phong Minh. Nàng không nhìn Diệp. Nàng nhìn tờ giấy, nhìn mười một tên gạch đỏ và năm tên còn nguyên, và Vô Thanh nghe ngón tay nàng trượt trên mặt giấy, dừng ở tên thứ mười ba (đã gạch), dừng lâu, kiểu ngón tay đọc tên mà miệng không nói. Tên thứ mười ba là ai, anh không biết (nàng đọc tên nhưng anh chưa hỏi hết), nhưng cách nàng dừng ở tên đó, cách nhịp tim nàng tăng nửa nhịp rồi hạ, cho thấy tên đó có nghĩa riêng với nàng.

Chu Tuyết Sinh ngồi phía đông, ánh chiều chiếu lên nửa mặt ông. Nhịp 65, đều như mọi khi, kiểu đều của người thiết kế cơ quan, kiểu đều của thợ đo đạc. Tay ông đặt trên bàn, mười ngón đan, kiểu tay người ngồi chờ trong phòng quan mà không biết mình là bị cáo hay chứng nhân. Ông không nói từ lúc Diệp bắt đầu nói "chứng kiến," kiểu im lặng của người biết mình sẽ bị gọi tên nhưng chưa biết lúc nào.

Vô Thanh quay về ghế. Bảy bước ngược, không nhanh hơn không chậm hơn. Mỗi bước anh nghe sàn gỗ rung dưới chân, nghe tiếng gỗ già trả lại trọng lượng, nghe tám nhịp tim xung quanh dao động theo bước chân anh (kiểu dao động nhỏ, kiểu mặt nước gợn khi có người ném đá, người nào cũng gợn dù không ai thừa nhận). Ngồi xuống, kiếm gỗ trên đùi, tay trên kiếm.

Diệp Cô Thành đến để chứng kiến. Chứng kiến, nhưng cũng đạo diễn. Hắn không chỉ ngồi nhìn, hắn xếp bàn cờ, đổ thuốc, hỏi câu hỏi, ép thú nhận. "Chứng kiến" là lớp vỏ; bên trong là "dẫn dắt." Hắn muốn phiên tòa đi theo hướng hắn vạch, vì hắn biết nếu để phiên tòa tự chạy, sự thật có thể đi sai đường.

Nhưng ta cũng muốn sự thật. Hắn muốn tên kẻ ra lệnh. Ta muốn ký ức. Hắn cần Mai Hoa Lệnh. Ta cần nhớ lại. Cùng hướng, khác đường.

Và bây giờ ta biết: hắn sẵn sàng để người khác chết nếu cái chết đó là "công lý." Hắn đã giết Tề Quan Hải. Ai tiếp theo? Lục Tri Thu (người giữ thuốc)? Bạch Tử Yên (người giết trẻ con)? Hay ai đó mà tên trên danh sách mười sáu người chưa gạch?

Đồng hồ nước nhỏ giọt. Ánh chiều dịch sang tây, bóng bàn dài trên sàn gỗ kéo dài. Tờ giấy mười sáu tên nằm giữa bàn, mực đỏ tươi trên tên Tề Quan Hải, và Diệp Cô Thành ngồi phía tây, quạt gấp trong tay, mắt nhìn ra cửa sổ, nhìn qua hai mươi năm.

Vô Thanh ngồi giữa, nghe. Tám nhịp tim. Bảy trong phòng, một trong tường. Và câu trả lời của Diệp nằm giữa "chứng kiến" và "giết," giữa "công lý" và "báo thù," giữa nhịp 66 phẳng và mạch cổ đập mạnh hơn nửa nhịp.

Hắn nói sự thật. Nhưng sự thật của hắn có hình dạng, và hình dạng đó giống thanh kiếm hơn giống tấm gương.

Trong tường, nhịp 58 đập đều. A Thất nghe mọi thứ (anh biết, vì nhịp 58 không thay đổi khi Diệp nói "chứng kiến," không thay đổi khi Diệp nói "công lý," không thay đổi khi Diệp nói "cho cha tôi," kiểu phẳng của người đã nghe tất cả những điều này từ lâu, kiểu phẳng của người sống trong tường hai mươi năm mà mọi bí mật đều là tin cũ).

Vô Thanh nghiêng đầu, nghe. Tám nhịp tim. Một xác. Một tờ giấy mười sáu tên. Và Diệp Cô Thành ngồi phía tây với quạt gấp trong tay, quạt đóng, mắt mở, nhịp 66 phẳng như mặt hồ không gió, nhưng dưới mặt hồ có dòng chảy, và dòng chảy đó mang hình thanh kiếm.

Ch.65/80
2.434 từ