Đêm Nay Không Ai Được Rút Kiếm
Chương 101: Tiếng Nước Dưới Nền Đá
Chương 101

Tiếng Nước Dưới Nền Đá

Giọt nước cuối cùng rơi không thành tiếng.

Thẩm Vô Thanh nghe được nó, nhỏ đến mức chỉ người không còn thứ gì khác để nghe mới nhận ra, tiếng chạm nhẹ của nước vào đáy bình đá rỗng. Rồi sau đó là im lặng hoàn toàn, kiểu im lặng không phải vắng âm thanh mà là thiếu thứ âm thanh đã có mặt suốt từ đầu đêm.

Đồng hồ nước đã về không.

Phòng giữ nguyên. Không ai nhúc nhích.

Anh đếm: tám người ngừng thở trong cùng một nhịp. Không phải cùng lúc chính xác, trong vòng hai giây của nhau, thứ xảy ra khi người ta cùng chờ đợi điều có thể giết họ và cơ thể phản ứng trước khi ý thức kịp quyết định. Tám làn hơi thở giữ lại. Tám nhịp tim tăng lên nửa nhịp rồi nửa nhịp thêm.

Anh đếm đến mười lăm.

Không có tiếng nổ.

Hai mươi giây. Ba mươi. Bếp lửa vẫn cháy theo nhịp cũ, ngọn lửa thấp, ánh cam nhạt trên vách tường. Tuyết bên ngoài im. Quán trọ đứng yên trong đêm như nó đã đứng yên hai mươi năm, không chịu sụp đổ dù bên trong đặc mùi kể tội.

Tám người bắt đầu thở lại, không ai cùng lúc.

Diệp Cô Thành lên tiếng trước, giọng của người không thật sự hỏi.

– Ông đã tháo ngòi từ trước.

Tạ Hàn Sơn nhìn về phía anh từ đầu bàn.

– Khi nào, ông hỏi lại.

Không phủ nhận. Câu hỏi lại, để xem người kia đã tính đến đâu.

Diệp im lặng đúng một nhịp. Nhịp tim người thư sinh dao động từ sáu mươi sáu xuống sáu mươi bảy rồi về lại, không phải bất ngờ mà là điều chỉnh. Người đã đoán đúng vẫn cần xác nhận.

– Canh mười một. Khi ông đứng ra cửa sổ.

Tạ Hàn Sơn không trả lời ngay. Anh nghe nhịp tim ông: sáu mươi mốt, đều. Không phải do dự, người đang cân nhắc có bao nhiêu nên nói.

– Phiên tòa chưa đến hồi phán quyết, ông nói cuối cùng. Thì pháp trường chưa cần đóng cửa.

Chín chữ. Kiểu giải thích của người không giải thích mà chỉ đặt ra điều kiện để người nghe tự suy ra phần còn lại. Thẩm Vô Thanh hiểu: Tạ Hàn Sơn đã tháo ngòi khi Diệp đề xuất con đường thứ ba, không phải vì bị thuyết phục hoàn toàn, mà vì ông muốn cho nó một cơ hội trước khi quyết định cuối cùng.

Phòng im. Không phải im vì chấp nhận, im vì mọi người đang sắp xếp lại những gì vừa hiểu.

Lục Tri Thu ngồi bên cột, hai bàn tay đặt trên đùi, không giấu nữa. Nhịp tám mươi lăm, người đã qua đỉnh cao nhất của lo lắng và đang trên đường về. Người đàn bà áo trắng ngồi rất thẳng, nhịp bảy mươi lăm, mắt nhắm theo kiểu của người nghỉ không ngủ. Liễu Vô Âm cầm chén rỗng, không để ý nó đã cạn từ khi nào, nhịp bảy mươi tư. Mạc Dạ gõ ba lần lên đùi rồi dừng, nhịp bảy mươi tám.

Người mang tên Chu Tuyết Sinh ngồi ở vị trí xa đầu bàn nhất, nhìn xuống bàn tay mình, nhịp sáu mươi ba.

A Thất ngồi góc bàn, sổ tay đã đóng từ lâu, nhịp năm mươi tám.

Thẩm Vô Thanh ngồi và nghe phòng theo cách anh đã nghe từ hoàng hôn, để các nhịp tim và hơi thở và tiếng gỗ kẽo kẹt cùng tồn tại trong tai không thứ nào át thứ nào. Bếp lửa. Tuyết nhẹ trên mái chưa tan. Hơi thở người đàn bà áo trắng đổi nhịp hai giây một lần theo kiểu người đang nghỉ có chủ ý.

Rồi anh nghe thấy thứ không nghe trước đó.

Tiếng nước.

Không phải tiếng tuyết tan. Tiếng của tuyết tan trên mái không đều, phụ thuộc vào nhiệt độ, chảy từng giọt ngắt quãng. Tiếng này khác, đều, cũ, quen thuộc với chính nó, kiểu tiếng của thứ đã chảy theo cùng một đường nhiều lần và biết đường từ lâu.

Từ bên dưới nền đá.

Anh ngả đầu nghiêng, đổi góc nghe. Tiếng nước đi theo đường thẳng trong nền, hướng từ phía bếp về trung tâm đại sảnh, rồi phân thành hai nhánh về hai phía tường.

Không phải rò rỉ ngẫu nhiên. Có cấu trúc.

Anh đứng dậy, không báo với ai, và bước từng bước chậm qua giữa phòng. Bảy cặp mắt theo dõi, anh không nhìn thấy nhưng nghe được sự thay đổi trong hơi thở của mỗi người khi anh di chuyển không theo khuôn mẫu bình thường. Đến giữa phòng, anh dừng và đặt gót giày xuống sàn.

Tiếng vọng từ đá: đặc, chắc, đúng là đá.

Anh dịch sang phải bốn bước. Đặt gót xuống lại.

Tiếng vọng khác, mỏng hơn, gần như rỗng. Nền đá không đặc hoàn toàn ở đây.

Anh tiếp tục dịch chuyển, đặt gót giày xuống mỗi ba bước, theo đường thẳng qua giữa đại sảnh. Vùng nền rỗng trải dài theo hướng bắc, nam, không phải rải rác mà tập trung, như một khoảng trống lớn có hình dạng nhất định bên dưới.

Bên dưới rỗng, anh xác nhận trong đầu, không phải suy đoán nữa.

– Anh đang làm gì.

Diệp Cô Thành hỏi từ bàn, không phải ngờ vực, mà quan sát.

– Nghe, Thẩm Vô Thanh đáp.

Anh không giải thích thêm. Tiếp tục đặt gót giày. Chờ xem ai phản ứng và cách họ phản ứng.

Mạc Dạ ngừng gõ ngón tay. Lục Tri Thu ngẩng đầu. Người đàn bà áo trắng mở mắt.

Người mang tên Chu Tuyết Sinh không ngẩng đầu.

Đó là điều bất thường. Trong phòng đang im lặng khi một người bắt đầu di chuyển không theo khuôn mẫu nghỉ ngơi, phản xạ tự nhiên là theo dõi, dù chỉ thoáng. Tám người trong phòng đều nhìn về phía anh theo mức độ khác nhau. Chỉ người đạo sĩ già giữ nguyên tư thế, mắt hướng xuống bàn tay mình, im lặng theo kiểu im lặng của người biết điều gì đó sắp bị nói và đang chờ nghe nó được nói.

Thẩm Vô Thanh quỳ xuống và áp lòng bàn tay vào sàn đá lạnh.

Qua xúc giác, tiếng nước rõ hơn âm thanh. Không phải rung động mạnh, tần số thấp truyền qua đá theo cách của cơ quan đã vận hành đủ lâu để tìm được nhịp điệu ổn định của chính nó. Đều. Lạnh. Không vội.

– Có cơ cấu gì bên dưới nền đá, anh nói.

Không phải hỏi Tạ Hàn Sơn. Câu đó hướng về phía người đạo sĩ già.

Người mang tên Chu Tuyết Sinh ngẩng đầu lên.

Nhịp tim ông sáu mươi ba, không thay đổi. Nhưng hơi thở ông giữ lại nửa nhịp khi anh nói xong, nhịp lặng của người đang tính toán xem nên trả lời bao nhiêu.

– Tầng hầm, ông nói.

Hai chữ đặt xuống bàn như hai tảng đá nặng.

Thẩm Vô Thanh đứng lên và để hai chữ đó nằm trong phòng một lúc trước khi hỏi tiếp.

– Ông biết từ khi nào.

Người đạo sĩ già nhìn về phía anh. Ánh đèn dầu đã yếu, in bóng ông lên tường thành hình một người già hơn thực.

– Từ khi Tạ Hàn Sơn đưa bản đồ nền móng, ông nói. Mười lăm năm trước. Bản đồ đó có đánh dấu khu vực dưới đại sảnh là 'không thiết kế lại.' Bần đạo tuân theo, không lắp cơ quan trong khu vực đó, không đi xuống, không hỏi.

Ông nhìn xuống bàn tay mình.

– Nhưng ba tháng sau khi bần đạo rời, khi quay lại kiểm tra lần cuối theo hợp đồng, bần đạo nghe tiếng nước dưới nền. Cùng tiếng đó. Lúc đó hiểu: chủ quán đã lắp thêm sau khi bần đạo xong việc.

Diệp Cô Thành: – Lắp thêm gì?

Người đạo sĩ già im lặng.

– Bần đạo không xuống kiểm tra. Không có trong hợp đồng. Và người thuê không nói.

Tạ Hàn Sơn lên tiếng từ đầu bàn, giọng đều và chậm.

– Cơ cấu áp suất, ông nói. Khi đồng hồ nước về không, van dưới đáy bình mở. Nước chảy theo ống dưới nền, vào hai bình lớn ở hai phía tầng hầm. Tiếng nước đó.

Thẩm Vô Thanh ngồi xuống và để giải thích đó xếp vào chỗ của nó trong đầu.

Đồng hồ nước không chỉ là đồng hồ.

Đồng hồ là tín hiệu. Khi nó về không, một thứ ở tầng trên kết thúc và một thứ ở tầng dưới bắt đầu, không phải tiếng nổ, mà là mở cửa. Hai mươi năm xây pháp trường, và pháp trường có hai tầng. Tầng trên dành cho lời nói. Tầng dưới còn lại.

– Tầng hầm chứa gì, anh hỏi.

Câu hỏi hướng về Tạ Hàn Sơn, nhưng anh nghe cả phòng khi hỏi.

Nhịp tim Liễu Vô Âm tăng lên bảy mươi lăm. Mạc Dạ lên tám mươi, cao hơn nền của anh ta cả đêm. Diệp Cô Thành không thay đổi, điều đó tự nó là thông tin.

A Thất: năm mươi tám, không đổi một phần nhịp.

Tạ Hàn Sơn nhìn về phía anh.

– Phần phiên tòa chưa mang lên, ông nói.

Phòng im theo cách khác với mọi lần im trong đêm.

Trước, im lặng là của người đang xử lý thông tin mới. Bây giờ, im lặng là của người bắt đầu hiểu rằng đêm nay có một tầng họ chưa thấy, không phải ẩn dụ, mà theo nghĩa đen.

Lục Tri Thu nhìn xuống sàn dưới chân như người vừa biết mình đang đứng trên thứ gì đó họ không biết có ở đó.

Người đàn bà áo trắng nhìn về phía đầu bàn rồi nhìn xuống sàn, theo trình tự của người đang sắp xếp bản đồ không gian trong đầu.

A Thất ngồi yên.

Thẩm Vô Thanh nhận ra điều đó. Trong phòng chín người, tám người có nhịp tim thay đổi theo mức độ khác nhau khi Tạ Hàn Sơn nói về phần phiên tòa chưa mang lên, từ nửa nhịp của Lục Tri Thu đến hai nhịp của Mạc Dạ. Chỉ A Thất không đổi.

Cô đã biết. Không phải vừa mới biết, đã biết từ trước khi đêm nay bắt đầu.

Hai mươi năm sống trong tường quán, di chuyển qua mọi góc khuất, nghe mọi âm thanh từ phía sau vách, tầng hầm này không phải điều mới với cô. Bản đồ cô mang trong đầu bao gồm phần không ai trong phòng này từng đặt chân xuống.

Không ai trừ Mạc Dạ, anh nhớ. Tên trộm đã xuống một lần, lấy thứ gì đó lên.

Anh không hỏi Mạc Dạ về điều đó. Không phải lúc.

– Bao nhiêu người trong phòng này biết tầng hầm có gì bên dưới, anh hỏi.

Tạ Hàn Sơn: – Ta.

Người mang tên Chu Tuyết Sinh: – Bần đạo biết có tầng hầm. Không biết chứa gì.

Mạc Dạ không nói. Nhịp tim anh ta lên tám mươi hai.

Thẩm Vô Thanh để im lặng đó của Mạc Dạ nằm đó, không truy thêm. Tiếp tục:

– Và A Thất.

Không phải câu hỏi.

A Thất nhìn về phía anh. Nhịp năm mươi tám không đổi, nhưng trọng lượng cơ thể cô dịch nhẹ về phía trước, cách cô xác nhận điều không cần lời.

Tạ Hàn Sơn: – Phải. Cô ấy biết lối đi từ trong tường xuống.

Giải thích ngắn nhưng đủ để Thẩm Vô Thanh hiểu thêm điều ông không nói ra: A Thất không cần cầu thang của người thường. Trong hai mươi năm sống bên trong những bức vách gỗ này, cô đã tìm ra mọi lối đi. Bao gồm lối nối xuống tầng dưới.

Liễu Vô Âm: – Cô ấy đã xuống?

Tạ Hàn Sơn không trả lời ngay. Nhìn về phía A Thất, theo cách không phải hỏi ý kiến mà nhường cho cô tự quyết định trả lời.

A Thất không gật, không lắc. Chỉ ngồi.

Đó cũng là câu trả lời.

Tiếng nước vẫn tiếp tục dưới nền, đều và lạnh.

Thẩm Vô Thanh đặt tay trở lại sàn, áp lòng bàn tay vào đá. Tần số thấp của cơ cấu bơm truyền qua, đều, cũ, không vội, như thứ đã chạy lâu đến mức không cần ai kiểm tra nữa.

Anh nghĩ về điều Tạ Hàn Sơn nói: "phần phiên tòa chưa mang lên." Không phải phần chưa xong. Phần chưa mang lên, nghĩa là đã ở đó, đã sẵn sàng từ trước, đang chờ đêm nay để được mang ra.

Phiên tòa trên tầng này là lời khai. Là nhân chứng. Là thú nhận.

Tầng dưới có thể là thứ không thể khai bằng lời và phải được nhìn thấy.

Hoặc không phải chỉ là giấy tờ, anh nghĩ. Người xây pháp trường trong hai mươi năm không xây chỉ một tầng khi có thể xây hai.

– Còn bao nhiêu thứ bên dưới, anh hỏi Tạ Hàn Sơn. Chưa mang lên.

Ông già ngồi đầu bàn nhìn về phía anh theo cách nhìn của người đã chờ câu hỏi này từ đầu đêm.

– Đủ, ông nói. Để phiên tòa hoàn chỉnh.

Một chữ duy nhất, cũ và nặng. Không nhiều hơn, không ít hơn.

Bên ngoài, bầu trời bắt đầu thay đổi. Không phải sáng, đêm còn quá sâu để gọi là sáng. Nhưng màu tối không còn hoàn toàn đặc như canh đầu. Một sắc xám rất nhạt, gần như không phân biệt được với bóng đêm, bắt đầu ở đường chân núi phía đông, dấu hiệu rằng bầu trời đang chuẩn bị thay đổi dù chưa thay đổi.

Bình minh không đến nhanh trên đèo núi. Nhưng đêm đã không còn đứng yên.

Thẩm Vô Thanh ngồi với tay áp sàn và nghe tiếng nước chảy dưới nền. Không vội, không ngừng, như cơ cấu biết mình không cần phải thuyết phục ai. Phần phiên tòa chưa mang lên đang ở đó, bên dưới chân họ, đã ở đó cả đêm nay và trước đêm nay, từ khi Tạ Hàn Sơn xây quán trên nền trạm cũ và biến tầng hầm trạm thành phần thứ hai của pháp trường.

Anh đứng dậy.

Chín nhịp tim theo dõi.

– Ai xuống trước, anh hỏi.

Không phải hỏi Tạ Hàn Sơn. Hỏi phòng.

Phòng im lặng theo kiểu im lặng của người đang quyết định.

Tiếng nước vẫn chảy đều bên dưới, đều và kiên nhẫn, như phần còn lại của đêm nay biết mình không cần vội.

Ch.101/110
2.482 từ