Bạch Tử Yên Không Phủ Nhận
Diệp Cô Thành gấp quạt lại, đặt ngang trên bàn.
Cuộc thẩm vấn của Tề Quan Hải vừa kết thúc. Ông già ngồi xuống, mặt nhẵn nhụi nhưng mắt đục, kiểu người vừa nhận ra mình đã thua ván cờ mà không biết mình đang chơi. Diệp nhìn ông, rồi nhìn sang Vô Thanh ở góc đại sảnh. Người mù không thay đổi tư thế từ đầu đến cuối, chỉ nghiêng đầu nhẹ sang trái, kiểu đang đọc dòng nhạc nào đó mà chỉ mình anh ta nghe được.
*Hắn dùng Tề Quan Hải làm mồi.*
Diệp ghi nhận. Không phải lần đầu hắn thấy kỹ thuật này: để người khác hỏi, mình ngồi im quan sát. Nhưng Vô Thanh không quan sát bằng mắt, mà bằng tai. Hiệu quả cao hơn nhiều, vì mắt có thể lừa, nhưng nhịp tim thì khó.
Cái Diệp quan tâm không phải cuộc thẩm vấn. Hắn đã biết trước kết quả: không ai thú nhận, bằng chứng ngoại phạm yếu toàn bộ, và kẻ giết Hàn Kinh Mặc đi qua tường nên hỏi "ai ở đâu" vô nghĩa. Cái hắn quan tâm là phản ứng.
Cụ thể: phản ứng của Bạch Tử Yên.
---
Nàng ngồi ở giữa bàn phải, chỗ ngồi hắn đã ghi nhận từ đầu đêm: không gần cửa ra (không muốn thoát), không gần đầu bàn (không muốn đối đầu Tạ Hàn Sơn), giữa bàn, sát tường, tay phải trên đùi, gần chuôi kiếm. Vị trí của người đã chọn xong chỗ chết.
Trong suốt cuộc thẩm vấn, Bạch Tử Yên trả lời đúng bốn câu. Ngắn, gọn, không giải thích. Nàng không có bằng chứng ngoại phạm và không bận tâm. Diệp hiểu chiến thuật: tự nhận mình không che giấu, trong khi biết rõ không ai có bằng chứng cụ thể buộc nàng với cái chết. Vệt siết trên cổ Hàn Kinh Mặc không mang dấu vết riêng. Không ai thấy nàng đi trong tường. Không ai nghe nàng rời phòng. Nàng sạch, không phải vì nàng không làm, mà vì nàng biết cách làm mà không để lại gì.
Nhưng có một khoảnh khắc. Rất ngắn. Diệp suýt bỏ lỡ.
Khi Tề Quan Hải hỏi đến lượt nàng, mọi người đang nhìn về phía ông già bộ khoái. Bạch Tử Yên trả lời, nụ cười mỏng, giọng bằng phẳng. Nhưng trước đó, khi tất cả còn ở phòng năm, khi xác Hàn Kinh Mặc nằm trên sàn, mắt mở, mặt tím tái, Diệp đã đứng ở ngưỡng cửa và quan sát nàng.
Bạch Tử Yên nhìn thi thể. Mắt nàng quét từ chân lên đầu, chậm, kỹ. Và khi mắt nàng dừng ở cổ Hàn Kinh Mặc, ở vệt siết, nụ cười biến mất.
Không lâu. Ba giây, có thể bốn. Môi nàng khép lại, mắt hẹp đi, đầu nghiêng sang phải một chút, kiểu người đang đối chiếu điều trước mắt với thứ gì đó trong ký ức. Rồi nụ cười quay lại, nhẹ nhàng, không vết nứt.
Ba giây đó nói nhiều hơn bốn câu trả lời.
Diệp đã thấy nhiều người nhìn xác chết. Cha hắn chết trước mắt hắn khi hắn mười tuổi, và từ đó hắn đã nhìn đủ loại phản ứng: sợ hãi (mắt mở to, quay đi), thương xót (mắt nhắm, nghiêng đầu), tò mò (mắt quét nhanh, lại gần), thờ ơ (liếc rồi bỏ qua). Bạch Tử Yên không thuộc loại nào. Phản ứng của nàng là đánh giá. Mắt nàng quét vệt siết với sự chú ý của người kiểm tra tác phẩm, không phải người nhìn nạn nhân. Và khi nụ cười biến mất, đó không phải vì xúc động. Mà vì nàng phát hiện điều gì đó nàng không ngờ.
*Nàng nhận ra cách giết. Nhận ra kỹ thuật. Nhận ra ai đó cụ thể.*
Diệp không biết nàng nhận ra ai. Nhưng hắn biết: vệt siết rộng hai ngón, ngang, đều, bằng vải cuộn, từ phía sau. Đó không phải kỹ thuật phổ thông. Hắn từng đọc trong ghi chép của cha về các phương thức hành quyết: siết cổ bằng vải là cách của ngự lâm quân triều cũ, dùng để xử tử phi tần mà không để lại vết thương hở, giữ thể diện hoàng gia. Phương pháp này cần luyện tập, cần kiểm soát lực, và quan trọng nhất, cần người bị siết không kháng cự, hoặc không kịp.
Bạch Tử Yên là sát thủ. Nàng biết mười bảy cách giết người mà không cần kiếm (Diệp ước lượng dựa trên cách nàng di chuyển, cách tay nàng để gần vũ khí, cách mắt nàng quét phòng tìm vật dụng có thể dùng). Nàng nhận ra kỹ thuật vải cuộn vì nàng biết kỹ thuật đó. Và phản ứng của nàng, ba giây mất nụ cười, không phải sốc. Mà là nhận dạng.
*Nàng biết ai giết Hàn Kinh Mặc. Hoặc ít nhất biết ai có kỹ thuật đó.*
---
Diệp nhìn quanh bàn. Sau cuộc thẩm vấn, mọi người ngồi lại vị trí cũ, nhưng ghế đã dịch. Phe cận cửa (Mạc Dạ, Liễu Vô Âm) ngồi gần nhau hơn. Phe cận bàn (Tề Quan Hải, Bạch Tử Yên) vẫn cách nhau. Lục Tri Thu ngồi giữa, cạnh hòm thuốc, tay run nhẹ khi nâng chén. Chu Tuyết Sinh gần bếp, bấm ngón tay. Tạ Hàn Sơn đầu bàn, A Thất sát tường phía sau.
Diệp đã có sơ đồ sơ bộ trong đầu. Bây giờ cần điền thêm ô trống.
Hắn đứng dậy, cầm quạt, bước chậm về phía Bạch Tử Yên. Không đi thẳng. Đi vòng, qua chỗ Lục Tri Thu, dừng rót trà cho ông ta (cử chỉ lịch sự, thực chất để mua thời gian quan sát nàng từ góc khác), rồi mới đến.
– Bạch cô nương, Diệp nói, kéo ghế ngồi cách nàng hai bước. Tại hạ có một câu hỏi.
Bạch Tử Yên nhìn hắn. Nụ cười không đổi, nhưng mắt nàng sắc hơn, kiểu người nhận ra kẻ đang tiếp cận không phải để hỏi thăm.
– Hỏi.
– Cô nương nhìn vệt siết trên cổ Hàn Kinh Mặc khá kỹ. Lâu hơn người bình thường. Tại hạ tò mò: cô nương nhìn thấy gì?
Im lặng. Diệp đếm: hai nhịp thở. Nàng không vội.
– Vải cuộn, nàng nói. Rộng hai ngón. Siết từ sau, ngang, đều lực. Không nghiêng, nghĩa là kẻ siết cao bằng hoặc hơn ông ta. Hàn Kinh Mặc cao hơn trượng, nên kẻ siết không thấp.
Diệp gật nhẹ. Nàng không giấu. Nàng phân tích, chính xác, lạnh lùng, kiểu người quen nhìn xác chết.
– Cô nương có nhận ra kỹ thuật này không?
Bạch Tử Yên nghiêng đầu. Nụ cười mỏng đi một chút, không biến mất, nhưng mỏng. Kiểu vải mỏng che gương, vẫn thấy bóng bên dưới.
– Kỹ thuật vải cuộn siết cổ. Ta biết. Ngự lâm quân triều cũ dùng, bang phái miền bắc cũng dùng. Không hiếm.
– Nhưng không phổ biến.
– Không phổ biến. Cần luyện. Cần kiểm soát. Và cần, nàng ngừng, người bị siết không kháng cự.
Diệp chú ý khoảng ngừng. Nàng không ngập ngừng vì thiếu từ. Nàng ngừng vì đang chọn nói bao nhiêu.
– Hàn Kinh Mặc, Diệp nói, tay không kháng cự. Móng tay sạch. Kiếm trên giường, chưa rút. Ông ta bị hạ trước khi kịp phản ứng. Hoặc không muốn phản ứng.
– Hoặc bị giữ trước khi bị siết, Bạch Tử Yên nói, giọng nhẹ.
Diệp nhìn nàng. Câu nói đó chứa một chi tiết mà Vô Thanh chưa đề cập: *bị giữ trước khi bị siết*. Nghĩa là kẻ giết không chỉ siết cổ, mà trước đó đã khống chế nạn nhân bằng cách khác. Có thể bấm huyệt. Có thể dùng thuốc. Có thể kẹp từ phía sau trước khi vải cuộn vào cổ. Bạch Tử Yên đưa ra khả năng đó bằng giọng bình thản, kiểu người mô tả quy trình chứ không phải suy đoán.
*Nàng biết quy trình. Vì nàng từng làm.*
– Cô nương nói "bị giữ trước khi bị siết." Tại hạ tò mò, giữ bằng gì?
Bạch Tử Yên nhìn hắn. Lần này không cười, không mỏng, chỉ nhìn. Mắt nàng phẳng, kiểu mặt nước lặng không có gió, nhưng dưới đáy có thứ đang chờ.
– Bấm huyệt ở vai, nàng nói. Huyệt kiên tỉnh. Ấn mạnh ba ngón, người bị giữ sẽ tê nửa thân trên trong chừng hai mươi hơi thở. Đủ lâu để cuốn vải quanh cổ và siết.
Nàng nói xong, nhấc chén trà lên, uống một ngụm. Tay trái. Tay phải vẫn ở gần chuôi kiếm. Kiểu uống trà của người không bao giờ bỏ vũ khí, kể cả khi khát.
Diệp im. Hắn ghi nhận: nàng không chỉ biết lý thuyết, nàng biết vị trí huyệt, biết thời gian tê, biết trình tự thao tác. Kiến thức cụ thể đến mức không thể học từ sách, chỉ có thể học từ thực hành. Hoặc từ người đã thực hành và dạy lại.
Hắn nhìn kỹ hơn. Tay phải nàng nằm trên đùi, ngón trỏ và ngón giữa hơi cong, kiểu tay quen cầm vật mỏng (dao nhỏ, kim, sợi dây). Vai nàng hơi nghiêng về phải, trọng tâm lệch, kiểu người quen tấn công bằng tay phải từ phía sau. Và nàng luôn ngồi sát tường, lưng không hở, dù không ai trong phòng này tấn công nàng. Thói quen. Thói quen hai mươi năm không bỏ được.
*Sát thủ. Không phải sát thủ kiểu giang hồ múa kiếm ngoài trời. Kiểu sát thủ phòng kín, vải cuộn, kim độc, không tiếng động.*
Diệp không hỏi thêm. Hắn đã có đủ cho ô trống này: Bạch Tử Yên nhận ra kỹ thuật, phân tích chính xác, bổ sung chi tiết mà chỉ người có kinh nghiệm mới biết. Nàng không giết Hàn Kinh Mặc (Diệp chưa kết luận, nhưng nghiêng về phía không). Lý do: nàng không có động cơ giết ông ta lúc này, cách nàng phân tích quá khách quan cho người vừa ra tay, và ba giây mất nụ cười cho thấy nàng đang đối chiếu, không phải hồi tưởng hành vi của mình. Nhưng nàng biết ai có thể.
Hắn quay lại chỗ ngồi. Gấp quạt, đặt trên bàn. Mắt lướt sang A Thất đứng sát tường.
Cậu ta nhỏ. Bước ngắn. Di chuyển không tiếng động. Biết lối đi trong tường. Sống hai mươi năm trong quán này. Nhưng cậu ta hai mươi ba tuổi, thấp, gầy. Hàn Kinh Mặc to lớn, tiêu sư, quen giao đấu. Kẻ siết cổ phải cao bằng hoặc hơn, nàng vừa nói. A Thất thấp hơn Hàn Kinh Mặc ít nhất nửa đầu.
*Trừ khi cậu ta đứng trên cao. Trong tường, lối đi trên cao.*
Diệp ghi nhận khả năng. Chưa kết luận.
---
Tạ Hàn Sơn nói lần thứ hai:
– Phiên tòa tiếp tục.
Giọng đều. Không nhanh hơn, không chậm hơn. Kiểu người đã tính sẵn mỗi từ trước khi mở miệng. Diệp nhìn chủ quán: lưng thẳng, tóc bạc buộc gọn, tay đặt trên bàn, phẳng, không chai sần nhưng khô. Mặt không biểu cảm, kiểu mặt nạ sáp, nhưng sáp chất lượng tốt, không nứt.
Hắn nhìn mười thẻ bài trên bàn. Mười tên. Một đã chết. Chín còn lại. Và A Thất đứng sau lưng Tạ Hàn Sơn, không có thẻ, không có tên trên bàn, không nằm trong danh sách nào.
*Người không có tên trong danh sách thường là người viết danh sách.*
Hoặc là quân cờ. Diệp chưa quyết định.
Đồng hồ nước nhỏ giọt. Diệp đếm: từ khi ông bắt đầu ngồi ở bàn đến giờ, nước đã cạn thêm một phần mười. Nếu tốc độ không đổi, còn chừng ba canh trước khi nước hết hoàn toàn.
Ba canh. Đủ lâu để mọi người mở miệng. Đủ ngắn để không ai kịp thay đổi kế hoạch.
Diệp mở quạt. Phe phẩy nhẹ, dù phòng lạnh. Thói quen khi suy nghĩ, không phải vì nóng.
Hắn sắp xếp lại bàn cờ trong đầu. Chín quân cờ còn sống, mỗi quân một vị trí mới sau cái chết đầu tiên. Tề Quan Hải suy yếu (đã bị phơi bày là bộ khoái, đã bị dùng làm công cụ, tinh thần rạn). Lục Tri Thu co lại (tay run nhiều hơn, mắt tránh xác, kiểu người sợ nhìn thấy hậu quả của chính mình). Mạc Dạ tìm lối thoát (mắt quét cửa, đếm bước, bản năng trộm). Liễu Vô Âm giả say (nàng tỉnh hơn nàng tỏ ra, mắt nàng sắc khi không ai nhìn). Chu Tuyết Sinh tính toán (ngón tay bấm nhanh hơn, kiểu người đang duyệt lại sơ đồ cơ quan trong đầu).
Bạch Tử Yên chờ chết. Tạ Hàn Sơn chờ phán quyết. Vô Thanh lắng nghe.
Và A Thất không có trên bàn cờ.
*Quân cờ nguy hiểm nhất là quân không nằm trên bàn.*
Diệp gấp quạt lại. Xoay chén trà. Và đợi người tiếp theo mở miệng.