Tầng 19 Không Tồn Tại
Chương 96: Chìa Khóa Là Vết Nứt
Chương 96

Chìa Khóa Là Vết Nứt

Căn hộ 1806 tối. Duy không bật đèn.

Anh ngồi trên sàn, lưng tựa tường, chân co, mắt mở. Bên ngoài cửa sổ, thành phố sáng đèn trắng đều, kiểu trắng mà huỳnh quang, kiểu huỳnh quang mà tầng 19, kiểu tầng 19 mà bây giờ cả thế giới đang biến thành. Ánh đèn lọt qua rèm, rơi trên sàn gạch một vệt dài, phẳng, không lay động (kiểu không lay mà gió chết, kiểu gió chết mà thành phố mới không có gió, chỉ có không khí ổn định ở nhiệt độ vừa đủ, như phòng thí nghiệm).

Duy nhìn tay mình. Tay trái: bình thường. Tay phải: ngón áp út nhạt từ đốt giữa trở xuống, kiểu nhạt mà trong suốt ở mép, ánh đèn trắng ngoài cửa sổ xuyên qua thịt. Ngón giữa mờ đến đốt hai, viền móng gần biến mất. Ngón trỏ bắt đầu có vệt nhạt ở đầu ngón, mới, sáng nay chưa thấy, bây giờ thấy. Cơ thể anh đang mất dần, từ ngoài vào, kiểu từ ngoài mà rìa bản đồ bị tẩy, kiểu tẩy mà mỗi ngày thêm vài milimét.

*Mẹ gọi tôi về từ cái chết. Mười năm trước. Tôi chết trên giao lộ Nguyễn Chí Thanh, xe tải, mặt đường ướt, mẹ quỳ trên đường, ôm tôi, và bằng cách nào đó, tôi sống lại. Không, không phải sống lại. Tôi được nhét vào thực tại, kiểu nhét mà ép, kiểu ép mà thực tại không có chỗ cho tôi, nên nó nứt.*

*Vết nứt đầu tiên. Tầng 19 mọc từ đó. Người Quản Tầng sinh ra để dọn dẹp. Chung cư Thanh Vân mọc lên từ nghĩa trang bốn trăm năm, trở thành phòng chờ cho những thứ lệch. Ba trăm mười bốn cư dân lệch bị hút về phía tôi, như nước chảy vào vết nứt. An chết đuối năm mười hai tuổi rồi sống mười ba năm ở ranh giới. Tùng ngồi sảnh ba mươi năm, canh cửa, nhìn người biến mất, ghi sổ, uống trà, chờ. Tất cả vì tôi.*

*Và bây giờ: Người Quản Tầng muốn sửa thế giới. Xóa mọi lỗi. Thay cư dân bằng bản sao sạch, xóa tên đường, xóa ký ức. Thế giới mới, sạch, đúng, không đau. Hắn để tôi chọn.*

*Chọn gì?*

Duy ngồi yên. Không nhúc nhích. Mùi sơn mới từ tường trắng (tường đã trắng từ chiều, sạch, mới, không vết ố, kiểu mới mà tầng 19). Mùi xi măng khô. Mùi không gian vô trùng. Căn hộ 1806 của anh giờ giống phòng bệnh viện chưa có bệnh nhân: giường, bàn, ghế, tủ, tất cả đều ở vị trí cũ nhưng mới tinh, kiểu mới mà chưa ai chạm, kiểu chưa ai chạm mà bốn tháng sống ở đây bị tẩy trắng.

Quạt trần quay. Hai vòng một phút. Nhịp quen. Nhịp mà bây giờ cả thành phố thở theo.

TV tự bật.

Duy không giật mình. Anh nhìn sang. Màn hình sáng lên, trắng, nhiễu tĩnh, hạt nhỏ li ti chạy loạn trên nền đen trắng. Tiếng rít nhẹ, kiểu rít mà radio Tùng từng phát mỗi đêm, kiểu radio mà bây giờ radio đã biến mất cùng Tùng, cùng sổ trực, cùng bình trà sứ chén mẻ miệng.

Rồi: tiếng nói.

Nhỏ và méo. Như từ dưới nước. Kiểu dưới nước mà phổi đầy, kiểu phổi đầy mà An chết đuối năm mười hai tuổi và mười ba năm sau vẫn nói giọng người sống nhưng âm thanh lệch, kiểu lệch mà tín hiệu xuyên qua lớp thực tại dày, qua tường, qua tầng 19, qua ranh giới mà bình thường không ai xuyên được.

– ...Anh...

Duy ngồi thẳng dậy. Nhìn TV. Màn hình nhiễu, hạt tĩnh chạy, và trong đám hạt, hình thù mờ. Không phải hình người rõ. Kiểu bóng mà gợi, kiểu gợi mà khuôn mặt nào đó, tóc ngắn ngang vai, da trắng hơi bất thường, mắt nhìn thẳng. Giống An.

– Anh...

Giọng rõ hơn. Vẫn méo, vẫn như qua lớp nước, nhưng rõ từng chữ. An đang nói từ bên trong tầng 19, qua kênh duy nhất còn hoạt động: TV cũ (hay TV mới, kiểu mới mà thế giới sạch thay cho anh, nhưng An vẫn tìm được sóng, vì An đã ở bên trong lâu đủ để biết cách).

– Anh nghe được không?

– Nghe, Duy nói. Giọng trầm, khô, kiểu khô mà không nói chuyện với ai từ khi Tùng biến mất.

Im lặng. Nhiễu tĩnh rít. Bóng An trên màn hình nhấp nháy, mờ rồi rõ rồi mờ, kiểu mờ mà tín hiệu yếu, kiểu yếu mà ranh giới giữa hai thế giới đang thay đổi mỗi phút.

– Tôi biết anh đang nghĩ gì, An nói. Giọng phẳng, lạnh, kiểu lạnh mà An luôn lạnh nhưng lần này có thêm thứ gì đó, kiểu thêm mà không phải ấm, mà là nặng. Anh đang nghĩ về lựa chọn. Hắn để anh chọn.

– Hắn nói tôi là lỗi cuối cùng, Duy nói. Và lỗi đầu tiên.

– Đúng.

Im lặng.

– An...

– Anh là vết nứt.

Duy im. Nhìn TV. Bóng An trên màn hình đứng yên, kiểu đứng mà không nhúc nhích, kiểu không nhúc nhích mà An ở bên trong tầng 19 không cần cử động, cô chỉ cần nói, và lời cô xuyên qua nhiễu tĩnh, qua sóng, qua lớp thực tại đang mỏng dần.

– Anh là vết nứt, An nói lại. Chậm. Từng từ. Kiểu từng từ mà đặt xuống cẩn thận, như đặt viên gạch cuối cùng trước khi bức tường hoàn thành hoặc sụp đổ. Mười năm trước, mẹ anh ép anh vào thực tại, và thực tại nứt. Vết nứt đó là tầng 19. Tất cả bắt đầu từ anh.

– Tôi biết, Duy nói.

– Nhưng anh chưa hiểu hết, An nói. Vì anh là vết nứt, anh có thể đóng lại. Hoặc mở.

Im lặng. Nhiễu tĩnh rít nhẹ. Quạt trần quay.

– Đóng lại nghĩa là gì? Duy hỏi.

An không trả lời ngay. Trên màn hình, bóng cô nhấp nháy, biến mất hai giây, rồi quay lại. Kiểu quay lại mà tín hiệu đứt rồi nối, kiểu đứt nối mà cuộc gọi qua ranh giới thực tại không bao giờ ổn định.

– Anh phải ở bên trong, An nói. Mãi mãi. Giữ nó từ bên trong. Kiểu giữ mà vết nứt không tự đóng, cần ai đó đứng ở giữa, giữ hai mép lại. Anh là vết nứt, nên anh là người duy nhất giữ được.

– Ở bên trong tầng 19, Duy nói. Không phải câu hỏi. Xác nhận.

– Ở bên trong. Không ra ngoài. Không ai nhớ anh. Không ai biết anh từng có. Giống Tùng. Giống tôi. Giống hai trăm lẻ ba cái tên trong sổ bìa đen.

Duy nhìn tay phải. Ngón trỏ nhạt ở đầu ngón. Đốt một ngón giữa gần trong suốt. Anh đang biến mất dần, và nếu anh vào bên trong tầng 19, quá trình đó sẽ dừng lại (hay sẽ hoàn thành, anh không biết, An cũng không nói).

– Và nếu tôi không làm? Duy hỏi.

Nhiễu tĩnh rít. Bóng An đứng yên trên màn hình, kiểu đứng mà chờ, kiểu chờ mà cô đã chờ mười ba năm ở ranh giới, chờ câu trả lời cho câu hỏi "mình là gì", và bây giờ cô chờ Duy hỏi đúng câu để cô nói đúng sự thật.

– Thế giới cũ biến mất, An nói. Giọng phẳng. Không buồn, không vui, không sợ. Kiểu phẳng mà An phẳng: nói sự thật bằng giọng người đã quen với sự thật từ lâu. Thế giới mới thay thế. Sạch. Đúng. Không đau. Nhưng không phải thế giới của chúng ta.

– Thế giới của chúng ta, Duy lặp lại, giọng nhỏ.

– Thế giới có quán phở bà Hà ở Lý Quốc Sư, An nói. Thế giới có đường Láng tắc đường bảy ngày tuần. Có cửa hàng tiện lợi ca đêm tôi đứng bán mì gói cho người không nhớ tôi. Có sảnh chung cư mùi trà sen và tiếng radio bolero. Có mẹ anh quỳ trên đường ôm con vì không chấp nhận mất con. Thế giới sai. Thế giới đầy lỗi. Nhưng thế giới có người thật, đau thật, nhớ thật.

Im lặng.

Duy nghe. Mỗi từ An nói rơi vào căn phòng tối, vang nhẹ trên tường trắng mới, tắt nhanh (kiểu tắt mà tường mới hấp thụ, kiểu hấp thụ mà tầng 19 hấp thụ mọi thứ). Quán phở bà Hà. Đường Láng tắc đường. Cửa hàng tiện lợi. Trà sen. Radio bolero. Mẹ quỳ trên đường. Tất cả những thứ sai, lỗi, thừa, đau. Tất cả những thứ Người Quản Tầng muốn xóa.

– Anh hiểu rồi, Duy nói.

– Anh hiểu gì?

– Nếu tôi đóng vết nứt từ bên trong, tầng 19 khép lại. Thế giới cũ được giữ. Người Quản Tầng mất quyền sửa. Tên đường quay lại. Ký ức quay lại. Cư dân thật quay lại. Mọi thứ lệch được giữ nguyên, vì vết nứt đóng thì không có gì lọt qua nữa.

Im lặng.

– Nhưng tôi ở lại bên trong. Mãi mãi.

– Không phải mãi mãi, An nói. Rồi dừng. Im lâu. Kiểu lâu mà cân nhắc nói hay không, kiểu cân nhắc mà An không phải kiểu người cân nhắc (cô nói thẳng, luôn luôn), nhưng lần này cô dừng, vì điều cô sắp nói không phải sự thật đen trắng, mà là vùng xám. Mãi mãi trong tầng 19 không giống mãi mãi ngoài kia. Thời gian ở đây khác. Anh biết mà. Sáu tiếng bên ngoài, một tiếng bên trong. Hoặc ngược lại. Không có quy luật cố định. Có thể một nghìn năm. Có thể một giây. Tôi không biết.

– Nhưng tôi sẽ ở đây, Duy nói.

– Anh sẽ ở đây.

Im lặng kéo dài. Quạt trần quay. Hai vòng một phút. Ánh đèn trắng ngoài cửa sổ đều, sạch, không lay động.

– An, Duy nói.

– Gì?

– Cô sẽ ở đây.

Không phải câu hỏi. Xác nhận. Kiểu xác nhận mà Duy biết câu trả lời trước khi hỏi, vì An đã ở bên trong tầng 19 từ khi biến mất khỏi thế giới thật, từ khi camera không còn thấy cô, từ khi cô trở thành giọng nói qua TV và bóng mờ trên màn hình nhiễu.

– Tôi ở đây, An nói. Giọng phẳng. Nhưng lần này, kiểu phẳng mà dưới mặt phẳng có thứ gì đó, kiểu có mà không lộ, kiểu không lộ mà Duy nghe thấy vì anh đã nghe giọng An đủ lâu để phân biệt "phẳng vì lạnh" và "phẳng vì giấu".

Duy gật đầu. Trong bóng tối. An không thấy anh gật (hay cô thấy, qua màn hình, qua kênh ngược, qua tầng 19 nhìn ra ngoài bằng cách nào đó mà anh không hiểu).

– Tôi cần thời gian, Duy nói. Để nghĩ.

– Anh không có nhiều thời gian, An nói. Nhìn tay phải. Ngón trỏ bắt đầu nhạt rồi.

Duy nhìn. An đúng. Ngón trỏ nhạt ở đầu ngón, vệt mờ lan dần, kiểu lan mà nước thấm giấy, kiểu thấm mà mỗi giờ thêm vài milimét. Anh đang bị xóa. Cùng tốc độ với thành phố. Cùng nhịp mười lăm giây.

– Bao lâu? Duy hỏi.

– Tôi không biết, An nói. Nhưng khi tay phải mất hết, anh không cầm được gì nữa. Không mở cửa. Không bấm nút thang máy. Không giữ được vết nứt. Lúc đó, Người Quản Tầng không cần anh chọn. Hắn sẽ sửa xong.

TV nhiễu mạnh. Hình An mờ đi, loãng vào hạt tĩnh, kiểu loãng mà nước hòa vào nước, kiểu hòa mà An đang bị kéo xa, tín hiệu yếu, ranh giới dày lại.

– An?

– Tôi vẫn ở đây, giọng An nhỏ hơn. Xa hơn. Kiểu xa mà đáy hồ, kiểu đáy hồ mà An chết ở đó mười ba năm trước và giọng cô lúc nào cũng mang theo mùi nước, kiểu mùi nước mà không ngửi được nhưng nghe được. Anh... khi nào quyết định... vào thang máy. Bấm 19. Tôi sẽ đợi.

Nhiễu tĩnh rít. Rồi tắt.

TV tối. Màn hình đen, phẳng, phản chiếu căn phòng tối và Duy ngồi trên sàn, một mình. Phản chiếu trên màn hình: rõ, đúng, không lệch (kiểu không lệch mà gương thang máy từng lệch, kiểu từng lệch mà lần này TV không phải gương, không có ai đứng trong đó ngoài anh).

Duy ngồi yên. Nhìn phản chiếu mình trên màn hình tối: hoodie tối màu, tóc rối, mắt sâu, da nhợt. Người chết mười năm mà trông hai mươi bảy. Sai lệch đầu tiên. Vết nứt. Chìa khóa.

*Nếu tôi đóng vết nứt, tầng 19 đóng. Thế giới cũ được giữ, với tất cả lỗi của nó. Nhưng tôi ở bên trong. Không ai nhớ. Không ai biết.*

*Nếu tôi không làm gì, thế giới cũ biến mất. Thế giới mới sạch, đúng, không đau. Nhưng không có ai thật.*

*Nếu tôi đóng vết nứt...*

*Tôi sẽ trở thành Người Quản Tầng mới. Giữ tầng 19 im lặng. Giữ mọi thứ sai ở bên trong, để bên ngoài vận hành. Giống hắn. Nhưng khác. Vì tôi nhớ. Tôi nhớ mọi thứ. Quán phở bà Hà. Tiếng radio Tùng. Mùi cơm mẹ nấu. An đứng sau quầy cửa hàng tiện lợi, mắt lạnh, tóc ngắn, bán mì gói cho người không nhớ cô. Tôi nhớ, và ký ức đó là thứ Người Quản Tầng không có.*

*Hắn không có ký ức. Hắn nói vậy. "Tôi không trả lời được. Vì tôi không có ký ức." Hắn sửa lỗi vì đó là chức năng, không phải lựa chọn. Hắn không biết quán phở ngon hay dở. Hắn không biết mùi trà sen. Hắn không biết cảm giác đứng giữa ngã tư mà nhớ tên đường trong khi cả thành phố quên.*

*Tôi biết. Tôi nhớ. Và đó là sự khác biệt.*

*Đó là lựa chọn.*

Duy đứng dậy. Chậm. Đầu gối kêu nhẹ (kiểu kêu mà cơ thể hai mươi bảy tuổi không nên kêu, kiểu không nên mà cơ thể anh không phải hai mươi bảy tuổi, cơ thể anh là mười năm chết, kiểu mười năm mà khớp vẫn kêu vì thực tại vẫn giả vờ anh sống).

Đi đến cửa sổ. Kéo rèm. Nhìn ra ngoài.

Thành phố đêm. Đèn đường sáng trắng, đều, kiểu đều mà huỳnh quang tầng 19. Không nhấp nháy nữa (kiểu không nhấp nháy mà đã xong giai đoạn chuyển đổi, đã đồng bộ, đèn đường giờ sáng đều như đèn hành lang tầng 19). Đường phố dưới kia: xe thưa, người thưa, kiểu thưa mà mỗi ngày thêm ít hơn hôm trước. Biển quảng cáo trên tòa nhà đối diện: trống. Chữ mất. Biển tên đường ở góc phố: trống. Cột đèn vẫn đứng, tấm xanh vẫn treo, không chữ.

Mỗi phút trôi qua, thành phố đều hơn. Sạch hơn. Trắng hơn. Im lặng hơn. Kiểu im lặng mà bình thường thành phố về đêm vẫn có: tiếng xe máy xa, tiếng chó sủa, tiếng nhạc từ quán bia, tiếng cãi nhau vọng qua cửa sổ mở. Nhưng đêm nay: ít hơn. Nhạt hơn. Mỗi đêm ít hơn đêm trước.

*Thành phố đang trở thành tầng 19. Từ từ. Kiên nhẫn. Mỗi đêm thêm một lớp trắng, một lớp sạch, một lớp đúng. Đến khi nào? Đến khi không còn gì sai. Không còn quán phở bà Hà. Không còn đường Láng tắc đường. Không còn tiếng cãi nhau lúc nửa đêm. Không còn mùi bún chả cháy than. Không còn gì.*

Duy đứng ở cửa sổ. Nhìn thành phố. Tay phải buông bên hông, ngón giữa gần trong suốt, ngón áp út nhạt, ngón trỏ bắt đầu mờ. Tay trái vẫn nguyên.

Anh nhìn tay trái. Nắm lại. Mở ra. Nắm lại. Mở ra.

Kiểu nắm mở mà thử, kiểu thử mà kiểm tra, kiểu kiểm tra mà tay trái vẫn hoạt động, vẫn cầm được, vẫn bấm được nút. Vẫn mở được cửa. Vẫn giữ được vết nứt.

Ngoài cửa sổ, đèn đường trắng đều. Không nhấp nháy. Mặt trăng treo trên trời, một vầng. Nhưng Duy nhìn kỹ, ở rìa, nửa giây, thoáng: vầng thứ hai. Mờ nhạt. Rồi mất. Hai thế giới chồng lên nhau, kiểu chồng mà kính vỡ, kiểu kính vỡ mà nhìn qua thấy hai hình, và một trong hai hình đang nuốt hình kia.

Duy kéo rèm lại. Quay vào phòng tối.

Ngồi xuống sàn. Lưng tựa tường. Chân co. Mắt mở.

Và bắt đầu nghĩ. Nghĩ thật. Không phải kiểu nghĩ mà phân tích (kiểu phân tích mà thợ dựng phim nhìn bản dựng, kiểu bản dựng mà tách cảnh, ghép cảnh, cắt nhịp). Mà kiểu nghĩ mà nhớ. Nhớ mọi thứ. Từ đầu.

Đêm đầu tiên ở chung cư. Đèn hành lang không tắt. Tiếng thang máy lúc không có ai. Mùi kim loại ẩm và hoa héo trong cabin. Bụi xám mịn như tro dính tay. Tùng ngồi sảnh, radio phát nhỏ, mắt không chớp. An lướt qua ở cửa hàng tiện lợi, chưa gọi tên. Số 19 viết trên tường cầu thang. USB chứa một khung hình duy nhất, hành lang trắng, số 19. Bà Mai ở phòng 1903, mắt không chớp, cửa sổ nhìn ra bầu trời đen. Bé gái áo đỏ quay lưng. Mẹ ở thành phố lỗi, ngôi nhà sơn vàng, tầng hai, tỉnh táo, nhìn con bằng mắt người biết mọi thứ. Giấy chứng tử mang tên Trần Minh Duy.

Tất cả.

Anh nhớ tất cả. Và ký ức đó nặng, kiểu nặng mà không phải ký, kiểu không phải ký mà thật, thật hơn tường trắng mới, thật hơn đèn huỳnh quang, thật hơn thế giới sạch đang nuốt thế giới cũ.

Ký ức là thứ Người Quản Tầng không có. Là thứ thế giới mới không có. Là thứ duy nhất Duy có.

Và đó là chìa khóa.

Duy ngồi trong bóng tối. Ngoài cửa sổ, thành phố sáng đèn trắng đều, sạch, im lặng. Mỗi phút trôi qua, ánh đèn đều hơn, trắng hơn, kiểu trắng mà đèn huỳnh quang tầng 19, kiểu tầng 19 mà thế giới mới đang lan từng lớp, từng con phố, từng mái nhà.

Và Duy ngồi đó, trong căn hộ tối, nhớ mọi thứ, trong khi cả thành phố quên.

Ch.96/101
3.103 từ