Tầng 19 Không Tồn Tại
Chương 16: Phòng chiếu chính nó
Chương 16

Phòng chiếu chính nó

Duy không ngủ được đêm đó. Nằm trên giường, mắt mở, trần nhà tối, ống nước thở trong tường mười lăm giây mỗi chu kỳ, và câu nói từ TV phòng 1808 lặp trong đầu anh như chính nó cũng bị kẹt ở một rãnh: "Cư dân tầng mười tám, xin đừng mở cửa."

Đừng mở cửa.

Nhưng đó không phải cách Duy vận hành. Anh là người mở cửa. Anh mở thùng carton tìm ảnh mẹ, mở thang máy lúc 3:33 sáng, mở bảng thông tin ban quản lý khi chị Hương quay đi. Anh đã mở tầng 19 và bước vào, hai lần, và cả hai lần anh đều quay lại. Cửa là thứ duy nhất mà anh biết cách xử lý: mở, nhìn, ghi nhận, đóng.

Năm giờ sáng, Duy ngồi dậy. Lấy thẻ nhựa từ ví. Thẻ cũ, loại thẻ thành viên quán cà phê đã hết hạn, nhựa mỏng, cứng vừa, kích thước vừa đủ để luồn vào khe cửa và kéo chốt khóa tay nắm tròn.

Anh biết mình sẽ mở cửa phòng 1808. Câu hỏi không phải "có nên không" mà là "khi nào." Và "khi nào" là bây giờ, vì nếu đợi thêm một đêm nữa, anh sẽ phải nghe thêm một đêm tiếng TV lặp câu, tiếng thở ướt, và sự im lặng giữa hai thứ đó, nặng hơn cả hai.

Sáu giờ sáng. Hành lang tầng 18 im ắng. Đèn tuýp đã bật lại (tự bật lúc nào anh không biết, chúng tắt dần tối qua nhưng sáng nay sáng bình thường, kiểu điện đóm trong chung cư cũ vẫn hay trục trặc, kiểu giải thích dễ chấp nhận nhất mà Duy không tin).

Anh đi dọc hành lang, bước nhẹ, giày thể thao không tiếng. Qua 1806, 1807. Đến 1808.

Dừng lại. Nghe.

Tiếng TV. Vẫn phát. "...đêm nay nhiệt độ giảm còn hai mươi bốn độ, trời quang mây, gió nhẹ..." Cùng câu. Cùng nhịp. Như thể tối qua, khi TV đổi sang "xin đừng mở cửa," chỉ là gián đoạn, là ngoại lệ, và bây giờ phòng 1808 đã quay về chế độ mặc định.

Duy áp tai vào cửa lần nữa. Tiếng TV đều. Tiếng thở giữa hai lần lặp. Nhịp quen thuộc, kiểu nhịp tim của căn phòng, đập chậm và ướt.

Anh đưa thẻ nhựa lên ngang tay nắm cửa. Khe giữa cửa và khung cửa hẹp, sơn cũ dính bụi, và khi thẻ nhựa chạm vào gỗ, Duy nghe tiếng thở trong phòng dừng lại. Một giây. Hai giây. Rồi tiếng thở trở lại, nhưng hơi khác, nhanh hơn, nông hơn, kiểu ai đó vừa nhận ra có người ở ngoài cửa.

Anh luồn thẻ vào, nghiêng, ấn, cảm nhận đầu thẻ chạm chốt khóa. Kéo. Chốt trượt, nhẹ, kiểu khóa đã cũ đến mức không còn sức cản. Tay nắm xoay.

Tiếng thở dừng hẳn.

Cửa mở.

Bên trong phòng 1808: phòng khách nhỏ, bố trí giống phòng Duy, giống phòng cụ Thành, giống mọi căn hộ tầng 18. Sàn gạch men trắng sạch. Ghế sofa nâu đối diện TV. Bàn trà gỗ. Rèm cửa kéo kín. Không có giày ở cửa, không có túi xách, không có chìa khóa trên móc, không có dấu vết ai sống ở đây.

TV ở góc phòng, đang bật. Màn hình sáng xanh nhạt, chiếu ánh lên tường, lên trần. Tiếng phát thanh viên vang trong phòng trống, rõ hơn khi nghe qua cánh cửa: "...đêm nay nhiệt độ giảm còn hai mươi bốn độ..."

Sofa trống. Không ai ngồi. Không tiếng thở nữa. Từ lúc cửa mở, tiếng thở biến mất, kiểu ai đó nín thở khi có khách, hoặc kiểu tiếng thở không thuộc về căn phòng khi cửa mở mà chỉ tồn tại khi cửa đóng.

Nhưng tối qua, qua khe cửa, Duy thấy bóng người ngồi trên sofa. Bóng rõ, hai vai, đầu, lưng cong. Bóng bất động. Bây giờ, sofa trống, và trên bề mặt nệm nâu: vết lõm. Vết lõm ở vị trí người ngồi, sâu, rõ, kiểu ai đó đã ngồi ở đây rất lâu mà không đứng dậy, lâu đến mức nệm nhớ hình dáng cơ thể. Duy đưa tay sờ vết lõm.

Vẫn ấm. Ấm rõ ràng.

Không phải ấm kiểu nắng chiếu. Ấm kiểu người vừa đứng dậy. Duy rút tay ra. Nhìn quanh phòng, trống, không ai. Cửa sổ kéo rèm kín, không có cửa phòng ngủ mở, không có chỗ nào để giấu. Nhưng vết lõm ấm.

Anh nhìn lại TV.

Và dừng lại.

Trên màn hình, không còn bản tin thời tiết. Không còn phát thanh viên. Không còn biểu đồ hay dòng chữ chạy. Màn hình hiện: căn phòng. Căn phòng này. Cùng góc nhìn, cùng sofa nâu, cùng bàn trà, cùng rèm cửa kéo kín. Như thể có camera ở góc trần phòng đang quay xuống, và TV đang phát hình ảnh thời gian thực.

Duy nhìn TV. Trên TV, phòng khách giống hệt phòng khách anh đang đứng. Cùng ánh sáng, cùng bố trí. Nhưng trên TV, trên sofa, có người ngồi.

Anh nhìn sofa thật. Trống trơn.

Anh nhìn sofa trên TV. Có người. Quay lưng về phía camera, vai hơi cong, đầu nghiêng nhẹ, dáng ngồi thả lỏng kiểu người xem TV mỗi tối. Người đó mặc áo sơ mi trắng, tóc ngắn, dáng đàn ông. Ngồi yên. Bất động.

Duy đứng yên. Nhìn TV. Nhìn sofa. TV. Sofa. Trên TV có người. Trước mặt anh không có ai. Cùng phòng. Cùng sofa. Hai phiên bản, một có người, một trống, và Duy đang đứng giữa.

Anh bước gần TV hơn. Một bước. Trên TV, hình ảnh không thay đổi. Người trên sofa vẫn ngồi, vẫn quay lưng. Duy nhìn kỹ hơn, so sánh từng chi tiết: bàn trà trên TV khớp vị trí bàn trà thật, rèm cửa trên TV khớp rèm cửa thật, vết xước trên sàn gạch ở góc sofa khớp vết xước thật. Cùng phòng. Cùng mọi thứ. Nhưng trên TV, không có bóng Duy. Anh đang đứng trong phòng, giữa TV và sofa, nhưng trên màn hình, ở vị trí anh đang đứng, không có ai. TV chiếu căn phòng mà anh không tồn tại.

Hoặc TV chiếu phiên bản khác của căn phòng, phiên bản mà người trên sofa tồn tại và Duy thì không.

Anh giơ tay phải lên, vẫy. Trên TV: không có tay, không có vẫy, không có Duy. Anh bước sang trái. Trên TV: không thay đổi. Anh đứng chắn giữa camera giả định và sofa. Trên TV: người trên sofa vẫn hiện rõ, không bị che, như thể Duy trong suốt, hoặc không ở đây.

Anh đứng thêm mười giây. Mười lăm giây. Hai mươi giây. Người trên TV không cử động. Duy đếm, và trong lúc đếm, anh nhận ra một thay đổi nhỏ, rất nhỏ: đầu người trên TV đang nghiêng. Chậm. Rất chậm, kiểu kim đồng hồ phút, chậm đến mức phải nhìn cố định mười giây mới nhận ra. Đầu đang nghiêng từ trái sang phải, kiểu người lắng nghe, hoặc kiểu người bắt đầu quay lại.

Duy nín thở. Nhìn.

Đầu nghiêng thêm. Vai xoay. Cổ quay.

Người trên TV đang quay đầu về phía camera.

Chậm. Rất chậm. Mỗi giây khoảng hai ba độ, kiểu chuyển động mà mắt thường gần như không bắt được, kiểu thứ gì đó giả vờ bất động nhưng thực ra đang di chuyển trong nhịp mà con người không để ý.

Duy nhìn. Không rời mắt. Vai quay. Cổ quay. Và gương mặt bắt đầu hiện ra từ phía bên kia.

Nhưng không phải gương mặt.

Chỗ đáng lẽ là mặt: mờ. Không phải mờ kiểu lỗi tín hiệu, không phải mờ kiểu camera rung. Mờ kiểu những khối vuông nhỏ, sắc cạnh, phá vỡ hình dạng, làm tan rã đường viền mũi, miệng, mắt thành một mặt phẳng vỡ nát. Pixel. Giống hệt cách mặt mẹ Duy bị nhiễu trong ảnh điện thoại. Giống hệt cách tầng 19 xóa khuôn mặt của những người nó nhận lại.

Người trên TV quay đầu gần hết. Gương mặt pixel hướng về phía camera, hướng về phía Duy, và trong đám pixel vỡ đó, ở vị trí mà đôi mắt đáng lẽ ở, hai ô vuông tối hơn các ô xung quanh nhấp nháy. Nhấp nháy kiểu mắt chớp. Nhưng chớp sai nhịp, nhanh, liên tục, kiểu mã nhị phân, kiểu tín hiệu, không phải kiểu người.

TV tắt.

Tối đen. Phòng tối. Tiếng TV ngắt giữa chừng, và mọi thứ im lặng cùng lúc, kiểu ai đó nhấn nút tắt tiếng trên toàn bộ thế giới.

Duy đứng trong bóng tối. Hoàn toàn. Rèm kéo kín, không ánh sáng nào lọt vào, và bóng tối ở đây dày hơn bóng tối bình thường, dày kiểu có thể sờ được, kiểu bóng tối đang ép vào da anh từ mọi phía. Anh nghe: im lặng. Không tiếng TV, không tiếng thở, không tiếng ống nước, không tiếng thành phố bên ngoài, không tiếng gì. Im lặng tuyệt đối, kiểu im lặng mà tai bắt đầu tự tạo tiếng ù vì không có gì để nghe.

Và mùi. Mùi kim loại ẩm đậm hơn, dày hơn khi TV tắt, như thể TV đang giữ mùi ở mức thấp và khi TV tắt thì mùi được thả ra. Mùi tầng 19. Mùi hành lang trắng lạnh, mùi cửa không tay nắm, mùi bóng tối đặc ở cuối hành lang nơi thực thể đứng nhìn anh.

Duy đứng mười giây trong bóng tối và mùi đó, và cảm nhận thứ gì đó mà anh chưa từng cảm nhận: sự hiện diện. Không phải sự hiện diện của người sống, kiểu nghe tiếng thở hay ngửi mùi cơ thể. Mà sự hiện diện của trọng lượng, kiểu không khí trong phòng nặng hơn ở một chỗ so với chỗ khác, kiểu trọng lực hơi lệch, hơi kéo anh về phía sofa.

Anh bật đèn flash điện thoại.

Ánh sáng trắng chói. Phòng khách hiện ra: sofa, bàn trà, rèm, TV tắt. Trống. Không ai. Duy quay đèn flash quanh phòng, quét từng góc, từng bức tường. Phòng ngủ mở cửa: giường, trống, chăn gấp gọn. Nhà bếp: bồn rửa sạch, không có bát đĩa, không có thức ăn. Nhà tắm: khô, sạch, không có khăn, không có bàn chải. Phòng này không có ai sống. Phòng này chưa bao giờ có ai sống, hoặc đã lâu lắm rồi.

Duy quay lại phòng khách. Rọi đèn flash lên sofa.

Vết lõm ấm vẫn ở đó. Sâu hơn. Duy không chắc, nhưng anh cảm giác vết lõm sâu hơn lúc anh mới vào, kiểu ai đó đã ngồi thêm trong khoảng thời gian anh quay phòng, kiểu ai đó vẫn đang ngồi nhưng anh không thấy.

Anh sờ lại. Vẫn ấm. Cùng nhiệt độ. Không nguội đi.

Duy rọi đèn flash lên TV tắt. Màn hình đen. Nhưng trên bề mặt kính tối, anh thấy phản chiếu: phòng khách, sofa, chính anh đang cầm điện thoại. Phản chiếu bình thường. Nhưng Duy nhìn kỹ, nhìn phần sofa trong phản chiếu, và ở đó, trong phản chiếu trên kính TV tắt, vết lõm trên sofa hơi sâu hơn thực tế, kiểu có trọng lượng ở đó, trọng lượng mà mắt thường không thấy nhưng kính phản chiếu bắt được.

Hoặc anh đang tưởng tượng. Anh không chắc. Và đó mới là phần đáng sợ nhất: không phải thứ anh nhìn thấy, mà là khoảng cách ngày càng hẹp giữa "nhìn thấy" và "tưởng tượng," khoảng cách mà mỗi ngày ở chung cư Thanh Vân thu hẹp thêm một chút.

Duy bước ra phòng 1808. Khép cửa. Không khóa (không cần, chốt tự lật khi cửa đóng). Đứng ngoài hành lang, lưng tựa tường đối diện, nhìn cánh cửa.

Sáu giờ hai mươi sáng. Đèn hành lang sáng bình thường, tất cả sáu bóng đèn đều sáng, kiểu đêm qua không có gì xảy ra. Không tiếng TV từ phòng 1808. Im lặng. Nhưng dưới khe cửa, khe sáng xanh nhạt đã tắt, và thay vào đó, Duy nhìn thấy một thứ mà anh chưa từng thấy: bóng tối dưới khe cửa đậm hơn bóng tối bình thường, đậm hơn bóng tối ở các phòng khác, kiểu phòng 1808 bây giờ tối hơn một căn phòng bình thường nên tối, ngay cả khi rèm kéo kín.

Anh đi về phòng 1806. Mở cửa, vào, khóa. Ngồi trước bảng điều tra. Lấy bút đỏ.

1808: TV chiếu chính căn phòng, thời gian thực. Người trên sofa (trên TV) quay đầu, mặt pixel vỡ (giống ảnh mẹ). TV tắt đột ngột. Vết lõm sofa ấm, không nguội. Phòng trống nhưng ai đó vẫn ở đây.

Anh nhìn dòng chữ vừa viết. Nhìn đường nối giữa "phòng 1808" và "mặt pixel vỡ" và "ảnh mẹ" và "tầng 19." Và nhận ra: motif lặp. Mặt bị xóa. Bà Mai mắt không chớp. Cụ Thành ký ức bật tắt. Người trong 1808 mặt vỡ pixel. Mẹ Duy mặt nhiễu trong ảnh. Cùng cơ chế. Cùng kiểu "xóa dần."

Tầng 19 không giết người. Nó xóa người. Từ từ. Mặt trước, rồi tên, rồi ký ức, rồi sự tồn tại. Và những gì nó xóa, nó giữ.

Duy viết câu đó lên tường. Bút đỏ, chữ in, khoanh tròn hai lần giống câu "tầng 19 đang rỉ xuống" hôm trước. Anh lùi lại, nhìn toàn bộ bảng.

Bảng điều tra giờ chiếm nửa bức tường. Giấy note vàng, dây chỉ đỏ, bút đỏ, bút đen, mỗi mảnh là một người hoặc một sự kiện hoặc một câu hỏi. Và khi anh nhìn tổng thể, nheo mắt như khi nhìn dòng thời gian trên phần mềm dựng phim, anh nhận ra bảng đã có hình dạng. Không phải hình dạng mà anh chủ ý tạo ra. Hình dạng tự nhiên, kiểu các đường nối tụ lại ở một số điểm và tỏa ra ở những điểm khác, và nếu nhìn nghiêng, nếu nheo mắt đủ, nó trông giống sơ đồ tầng. Mười hai phòng, hai bên hành lang, một thang máy ở cuối.

Bản đồ tầng 18. Hoặc tầng 19. Hoặc cả hai.

Và lần đầu tiên, Duy cảm thấy mình không phải đang dựng phim, mà đang đọc kịch bản của một bộ phim đã quay xong, đã cắt xong, đã phát sóng, và anh chỉ là nhân vật bên trong đang cố đọc dòng thoại tiếp theo trước khi nó xuất hiện.

Ch.16/101
2.373 từ