Tầng 19 Không Tồn Tại
Chương 57: Đường Viền Nhạt Dần
Chương 57

Đường Viền Nhạt Dần

Ba ngày sau cuộc nói chuyện với Tùng, Duy mở phần mềm dựng phim lúc hai giờ sáng, kiểu mở mà tay làm trước khi đầu cho phép, kiểu tay đã nhớ đường đến thư mục lưu video camera an ninh chung cư.

Phòng tối, chỉ có ánh màn hình. Quạt trần quay chậm, bóng cánh quạt lướt qua trần nhà kiểu bóng kim đồng hồ chạy nhưng ngược. Mùi mì tôm từ bát chưa rửa trên bàn bếp, mùi cà phê nguội trong ly nhựa, mùi phòng người sống một mình và quên dọn. Duy đã thay đổi, anh biết: quầng thâm sâu hơn, tóc dài hơn, râu lún phún kiểu râu người quên cạo, kiểu ngoại hình thợ dựng phim khi gần hạn giao nhưng không có dự án nào, chỉ có bảng điều tra trên tường và ổ cứng đầy video camera.

Con trỏ chuột dừng trên thư mục: Camera sảnh, cửa hàng tiện lợi.

Đừng kiểm tra cô bé đó trên camera. Chưa. Cậu sẽ không chịu nổi đâu.

Giọng Tùng vọng lại trong đầu, kiểu vọng mà không phải nhớ mà là nghe lại, kiểu câu đó chưa từng rời khỏi phòng bảo vệ mà theo Duy lên tầng 18 rồi ở lại.

An cũng đã nói: "Anh đừng kiểm tra tôi trên camera." Giọng bình thản, mắt nhìn thẳng, kiểu nói mà không cầu xin nhưng cũng không ra lệnh, kiểu nói của người đã biết câu trả lời và không muốn người khác phải biết.

Hai người cảnh báo. Hai người biết nhiều hơn Duy. Cả hai đều nói đừng.

Duy nhấp đúp vào thư mục.

Video camera sảnh, góc quay hướng về phía cửa hàng tiện lợi. Cửa kính, đèn huỳnh quang trắng bên trong, kệ hàng, quầy thu ngân. An đứng sau quầy, ca đêm, kiểu đứng quen, kiểu đứng mà không cần biết camera đang quay vì camera luôn quay.

Duy tua đến ba đêm trước. 23:47. An đứng sau quầy, mặc đồng phục cửa hàng tiện lợi, tóc ngắn ngang vai, da trắng nhợt dưới đèn huỳnh quang. Cô xếp hàng lên kệ, kiểu xếp đều tay, kiểu người đã làm việc này ba năm và tay biết khoảng cách giữa các lon mà không cần đo.

An có viền nhiễu.

Nhẹ. Rất nhẹ. Nhẹ kiểu nếu không zoom thì không thấy, kiểu nếu không phải thợ dựng phim quen nhìn từng điểm ảnh thì bỏ qua. Nhưng nó ở đó: viền sáng mỏng quanh đường vai, quanh cánh tay, kiểu viền phát quang mà camera bình thường không có, kiểu viền mà Duy đã thấy trên ông Phúc, trên bà Sáu, trên mười một người khác.

Viền nhòe. An có viền nhòe.

Duy hít vào. Nín thở. Rồi thở ra, chậm, kiểu thở mà cố giữ bình tĩnh, kiểu thở của thợ dựng phim khi phát hiện lỗi trong footage quan trọng nhưng biết lỗi này không sửa được.

Anh kéo timeline về hai tuần trước. Cùng camera, cùng góc, cùng giờ. An đứng sau quầy, cùng vị trí, cùng đồng phục. Zoom vào đường vai.

Viền nhiễu mỏng hơn. Gần như không thấy. Nhưng có.

Kéo về bốn tuần trước. An. Quầy. Kệ hàng. Zoom. Đường vai sắc nét, kiểu sắc nét bình thường, kiểu sắc nét của người thật đứng trước camera thật dưới ánh đèn thật. Không viền. Không nhiễu.

Bốn tuần trước: sắc nét. Hai tuần trước: viền rất mỏng. Ba đêm trước: viền nhẹ rõ. Hướng đi: mờ dần. Tốc độ: tăng.

Duy mở sổ ghi chép, viết bằng tay run:

An, tiến trình nhòe trên camera

Tuần -4: sắc nét, không viền

Tuần -2: viền cực mỏng, chỉ thấy khi zoom 300%

Ngày -3: viền nhẹ, thấy ở zoom 150%

Xu hướng: mờ dần, tốc độ tăng

So sánh: bà Sáu mất khoảng 6 tuần từ nhòe nhẹ đến vô hình hoàn toàn

An: ước tính 3-4 tuần nữa

Anh dừng bút. Nhìn dòng cuối cùng. Ba đến bốn tuần nữa. Ba đến bốn tuần nữa An sẽ hoàn toàn biến mất khỏi camera. Sau đó, theo quy luật, mắt người cũng sẽ không thấy. Rồi tai. Rồi ký ức. Rồi An sẽ trở thành kiểu cô Hương mà bà Nguyệt nhắc rồi quên ngay, kiểu Linh mà phòng 1209 nói chỉ có một người, kiểu tên viết trên giấy nhưng không ai nhớ đã viết.

Ba đến bốn tuần. Và mình không thể làm gì.

Duy zoom sâu hơn vào footage ba đêm trước. An di chuyển trong cửa hàng, từ quầy ra kệ, từ kệ vào kho nhỏ phía sau, từ kho ra quầy. Mỗi lần cô di chuyển, viền nhiễu nhấp nháy nhẹ, kiểu nhấp nháy mà cô không biết, kiểu nhấp nháy mà chỉ camera thấy: đường viền sáng lên khi cô bước nhanh, mờ đi khi cô đứng yên, kiểu viền phản ứng với chuyển động.

Giống ông Phúc giai đoạn đầu. Nhưng nhanh hơn. Ông Phúc mất vài tháng từ viền nhẹ đến nhòe nặng. An mất vài tuần. Tại sao nhanh hơn?

Duy kéo footage đến 3:33 sáng. Đèn huỳnh quang trong cửa hàng nhấp nháy, kiểu nhấp nháy đúng 3:33, kiểu nhấp nháy mà mọi đèn trong tòa nhà đều làm cùng lúc. An đứng sau quầy, nhìn ra cửa kính. Trong khoảnh khắc đèn tắt (nửa giây), trên camera An biến mất hoàn toàn. Đèn bật lại, An hiện lại, nhưng viền nhiễu đậm hơn, kiểu đậm hơn rõ rệt, kiểu nhảy cấp.

3:33. Mỗi lần 3:33 đi qua, An mất thêm một chút. Đèn tắt nửa giây và cô mất thêm. Kiểu tầng 19 nuốt cô mỗi đêm, mỗi lần một ngụm nhỏ.

Duy tua tiếp. 3:34. An đứng yên sau quầy, mắt nhìn ra cửa kính (cửa kính phản chiếu đèn huỳnh quang, phản chiếu kệ hàng, phản chiếu quầy, nhưng không phản chiếu An, kiểu gương lúc 3:33 không ghi nhận cô). Rồi An cúi đầu. Nhìn xuống bàn tay mình. Giơ tay lên, xòe ngón, kiểu nhìn tay mình kiểu người kiểm tra xem tay còn ở đó không. Trên camera, ngón tay An có viền nhiễu nhỏ quanh đầu mỗi ngón, kiểu ánh sáng rò rỉ ra từ bên trong da.

An biết. Cô không cần camera để biết mình đang mờ.

Duy đóng phần mềm. Tắt màn hình. Phòng tối hoàn toàn, chỉ có ánh đèn hành lang lọt qua khe cửa, vàng nhạt, kiểu ánh sáng luôn có mặt, kiểu ánh sáng tầng 18 không bao giờ tắt hẳn.

Anh ngồi trong bóng tối năm phút, mười phút, kiểu ngồi mà không đếm thời gian, kiểu ngồi của người vừa nhìn thấy thứ gì đó mà không thể un-see nhưng cũng không muốn nghĩ tiếp. Ống nước thở trong tường, mười lăm giây, đều, và Duy thở cùng nhịp mà không cố ý.

Rồi anh đứng dậy. Mặc áo khoác. Ra cửa. Xuống cầu thang bộ, mười tám tầng, bước chân vang trong bê tông, đều, nhanh hơn bình thường, kiểu bước của người đang cố không nghĩ bằng cách di chuyển.

Cửa hàng tiện lợi sáng đèn, cửa kính mở, chuông kêu khi Duy đẩy cửa. Bên trong ấm hơn sảnh (điều hòa, kiểu ấm nhân tạo vào ban đêm), mùi bánh mì hâm nóng từ lò vi sóng, mùi cà phê lon từ tủ mát, mùi sàn nhựa vừa lau. Đèn huỳnh quang trắng, đều, kiểu đèn cửa hàng tiện lợi lúc hai giờ sáng (sáng quá mức cần thiết, kiểu sáng để xua đuổi bóng tối, kiểu sáng mà chỉ có ý nghĩa khi biết bên ngoài cửa kính là chung cư Thanh Vân lúc hai giờ sáng).

An đứng cạnh kệ, xếp lon nước ngọt. Lưng quay về phía cửa. Tóc ngắn ngang vai, áo đồng phục xanh nhạt, quần đen. Cô không quay lại khi chuông kêu, kiểu không cần quay vì biết ai vào cửa hàng lúc hai giờ sáng, kiểu chỉ có Duy.

– Mì tôm trên kệ thứ ba từ trái.

Giọng An bình thản, kiểu bình thản mỗi đêm, kiểu bình thản của cô gái ca đêm đã quen với việc Duy xuống mua mì lúc khuya. Duy không đi lấy mì. Anh đứng giữa cửa hàng, nhìn An.

Cô đứng đó. Thật. Rõ ràng. Da trắng nhợt dưới đèn huỳnh quang, tay cầm lon nước ngọt, đặt lên kệ. Không viền nhiễu. Không nhòe. Không trong suốt. An bằng mắt thường vẫn là An: tóc ngắn, mắt tỉnh, da trắng, kiểu An mà Duy đã nhìn thấy mấy chục đêm liên tiếp.

Nhưng Duy không thể không nghĩ đến đường viền trên camera. Không thể không nhìn đường vai cô và tưởng tượng viền sáng mỏng quanh đó. Không thể không nhìn ngón tay cô cầm lon nước ngọt và nhớ ánh sáng rò rỉ từ đầu ngón trên footage.

Cô đứng đó. Thật. Nhưng camera nói cô đang mờ. Mắt mình nói cô rõ ràng. Hai tuần nữa, ba tuần nữa, mắt mình cũng sẽ nói kiểu khác.

An xếp xong lon cuối cùng trên kệ. Quay lại. Nhìn Duy.

Và dừng lại.

Mắt cô đọc mặt anh, kiểu đọc nhanh, kiểu người quen đọc người, kiểu An luôn biết nhiều hơn An nói. Cô nhìn quầng thâm, nhìn tay Duy đút túi áo (giấu tay run), nhìn cách anh đứng giữa cửa hàng mà không đi lấy mì.

– Anh đã xem rồi.

Không phải câu hỏi. Câu khẳng định, giọng đều, mắt nhìn thẳng, không giận, không buồn, không gì cả. Kiểu An xác nhận điều cô đã biết sẽ xảy ra từ đêm cô nói "anh đừng kiểm tra tôi trên camera", kiểu An biết Duy sẽ không chịu nổi việc không biết, kiểu cô biết anh từ đầu.

Duy không nói dối.

– Rồi.

Im lặng. Đèn huỳnh quang ù nhẹ trên trần. Tủ mát chạy, tiếng máy nén đều. Bên ngoài cửa kính, sảnh chung cư tối, chỉ có đèn vàng nhạt chiếu bảng thông báo cư dân.

– Anh thấy gì?

– Viền nhiễu. Mờ hơn hai tuần trước.

An gật. Nhẹ, kiểu gật mà cổ gần như không chuyển động, kiểu gật xác nhận điều đã biết. Cô nhìn xuống tay mình, kiểu nhìn giống lúc 3:34 trên footage, kiểu kiểm tra tay còn rắn chắc không. Rồi nắm lại, mở ra. Ngón tay hoạt động bình thường, kiểu ngón tay người thật.

– Tôi biết.

Hai từ. Không thêm. An quay lại kệ, cầm thùng nước ngọt tiếp, bắt đầu xếp lên giá. Lưng thẳng, kiểu lưng thẳng bình thường, kiểu lưng người làm việc bình thường, kiểu "tôi biết" không quan trọng bằng việc kệ hàng cần được xếp đầy trước ca sáng.

Nhưng tay cô dừng lại giữa chừng.

Một lon nước ngọt treo lơ lửng trong không khí, giữa bàn tay An và mặt kệ. Ngón tay cô nắm lon nhưng lon không chạm kệ, kiểu dừng giữa hai điểm, kiểu tay quên hoàn thành hành động, kiểu có khoảng trống giữa ý định và thực hiện mà bình thường không ai thấy nhưng đêm nay thấy.

Một giây. Hai giây. Lon treo đó, lạnh, hơi nước ngưng tụ trên vỏ nhôm, giọt nước chảy chậm.

Rồi An đặt lon xuống kệ. Nhẹ. Đúng vị trí. Nhãn quay ra ngoài. Kiểu hoàn hảo, kiểu chính xác đến từng milimet, kiểu bù đắp cho khoảnh khắc vừa rồi khi tay cô quên cách đặt đồ xuống.

Duy nhìn. An biết anh nhìn thấy. Cả hai không nói gì.

Duy mua một gói mì tôm (kệ thứ ba từ trái, đúng như An nói). Đặt tiền trên quầy. An tính tiền, kiểu tính quen, kiểu tính mà mắt không cần nhìn số trên màn hình máy tính tiền.

– An.

Cô nhìn lên.

– Tôi sẽ không tua thêm footage nào nữa.

An nhìn anh. Mắt tỉnh, lạnh, kiểu mắt luôn lạnh nhưng đêm nay có gì đó phía sau, kiểu gì đó mà Duy không tên được, kiểu gì đó giống biết ơn nhưng không phải biết ơn, giống buồn nhưng không phải buồn, kiểu gì đó mà chỉ người đang biến mất mới có khi ai đó nói sẽ không nhìn cô biến mất.

– Cảm ơn.

Hai từ. Nhỏ. Kiểu nhỏ mà gần như nuốt vào, kiểu cảm ơn mà người nói không quen nói cảm ơn.

Duy cầm gói mì, đi về phía cửa. Chuông kêu khi anh đẩy cửa kính. Không khí sảnh lạnh hơn cửa hàng (điều hòa tắt ngoài sảnh), mùi bê tông cũ, mùi sơn tường bong tróc, kiểu mùi chung cư lúc khuya.

Anh dừng lại. Không quay đầu. Nói đủ to để An nghe qua cửa kính còn mở:

– Tôi vẫn nhìn thấy cô. Bằng mắt.

Không chờ trả lời. Bước vào thang máy (thang máy mở sẵn, kiểu luôn mở sẵn khi Duy cần, kiểu tòa nhà biết anh đi đâu). Bấm tầng 18. Cửa đóng.

Trong cabin thang máy, trần nhôm phản chiếu Duy: mặt xanh xao, quầng thâm, tóc rối, gói mì trong tay. Bóng anh trên trần nhôm di chuyển đúng, lần này. Đúng nhịp. Đúng hướng. Nhưng Duy không nhìn bóng mình lâu, kiểu không muốn kiểm tra, kiểu đã quá mệt với việc kiểm tra mọi thứ qua ống kính và mặt phản chiếu.

Thang máy lên. 5, 8, 12, 15, 18. Cửa mở.

Hành lang tầng 18, đèn vàng nhạt, cửa các phòng đóng. Cuối hành lang tối. Ống nước thở. Mười lăm giây.

Duy bước về phòng 1806. Ngang qua 1807 (tiếng bà Sáu ngáy nhẹ qua vách, kiểu ngáy người già, kiểu ngáy mà camera không ghi nhận). Mở cửa. Vào phòng. Đóng cửa.

Đặt gói mì trên bàn, cạnh laptop, cạnh ổ cứng chứa footage. Ngồi xuống ghế. Nhìn bảng điều tra trên tường: sợi chỉ đỏ nối Tùng và An, sợi chỉ căng, run nhẹ trong gió quạt trần.

Duy cầm bút. Viết thêm một mảnh giấy nhỏ:

An: viền nhiễu tuần -4 → tuần 0. Tốc độ nhanh hơn bà Sáu. 3:33 = nhảy cấp. Ước tính 3-4 tuần.

Dán lên bảng. Không nối sợi chỉ. Để mảnh giấy đứng riêng, kiểu để riêng vì không muốn nối An vào mạng lưới biến mất, kiểu để riêng vì nối sẽ khiến nó trở thành thật hơn.

Ngoài cửa, hành lang im lặng. Bên dưới, mười tám tầng phía dưới, cửa hàng tiện lợi vẫn sáng đèn. An vẫn đứng sau quầy, xếp hàng lên kệ, lưng thẳng, tay đều. Cô vẫn ở đó. Bằng mắt người, cô vẫn rõ ràng. Bằng camera, cô đang nhạt dần, từng ngày, kiểu mực viết trên giấy bị nước ngấm từ từ, kiểu chữ vẫn đọc được nhưng mỗi ngày mờ hơn một chút, và một ngày nào đó giấy sẽ trắng.

Duy nhìn gói mì trên bàn. Không đói. Nhưng mở ra, nấu, ăn. Vì An đã chỉ kệ cho anh. Vì từ chối gói mì đó kiểu từ chối tô cháo bà Sáu, kiểu từ chối thứ cuối cùng mà người đang biến mất đưa cho anh.

Nước sôi. Mì chín. Duy ăn trong phòng tối, mắt nhìn bảng điều tra, và nghĩ: ba tuần. Ba tuần nữa camera sẽ trống. Rồi mắt. Rồi tai. Rồi tên "An" trên bảng điều tra sẽ không ai nhớ tại sao lại viết ở đó.

Nhưng mình sẽ nhớ. Mình nhớ Linh. Mình sẽ nhớ An.

Trí nhớ mình nằm ngoài cơ chế xóa. Nhưng nhớ một mình có ích gì?

Gió quạt trần thổi mảnh giấy "An" run nhẹ trên bảng, kiểu run mà chỉ nhìn kỹ mới thấy, kiểu run mà giấy biết điều gì đó mà Duy đang cố không nghĩ.

Ch.57/101
2.636 từ