Tầng 19 Không Tồn Tại
Chương 39: Lý do anh chưa bị xóa
Chương 39

Lý do anh chưa bị xóa

Duy mở cuốn sổ bìa đen của An trên bàn.

An ngồi đối diện, cốc nước lọc trước mặt, ngón tay không chạm vào. Hai giờ sáng, cửa hàng tiện lợi vắng, đèn huỳnh quang trắng rọi lên quầy, mùi cà phê lon và bánh mì kẹp hâm nóng. Cửa kính nhìn ra sảnh chung cư: ghế nhựa trống, bảng thông báo cũ, bóng đèn ở góc nhấp nháy.

An đã mang cuốn sổ theo yêu cầu của Duy. Lần đầu cô đưa nó cho ai khác.

Trang đầu: danh sách viết tay, mực bút bi xanh trên giấy vàng ố, nét chữ nhỏ, đều, kiểu chữ người viết chậm và cẩn thận. Hai mươi cái tên. Mỗi tên một dòng, kèm phòng, tầng, thời điểm biến mất, và một hai chi tiết nhận dạng. Ba năm ghi chép gói gọn trong ba trang giấy.

Duy đọc. Chậm. Từng dòng.

1. Trần Văn Bình, 1810, tháng 3/2023. Đàn ông khoảng 55, hay mặc áo sơ mi trắng, đi bộ ở sảnh mỗi sáng 6 giờ.

2. Nguyễn Thị Hương, 1805, tháng 5/2023. Phụ nữ trung niên, bán hàng online, giọng miền Tây, gọi An là "em gái."

3. Lê Quang Minh, 1802, tháng 7/2023. Thanh niên khoảng 30, lập trình viên, mua cà phê lon mỗi đêm, hay quên tiền thừa.

Duy đọc xong trang đầu, lật sang trang hai. Bảy cái tên nữa. Rồi trang ba: sáu cái tên cuối, trong đó dòng cuối cùng mực mới hơn, nét viết hơi lệch sang phải.

20. Phạm Ngọc Linh, 1209, tháng 5/2026. Nữ sinh 19 tuổi, sư phạm, tóc đuôi ngựa, hay ngồi học ở sảnh tối.

Duy đóng sổ. Đặt trên quầy. Nhìn An.

– Đọc lại cho tôi nghe, An nói. Giọng phẳng, câu ngắn, kiểu An nói khi kiểm tra gì đó.

– Đọc gì?

– Tên. Tất cả. Từ đầu.

Duy nhìn cuốn sổ. Đã đóng. An không mở lại. Cô ngồi đó, mắt nhìn thẳng vào Duy, chờ.

Anh hiểu. An muốn anh đọc từ trí nhớ, không phải từ giấy.

Duy nhắm mắt. Hít thở. Phòng im, chỉ tiếng tủ mát ù nhẹ, tiếng đèn huỳnh quang rung, tiếng ống nước sau tường thở mười lăm giây một lần.

– Trần Văn Bình, phòng 1810, tháng ba năm 2023. Đàn ông khoảng năm mươi lăm, hay mặc áo sơ mi trắng, đi bộ ở sảnh mỗi sáng sáu giờ.

Duy nói. Không nhìn sổ. Mắt nhắm.

– Nguyễn Thị Hương, phòng 1805, tháng năm năm 2023. Phụ nữ trung niên, bán hàng online, giọng miền Tây, gọi An là "em gái."

An ngồi im.

– Lê Quang Minh, phòng 1802, tháng bảy năm 2023. Thanh niên khoảng ba mươi, lập trình viên, mua cà phê lon mỗi đêm, hay quên tiền thừa.

Duy tiếp tục. Không dừng. Không vấp. Từng tên, từng phòng, từng tháng, từng chi tiết. Mười chín cái tên mà anh chưa bao giờ gặp, chưa bao giờ thấy mặt, chỉ nghe An kể qua một lần duy nhất, trên mái, trong đêm, giữa lúc gió thổi và An mờ dần dưới ánh đèn thành phố. Một lần. Một lần duy nhất. Và Duy nhớ hết.

Phạm Thị Lan, phòng 1807, tháng mười một năm 2023. Phụ nữ khoảng bốn mươi, bán bánh mì ở chợ đêm, tay có sẹo bỏng dầu.

Hoàng Đức Trung, phòng 1812, tháng hai năm 2024. Đàn ông trung niên, kỹ sư xây dựng, thường mang bản vẽ về phòng, thang máy lên tầng 18 mà không bấm nút.

Ngô Thị Thu Hà, phòng 1208, tháng bốn năm 2024. Phụ nữ già, khoảng bảy mươi, bán vé số ở góc đường Lê Lợi, ngồi xe lăn, mỗi tối cháu ngoại đẩy về.

Từng người. Từng đời. Từng chi tiết mà An ghi lại bằng mực bi xanh trên giấy ố vàng. Mười chín người biến mất trong ba năm, và An là người duy nhất ghi nhớ họ, và bây giờ Duy nhớ tất cả mà không cần sổ.

Anh nói xong. Mở mắt.

An nhìn anh. Và Duy thấy gì đó trên mặt cô, gì đó mà anh chưa từng thấy trong ba tháng qua: cô sốc. Không phải sốc kiểu giật mình, không phải sốc kiểu la hét, mà sốc kiểu An, lạnh, im, nhưng mắt mở hơn bình thường nửa centimet, môi hơi mở, ngón tay trên bàn khẽ co lại, kiểu cơ thể phản ứng trước khi đầu kịp kiểm soát. Lần đầu tiên An lộ cảm xúc mà không tự chọn lộ.

– Mười chín tên, An nói. Giọng vẫn phẳng nhưng hơi nhanh hơn bình thường, hơi cao hơn nửa cung, kiểu An khi lo lắng, kiểu An khi thấy thứ gì đó ngoài dự kiến. Anh nhớ hết?

– Hết.

– Tôi chỉ kể một lần. Trên mái. Gần hai tuần trước.

– Tôi biết.

An nhìn cuốn sổ trên quầy. Nhìn lại Duy. Mở sổ, lật từng trang, đối chiếu. Ngón tay lướt trên mỗi dòng, so sánh với những gì Duy vừa nói. Chậm. Kỹ. Kiểu người kiểm tra bằng chứng, kiểu An kiểm tra camera mỗi đêm, kiểu cần xác nhận vì tin là xa xỉ.

Một phút. Hai phút. Ba trang.

An đóng sổ. Ngồi lại. Nhìn Duy, và lần này mắt cô không lạnh. Không ấm. Gì đó ở giữa, gì đó mà Duy không tìm được từ để gọi tên, kiểu nhìn của người vừa phát hiện thứ mà cô không biết phải xếp vào đâu trong hệ thống mà cô đã xây suốt ba năm.

– Không ai nhớ được thế, An nói. Tôi kể qua một lần. Trên mái, gió to, tôi nói nhanh. Mười chín tên, mười chín phòng, mười chín tháng, mười chín chi tiết. Anh không ghi. Không chụp. Không hỏi lại. Và anh nhớ hết.

– Tôi vẫn nhớ mọi thứ.

– Không, An nói, lắc đầu nhẹ. Không phải "mọi thứ." Anh nhớ Linh. Cả thế giới quên, anh nhớ. Cơ chế xóa xóa hồ sơ, xóa ảnh, xóa ký ức mẹ cô ấy, xóa cả vết ố trên tường. Và anh vẫn nhớ. Đó không phải trí nhớ tốt. Đó là thứ khác.

Duy im. Cô nói đúng. Anh biết. Biết từ lâu, kiểu biết mà không dám nhìn thẳng, kiểu Duy đã nhận ra anh nhớ quá rõ, quá lâu, quá chính xác so với bất kỳ ai anh từng quen. Thời đại học, anh nhớ bài giảng nguyên văn mà bạn cùng phòng phải ghi chép. Thời đi làm, anh nhớ đoạn phim mình dựng cách đây hai năm đến từng khung hình, từng nhịp cắt, từng mili giây chuyển cảnh. Anh tưởng mình giỏi. Tưởng mình may mắn. Bây giờ An ngồi đối diện, mắt nhìn anh kiểu nhìn người vừa tìm ra mảnh ghép còn thiếu, và Duy hiểu: đó không phải giỏi. Đó không phải may mắn.

Đó là bất thường.

– Cơ chế xóa của tầng 19 hoạt động trên ký ức, An nói, chậm, từng từ, kiểu An khi giải thích thứ gì đó quan trọng. Nó xóa hồ sơ, xóa vật lý, xóa ký ức, xóa cảm xúc. Theo thứ tự. Không ngoại lệ. Mười chín lần tôi chứng kiến, mười chín lần giống nhau. Không ai nhớ. Không ai. Trừ anh.

An dừng. Nhìn tay mình trên quầy, ngón tay mỏng, trắng sáp, dưới đèn huỳnh quang không có bóng trên mặt quầy nhựa. Rồi nói tiếp.

– Nếu ký ức anh nằm ngoài hệ thống, cô nói, giọng nhẹ hơn, như nói với chính mình nhiều hơn nói với Duy, thì cơ chế xóa không chạm được. Nó xóa ký ức bình thường, ký ức nằm trong hệ thống. Ký ức anh không nằm trong đó.

Duy nhìn An.

– Tại sao ký ức tôi nằm ngoài hệ thống?

An không trả lời ngay. Ngón tay co lại, gập vào lòng bàn tay, kiểu người nắm chặt thứ gì đó mà không muốn ai thấy. Mắt nhìn Duy, rồi nhìn đi, rồi nhìn lại, kiểu An khi đang cân nhắc nói hay không nói, kiểu Duy đã thấy trên mái lúc An kể về cái chết năm mười hai tuổi. Lúc đó An chọn nói. Bây giờ cô chọn không.

– Tôi không biết, An nói.

Duy nhìn cô. Cô đang nói dối. Anh biết. Không phải vì An nói dối kém, mà vì anh nhớ cách An nói thật: thẳng, ngắn, mắt nhìn thẳng, không quay đi. Bây giờ cô nhìn sang trái, nhìn kệ hàng, nhìn bất kỳ đâu trừ mắt anh. Kiểu An khi giấu.

Anh không hỏi thêm. Không phải vì không muốn biết. Mà vì An đã nói cho anh nhiều hơn bất kỳ ai. Cô đã chia sẻ cuốn sổ, chia sẻ danh sách, chia sẻ bí mật cô chết đuối năm mười hai tuổi. Nếu cô giấu gì đó bây giờ, cô có lý do. Và Duy đã học: ở chung cư Thanh Vân, mọi thứ đều có lý do, kể cả im lặng.

– Được rồi, Duy nói.

An nhìn anh. Mắt hơi mở, ngạc nhiên nhẹ, kiểu không ngờ Duy chấp nhận dễ dàng vậy. Rồi cô gật, khẽ, như cảm ơn mà không nói.

Chuông cửa kính rung. Gió từ sảnh lùa vào, lạnh. Duy đứng dậy, lấy gói mì trên kệ, đặt trên quầy, chờ An quét mã. An quét. Tiếng bíp. Tiếng túi nhựa. Bình thường. Mua mì lúc hai giờ sáng, bình thường, thói quen cố định, đêm thứ mười ba.

– An, Duy nói, tay cầm túi mì, đứng trước quầy. Nếu trí nhớ tôi nằm ngoài hệ thống ký ức bình thường, thì chính tôi có thuộc hệ thống không?

An nhìn anh. Lâu. Đèn huỳnh quang trắng rọi xuống quầy, và trong vài giây, Duy thấy: viền vai An nhòe. Không phải mờ như hơi nước, mà nhòe kiểu viền ảnh cũ bị ố, kiểu biên giới giữa An và không khí bắt đầu lung lay. Rồi lại rõ. An vẫn ngồi đó, mắt nhìn thẳng, môi mỏng, tay đặt trên quầy.

Cô không trả lời.

Duy đi thang máy lên tầng 18. Cabin rung nhẹ giữa các tầng, dây cáp kéo, máy nén ù. Bảng số đếm: 2, 3, 4. Trần nhôm phản chiếu đỉnh đầu anh, méo, tối hơn thực tế. Anh không nhìn lên.

Tầng 18. Cửa mở. Hành lang: đèn vàng, tường sơn kem, im. Mùi ẩm, mùi bê tông cũ. Ống nước thở sau tường, mười lăm giây, đều, như mọi đêm.

Phòng 1806. Duy mở khóa, vào, đóng cửa. Đứng trong bóng tối. Không bật đèn. Mắt quen dần: bảng điều tra trên tường, ánh trăng từ cửa sổ, tờ note bút đỏ ở giữa, sợi chỉ đỏ nối từ tên Linh đến mũi tên "cơ chế xóa", ảnh in, giấy vàng ố, hai mươi mốt cái tên.

Duy đặt túi mì trên bàn. Kéo ghế ra. Ngồi. Nhìn bảng điều tra.

Hai mươi mốt cái tên. Mười chín cái tên từ sổ An, Linh, và mẹ anh. Anh nhớ hết. Mỗi cái tên sắc, mỗi chi tiết rõ, mỗi phòng, mỗi tầng, mỗi tháng. Không mờ. Không nhạt. Ngược lại: sắc hơn mỗi ngày, kiểu trí nhớ anh làm ngược lại cơ chế xóa, kiểu đối kháng vô thức, kiểu anh là máy ghi hình mà tầng 19 không tắt được.

Tại sao?

Câu hỏi ngồi xuống cạnh anh trong bóng tối, nặng, im. Tại sao trí nhớ anh nằm ngoài hệ thống? Tại sao anh nhớ Linh khi mẹ cô quên? Tại sao anh nhớ mười chín cái tên từ một lần nghe? Tại sao cơ chế xóa, thứ đã xóa sạch hai mươi mốt người khỏi thực tại, không xóa được ký ức Duy?

An biết. Hoặc nghi biết. Anh thấy cô giấu. Thấy mắt cô nhìn đi khi nói "tôi không biết." Thấy ngón tay co lại.

Và câu hỏi thứ hai, câu hỏi anh đã hỏi trước quầy thu ngân, treo trong bóng tối căn phòng: nếu trí nhớ tôi nằm ngoài hệ thống, thì chính tôi có thuộc hệ thống không?

Duy nhìn bảng điều tra. Mỗi tờ giấy, mỗi sợi chỉ, mỗi mũi tên đều hướng về tầng 19. Nhưng lần đầu tiên, Duy thấy: có một sợi chỉ nào đó nên nối ngược lại, từ tầng 19 đến chính anh. Không phải anh tìm tầng 19. Tầng 19 tìm anh. Hoặc tệ hơn: anh là một phần của nó mà không biết.

Bảng điều tra im trên tường, giấy vàng dưới ánh trăng. Tờ giấy bút đỏ ở giữa: "Phạm Ngọc Linh." Sợi chỉ đỏ kéo từ tên cô đến "cơ chế xóa" đến "tầng 19" đến ảnh chụp tầng 19 từ bên ngoài: cửa sổ tối đen, mắt người nhảy qua. Và ở dưới cùng, chỗ Duy chưa ghi gì, khoảng tường trống, anh nên dán một tờ nữa. Tờ giấy viết: "Tôi."

Anh không dán. Chưa. Nhưng khoảng trống đó nhìn anh, kiểu khoảng trống biết nó sẽ được lấp, kiểu tường chung cư Thanh Vân biết mọi thứ trước khi cư dân biết.

Ống nước thở. Mười lăm giây. Mười lăm giây. Nhịp đều. Và ở đâu đó trong nhịp thở đó, trong khoảng lặng giữa hai nhịp, Duy nghe thấy gì đó mà anh không chắc là tiếng thật hay trí nhớ bất thường của anh đang phát lại: tiếng bước chân ở tầng trên. Ở khoảng giữa tầng 18 và tầng 20. Ở nơi không có gì. Ở tầng 19.

Bước chân nhẹ, kiểu bước chân trẻ con. Đi chậm, đều, từ trái sang phải, rồi dừng. Rồi quay lại. Rồi dừng.

Rồi im.

Duy ngồi trong bóng tối, mắt mở, tai nghe, và hiểu: không phải anh đang điều tra tầng 19. Tầng 19 đang điều tra anh. Đang kiểm tra. Đang thử. Đang tìm hiểu tại sao cơ chế xóa không hoạt động trên người đàn ông tầng 18 phòng 1806, người nhớ mười chín cái tên từ một lần nghe, người nhớ cô gái mà mẹ cô đã quên, người có trí nhớ nằm ngoài hệ thống mà tầng 19 xây ba mươi năm qua.

Và khi tầng 19 tìm ra câu trả lời trước Duy, anh sẽ không còn là người điều tra. Anh sẽ là vấn đề cần giải quyết.

Bước chân trên trần. Lại. Nhẹ. Chậm. Trái sang phải. Dừng.

Duy nhắm mắt. Trong bóng tối sau mí mắt, anh thấy: hai mươi mốt cái tên, mười chín khuôn mặt anh chưa bao giờ gặp nhưng nhớ rõ từ lời An, thêm Linh mà anh biết, thêm mẹ mà anh mất. Hai mươi mốt người đã bị di chuyển khỏi thế giới thật vào tầng 19. Và anh thấy khoảng trống ở cuối danh sách, chỗ chưa có tên, chỗ chờ. Không biết tên ai sẽ điền vào đó. Có thể là anh. Có thể là An. Có thể là cả hai.

Ống nước thở. Bước chân dừng. Và Duy ngồi trong phòng tối, một mình, với hai mươi mốt cái tên mà chỉ anh nhớ, với câu hỏi mà An không trả lời, với khoảng trống trên bảng mà anh chưa dám lấp.

Ch.39/101
2.550 từ