Chương 79: Anh Mới Chuyển Đến Hôm Qua Mà
Sáng. Ánh nắng lọt qua rèm. Duy mở mắt (không ngủ, kiểu không ngủ mà nằm từ một giờ sáng đến sáu giờ, mắt mở, mắt nhắm, mắt mở, kiểu xen kẽ mà không phân biệt được tỉnh và mơ, kiểu không phân biệt mà có thể đêm qua cũng là mơ, cư dân đứng, đầu xoay, gương cười, có thể tất cả là mơ).
Nhưng chân trần lạnh. Dép tuột ở tầng 3 đêm qua. Và ngón áp út trái: vẫn sưng.
Không phải mơ.
Duy đứng dậy. Rửa mặt. Nước lạnh. Gương nhà tắm: mặt anh, mờ viền tai phải, cổ tay phải nhạt. Nhìn xuống sàn nhà tắm: có bóng. Mờ, nhạt, kiểu nhạt mà sương, nhưng có. Sáng nay bóng anh quay lại trên sàn (đêm qua không có trên hành lang, kiểu không có mà ban đêm ánh sáng yếu nên mất, kiểu mất mà ban ngày ánh sáng mạnh nên thấy lại, hay kiểu lại mà tòa nhà cho phép nhìn ban ngày).
Anh mặc áo hoodie. Mở cửa. Ra hành lang.
Hành lang tầng 18. Ban ngày. Đèn tắt (ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ cuối hành lang). Sàn: sạch. Không bụi. Kiểu sạch mà ai đó đã lau, kiểu lau mà đêm qua bụi dày nhưng sáng nay sạch bóng, kiểu sạch bóng mà tòa nhà tự dọn dẹp.
Các cửa phòng: đóng. Không hé. Ban ngày cửa đóng bình thường.
Duy đi đến thang máy. Bấm nút. Đợi. Cabin lên. Cửa mở. Gương cabin: mặt anh. Chỉ mặt anh. Không có ai khác. Không có phiên bản hoodie. Ban ngày gương bình thường.
Ban đêm: mọi thứ sai. Ban ngày: mọi thứ đúng. Kiểu đúng mà giả, kiểu giả mà tòa nhà đội mặt nạ ban ngày.
Tầng trệt. Sảnh. Đèn tắt. Ánh sáng từ cửa kính lớn tràn vào. Quầy bảo vệ: Tùng. Ngồi. Bình thường. Chiếc máy phát trên bàn: tắt. Ông đọc báo giấy, kiểu đọc mà không đọc, kiểu không đọc mà mắt lướt trang nhưng đầu ở chỗ khác.
– Chú, Duy nói. Đứng trước quầy.
Tùng nhìn lên. Mắt đục. Bình thường.
– Đêm qua chú đi đâu? Duy hỏi.
Tùng nhìn Duy. Ba giây. Năm giây.
– Lão ở đây, ông nói. Giọng phẳng. Kiểu phẳng mà sự thật hoặc kiểu phẳng mà không nhớ. Ở đây suốt đêm. Cậu cần gì?
Ông ở đây suốt đêm. Nhưng tôi xuống sảnh lúc một giờ sáng, ghế ấm, ông không có. Ông ở đây hay ông không nhớ ông không ở đây?
Duy không hỏi tiếp. Quay đi. Đi về phía cầu thang bộ, lên lại tầng 18.
Hành lang. Chị Thanh (phòng 1805, tầng 18 lâu năm, hay mặc áo hoa, hay nấu canh chua mùi thơm lan cả hành lang) đang đi từ thang máy về phòng. Xách túi nhựa, kiểu túi mà đi chợ sáng, kiểu chợ sáng mà bình thường, kiểu bình thường mà chung cư ban ngày.
Duy gật đầu chào.
Chị Thanh nhìn anh. Dừng bước. Mắt: lạ. Kiểu lạ mà không nhận ra, kiểu không nhận ra mà lùi nửa bước, kiểu lùi mà tay nắm túi chặt hơn.
– Anh là ai? Chị hỏi. Giọng bình thường nhưng thận trọng. Kiểu thận trọng mà gặp người lạ trong hành lang nhà mình.
Duy nhìn chị Thanh. Chị nhìn lại. Không nhận ra. Mắt: không giả. Kiểu không giả mà thật sự không biết anh là ai, kiểu không biết mà Duy ở tầng 18 hơn một tháng, đi qua nhau mỗi ngày, chào mỗi sáng.
– Duy, anh nói. Phòng 1806. Ở đây mấy tháng rồi.
– Phòng 1806 trống mà, chị Thanh nói. Mắt nhíu. Kiểu nhíu mà lo, kiểu lo mà người lạ nói phòng trống là phòng mình. Trống mấy tháng rồi. Anh là ai? Anh vào bằng cách nào?
Trống. Chị nói phòng 1806 trống. Phòng tôi. Phòng tôi ở hơn một tháng. Chị Thanh đã gật đầu chào tôi mỗi sáng. Bây giờ: ai?
– Tôi ở đây từ tháng trước, Duy nói. Giọng đều. Kiểu đều mà cố giữ, kiểu giữ mà bên trong đang run. Hợp đồng thuê. Đồ đạc bên trong.
Chị Thanh nhìn Duy. Nhìn cửa 1806. Nhìn lại Duy. Mắt: nghi ngờ, nhưng không sợ, kiểu không sợ mà ban ngày, kiểu ban ngày mà chung cư bình thường.
– Anh nên hỏi Ban Quản Lý, chị nói. Rồi đi nhanh hơn bình thường về phòng 1805. Đóng cửa. Khóa.
Duy đứng giữa hành lang. Nhìn cửa phòng 1806. Cửa đóng (anh đóng khi ra). Anh mở cửa bằng chìa khóa. Bên trong: đồ đạc. Giường. Bàn. Quạt trần. TV. Ly nước trên bàn. Đèn bàn. Đoạn quay trên điện thoại. Bảng điều tra trên tường.
Đồ tôi vẫn ở đây. Phòng tôi vẫn ở đây. Nhưng chị Thanh nói trống.
Duy xuống sảnh. Đi ra cửa chính. Ngoài sảnh: vài cư dân qua lại. Buổi sáng bình thường.
Anh Hùng tầng 12 (gặp vài lần ở thang máy, hay xách cặp da đi làm sớm) đi ngang. Duy chặn lại.
– Anh Hùng, Duy nói.
Anh Hùng nhìn Duy. Nghiêng đầu nhẹ.
– Em quen anh à? Anh hỏi. Giọng bình thường. Kiểu bình thường mà lịch sự với người lạ.
– Duy, phòng 1806, tầng 18, Duy nói. Mình gặp nhau trong thang máy tuần trước.
Anh Hùng nhíu mày. Cười nhẹ, kiểu cười mà xã giao.
– Anh mới chuyển đến hôm qua mà, đúng không? Anh nói. Tôi thấy anh đi thang máy chiều qua. Nghĩ là dọn vào mới.
Hôm qua. Anh Hùng nghĩ tôi mới dọn vào hôm qua. Chị Thanh nghĩ phòng tôi trống. Hai người, hai phiên bản: một nói tôi không tồn tại, một nói tôi mới đến. Cả hai đều sai. Cả hai đều đúng theo cách của tòa nhà.
– Cảm ơn anh, Duy nói. Quay đi.
Duy đi đến quầy bảo vệ. Tùng nhìn lên từ báo.
– Chú, Duy nói. Cư dân không nhận ra tôi. Chị Thanh nói phòng tôi trống. Anh Hùng nói tôi mới dọn vào hôm qua.
Tùng đặt báo xuống. Chậm. Nhìn Duy. Mắt đục. Sâu.
– Cậu đang bị xóa, ông nói. Giọng thấp. Kiểu thấp mà chỉ Duy nghe. Chậm hơn người khác, nhưng đang bị.
– Kiểu xóa nào? Duy hỏi. Ngồi xuống ghế nhựa đỏ. Ghế ấm. Nắng sáng chiếu qua cửa kính.
– Kiểu xóa mà lão đã thấy hai trăm lẻ ba lần, Tùng nói. Trước hết: người quen không nhận ra. Hoặc nhớ sai (mới đến, trống, chưa gặp). Sau đó: hồ sơ biến mất. Hợp đồng, giấy tờ, ảnh. Rồi: đồ đạc trong phòng biến mất từ từ. Rồi: phòng tự sạch, tự mới, tự trống. Rồi: người đó chưa bao giờ ở đây.
Tùng nhìn Duy.
– Cậu đang ở bước một, ông nói. Người quen bắt đầu quên. Chậm hơn bình thường. Bình thường lão thấy bước một kéo dài hai, ba ngày rồi xong. Cậu: có thể lâu hơn. Vì sai lệch.
Im lặng. Mười giây. Nắng sáng chiếu vào sảnh, vàng ấm, kiểu ấm mà bình thường, kiểu bình thường mà chung cư ban ngày không có gì đáng sợ, cư dân đi chợ, trẻ con đi học, xe máy nổ dưới hầm. Nhưng Duy ngồi ghế nhựa đỏ nghe Tùng nói anh đang bị xóa.
– Đêm qua, Duy nói. Tôi xuống sảnh lúc một giờ sáng. Chú không có ở đây. Ghế ấm. Radio phát.
Tùng nhìn Duy. Lâu. Mắt đục.
– Lão ở đây, ông nói lại. Kiểu nói mà lặp, kiểu lặp mà không thay đổi, kiểu không thay đổi mà hoặc ông nói thật, hoặc tòa nhà đã sửa ký ức ông, hoặc cả hai.
– Mọi cư dân đều thức, Duy nói. Mọi cửa đều hé ba phân. Mọi người đều đứng bất động quay mặt về phía thang máy. Đầu xoay khi tôi đi qua.
Tùng nghe. Không ngạc nhiên. Kiểu không ngạc nhiên mà đã thấy rồi, kiểu đã thấy mà ba mươi năm.
– Nó đang đếm, Tùng nói. Kiểu đếm mà kiểm kê, kiểu kiểm kê mà xem bao nhiêu người đã sẵn sàng. Bao nhiêu đã bị thay. Bao nhiêu còn lại.
– Còn bao nhiêu người thật? Duy hỏi.
Tùng nhìn xuống bàn. Ngón tay gõ mặt gỗ. Chậm. Đếm.
– Ít, ông nói. Ít lắm.
Bước một: người quên. Bước hai: hồ sơ mất. Bước ba: đồ mất. Bước bốn: phòng trống. Bước năm: chưa bao giờ tồn tại.
Tôi đang ở bước một.
– Hợp đồng thuê, Duy nói. Tôi in ra, ký tên, có dấu.
Duy lên phòng. Mở ngăn kéo bàn. Hợp đồng thuê: có. Giấy A4, in hai mặt. Duy mở ra. Đọc. Tên: Trần Minh Duy. Phòng: 1806. Ngày ký: hai tháng trước.
Nhưng chữ ký.
Chỗ ký tên bên B (người thuê): mờ. Kiểu mờ mà nhạt, kiểu nhạt mà mực phai, kiểu phai mà giấy cũ nhưng không phải giấy cũ (mới in hai tháng). Nét bút: Trần Minh Duy. Vẫn đọc được. Nhưng nhạt. Nhạt hơn mọi chữ in xung quanh. Kiểu nhạt mà đang biến mất.
Duy lấy bút, ký lại cạnh chữ ký cũ. Mực xanh. Đậm. Rõ. Anh nhìn: hai chữ ký cạnh nhau. Cũ: mờ. Mới: rõ.
Bao lâu thì chữ ký mới cũng mờ? Một ngày? Một tuần? Hay khi tôi biến mất thì tất cả biến mất cùng lúc?
Anh cất hợp đồng. Lấy điện thoại. Mở thư mục ảnh. Ảnh trong phòng: có. Video quay tầng 19: có. Ảnh bảng điều tra trên tường: có. Ảnh tự chụp trước gương (từ tuần đầu, thói quen ghi lại): có. Nhìn kỹ ảnh tự chụp gần nhất: mặt anh, rõ. Nhưng viền tai phải trong ảnh: mờ hơn lúc chụp. Kiểu mờ mà ảnh cũng đang bị xóa, kiểu xóa mà cơ chế xóa chạm đến cả tập tin số.
Tùng nói: bước hai là hồ sơ. Hợp đồng mờ dần. Ảnh mờ dần. Tiếp theo: đồ đạc.
Duy xuống sảnh lại. Đi ra ngoài. Đứng trước cửa chính chung cư Thanh Vân. Nhìn lên. Tòa nhà cao. Hai mươi tầng. Kiểu hai mươi mà mắt nhảy từ 18 sang 20, kiểu nhảy mà tầng 19 vô hình. Nhưng hôm nay, dưới nắng sáng, Duy nhìn kỹ: giữa tầng 18 và tầng 20, có hàng cửa sổ tối đen. Tầng 19. Ống kính điện thoại thấy. Mắt thường: nhảy qua.
Anh nhìn xuống. Bóng mình trên sân bê tông trước sảnh. Có bóng. Mờ, nhạt, kiểu nhạt mà sáng nay mờ hơn hôm qua. Nhưng có.
Ban ngày: bóng mờ. Ban đêm: không bóng. Ngưỡng mất bóng đang dịch dần về phía ban ngày. Một tuần nữa? Hai tuần? Rồi ban ngày cũng không có bóng.
Anh đứng đó ba phút. Nhìn tòa nhà. Nhìn cửa sổ. Nhìn tầng 19 mà mắt thường nhảy qua. Nhìn người đi bộ trên vỉa hè: không ai nhìn lên, không ai nhìn tòa nhà, mắt lướt qua kiểu lướt qua bãi đất trống. Chung cư Thanh Vân vô hình, luôn luôn vô hình, và anh đang sống bên trong thứ vô hình đó, đang bị thứ vô hình nuốt.
Duy quay vào sảnh. Đi qua quầy bảo vệ. Tùng nhìn. Không nói gì. Mắt đục. Kiểu đục mà ba mươi năm nhìn người biến mất, ba mươi năm ghi sổ, ba mươi năm một mình nhớ.
Thang máy. Bấm tầng 18. Cửa đóng. Cabin lên. Gương cabin: mặt Duy. Chỉ Duy. Ban ngày không có phiên bản khác.
Nhưng bóng phản chiếu trong gương: chậm hơn anh nửa nhịp.
Duy giơ tay phải. Trong gương: tay phải giơ theo. Nhưng chậm. Kiểu chậm mà nửa giây, kiểu nửa giây mà Duy hạ tay rồi bóng trong gương mới hạ. Kiểu trễ mà tín hiệu chậm. Kiểu tín hiệu chậm mà kết nối giữa Duy và bóng Duy đang yếu dần.
Bóng chậm hơn. Gương phản chiếu sai thời gian. Ngày đầu ở Thanh Vân: bóng nhanh hơn tôi nửa bước. Bây giờ: chậm hơn nửa nhịp. Bóng và tôi đang trôi ngược nhau.
Cửa mở. Tầng 18. Hành lang. Ban ngày. Bình thường. Kiểu bình thường mà giả. Kiểu giả mà Duy biết đêm nay, một giờ sáng, tất cả sẽ lại thức, cửa sẽ hé, đầu sẽ xoay.
Duy về phòng. Đóng cửa. Khóa. Ngồi trên giường.
Tôi đang bị xóa. Chậm hơn người khác. Nhưng đang bị.
Bước một: người quên. Đang xảy ra.
Bước hai: hồ sơ mờ. Bắt đầu.
Bước ba: đồ mất.
Bước bốn: phòng trống.
Bước năm: chưa bao giờ tồn tại.
Hai trăm lẻ ba người trước tôi đã đi qua năm bước. Tùng nhớ hết. Tùng nhớ cả tôi. Bao lâu nữa Tùng sẽ ghi tên tôi vào cuốn sổ bìa đen, dòng hai trăm lẻ bốn?
Quạt trên trần quay. Duy không đếm nhưng biết: hai vòng một phút. Ly nước trên bàn: đầy. Tĩnh. TV: tắt, bụi, số 19 và chữ "về" vẫn rõ trên màn hình.
Nhưng tôi khác. Tùng nói: sai lệch. An nói: anh cũng không phải người. Gương nói: có phiên bản khác, còn đủ ngón, còn cười. Bé gái áo đỏ nói: về.
Về đâu?
Anh nhìn tay phải. Bốn ngón rõ. Cổ tay nhạt. Ngón giữa: mờ hơn sáng nay. Sáng nay mờ hơn hôm qua. Hôm qua mờ hơn hôm kia.
Tôi đang mất. Nhưng phiên bản trong gương: đủ. Gương giữ phiên bản đầy đủ hơn. Sàn mất bóng. Gương giữ bóng. Cư dân quên tôi. Gương nhớ tôi.
Phiên bản nào sẽ biến mất? Phiên bản ngoài gương (tôi)? Hay phiên bản trong gương (tôi khác)?
Hay cả hai sẽ hòa vào tầng 19?
Nhịp thở hành lang: mười lăm giây. Đều và kiên nhẫn.
Duy nằm xuống. Nhắm mắt. Không ngủ. Nhưng lần này, anh không muốn mở mắt nữa.
Anh nằm im, nghe quạt, nghe ống nước, nghe tòa nhà thở. Nghe hành lang bên ngoài: bước chân cư dân (bước chân bản sao, kiểu bước mà đều, kiểu đều mà máy, kiểu máy mà họ sống ban ngày và đứng ban đêm và không ai biết sự khác biệt ngoại trừ Duy và Tùng). Nghe thang máy chạy: lên, xuống, lên. Ai đó bấm. Hoặc không ai bấm.
Và đợi đêm xuống. Đợi tòa nhà thức dậy thật sự.