Tầng 19 Không Tồn Tại
Chương 58: Người Đứng Giữa Hai Bờ
Chương 58

Người Đứng Giữa Hai Bờ

Đèn huỳnh quang nhấp nháy lúc 1:47 sáng, kiểu nhấp nháy mà An đếm được: ba lần trong bảy phút. Lần đầu nhanh, kiểu chớp mắt. Lần hai chậm hơn, tối nửa giây, đủ để bóng An trên sàn gạch men biến mất rồi hiện lại. Lần ba: đèn tắt hẳn hai giây, và trong hai giây đó An nhìn xuống tay mình.

Bàn tay cô, dưới bóng tối, không thấy.

Không phải vì tối. Mà vì tay không ở đó. Hoặc tay ở đó nhưng ánh sáng đi xuyên qua, kiểu ánh sáng đi qua nước, kiểu nước không chặn được gì.

Đèn bật lại. Tay hiện lại. Năm ngón, rắn chắc, da trắng nhợt dưới đèn huỳnh quang. An nắm lại, mở ra. Tay hoạt động bình thường, kiểu tay người bình thường.

Hai giây. Lần trước là một giây. Lần trước nữa là nửa giây. Mỗi lần lâu hơn.

An đứng sau quầy thu ngân, nhìn ra cửa kính. Cửa kính phản chiếu bên trong cửa hàng: kệ hàng, quầy, đèn huỳnh quang trắng. Và An. Phản chiếu của An trên cửa kính mỏng hơn bình thường, kiểu phản chiếu nhạt, kiểu hình trên mặt nước khi gió thổi, kiểu nếu ai đó nhìn từ bên ngoài sẽ thấy quầy thu ngân trống hoặc gần trống, sẽ thấy cửa hàng tiện lợi không có ai trực.

Phản chiếu nhạt hơn tuần trước. Tuần trước vẫn rõ, chỉ mỏng hơn bình thường. Bây giờ mỏng kiểu sắp rách. Kiểu giấy vẽ bằng bút chì mà ai đó đang tẩy từ từ.

An không hoảng. Cô không hoảng từ lâu rồi, từ khi nhận ra rằng hoảng không thay đổi gì, kiểu hoảng là xa xỉ của người còn đủ thật để hoảng có ý nghĩa. Cô chỉ đếm. Ba năm qua, cô đếm mọi thứ: đếm người biến mất (mười chín, bây giờ hai mươi mốt), đếm đêm một mình trong cửa hàng (một nghìn lẻ chín mươi sáu), đếm lần ai đó nhìn thấy cô và thật sự nhìn thấy (ít hơn An muốn đếm).

Bây giờ cô đếm thêm: số lần tay biến mất khi đèn tắt. Số giây mỗi lần. Và xu hướng.

Tuần 1: 0,5 giây. Tuần 2: 1 giây. Tuần 3: 2 giây. Tuyến tính. Nếu tuyến tính tiếp, tuần 5 = 4 giây. Tuần 8 = 7 giây. Nhưng không tuyến tính. Mình biết. Nó tăng nhanh hơn.

Khách vào cửa hàng lúc 2:15. Đàn ông trung niên, áo sơ mi nhàu, kiểu khách khuya, kiểu người mất ngủ hoặc vừa uống rượu về. Chuông cửa kêu khi ông đẩy kính.

Ông đi thẳng đến tủ mát, lấy chai nước khoáng. Đi đến quầy. An đứng sau quầy, nhìn ông.

Ông đặt chai nước trên quầy. Nhìn quanh. Nhìn qua An, kiểu nhìn xuyên, kiểu mắt ông lướt qua chỗ An đứng mà không ghi nhận, kiểu nhìn kệ phía sau An, nhìn tường, nhìn bảng giá, nhưng không nhìn An.

– Dạ, anh mua nước ạ.

Giọng An. Rõ. Không nhỏ. Đủ to để người đứng cách nửa mét nghe.

Ông không phản ứng. Nhìn quanh thêm một lần, kiểu tìm ai đó, kiểu tìm nhân viên. Rồi để tiền trên quầy (đúng giá, kiểu người đã quen mua, kiểu biết giá chai nước), cầm nước, đi ra. Chuông kêu khi cửa mở. Chuông kêu khi cửa đóng.

An đứng sau quầy. Nhìn tiền trên bàn. Hai mươi nghìn, tờ nhàu. Ông để tiền đúng chỗ, đúng số, kiểu để tiền cho quầy không người, kiểu người mua hàng ở cửa hàng tự phục vụ.

Ông ấy không thấy tôi. Không phải giả vờ. Không phải lờ đi. Mắt ông nhìn qua tôi kiểu nhìn qua kính. Tôi là kính. Tôi là không khí. Tôi là khoảng trống giữa quầy và tường phía sau.

An lấy tiền, mở ngăn kéo, bỏ vào. Đóng ngăn kéo. Tay hoạt động bình thường, kiểu tay người bình thường. Ngăn kéo kêu khi mở, kêu khi đóng. Âm thanh có. Bàn tay có. Tiền chạm tay có. Nhưng khách không thấy người cầm tiền.

Một phần ba. Duy nói một phần ba khách không thấy tôi. Mình đếm chính xác hơn: 37%. Tuần trước: 28%. Tuần trước nữa: 19%. Tăng. Như mọi thứ khác, tăng.

An bước ra khỏi quầy. Đi dọc kệ hàng, kiểm tra hàng, kiểu kiểm tra thói quen, kiểu tay sờ mép kệ, mắt lướt qua nhãn, đầu đếm số lon, số chai, số gói. Chân bước trên sàn nhựa, không tiếng, kiểu bước chân An luôn không có tiếng, kiểu chân mèo, kiểu chân người không có trọng lượng hoặc trọng lượng không đủ ép sàn phát ra âm thanh.

Bước chân không tiếng. Từ đầu đã vậy. Từ khi tỉnh dậy ở cửa hàng này ba năm trước, bước chân đã không tiếng. Mình tưởng là tính cách. Hóa ra là tín hiệu.

An đi đến cuối kệ, chỗ góc gần cửa kho. Đứng lại. Nhìn ra cửa kính.

Bên ngoài, sảnh chung cư tối. Đèn vàng nhạt chiếu bảng thông báo. Thang máy đóng, đèn số sáng: 1. Không ai ở sảnh lúc 2:30 sáng, trừ bóng.

Bóng An không có trên sàn sảnh. Cửa kính phản chiếu bên trong cửa hàng, nhưng chỗ An đứng trên phản chiếu mờ hơn xung quanh, kiểu vùng ẩm trên gương, kiểu hơi thở trên kính nhưng ngược lại (hơi thở làm mờ, An làm mờ, An là hơi thở mà ai đó thở lên mặt kính rồi kính tự lau).

Phản chiếu. Bóng. Camera. Ba thứ không còn ghi nhận tôi đầy đủ. Ba thứ nói sự thật mà mắt người chưa nói.

An nhớ. Không phải nhớ kiểu người lớn nhớ, kiểu nhớ có chọn lọc, có biên tập. Mà nhớ kiểu đứa trẻ mười hai tuổi nhớ, kiểu nhớ nguyên vẹn, kiểu nhớ bằng cơ thể: nước vào mũi, nước vào miệng, nước vào phổi. Cảm giác phổi đầy không phải không khí mà là thứ lỏng, lạnh, nặng. Cảm giác chân đạp nước mà nước không đẩy lên. Cảm giác ánh sáng xa dần, kiểu ánh sáng ở trên mặt hồ bơi nhỏ đi thành một điểm trắng rồi tắt.

Không đau. Chết đuối không đau kiểu An nhớ. Chỉ yên tĩnh. Yên tĩnh tuyệt đối, kiểu yên tĩnh mà dưới nước không có tiếng gì ngoài tim đập chậm dần, chậm dần, rồi không đập nữa.

Bây giờ giống hệt. Chỉ chậm hơn. Mười ba năm trước, phổi đầy nước trong hai phút. Bây giờ, phổi đầy... gì đó... trong vài tuần. Không phải nước. Mà là khoảng trống. Khoảng trống lấp đầy chỗ mà thịt từng chiếm.

An nắm tay. Mở ra. Nắm lại. Mở. Kiểu kiểm tra, kiểu đếm (năm ngón, năm ngón, vẫn đủ). Rồi cô đưa tay phải lên, chạm vào má trái mình. Da trên da, ấm, kiểu ấm bình thường, kiểu ấm của người sống. Nhưng An biết "ấm" không có nghĩa gì. Bà Sáu ấm. Tay bà Sáu ấm khi đưa cháo cho Duy. Cháo nóng, tay ấm, nụ cười hiền. Và bà Sáu đã vô hình trên camera.

Ấm không phải bằng chứng. Tiếng không phải bằng chứng. Mùi không phải bằng chứng. Chỉ có camera là bằng chứng. Và camera đang nói tôi mờ.

2:58 sáng. Cửa hàng vắng. An ngồi trên ghế đẩu sau quầy (ghế nhựa, kiểu ghế thấp, kiểu ghế mà nhân viên ca đêm ngồi khi không có khách). Chân co lên, cằm tựa đầu gối, kiểu ngồi đứa trẻ, kiểu ngồi mà An ngồi mỗi đêm khi cửa hàng trống và không ai nhìn.

Cô nghĩ về Duy. Kiểu nghĩ mà không muốn nghĩ, kiểu nghĩ tự đến, kiểu ý nghĩ không xin phép.

Anh ấy hứa không tua thêm footage. Nhưng anh ấy đã xem. Anh ấy biết. Biết tôi đang mờ. Biết ba đến bốn tuần nữa. Anh ấy là thợ dựng phim, anh ấy nhìn thấy từng điểm ảnh, anh ấy sẽ tính được chính xác hơn tôi.

Và anh ấy sẽ nhớ. Trí nhớ anh ấy nằm ngoài cơ chế xóa. Khi tôi biến mất, khi mọi người quên, anh ấy sẽ nhớ. Anh ấy sẽ đứng trong cửa hàng trống và nhớ tôi đã đứng đây.

Đó là điều tôi muốn. Và điều tôi sợ. Vì nhớ một mình là tra tấn.

3:00 sáng. An đứng dậy. Đi ra phía cửa kho, mở, bước vào kho nhỏ (kệ sắt, thùng hàng, mùi bìa carton, đèn tắt). Đứng trong kho tối.

Nhìn xuống tay.

Trong bóng tối hoàn toàn, tay An phát sáng nhẹ. Không phải sáng kiểu đèn, kiểu sáng mà không có nguồn, kiểu sáng rỉ ra từ dưới da, kiểu da trở thành màng mỏng và thứ gì đó bên trong (xương, gân, máu, hay khoảng trống) phát ra ánh sáng riêng. Ánh sáng xanh nhạt, kiểu ánh sáng đèn thoát hiểm, kiểu ánh sáng dưới nước hồ bơi lúc chập tối.

Sáng hơn tuần trước. Tuần trước chỉ đầu ngón tay. Bây giờ cả bàn tay.

An giơ tay lên trước mặt. Xòe ngón. Ánh sáng xanh nhạt chiếu lên trần kho, tạo bóng ngón tay trên thùng carton. Bóng rõ. Bóng đúng. Nhưng ánh sáng tạo bóng đến từ bên trong cô, không phải bên ngoài.

Tầng 19 đang lớn lên bên trong tôi. Kiểu cây mọc trong tường, kiểu rễ đâm qua bê tông, kiểu thứ gì đó chiếm dần chỗ mà trước đây là thịt, là da, là An.

Cô nắm tay. Ánh sáng tắt. Bóng tối hoàn toàn.

Mở tay. Ánh sáng trở lại, yếu hơn. Kiểu pin cạn. Kiểu thứ gì đó bên trong biết cô đang nhìn nên giảm xuống, kiểu nó không muốn bị thấy nhưng không thể giấu hoàn toàn.

3:33 sáng. Đèn huỳnh quang trong cửa hàng tắt. Tất cả. Cùng lúc. Kiểu tắt đúng giờ, kiểu tắt mà mỗi đêm đều tắt vào đúng phút này, kiểu 3:33 là thời điểm mà cả tòa nhà ngừng giả vờ bình thường.

An đứng trong bóng tối cửa hàng. Không sợ. Ba năm qua cô đã đứng trong bóng tối này một nghìn lẻ chín mươi sáu lần. Mỗi lần, đèn tắt ba phút rồi bật lại. Mỗi lần, trong ba phút đó, An cảm nhận tầng 19 gần hơn: mùi kim loại ẩm len qua khe cửa, tiếng ù từ ống nước mạnh hơn, nhiệt độ giảm nhẹ.

Và mỗi lần, An mất thêm một chút.

Đêm nay, trong bóng tối 3:33, An nghe tiếng thang máy. Xa, kiểu xa mà không phải khoảng cách vật lý mà là khoảng cách giữa hai lớp thực tại, kiểu tiếng vọng từ phía bên kia gương. Thang máy đi lên. Từ dưới. Từ chỗ không có tầng nào phía dưới tầng trệt (tầng hầm là tầng cuối, nhưng tiếng thang máy đến từ sâu hơn tầng hầm).

Nó đang lên. Mỗi đêm nó lên gần hơn.

An nhìn xuống bàn tay mình.

Dưới ánh đèn thoát hiểm màu xanh (đèn duy nhất không tắt lúc 3:33, kiểu đèn thoát hiểm luôn sáng, kiểu đèn thuộc về quy tắc an toàn mà kể cả tầng 19 cũng không tắt được), da An trong suốt.

Không phải mờ. Không phải nhạt. Trong suốt, kiểu nước, kiểu kính, kiểu thứ không cản ánh sáng mà cho ánh sáng đi qua. An nhìn thấy đường gân xanh dưới da, nhìn thấy xương ngón tay (trắng, mỏng, kiểu xương nhỏ, kiểu xương đứa trẻ mười hai tuổi không phải xương phụ nữ hai mươi lăm tuổi), rồi nhìn thấy sàn nhà bên dưới.

Sàn gạch men trắng xuyên qua bàn tay cô. Đường ron gạch, vết ố cà phê cũ, mép chân quầy thu ngân. Tất cả hiện qua da cô kiểu hiện qua lớp nước mỏng.

An nắm chặt tay.

Mọi thứ trở lại. Da. Thịt. Xương bên trong (ẩn). Sàn bên dưới (ẩn). Bàn tay rắn chắc, kiểu bàn tay người, kiểu bàn tay đã cầm lon nước ngọt xếp lên kệ mấy giờ trước.

Nhưng cô biết. Lần trước, nắm tay là da trở lại ngay. Lần này, mất nửa giây. Nửa giây chậm trễ giữa "nắm" và "da trở lại". Nửa giây mà cơ thể cô cần để nhớ rằng nó là rắn, rằng nó có bề mặt, rằng ánh sáng không được đi qua.

Lần sau sẽ lâu hơn. Một giây. Hai giây. Rồi nắm tay không còn đủ. Rồi da sẽ quên cách trở lại.

3:36 sáng. Đèn huỳnh quang bật lại. Cửa hàng sáng trưng, kiểu sáng bình thường, kiểu sáng của cửa hàng tiện lợi mở hai mươi tư giờ. An đứng sau quầy, tóc ngắn, đồng phục xanh nhạt, mắt tỉnh. Bình thường.

Không ai biết ba phút trước cô đã nhìn thấy sàn nhà xuyên qua bàn tay mình. Không ai biết vì không ai ở đây. Cửa hàng trống lúc 3:33, luôn trống, kiểu khách không đến lúc 3:33, kiểu bản năng con người biết phải tránh thời điểm đó dù không ai giải thích tại sao.

An mở sổ nhỏ (sổ bìa đen, mực bi xanh, giấy vàng ố). Viết:

Đêm 1096. 3:33. Da trong suốt: bàn tay (2 tay), 3 giây. Xương hiện. Sàn hiện qua da. Nắm tay: 0,5 giây chậm trễ trước khi da trở lại (tăng từ 0,1s tuần trước). Đèn thoát hiểm: không bị ảnh hưởng.

Đóng sổ. Cất vào ngăn kéo dưới quầy (ngăn kéo mà không ai mở ngoài An, ngăn kéo chứa sổ bìa đen và hai mươi mốt cái tên và ngày tháng). Rồi cô đứng lại sau quầy, nhìn ra cửa kính, nhìn sảnh chung cư tối, nhìn thang máy đèn số sáng: 1.

Duy nói ba đến bốn tuần. Mình nghĩ ít hơn. Có lẽ hai. Hai tuần nữa camera sẽ hoàn toàn trống. Sau đó, mắt người. Duy sẽ nhìn thấy lâu hơn (trí nhớ anh ấy khác). Nhưng rồi cũng sẽ không nhìn thấy.

Và tôi sẽ ở đâu khi không ai thấy? Tầng 19? Thành phố dưới tầng 19? Hay khoảng trống giữa hai nơi, kiểu khoảng trống giữa mặt nước và đáy hồ, kiểu khoảng trống mà mười ba năm trước tôi đã chìm qua?

Cửa hàng tiện lợi sáng đèn. Kệ hàng đầy. Lon nước ngọt xếp ngay hàng. Sàn sạch. Quầy sạch. Mọi thứ đúng chỗ, kiểu đúng chỗ của cửa hàng mà nhân viên ca đêm đã dọn xong trước khi ca sáng đến.

An đứng giữa tất cả điều đó, rõ ràng, thật, bằng mắt thường. Cô sẽ đứng ở đây cho đến sáu giờ sáng, khi nhân viên ca sáng đến (Hạnh, hai mươi ba tuổi, sinh viên bán thời gian, luôn chào "chị An" mỗi sáng, kiểu chào mà An không chắc Hạnh sẽ còn chào bao lâu nữa).

Ngoài cửa kính, trời bắt đầu sáng dần, kiểu sáng chậm của thành phố vào giờ này. Đèn đường tắt dần. Xe máy đầu tiên chạy qua đường phía trước chung cư, tiếng máy xe nhỏ dần. Thành phố thức dậy, kiểu thức dậy mà không biết một cửa hàng tiện lợi ở tầng trệt chung cư Thanh Vân có nhân viên ca đêm đang biến mất.

An đặt tay trên mặt quầy. Tay rắn chắc. Quầy lạnh. Hai thứ tiếp xúc, kiểu tiếp xúc bình thường, kiểu tay chạm mặt gỗ. Bình thường.

Nhưng không biết bao lâu nữa.

Ch.58/101
2.590 từ