19 xuất hiện khắp nơi
Gương nhà tắm mờ hơi nước khi Duy bước ra.
Anh đã tắm nóng mười lăm phút, kiểu tắm của người không ngủ được, đứng dưới vòi nước cho đến khi da đỏ và đầu bớt nghĩ. Phòng tắm nhỏ, gạch trắng ngả vàng, bóng đèn trần tỏa sáng yếu qua hơi nước, quạt thông gió rung nhẹ. Duy lau mặt bằng khăn, nhìn gương.
Gương mờ. Hơi nước phủ đều, trắng đục, phản chiếu mờ: đường viền khuôn mặt anh, tóc ướt, vai gầy, bóng đèn sau lưng. Bình thường.
Nhưng ở góc trên bên phải, trên lớp hơi nước, có nét vẽ.
Duy nhìn. Nét vẽ mỏng, kiểu ngón tay lướt trên hơi nước, kiểu ai đó viết bằng đầu ngón tay trên gương khi Duy còn trong vòi sen, khi hơi nước đủ dày để giấu tay, khi Duy nhắm mắt dưới nước nóng và không nghe thấy gì ngoài tiếng nước chảy.
Số 19.
Nét viết nhỏ, nghiêng, kiểu chữ viết tay, kiểu ngón tay nhỏ, kiểu trẻ con. Số 1 thẳng, số 9 cong, đuôi kéo dài xuống dưới. Duy nhìn. Đưa tay chạm. Hơi nước dưới nét vẽ đã khô, gương trong hơn ở đó, kiểu ngón tay đã lau sạch hơi nước, để lại vệt. Ngón tay thật. Ai đó đã đứng trong phòng tắm, cạnh Duy, và viết số 19 lên gương khi anh tắm.
Anh nhìn quanh. Phòng tắm nhỏ, không chỗ nấp. Cửa đóng. Khóa trong. Sàn ướt chỉ có dấu chân Duy, dép nhựa, hai bàn chân, đúng kích cỡ. Không có dấu chân nào khác.
Duy lau gương. Số 19 mất. Hơi nước loang lại, che kín, kiểu chưa bao giờ có gì ở đó.
Anh mặc quần áo, ra phòng khách. Nhìn đồng hồ trên bàn: 7:19.
Ra đường.
Sáng sớm, nắng non, thành phố bắt đầu thức. Duy đi bộ ra cổng chung cư, qua sảnh, qua quầy bảo vệ trống, qua hòm thư kim loại, ra hẻm. Hẻm hẹp, tường rêu, dây điện chằng chịt, xe máy dựng hai bên. Anh đi ra đường lớn, rẽ trái, hướng về quán cà phê góc đường, chỗ anh hay ngồi khi cần ra khỏi tòa nhà.
Biển quảng cáo trên tường: "Giảm giá 19%". Biển cũ, sơn tróc, có thể đã treo từ lâu. Nhưng Duy nhìn. Nhớ. Không chắc biển này có ở đây hôm qua.
Đi thêm mười bước. Biển số xe máy dựng trước cửa hàng tạp hóa: 59B1-190.19. Duy dừng. Nhìn. Biển số. Hai số 19. Xe máy Wave cũ, bụi, dựng sát tường, kiểu xe đã đậu lâu. Anh bước qua.
Quán cà phê. Ngồi. Gọi đen đá. Cô bán hàng rót, đặt ly trước mặt. Hóa đơn: 19.000 đồng. Duy nhìn hóa đơn. Giá đen đá ở đây luôn hai mươi ngàn. Anh nhớ rõ, vì anh nhớ mọi thứ. Hai mươi ngàn. Không phải mười chín.
Duy nhìn cô bán hàng.
– Giá bao nhiêu?
– Mười chín ngàn. Giảm rồi anh.
– Từ bao giờ?
Cô nhìn Duy, ngạc nhiên.
– Từ hồi nào mà anh. Luôn mười chín ngàn.
Duy cầm ly. Uống. Đắng. Nhìn ra đường: biển số xe qua lại, người đi bộ, xe buýt. Biển số xe buýt: tuyến 19. Duy nhớ: tuyến xe buýt qua đường này là tuyến 14, không phải 19. Anh đã đi tuyến 14 lúc mới chuyển đến, từ bến xe miền Đông về chung cư. Tuyến 14. Giờ xe buýt chạy qua ghi tuyến 19, hành khách bên trong bình thường, không ai nhìn ra ngoài, không ai thấy lạ.
Đồng hồ trên tường quán cà phê: 7:49. Kim phút chỉ 9, kim giờ chỉ gần 8. Nhưng con số ở vị trí 10 giờ trên mặt đồng hồ, chỗ đáng lẽ ghi "10": ghi "19". Duy nhìn kỹ. Mặt đồng hồ tròn, số La Mã, ngoại trừ vị trí 10 giờ: "XIX" thay vì "X". Kiểu lỗi in. Kiểu luôn thế. Kiểu không ai nhận ra vì không ai nhìn kỹ đồng hồ quán cà phê bao giờ.
Duy đặt ly xuống. Nhìn quanh. Tìm. Và thấy: bảng giá trên tường quán, cột đầu tiên, dòng thứ ba: "Trà đá: 10.000đ". Nhưng dòng thứ nhất: "Đen nóng: 19.000đ." Dòng thứ năm: "Bạc xỉu: 19.000đ." Hai trong bảy mặt hàng giá 19.000.
Anh ra đường. Đi. Nhanh hơn bình thường. Nhìn. Tìm. Và tìm thấy, mỗi bước, mỗi góc, mỗi nơi.
Số nhà cạnh hẻm vào chung cư: 19. Trước đây anh nhớ là số 17. Biển báo giao thông: "Tốc độ tối đa 19 km/h" trong khu dân cư, kiểu con số sai nhưng không ai để ý. Đồng hồ điện thoại: 8:19. Bước thêm: 8:19. Bước thêm: vẫn 8:19. Ba mươi bước mà thời gian đóng băng ở 8:19.
Rồi nhảy: 8:20.
Duy dừng ở vỉa hè. Thở chậm. Xe cộ chạy qua, tiếng còi, tiếng động cơ, thành phố bình thường. Nắng trên mặt, gió nhẹ. Bình thường. Nhưng thành phố đang ghi dấu anh. Mỗi con số 19 là một dấu mực, một vệt tay, một lời nhắn kiểu tầng 19 nói: tao thấy mày.
Không phải trùng hợp. Số 19 đã xuất hiện trước đây, những ngày đầu ở chung cư, mười chín lần trong năm ngày, anh đã đếm. Nhưng lần này khác. Lần này mật độ dày hơn, sai lệch hơn, xâm nhập hơn. Biển số xe có thể trùng. Hóa đơn có thể trùng. Nhưng gương nhà tắm thì không. Ai đó đã viết lên gương khi anh tắm. Giá cà phê đã thay đổi mà cô bán hàng không nhận ra. Tuyến xe buýt đã đổi số mà hành khách không biết. Thế giới đang bị viết lại xung quanh Duy, chậm, kiên nhẫn, đều, và chỉ Duy nhận ra vì chỉ Duy nhớ thế giới trước khi bị viết lại.
Anh quay về chung cư. Đi nhanh. Qua hẻm, qua cổng, vào sảnh.
Sảnh vắng. Ghế nhựa trống, quầy bảo vệ kính mờ, bảng thông báo cũ. Đèn trần sáng yếu, ánh sáng vàng trộn ánh sáng tự nhiên từ cửa kính sảnh. Cửa hàng tiện lợi góc tầng trệt đóng, chưa mở ca sáng, bên trong tối, kệ hàng im. An không ở đó, ca đêm đã hết.
Duy đi đến thang máy. Bấm nút gọi. Chờ.
Tiếng máy. Dây cáp kéo. Bảng số đếm: 7, 6, 5, 4, 3, 2, 1.
Cửa mở.
Duy chưa bấm nút gọi.
Anh nhìn tay mình. Ngón tay giơ lên, gần nút gọi, nhưng chưa chạm. Nút nhựa hình tròn, mũi tên lên, cách đầu ngón tay anh hai centimet. Anh chưa bấm. Nhưng cabin đã đến.
Cửa mở. Cabin trống. Đèn trần vàng, sàn cao su xám, thanh tay vịn inox, trần nhôm phản chiếu. Bảng nút bên trong: 1, 2, 3... 18, 20. Bình thường. Thang máy bình thường.
Ngoại trừ: nút tầng 18 đã sáng. Kiểu ai đó đã bấm sẵn. Kiểu thang máy biết Duy muốn lên tầng 18 trước khi anh bước vào.
Duy đứng trước cửa thang máy. Không bước vào. Nhìn cabin. Nhìn bảng nút. Nút 18 sáng xanh nhạt, nhấp nháy nhẹ, kiểu chờ.
Rồi tắt.
Và nút khác sáng lên.
Duy nhìn. Bảng nút: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 20. Nút sáng là nút ở giữa 18 và 20, chỗ trống, chỗ không có nút, chỗ bảng nhựa trơn. Nhưng bây giờ ở đó, giữa 18 và 20, có ánh sáng. Mờ, xanh nhạt, kiểu ánh sáng rỉ ra từ bên trong bảng nhựa, kiểu có nút ở đó mà mắt không thấy nhưng ánh sáng thấy.
Bảng số trên khung cửa cabin nhấp nháy. 1. Rồi tắt. Rồi hiện: 19.
Một giây. Hai giây. 19.
Rồi tắt. Rồi hiện: 1.
Cửa cabin vẫn mở. Chờ. Kiểu mời. Kiểu nói: bước vào. Tầng 19 đang đợi. Kiểu tầng 19 mở cửa cho Duy, kiểu thang máy là cánh tay dài của tầng 19, kiểu tòa nhà là cơ thể và thang máy là mạch máu và tầng 19 là tim.
Duy không bước vào.
Cửa cabin đóng. Chậm. Tiếng kim loại trượt, nhẹ, kiểu thở dài. Cabin đi lên. Bảng số đếm: 2, 3, 4, 5. Duy đứng nhìn. 10, 11, 12. Đếm. 15, 16, 17, 18.
Cabin dừng.
Bảng số hiện 18. Rồi nhấp nháy. 18. 19. 18. 19. Lặp. Nhanh hơn. 18-19-18-19-18-19.
Rồi dừng. 18. Cabin dừng. Duy nghe tiếng cửa mở ở đâu đó trên cao, tiếng kim loại trượt, tiếng mở ra cho ai đó, hoặc cho không ai, hoặc cho thứ gì đó đang chờ ở tầng 18, hoặc ở giữa 18 và 20.
Rồi tiếng cửa đóng. Cabin đi xuống. 17, 16, 15. Xuống. 5, 4, 3, 2, 1.
Cửa mở trước mặt Duy. Cabin trống. Bảng nút bình thường. Nút tầng 18 không sáng. Khoảng giữa 18 và 20: trống, nhựa trơn, không ánh sáng.
Duy bước vào. Bấm 18. Cabin đi lên. Lần này bình thường: 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18. Không nhấp nháy. Không 19. Kiểu thang máy đã nói xong và giờ im.
Cửa mở. Tầng 18. Hành lang. Đèn vàng. Tường sơn kem. Ống nước thở.
Duy bước ra.
Và thấy Tùng.
Lão bảo vệ ngồi ở ghế nhựa đầu hành lang, cạnh cửa thang máy, chỗ không bao giờ có ghế. Ghế nhựa xanh, kiểu ghế sảnh, không thuộc về hành lang tầng 18. Tùng ngồi, lưng tựa tường, tay đặt trên đùi, radio transistor trên sàn cạnh chân, tắt. Mắt mở, nhìn thẳng về phía trước, không nhìn Duy, kiểu nhìn qua Duy, nhìn thứ gì đó phía sau anh, hoặc bên trong anh.
Duy dừng.
– Chú Tùng?
Tùng không quay. Không chớp mắt. Da nhăn, tóc bạc, lưng còng dù đang tựa tường. Bàn tay gầy đặt trên đùi, ngón tay không động. Radio im. Ống nước thở sau tường, mười lăm giây, và Tùng thở cùng nhịp, ngực phập phồng mười lăm giây một lần.
Duy bước gần hơn. Một bước. Hai bước.
Tùng nói. Không quay đầu, không nhìn Duy, giọng thấp, khàn, kiểu giọng người nói trong giấc ngủ, kiểu giọng người truyền tin, kiểu giọng Tùng lúc ở phòng bảo vệ thì thầm "đừng đi ban đêm" rồi quên ngay.
– Nó đã thấy cậu rồi.
Duy đứng im. Hai bước trước mặt Tùng. Nhìn lão. Lão nhìn thẳng, qua Duy, qua hành lang, qua tường, qua bê tông và sắt thép và ống nước, nhìn vào thứ gì đó mà chỉ Tùng thấy.
– Cái gì thấy tôi? Duy hỏi.
Tùng chớp mắt. Lần đầu. Chậm, kiểu chớp mắt của người vừa thức dậy, kiểu mí mắt nặng, kiểu trở về từ nơi nào đó xa. Rồi nhìn Duy. Lần đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Mắt Tùng: đục, già, nhưng sâu, kiểu mắt người đã nhìn thấy quá nhiều và chọn quên hầu hết, kiểu mắt Duy sẽ có nếu anh sống thêm ba mươi năm ở chung cư Thanh Vân.
Tùng không trả lời. Đứng dậy. Cầm radio. Đi về phía cầu thang bộ, chậm, lưng còng, dép lê trên gạch, bước chân nặng. Cửa cầu thang đóng sau lưng lão, tiếng thép va khung, rồi tiếng dép xa dần, xuống tầng dưới, mỗi bước nặng hơn bước trước, rồi im.
Duy đứng một mình trong hành lang tầng 18. Đèn vàng. Tường sơn kem. Mười hai cánh cửa đóng. Sau mỗi cánh cửa: tiếng tivi, tiếng nước, tiếng người sống bình thường, không ai biết gì, không ai nhớ gì, không ai thấy số 19 thay đổi thế giới xung quanh họ.
Anh đi về phòng 1806. Mở khóa. Vào. Đóng cửa.
Đứng trong phòng tối. Không bật đèn. Ánh trăng từ cửa sổ, dù là sáng sớm, dù nắng đã lên ngoài cửa, nhưng trong phòng Duy ánh sáng mỏng, yếu, kiểu phòng tự giữ bóng tối nhiều hơn phòng bình thường, kiểu căn hộ 1806 nằm ở phía mà mặt trời không rọi tới.
Bảng điều tra trên tường. Ánh sáng yếu rọi lên giấy, chỉ, ảnh, tên. Mỗi tờ giấy, mỗi sợi chỉ đỏ, mỗi mũi tên đều hướng về cùng một điểm: tầng 19. Tờ giấy bút đỏ ở giữa, chỗ Duy ghim lại đêm trước: "Phạm Ngọc Linh." Danh sách hai mươi mốt tên trên giấy vàng ố. Ảnh in hành lang trắng. Ảnh gia đình mẹ bị nhiễu. Mũi tên nối: "cơ chế xóa → di chuyển → tầng 19." Timeline viết bút xanh: "kỹ thuật số → vật lý → ký ức → cảm xúc."
Tất cả hướng về tầng 19. Mọi sợi chỉ, mọi mũi tên, mọi bằng chứng. Từ ngày Duy dựng bảng này, anh đã nhìn nó như nhà điều tra nhìn bản đồ hiện trường: anh đứng ngoài, bảng là đối tượng, tầng 19 là mục tiêu. Anh tìm. Anh ghi. Anh nối. Anh hiểu.
Nhưng bây giờ, đứng trong bóng tối, sau gương nhà tắm bị viết số, sau giá cà phê bị đổi, sau thang máy tự mở, sau Tùng nói "nó đã thấy cậu rồi," Duy nhìn bảng điều tra và thấy thứ mà anh đã bỏ lỡ từ đầu: mọi sợi chỉ hướng về tầng 19, nhưng cũng có thể đọc ngược. Tầng 19 hướng về anh. Bảng này không phải bản đồ mà anh dùng để tìm tầng 19. Bảng này là bản đồ mà tầng 19 dùng để tìm anh.
Anh không còn là người điều tra.
Anh đã trở thành đối tượng.
Ống nước thở. Mười lăm giây. Và trong nhịp thở đó, Duy nghe: tiếng bước chân nhẹ ở trên trần. Bước chân trẻ con, đi chậm, từ trái sang phải, dừng ở giữa phòng, ngay trên đầu Duy. Dừng. Im.
Rồi gõ. Ba tiếng. Nhẹ. Trên trần. Kiểu gõ cửa từ trên xuống, kiểu mời, kiểu nói: tao ở đây, ngay trên đầu mày, ngay phía trên, ở tầng mà mày không tìm thấy trên bảng nút, ở nơi không tồn tại nhưng đang nhìn mày.
Ba tiếng gõ. Rồi im. Ống nước thở. Và Duy đứng trong phòng tối, mắt mở, nhìn bảng điều tra trên tường, nhìn mọi sợi chỉ đỏ hướng về tầng 19, và biết rằng kể từ giây phút này, mọi thứ đã thay đổi. Anh không tìm tầng 19. Tầng 19 tìm anh. Và khi nó tìm ra câu trả lời cho câu hỏi "tại sao cơ chế xóa không hoạt động trên người này," anh sẽ không còn an toàn ở tầng 18.
Khoảng trống ở cuối bảng điều tra nhìn anh. Chỗ anh chưa dán gì. Chỗ chờ.
Duy nhìn khoảng trống đó, và lần đầu tiên kể từ khi chuyển đến chung cư Thanh Vân, anh không muốn biết câu trả lời.