Tầng 19 Không Tồn Tại
Chương 24: Người duy nhất nhớ
Chương 24

Người duy nhất nhớ

Duy gặp An lúc bốn giờ sáng, trên mái nhà khu B.

Anh lên đó vì không ngủ được, và thang bộ lên mái thường không khóa. Mái trải tôn xi măng, vài cục bê tông cũ từ thời xây dựng, không có ghế, không có lan can. Duy ngồi trên cục bê tông lớn nhất, nhìn ra thành phố lúc gần sáng: đèn đường vàng, vài cửa sổ xa còn sáng, bầu trời chuyển từ đen sang xanh tím chậm rãi.

Người con gái ngồi ở góc đối diện, lưng tựa ống thông gió, chân co lên ngực. Duy không nghe tiếng bước chân nào khi cô đến. Chỉ khi anh nhìn sang, cô đã ở đó.

– Bạn cũng không ngủ được à? Duy hỏi.

Cô nhìn anh. Không giật mình khi nghe tiếng. Như thể biết anh ở đây từ trước.

– Tôi không cần ngủ nữa.

Giọng bình, không giải thích. Duy không hỏi thêm.

– Bạn ở tầng mấy? anh hỏi, vì cần nói gì đó.

– Không ở tầng nào.

Anh nhìn cô. Cô không cười, không có vẻ đang đùa.

– Tên tôi là An. Cô nói. Cô đã ở đây từ năm cô mười hai tuổi. Từ lần cô chết đuối ở hồ nước sau khu nhà này, cái hồ đã bị lấp từ năm 2019, bây giờ là bãi đỗ xe.

Duy không di chuyển. Không nói.

– Tôi không được đi ra ngoài khu ký túc xá, An nói. Tôi đang ở đây, ở mái nhà này, vì đây là nơi gần nhất tôi có thể đến với ngoài trời. Và vì đây là nơi người ta thường lên khi không ngủ được.

– Bao lâu rồi? Duy hỏi.

– Mười lăm năm.

Duy ngồi yên. Nhìn ra thành phố. Đèn đường vẫn vàng, bầu trời vẫn đang chuyển màu.

– Có người khác không? anh hỏi, không nhìn cô.

– Có. Hai mươi mốt người. Nhưng họ không còn nhớ mình là ai nữa. Cô ngừng. Bạn là người đầu tiên nhìn thấy tôi trong ba năm. Và là người đầu tiên nhớ Linh.

Duy quay lại nhìn cô.

– Linh là ai?

– Là người mới nhất. Cô ở đây từ tháng trước.

– Mới nhất nghĩa là gì?

An nhìn anh.

– Nghĩa là Linh vừa bị xóa khỏi thế giới bạn đang sống. Nhưng vì bạn nhớ cô ấy, cô ấy chưa biến mất hoàn toàn. Bạn là sợi dây cuối cùng giữ cô ấy còn tồn tại ở đây.

Ch.24/101
401 từ