Tầng 19 Không Tồn Tại
Chương 80: Người Đứng Giữa Hai Thế Giới
Chương 80

Người Đứng Giữa Hai Thế Giới

Thang máy đóng ở tầng 19.

Duy bấm số 18. Nút sáng, đèn cabin sáng, gương phản chiếu sáng. Mọi thứ bình thường. Kiểu bình thường mà thang máy (cabin nhôm, gương, thanh vịn, nền nhựa giả gỗ). Nhưng trong gương, phản chiếu của Duy mờ hơn lần trước. Kiểu mờ mà không phải gương bẩn (gương sạch, sáng, phản chiếu thanh vịn rõ ràng, phản chiếu nút bấm rõ ràng, phản chiếu mọi thứ rõ ràng trừ Duy). Viền của anh nhòe, kiểu nhòe mà ảnh chụp khi tay rung, kiểu rung mà bản thể anh đang rung ở tần số khác với thang máy.

Mờ hơn. Mỗi lần xuống lại mờ hơn. Mỗi lần nhớ mẹ lại mờ hơn. Quạt đếm ngược. Gương đếm ngược. Tất cả đều đếm ngược.

Tầng 18. Cửa mở. Hành lang.

Duy bước ra. Đèn huỳnh quang nhấp nháy nhẹ (luôn nhấp nháy, kiểu nhấp nháy mà tòa nhà cũ, kiểu cũ mà Thanh Vân). Phòng 1806 cuối hành lang. Chìa khóa. Mở cửa. Phòng tối, mùi quen (mùi giấy, mùi cà phê nguội, mùi của chính Duy, kiểu mùi mà ở đủ lâu thì mọi thứ có mùi mình).

Bốn giờ mười hai sáng. Đồng hồ trên laptop sáng xanh khi Duy mở nắp. Anh không định kiểm tra đoạn quay ngay (mệt, kiểu mệt mà sáu lần xuống thành phố lỗi, kiểu sáu lần mà mỗi lần mệt hơn lần trước không phải vì đi nhiều mà vì biết nhiều hơn, kiểu biết mà nặng). Nhưng tay anh tự vào thư mục đoạn quay.

Thói quen. Ba tháng rồi. Quay, xem, ghi nhận. Kiểu thói quen mà người dựng phim (Duy từng dựng phim, trước khi chuyển đến Thanh Vân, trước khi tầng 19 nuốt hết thời gian và mục đích của anh). Anh mở đoạn quay hành lang tầng 18, mười hai tiếng gần nhất.

Không có gì bất thường. Hành lang trống. Đèn nhấp nháy (luôn nhấp nháy). Bóng cư dân đi qua lúc tám giờ tối (bà Hoa, dép lê, túi rau). Lúc mười giờ, anh Phong tầng 1808 ra hút thuốc ở cầu thang bộ. Bình thường. Kiểu bình thường mà chung cư cũ.

Rồi Duy thấy mình.

Anh trên đoạn quay. Lúc một giờ hai mươi ba sáng, đi ra khỏi phòng 1806, đi dọc hành lang, vào thang máy. Duy nhớ: đúng, anh xuống tầng 19 lúc đó. Camera ghi đúng. Nhưng viền nhiễu quanh anh trên hình. Nhẹ. Gần như không thấy nếu không nhìn kỹ. Kiểu nhiễu mà Duy đã thấy ở những người sắp biến mất. Kiểu nhiễu mà đoạn quay ghi được trước khi cô Hương biến mất. Trước khi cụ Thành biến mất. Trước khi anh Phong tầng 1812 biến mất (không phải anh Phong tầng 1808, Phong khác, Phong mà bây giờ không ai nhớ).

Duy tua lại. Phóng to. Viền nhiễu rõ hơn khi phóng. Không phải lỗi thiết bị (Duy biết phân biệt, kiểu biết mà ba tháng xem đoạn quay mỗi đêm đã dạy anh: lỗi máy thì toàn khung hình nhiễu, nhiễu này chỉ bám theo anh, theo viền cơ thể anh, kiểu bám mà quầng sáng, kiểu quầng mà không ai muốn có).

Giống họ. Giống những người đã biến mất. Viền nhiễu giống hệt.

Tôi đang biến mất?

Duy dừng đoạn quay. Tua lại lần nữa. Phóng to thêm, đến mức hạt ảnh vỡ. Viền nhiễu vẫn ở đó, bám theo đường vai, theo cánh tay, theo đỉnh đầu. Kiểu bám mà trung thành, kiểu trung thành mà ký sinh, kiểu ký sinh mà Duy không biết nhiễu bám anh hay anh tỏa ra nhiễu.

Anh tua tiếp. Lúc bốn giờ mười phút, anh quay lại trên đoạn quay, bước ra thang máy, đi về phòng 1806. Viền nhiễu lúc về sáng hơn lúc đi. Rõ hơn. Kiểu rõ mà mắt thường có thể thấy nếu nhìn kỹ, kiểu kỹ mà người bình thường không nhìn (ai nhìn kỹ viền cơ thể người khác, ai để ý ánh sáng ở rìa vai, ở mép tai, ở chân tóc, trừ Duy, trừ người đã xem hàng trăm giờ đoạn quay để tìm dấu vết của những người sắp biến mất).

Mỗi lần xuống, viền sáng hơn. Mỗi lần lên, viền sáng hơn lúc xuống. Lúc đi: nhạt. Lúc về: rõ. Kiểu rõ mà thành phố lỗi dính vào tôi, kiểu dính mà tầng 19 đánh dấu, kiểu đánh dấu mà sở hữu.

Duy nhìn tay mình. Tay thật, rõ, nắm được bàn phím, cảm nhận nhựa mát dưới ngón. Anh đứng dậy, đi vào nhà tắm, bật đèn, nhìn gương. Gương nhà tắm không phải gương thang máy (gương nhà tắm nhỏ hơn, cũ hơn, có vết ố ở góc dưới bên phải). Phản chiếu của anh: rõ. Rõ hơn gương thang máy. Nhưng Duy nhìn kỹ hơn và thấy: mắt anh có quầng thâm sâu hơn tuần trước, da nhợt hơn, tóc dài hơn (anh chưa cắt từ khi chuyển đến), và ở viền tai trái, nơi ánh đèn huỳnh quang chạm da, có thứ gì đó hơi nhòe, kiểu nhòe mà không phải bóng, kiểu không phải bóng mà như da anh ở đó mỏng hơn phần còn lại, kiểu mỏng mà trong suốt.

Hoặc tôi đang hoang tưởng. Hoặc tôi đang mờ đi thật. Cả hai đều tệ.

Duy tắt đèn nhà tắm. Ngồi xuống giường. Quạt trần quay hai vòng phút. Hai. Chậm hơn ba. Ba đã chậm hơn bốn. Bốn đã chậm hơn năm. Từ mười ba ngày đầu tiên, bây giờ còn hai. Hai vòng mỗi sáu mươi giây, Duy đếm (đếm vì thói quen, đếm vì nếu không đếm thì anh phải nghĩ, và nghĩ lúc bốn giờ sáng sau sáu lần xuống thành phố lỗi thì anh sẽ nghĩ đến chuyện đứng giữa hai thế giới và không thuộc bên nào, kiểu không thuộc mà giữa, kiểu giữa mà lơ lửng).

Hai vòng. Khoảng cách giữa mỗi vòng: ba mươi giây. Dài. Kiểu dài mà quạt gần dừng, kiểu gần dừng mà Duy không biết khi quạt dừng hẳn thì chuyện gì xảy ra, kiểu không biết mà không muốn biết.

Anh không ngủ. Nằm, mắt mở, nhìn quạt quay hai vòng, nghe thành phố thật ngoài cửa sổ (xe máy xa, tiếng chó sủa, tiếng ai đó cười ở tầng dưới, kiểu cười mà bốn giờ sáng, kiểu bốn giờ mà ai cười lúc bốn giờ sáng, Duy không biết, kiểu không biết mà không quan tâm nữa).

Sáng. Nắng qua rèm. Duy đã thức cả đêm nhưng không mệt (kiểu không mệt mà lạ, kiểu lạ mà bình thường anh sẽ mệt sau đêm thức trắng, kiểu bình thường mà trước đây, kiểu trước đây mà trước khi anh biết mình là sai lệch). Anh xuống sảnh.

Tùng ngồi ở quầy bảo vệ. Radio trên bàn phát tĩnh nhẹ. Lão ngồi thẳng, mắt nhìn thẳng, kiểu ngồi mà Tùng khi lão đang đợi (Duy đã quen nhìn Tùng đợi, kiểu đợi mà lão biết ai sẽ đến trước khi người đó biết mình sẽ đến). Khi Duy bước ra khỏi thang máy, Tùng nhìn anh. Lâu. Kiểu nhìn mà đánh giá, kiểu đánh giá mà lão nhìn thứ gì đó trên người Duy mà mắt thường không thấy.

– Cậu đã xuống đó rồi, lão nói. Không phải câu hỏi. Giọng Tùng trầm, khàn, kiểu khàn mà nhiều năm hút thuốc và nhiều năm im lặng.

Duy dừng. Nhìn lão.

– Ông biết?

Tùng nghiêng người tới. Radio phát tĩnh to hơn (hay Duy tưởng tượng), rồi nhỏ lại.

– Lão nhìn thấy, Tùng nói. Từ ngày đầu. Cậu vào thang máy lúc ba giờ ba mươi ba. Cậu biến mất trên đoạn quay. Rồi cậu quay lại. Mỗi lần quay lại, cậu mờ hơn một chút trên màn hình.

Tùng dừng. Nhìn xuống tay mình (tay lão: già, gân xanh, móng dài, kiểu tay mà lão bảo vệ ca đêm).

– Lão đã thấy nhiều người mờ đi rồi biến mất, lão nói. Giọng chậm hơn, kiểu chậm mà lão đang chọn từ, kiểu chọn mà cẩn thận. Cô Hương. Cụ Thành. Cậu Phong tầng 1812. Họ mờ dần trên đoạn quay, rồi mọi người quên họ, rồi họ không còn ở đây nữa.

Im lặng. Tiếng radio tĩnh lấp đầy khoảng trống, kiểu lấp mà không lấp, kiểu không lấp mà tĩnh là loại tiếng không có nội dung, chỉ có tần số.

– Nhưng cậu khác, Tùng nói. Mắt lão nhìn Duy, kiểu nhìn mà lão đã giữ trong ba tháng, kiểu giữ mà bây giờ mới nói. Họ mờ đi và sợ. Cậu mờ đi và quay lại. Họ bị kéo. Cậu tự đi.

Tự đi. Đúng. Tôi tự bấm thang máy. Tự vào tầng 19. Tự xuống thành phố lỗi. Không ai ép. Không ai kéo. Tôi đi vì tôi muốn biết. Và tôi muốn biết vì đó là cách duy nhất tôi biết sống.

– Tầng 19 không bắt cậu, Tùng nói. Lão ngả người ra ghế, mắt nhìn lên trần sảnh (trần sảnh: trắng, ố vàng ở góc, bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy). Giọng lão thấp xuống, gần thì thầm. Vì cậu thuộc về nó.

Thuộc về nó.

Duy đứng im. Câu đó nặng. Kiểu nặng mà không phải trọng lượng vật lý, kiểu nặng mà lời nói khi nó đúng (vì Duy biết nó đúng, biết từ khi An nói "sai lệch rất gần anh", biết từ khi mẹ nói "con là thứ mà thế giới chưa biết làm gì", biết từ khi bà thứ ba nói "anh cũng là bản dư thừa", biết từ khi gương mờ và quạt chậm và camera nhiễu, nhưng biết trong đầu khác với nghe ai đó nói ra, kiểu khác mà nghe làm nó thật, kiểu thật mà không thể giả vờ không biết nữa).

– Thuộc về nó nghĩa là gì? Duy hỏi. Giọng đều, kiểu đều mà Duy (anh không để giọng rung, không để mặt lộ, kiểu không lộ mà thói quen, kiểu thói quen mà mười năm tự sống đã dạy: không lộ thì không ai hỏi, không ai hỏi thì không phải giải thích, không giải thích thì không phải đối mặt).

Tùng nhìn anh. Lâu. Tiếng tĩnh nhẹ từ máy trên bàn.

– Lão không biết, lão nói. Thật lòng. Giọng lão không có vẻ giấu. Lão chỉ biết cậu không giống họ. Họ bị tầng 19 lấy đi. Cậu... cậu đi lại giữa hai bên như thể cậu có quyền.

Quyền. Có quyền đi lại giữa thế giới thật và thành phố lỗi. Có quyền nhớ mọi thứ mà người khác quên. Có quyền thấy tầng 19 mà người khác không thấy. Kiểu quyền mà không ai muốn có.

Tùng với tay tắt máy. Tĩnh dừng. Im lặng ở sảnh nặng hơn, kiểu nặng mà không có tiếng nền thì mỗi âm thanh khác rõ hơn (tiếng thở của Tùng, tiếng bước chân ai đó ở tầng trên, tiếng ống nước trong tường, kiểu rõ mà sảnh Thanh Vân lúc sáu giờ sáng khi chưa ai thức).

– Lão nói cậu một chuyện nữa, Tùng nói. Giọng thấp hơn, kiểu thấp mà lão đang nói thứ lão đã giữ lâu. Cậu bé trong ảnh. Trên bệ cửa sổ phòng cậu.

Duy cứng lại. Lão biết ảnh đó. Lão biết. Kiểu biết mà Tùng (lão biết mọi thứ ở Thanh Vân, mọi phòng, mọi cư dân, mọi bí mật nhỏ, kiểu biết mà ba mươi năm ngồi sảnh, ba mươi năm nhìn người đến và đi và biến mất).

– Cậu bé đó cười, Tùng nói. Lão nhìn ảnh rồi. Lão nhìn mặt cậu bé rồi nhìn mặt cậu. Giống. Nhưng cậu bé đó cười mà cậu thì không.

Duy không đáp. Đúng. Anh không cười. Anh không nhớ lần cuối mình cười là khi nào (trước mười bảy tuổi? Trong khoảng trống? Sau khoảng trống?). Đứa bé trong ảnh cười vì đứa bé đó chưa biết. Chưa biết mẹ sẽ biến mất. Chưa biết bố đã bị xóa. Chưa biết mình là sai lệch.

– Cậu nên cười đi, Tùng nói. Không nhìn Duy. Nhìn xuống bàn. Giọng lão nhẹ, kiểu nhẹ mà lão già nói với đứa cháu, kiểu cháu mà lão không có cháu nhưng giọng vẫn kiểu đó. Người mờ đi mà cười thì mờ chậm hơn. Lão thấy rồi.

Duy gật. Không nói gì thêm. Quay về thang máy.

Ở tầng 18, anh không vào phòng. Đi dọc hành lang, đến cửa sổ cuối (cửa sổ nhìn ra sân trong, kiểu sân trong mà chung cư cũ, kiểu chung cư cũ mà bể nước phía dưới, dây phơi đồ, mái tôn kho rác). Anh nhìn ra ngoài. Trời sáng. Nắng vàng, mỏng, kiểu nắng mà tháng Bảy Hà Nội lúc sáu giờ sáng (ẩm, nóng nhẹ, kiểu ẩm mà da dính). Thành phố thật ở bên ngoài: xe máy, tiếng còi, ai đó gọi "Bình ơi đi học", mùi phở từ quán đầu ngõ.

Thành phố thật. Rõ ràng. Sáng. Ồn. Có mùi. Có nhiệt. Có trọng lực đầy đủ.

Và bên dưới, cách mười chín tầng (hoặc mười chín bậc cầu thang, hoặc mười chín tiếng chuông nhà thờ, hoặc bất kỳ đơn vị nào mà số mười chín đo): thành phố lỗi. Im. Mờ. Đèn lờ mờ. Người đi vòng vòng trong ký ức. Mẹ ngồi trong nhà sơn vàng. An đứng trong hành lang trắng.

Giữa hai thế giới. Tùng nói đúng. An nói đúng. Mẹ nói đúng. Tôi đứng giữa. Không thuộc bên nào. Hoặc thuộc cả hai. Hoặc thuộc bên thứ ba mà chưa ai gọi tên.

Duy đứng ở cửa sổ. Nhìn ra thành phố thật. Nghĩ đến thành phố lỗi. Nghĩ đến mẹ ngồi đợi ở bàn ăn với cơm nguội. Nghĩ đến An đứng trong hành lang trắng, tay nắm thanh vịn, sợ anh không quay lại. Nghĩ đến bố, người đã bị xóa khi Duy bốn tuổi, người không ở thành phố lỗi, người ở đâu đó (ở đâu? Ở đâu mà xe đạp nhỏ vẫn sáng?).

Điện thoại trong túi. Duy lấy ra. Mở camera. Tự quay mặt mình.

Trên màn hình: Duy. Mắt thâm quầng. Da nhợt. Tóc dài bết. Nhưng ở viền, nơi ánh sáng từ cửa sổ chạm mặt anh, viền nhiễu. Nhẹ. Kiểu nhẹ mà nếu không biết tìm gì thì không thấy. Nhưng Duy biết tìm gì. Duy đã xem hàng trăm giờ bản ghi, đã thấy viền này trên cô Hương trước khi cô biến mất, trên cụ Thành trước khi cụ biến mất, trên mọi người trước khi họ biến mất.

Viền nhiễu. Trên tôi. Sáng hơn mỗi ngày.

Anh tắt camera. Cất điện thoại. Nhìn ra cửa sổ lần nữa. Nắng vàng hơn. Thành phố ồn hơn. Xe cộ. Người qua lại. Cuộc sống bình thường của những người không biết tầng 19 tồn tại, không biết có thành phố dưới thành phố, không biết có người đang mờ đi ở tầng 18 của chung cư Thanh Vân.

Câu hỏi không phải tôi thuộc bên nào.

Câu hỏi là: bên nào sẽ nhận tôi trước?

Duy quay về phòng 1806. Khóa cửa. Nằm xuống. Quạt quay hai vòng phút. Hai vòng. Chậm. Chậm. Khoảng cách giữa mỗi vòng dài hơn hơi thở, dài hơn nhịp tim, dài hơn thời gian Duy cần để nghĩ một câu hoàn chỉnh.

Anh nhắm mắt. Không ngủ. Chỉ nhắm, vì nhìn quạt quay hai vòng đáng sợ hơn nhìn bóng tối sau mi mắt.

Trên bệ cửa sổ, khung ảnh đứa bé trai cười. Nắng chạm mặt ảnh, và trong một giây, Duy tưởng thấy ảnh nhòe, kiểu nhòe mà viền nhiễu trên đoạn quay, kiểu nhiễu mà cả đứa bé trong ảnh cũng đang mờ đi cùng anh.

Rồi nắng dịch. Ảnh rõ lại. Đứa bé cười. Duy nhắm mắt chặt hơn.

Mẹ sẽ kể về ngày tôi mười bảy tuổi. Lần sau. Mẹ hứa. Và tôi sẽ xuống lại. Vì tôi cần biết. Vì đó là cách duy nhất tôi biết sống.

Vì tôi thuộc về nó.

Quạt quay. Hai vòng. Chậm. Chậm.

Ch.80/101
2.712 từ