Bệnh Viện Sau Cánh Cửa
Bà Lan gọi lại ngày hôm sau. Lần này không phải cửa thoát hiểm. Lần này là phòng tắm.
Duy xuống tầng 10 lúc bảy giờ sáng, cầu thang bộ, kiểu đi mà bây giờ anh đếm bước ở mọi hành lang không chỉ tầng 18. Tầng 10: mười chín bước. Đúng. Cửa 1003 mở sẵn, bà Lan đứng trong phòng khách, tay chỉ vào phòng tắm.
– Cháu nhìn đi.
Duy nhìn vào phòng tắm. Cửa phòng tắm mở, khoảng sáu mươi phân, kiểu cửa mở hờ. Bên trong nhìn từ phòng khách: bồn rửa mặt trắng, gương nhỏ, tường gạch men xanh nhạt. Bình thường. Kiểu phòng tắm chung cư cũ mà mọi căn hộ đều giống nhau.
Duy bước đến cửa phòng tắm. Đẩy mở.
Phòng bệnh.
Không phải phòng tắm. Phòng bệnh viện. Giường sắt sơn trắng, tường gạch ố vàng, mùi thuốc sát trùng nồng, kiểu mùi bệnh viện cũ mà ai đã từng nằm viện đều nhớ: cồn, vải bông, da người bệnh, kiểu mùi mà mũi không muốn nhớ nhưng cơ thể giữ lại. Trần thấp, đèn ống neon một bóng, sáng trắng, nhấp nháy kiểu đèn neon sắp chết nhưng chưa chết.
Giường sắt nằm giữa phòng, ga trắng kéo phẳng, gối phồng kiểu gối mới đặt nhưng có vết lõm ở giữa, kiểu lõm đầu người vừa nằm rồi đứng dậy. Trên đầu giường, bảng tên bệnh nhân gắn bằng kẹp kim loại: giấy vàng ố, chữ viết tay, mực nhòe. Duy đọc: phần tên bị mờ, chỉ còn hai chữ cuối đọc được, rõ ràng, kiểu rõ mà mực bám sâu vào giấy: "Thanh Vân".
Thanh Vân. Tên chung cư.
Duy bước vào phòng bệnh. Sàn gạch hoa cũ, kiểu gạch hoa mà bệnh viện xây từ những năm bảy mươi, kiểu gạch mà Duy đã thấy trong ảnh cũ của thành phố trước khi tòa nhà nào cũng ốp gạch men. Lạnh dưới giày. Lạnh hơn phòng tắm bà Lan vài độ, kiểu lạnh điều hòa cũ hoặc kiểu lạnh phòng không có nắng bao giờ.
Bên trái: tủ kính dọc tường, cánh cửa kính trong, nhìn thấy bên trong. Lọ thuốc xếp hàng, nắp nhôm, nhãn viết tay (chữ bác sĩ, kiểu chữ mà bệnh nhân không bao giờ đọc được). Hồ sơ bệnh án xếp chồng, bìa nâu, gáy dán băng keo vàng. Một tập phim chụp phổi gài trên thanh ngang.
Duy mở tủ kính. Bản lề kêu, kiểu kêu sắt cũ, kiểu bản lề không ai mở lâu rồi. Lấy hồ sơ bệnh án đầu tiên.
Bìa nâu, chữ đánh máy (kiểu máy đánh chữ, không phải máy in): "Bệnh viện ———, Khoa Nội". Tên bệnh viện bị xóa, kiểu xóa mà mực đã mất nhưng vết lõm bút vẫn còn trên giấy, kiểu xóa cố ý. Ngày: 12/09/1971.
1971. Chung cư Thanh Vân xây năm 1987. Mười sáu năm trước khi chung cư tồn tại.
Duy lật trang. Tên bệnh nhân: xóa. Tuổi: xóa. Địa chỉ: "————, phường Thanh Vân". Chẩn đoán: "Rối loạn nhận thức cấp, bệnh nhân khẳng định sống ở tầng 19 tòa nhà không có tầng 19. Không có tòa nhà nào tại địa chỉ khai. Bệnh nhân không có thân nhân đến nhận."
Duy đọc lại. Chậm. Từng chữ.
Bệnh nhân khẳng định sống ở tầng 19. Năm 1971. Chung cư chưa xây.
Anh đặt hồ sơ xuống. Lấy tập tiếp theo. Ngày: 03/1975. Cũng khoa Nội, cũng tên bệnh viện bị xóa. Chẩn đoán: "Bệnh nhân tự nhập viện, nói 'tôi ở tầng 19'. Kiểm tra: không có tòa nhà nào tại khu vực bệnh nhân khai có trên 5 tầng. Bệnh nhân bình tĩnh, không biểu hiện hoang tưởng khác. Giữ theo dõi." Ghi chú cuối trang, bút bi xanh, khác nét chữ bác sĩ: "Bệnh nhân biến mất khỏi giường ngày thứ ba. Không có hồ sơ xuất viện."
Duy đặt xuống. Lấy tập thứ ba. Ngày: 11/1982. Tập thứ tư: 1988. Thứ năm: 1994. Thứ sáu: 2001. Mỗi tập, cùng nội dung: bệnh nhân nói "tầng 19", không có thân nhân, biến mất. Tên bệnh nhân: tất cả bị xóa. Địa chỉ: tất cả ghi "phường Thanh Vân" hoặc tương tự. Khoảng cách giữa các tập: 4 năm, 7 năm, 6 năm, 6 năm, 7 năm. Không đều nhưng đều kiểu đều của chu kỳ dài.
Tầng 19 tồn tại trước chung cư. Người ta đã vào tầng 19 từ năm 1971. Hoặc sớm hơn, vì đây chỉ là hồ sơ bệnh viện, kiểu hồ sơ của người bị coi là điên vì nói thứ không ai tin.
Duy đặt hồ sơ cuối cùng xuống. Lật thêm ngăn dưới tủ kính: sổ trực, bìa xanh cũ, giấy ố, kiểu sổ mà y tá ghi mỗi ca. Trang đầu: "Ca trực 14/9/1971, Phòng 7: bệnh nhân ngồi dậy lúc 3:33 sáng, nói chuyện với tường. Hỏi: nói với ai? Bệnh nhân: 'Với người ở tầng 19.' Tiêm an thần." Trang sau: "Ca trực 16/9/1971, Phòng 7 trống. Giường gọn. Không có biên bản xuất viện."
Duy lật thêm. Mỗi vài trang, cùng nội dung: bệnh nhân phòng 7 lại có người mới, lại nói "tầng 19", lại biến mất. Phòng 7 kiểu phòng xoay vòng, kiểu phòng mà bệnh viện không bao giờ hết bệnh nhân vì bệnh nhân cứ mất thì lại có người mới.
Phòng 7 trong bệnh viện. Phòng 1907 ở tầng 19. Cùng số 7.
Anh đặt sổ trực xuống. Nhìn quanh phòng bệnh lần nữa, chậm hơn, kiểu nhìn mà thợ dựng phim dùng khi quét cảnh tìm chi tiết bị sót. Trên tường đối diện giường: bảng trắng nhỏ, kiểu bảng ghi thông tin bệnh nhân. Chữ viết phấn, mờ, nhưng đọc được: "Nhiệt độ: 19°C. Mạch: 19. Huyết áp: ___." Mạch mười chín nhịp phút, kiểu mạch mà người sống không có (bình thường sáu mươi đến tám mươi), kiểu mạch của người sắp chết hoặc đã không sống.
Cửa sổ nhỏ phía sau giường: kính mờ, ánh sáng xám lọt qua, kiểu ánh sáng ngày mây mà không biết mấy giờ. Duy bước đến cửa sổ, áp mặt vào kính. Kính mờ kiểu bệnh viện cố ý mờ để bệnh nhân không nhìn ra ngoài. Nhưng qua lớp mờ: đường phố. Không phải đường phố bây giờ, mà đường phố khác, cây to hơn, nhà thấp hơn, xe ít hơn, kiểu đường phố ba bốn mươi năm trước. Và trên vỉa hè đối diện, mờ qua kính, có người đứng. Nhỏ. Áo đỏ.
Duy lùi lại.
Duy rút điện thoại ra. Mở camera. Chụp: phòng bệnh, giường sắt, tủ kính.
Nhìn ảnh trên màn hình: phòng tắm bà Lan. Bồn rửa, gương, tường gạch men xanh nhạt. Không giường sắt. Không tủ kính. Không hồ sơ bệnh án.
Camera không thấy. Giống An. Camera nhìn xuyên qua phòng bệnh kiểu nhìn xuyên qua An: chỉ thấy thứ thuộc thế giới này. Phòng bệnh không thuộc thế giới này.
Nhưng mắt tôi thấy. Mắt tôi nhìn kiểu tầng 19 nhìn. Mắt tôi thấy phòng bệnh vì phòng bệnh thuộc tầng 19.
Duy cất điện thoại. Bước đến tủ kính. Lấy tập phim chụp phổi trên thanh ngang. Giơ lên dưới ánh neon nhấp nháy: phổi, xương sườn, kiểu phim X-quang tiêu chuẩn. Tên bệnh nhân trên phim: mờ. Nhưng ngày: rõ ràng. 15/04/1971. Và góc dưới bên phải, dòng chữ nhỏ in trên phim: "Bệnh viện Thanh Vân, Khoa Chẩn đoán Hình ảnh".
Bệnh viện Thanh Vân.
Chung cư Thanh Vân.
Cùng tên. Cùng vị trí?
Duy đặt phim xuống. Nhìn quanh phòng bệnh lần nữa. Tường gạch ố, sàn gạch hoa, trần thấp, đèn neon. Kiểu bệnh viện thời chiến, kiểu bệnh viện mà thành phố đã phá đi xây chung cư, kiểu bệnh viện nằm dưới nền móng.
Chung cư Thanh Vân xây trên nền bệnh viện Thanh Vân. Hay bệnh viện Thanh Vân là một phiên bản trước của chung cư. Hay cả hai cùng tồn tại, chồng lên nhau, kiểu hai lớp thực tại mà camera ghi cả hai thành viền nhòe.
Duy quay lại cửa phòng tắm. Bước qua ngưỡng cửa, từ sàn gạch hoa sang sàn gạch men, từ mùi thuốc sát trùng sang mùi nước rửa tay, từ ánh neon sang ánh đèn led. Phòng khách bà Lan, bình thường, quạt trần, tivi tắt, bộ salon cũ bọc vải hoa.
Bà Lan ngồi trên ghế salon, tay nắm chặt mép bàn trà.
– Cháu thấy gì trong đó?
– Phòng bệnh. Bệnh viện cũ.
Bà Lan không ngạc nhiên. Kiểu không ngạc nhiên của người đã thấy rồi, kiểu đã mở cửa phòng tắm sáng nay và thấy giường sắt thay vì bồn tắm.
– Bà cũng thấy.
– Bà đọc hồ sơ trên tủ không?
– Bà không vào. Bà đứng ở cửa nhìn rồi đóng lại. Rồi gọi cháu.
Duy ngồi xuống ghế đối diện bà Lan. Nhìn bà. Bà sáu mươi hai tuổi, tóc bạc búi, da nhăn ở khóe mắt, kiểu bà bình thường, kiểu cư dân chung cư cũ sống qua mấy chục năm. Bà thuộc nhóm sắc nét trên camera (Duy đã kiểm tra). Bà có hồ sơ ban quản lý. Bà thuộc thế giới này.
– Bà Lan, bà sống ở đây bao lâu rồi?
– Hai mươi ba năm. Từ 2003.
– Trước chung cư, chỗ này có gì bà biết không?
Bà Lan nhíu mày. Kiểu nhíu mà đang nhớ, kiểu nhíu mà trí nhớ phải đào sâu vào nơi không hay lui tới.
– Bà không rõ. Hình như... đất trống. Hoặc có cái gì đó cũ đã phá. Bà chuyển đến thì chung cư đã xây rồi, mười mấy năm rồi.
– Có bao giờ ai nhắc bệnh viện không? Bệnh viện Thanh Vân?
Bà Lan nhìn Duy. Im lặng. Lâu. Kiểu im lặng mà trí nhớ đang làm việc, kiểu im lặng mà thứ gì đó ở rìa ký ức đang cố hiện lên nhưng bị thứ gì đó giữ lại.
– Bệnh viện... Thanh Vân.
Bà lặp lại, chậm rãi, kiểu nếm từ trên lưỡi.
– Bà hình như... có nghe. Lâu rồi. Ai nói nhỉ? Ông Tùng? Hay cụ Thành? Hay tự bà đọc ở đâu? Bà không nhớ. Nhưng cái tên đó... quen. Quen kiểu quen mà không nhớ vì sao quen.
Kiểu quen mà tầng 19 để lại. Kiểu ký ức mờ mà cơ chế xóa chưa xóa hết.
– Bà đừng lo. Cháu sẽ kiểm tra.
Duy đứng dậy. Nhìn vào phòng tắm: cửa đóng. Anh đặt tay lên tay nắm, đẩy mở: phòng tắm bình thường. Bồn rửa, gương, vòi sen, tường gạch men xanh nhạt.
Nhưng trên gương, hơi nước từ vòi sen (vòi sen đang rỉ, nhỏ giọt chậm, kiểu rỉ mà chung cư cũ hay có) đã tạo lớp sương mỏng trên mặt kính. Và trên lớp sương, hai ký tự: 1 và 9. Viết bằng ngón tay, kiểu ngón tay nhỏ, kiểu ngón tay trẻ con.
Bà Lan nhìn gương. Mặt bà trắng nhợt.
– Cháu, cái đó...
– Cháu thấy rồi.
Duy nhìn hai chữ số trên gương. 19. Viết bằng ngón tay trẻ con trên hơi nước. Hơi nước sẽ khô, chữ sẽ mất, rồi vòi sen rỉ, hơi nước lên, chữ sẽ hiện lại. Kiểu chữ mà ai đó viết một lần nhưng lặp lại mãi.
Duy quay lại phòng 1806. Mở laptop. Không phải phần mềm dựng phim, mà trình duyệt. Tìm kiếm: "Bệnh viện Thanh Vân thành phố".
Không có kết quả.
Tìm kiếm: "Bệnh viện phường Thanh Vân". "Bệnh viện đã phá + chung cư Thanh Vân". "Lịch sử khu đất chung cư Thanh Vân".
Không có kết quả nào liên quan. Kiểu không có mà không phải "chưa tìm thấy", kiểu không có mà như thông tin đó chưa bao giờ tồn tại trên bất kỳ trang nào, kiểu xóa sạch, kiểu xóa mà tầng 19 giỏi nhất: không phải xóa sự kiện, mà xóa mọi dấu vết sự kiện từng xảy ra.
Duy ngả lưng vào ghế. Nhìn màn hình: thanh tìm kiếm trống, con trỏ nhấp nháy.
Bệnh viện Thanh Vân tồn tại năm 1971. Hồ sơ bệnh án, phim chụp phổi, tên in trên phim. Nhưng không có trên bất kỳ hồ sơ nào của thành phố. Không có trên internet. Không ai nhớ.
Bệnh viện đã bị xóa. Kiểu xóa mà chung cư xây lên trên. Kiểu xóa mà chung cư không thay thế bệnh viện, mà che bệnh viện. Bệnh viện vẫn ở đó, dưới, hoặc trong, hoặc chồng lên, ở lớp mà camera không thấy nhưng mắt tôi thấy.
Và bệnh nhân năm 1971 đã nói "tầng 19".
Tầng 19 không bắt đầu từ chung cư. Tầng 19 bắt đầu trước chung cư. Chung cư xây lên trên thứ gì đó đã có sẵn.
Duy viết vào sổ:
Tầng 19 ≠ sản phẩm của chung cư Thanh Vân.
Chung cư Thanh Vân = được xây trên nơi tầng 19 đã tồn tại.
Bệnh viện Thanh Vân (1971-?) = phiên bản trước.
Tầng 19 tồn tại ít nhất từ 1971. Có thể sớm hơn.
Bệnh nhân 1971 = người đầu tiên ghi nhận được. Không phải người đầu tiên biết.
Anh dán ghi chú lên bảng. Rút sợi chỉ đỏ nối từ "Bệnh viện Thanh Vân 1971" đến "Chung cư Thanh Vân 1987" đến "Tầng 19" ở giữa bảng. Ba điểm. Một sợi chỉ. Kiểu sợi chỉ mà bây giờ bảng điều tra trên tường phòng 1806 nhìn giống bảng trong phòng Duy ở 1904, kiểu bảng phiên bản tương lai mà anh đã thấy, kiểu tương lai đang đến.
Quạt trần quay. Chậm. Chậm hơn hôm qua. Mười một vòng phút.
Ống nước thở. Mười lăm giây. Và trong tiếng thở, xa, kiểu suối ngầm, kiểu nước chảy dưới nền móng: tiếng hát ru. Rất nhỏ. Rất ngắn. Rồi tắt.
Duy nhắm mắt.
Mẹ từng sống ở tầng 19 năm 1998. Bệnh viện Thanh Vân tồn tại năm 1971. Tầng 19 đã ở đây trước mẹ, trước chung cư, trước bệnh viện.
Và bây giờ nó đang mở cửa. Không phải một cánh cửa. Nhiều cánh cửa. Ở nhiều tầng. Phòng tắm, cửa thoát hiểm, khe tường, hành lang. Mỗi cánh cửa dẫn đến một lớp khác: hành lang trắng vô tận, bệnh viện cũ, tiếng nước, tiếng hát.
Và tôi là người duy nhất thấy tất cả bằng mắt.
Anh mở mắt. Nhìn bảng điều tra. Sợi chỉ đỏ chạy từ "An" sang "Tùng" sang "Mẹ" sang "Tầng 19" sang "Bệnh viện Thanh Vân". Mạng nhện. Kiểu mạng nhện mà ở giữa không phải con nhện, mà là một con số: 19. Viết bằng nét bút đỏ, to, ở giữa bảng, từ ngày đầu tiên Duy bắt đầu điều tra.
Quạt quay. Ống nước thở. Và dưới sàn, rất sâu, tiếng nước chảy.