Tầng 19 Không Tồn Tại
Chương 29: Lý do anh chưa bị xóa
Chương 29

Lý do anh chưa bị xóa

An gặp Duy trên mái khi trời chưa sáng, thứ Tư.

Cô đang ngồi ở chỗ quen, chân co lên ngực, nhìn ra thành phố khi anh leo lên. Anh kéo cục bê tông lại gần hơn, ngồi xuống.

– Tôi có một câu hỏi, anh nói.

– Hỏi đi.

– Tại sao tôi chưa bị xóa? Anh nhìn An. Tôi nhớ Linh. Tôi nhớ bạn. Nhưng không ai xóa ký ức của tôi. Tại sao?

An im lặng một lúc.

– Vì bạn nhớ khác. Cô nói chậm. Những người khác nhớ vì họ liên kết cảm xúc. Người yêu, bạn thân, gia đình. Khi liên kết đó mất, ký ức cũng mất theo.

– Còn tôi?

An nhìn anh.

– Bạn nhớ kiểu khác. Bạn ghi chép. Bạn phân tích. Bạn không chỉ cảm thấy mà còn ghi lại thành ngôn ngữ. Kiểu nhớ đó khó xóa hơn.

Duy nghĩ về sổ tay. Những dòng anh viết về Linh: áo thun xanh, tóc buộc cao, bút sau tai. Về An: mái tôn, chân co, tiếng gió.

– Trí nhớ của bạn nằm ngoài hệ thống, An tiếp. Không phải trong cảm xúc mà người ta có thể tắt. Nằm trong chữ viết, trong sổ tay, trong ngôn ngữ. Hệ thống không biết cách xóa thứ đã được mã hóa thành ký hiệu.

– Nhưng bạn vẫn lo lắng gì đó, Duy nói. Tôi thấy bạn hay nhìn tôi kiểu đó.

An im lặng.

– Tôi lo vì bạn đang nhớ quá nhiều. Và người nhớ quá nhiều... đôi khi bắt đầu thấy những thứ mà họ không muốn thấy.

– Như bạn?

– Không. An lắc đầu. Tôi không nhớ nhiều. Tôi nhớ vừa đủ để còn ở đây. Bạn thì khác. Bạn đang xây một cái gì đó trong đầu, từng mảnh, từng chi tiết. Và khi cái đó đủ lớn...

Cô không nói tiếp.

– Thì sao? Duy hỏi.

An nhìn anh, ánh mắt khó đọc trong bóng tối trước bình minh.

– Thì bạn sẽ hiểu tại sao tầng mười chín tồn tại. Và tôi không biết điều đó có tốt cho bạn không.

Ch.29/101
339 từ