Tầng 19 Không Tồn Tại
Chương 95: Thế Giới Mới, Sạch, Đúng
Chương 95

Thế Giới Mới, Sạch, Đúng

Duy quay về chung cư Thanh Vân lúc sáu giờ chiều. Nắng tím nhạt ở đường chân trời, kiểu tím mà Hà Nội cuối hè, kiểu cuối hè mà bầu trời rộng hơn bình thường, hoặc trông rộng hơn vì thành phố đang nhỏ lại (kiểu nhỏ lại mà mất người, mất tên, mất ký ức, nên không gian thừa ra, kiểu thừa mà trống).

Chung cư Thanh Vân đứng trước mặt. Và Duy dừng bước.

Tòa nhà khác. Không phải khác hoàn toàn, kiểu khác mà giống nhưng sai: tường nâu sẫm giờ trắng. Trắng sạch, mới, kiểu trắng mà sơn mới, kiểu sơn mới mà vừa xây xong. Ban công cũ, lan can rỉ sét, quần áo phơi, chậu cây xanh: biến mất. Ban công bây giờ: sạch, trống, lan can thép sáng bóng, không quần áo, không chậu cây, không gì. Từng ban công giống nhau, đều nhau, cách nhau đúng khoảng, như bản vẽ kiến trúc chưa có người ở.

Cửa sổ: sáng đều. Mọi cửa sổ đều sáng cùng mức, cùng màu (trắng, kiểu trắng mà đèn huỳnh quang, kiểu đèn huỳnh quang mà tầng 19). Không có cửa sổ nào tối. Không có cửa sổ nào sáng hơn. Đều. Đều tuyệt đối.

*Chung cư Thanh Vân đã thay đổi. Không phải tầng 19 lan ra ngoài. Ngoài đang biến thành tầng 19. Tường trắng, đèn trắng, sạch, mới, đều, kiểu đều mà vô trùng, kiểu vô trùng mà tầng 19 luôn vô trùng.*

Duy bước vào sảnh.

Sảnh: trắng. Sạch. Mới. Sàn đá hoa bóng loáng (kiểu bóng mà phản chiếu trần, kiểu phản chiếu mà gương). Tường trắng, không vết ố, không vết nấm, không vết đinh treo tranh. Đèn tuýp sáng đều, trắng, mạnh. Quạt trần quay, nhưng quạt mới, cánh thẳng, không rung, không tiếng ù (kiểu quạt mà hoàn hảo, kiểu hoàn hảo mà không tự nhiên).

Quầy bảo vệ: vẫn ở góc trái. Bàn gỗ, nhưng gỗ mới, bóng, không vết xước. Ghế nhựa trắng (không phải ghế cũ màu xanh của Tùng). Không sổ trực. Không bình trà. Không radio. Không chén mẻ miệng. Bàn trống, sạch, như chưa bao giờ ai ngồi.

*Tùng biến mất, và mọi dấu vết của Tùng cũng biến mất. Sổ trực ba mươi năm, mỗi đêm một dòng, hàng nghìn trang ghi chép: biến mất. Bình trà sứ ba mươi năm, chén mẻ, mùi sen khô: biến mất. Radio cũ phát bolero nhỏ và nhiễu tĩnh: biến mất. Ba mươi năm ở sảnh chung cư, và bây giờ sảnh trắng sạch như chưa bao giờ có bảo vệ nào ngồi đây.*

*Kiểu biến mất mà quen. Kiểu quen mà đã thấy: bà Nguyệt quên Ngọc Linh, phòng 703 mẹ trống như chưa ai ở, trường Phan Đình Phùng xóa tên Duy. Cơ chế xóa không chỉ xóa người. Nó xóa mọi dấu vết, mọi đồ vật, mọi ký ức liên quan. Sạch.*

Thang máy sảnh: cửa mở sẵn. Cabin sạch, gương mới, đèn LED trắng (không phải đèn cũ vàng nhạt). Bảng nút: 1 đến 18. Không có 19 (vẫn không có trên bảng). Nhưng Duy biết: tầng 19 không cần nút nữa. Tầng 19 đang ở khắp nơi.

Duy không vào thang máy. Đi cầu thang bộ.

Cầu thang: mới. Bậc đá mài bóng, không vết mòn, không vết giày. Ba mươi năm cư dân đi lên đi xuống, hàng triệu bước chân mài vẹt đá ở giữa, tạo thành rãnh lõm nông ở mỗi bậc. Rãnh đó: biến mất. Đá phẳng, đều, kiểu đều mà chưa ai bước lên bao giờ. Tay vịn thép sáng bóng, không vết tay, không vết gỉ. Mùi sơn mới, mùi xi măng khô, mùi tường trắng (kiểu mùi mà tầng 19 có: mùi sạch, mùi vô trùng, mùi không gian chưa có người sống).

Tầng 2. Hành lang: trắng, sạch, đèn đều. Cửa căn hộ đóng kín, mỗi cửa cách nhau đúng khoảng, sơn cùng màu, tay nắm cùng kiểu. Không thảm chùi chân trước cửa. Không giày dép. Không chậu cây. Duy đi qua, nghe tiếng bước chân mình vang trên sàn gạch mới, kiểu vang mà hành lang trống, kiểu trống mà không ai sống ở đây dù mọi cửa đều đóng.

Tầng 3. Gõ cửa 302.

Cửa mở. Một người đàn ông đứng trong khung cửa. Mặt bình thường. Áo trắng, quần dài, dép trong nhà. Mỉm cười.

– Chào anh, người đàn ông nói. Giọng bình thường, lịch sự. Anh cần gì?

Duy nhìn ông ta. Phòng 302 là phòng ông Hải, ông hưu trí, hay uống trà buổi chiều, hay gõ cửa hàng xóm mượn đường. Duy biết vì Tùng nói. Nhưng người đàn ông trước mặt: không phải ông Hải. Trẻ hơn, khoảng bốn mươi. Mặt lạ. Mắt bình thường, cười bình thường, đứng bình thường.

– Ông Hải... Duy nói. Ông Hải tầng 3 ạ?

Người đàn ông nghiêng đầu. Nhíu mày nhẹ.

– Ai là Hải? Tôi ở đây. Đây là nhà tôi.

– Ông ở đây lâu chưa?

– Tôi... người đàn ông dừng. Suy nghĩ. Mỉm cười lại. Tôi ở đây. Đây là nhà tôi.

Cùng câu. Cùng giọng. Cùng nụ cười. Kiểu cùng mà lặp, kiểu lặp mà không phải trả lời câu hỏi, mà phát lại câu trả lời đã cài sẵn. Kiểu cài sẵn mà nhân vật phụ trong trò chơi điện tử: hỏi gì cũng nói cùng một câu.

Duy lùi lại. Cửa đóng. Nhẹ.

Tầng 5. Gõ cửa 507. Một phụ nữ mở, mỉm cười:

– Chào anh. Anh cần gì?

Cùng kiểu cười. Cùng giọng lịch sự. Cùng ánh mắt bình thường.

– Chị Thanh tầng 5 ạ?

– Ai là Thanh? Tôi ở đây. Đây là nhà tôi.

Cùng câu.

Tầng 8. Cửa 804. Ông trung niên:

– Chào anh. Anh cần gì?

– Ông Hoàng tầng 8?

– Ai là Hoàng? Tôi ở đây. Đây là nhà tôi.

Cùng câu. Cùng giọng. Cùng nụ cười. Ba tầng, ba người, ba cái tên khác nhau, nhưng cùng một kiểu trả lời. Kiểu trả lời mà không phải con người đang nói, mà khuôn đúc, mà phiên bản sạch, mà thế giới mới đang lấp chỗ trống bằng người mới. Người mới mà đúng, sạch, lịch sự, mỉm cười, không có quá khứ, không có tên, không có ký ức.

Duy đi qua tầng 11. Dừng trước cửa 1103. Căn hộ gia đình Phước. Gia đình đầu tiên bị thay thế, kiểu thay thế mà Duy nhận ra vì Tùng chỉ cho anh: vợ chồng và con gái bị đổi thành bản sao cười giống nhau, nói giống nhau, ăn cơm đúng giờ nhưng không biết tên con mèo nhà mình. Duy gõ cửa. Không ai mở. Gõ lần hai. Im lặng. Áp tai vào cửa: không tiếng động. Tầng 11 trống. Hoặc người trong đó không cần mở cửa nữa, vì không cần giao tiếp, vì giao tiếp là dư thừa trong thế giới đúng.

*Cư dân cũ đã bị thay thế. Giống gia đình Phước tầng 11 bị thay bằng bản sao. Nhưng bây giờ toàn bộ chung cư. Ông Hải, chị Thanh, ông Hoàng, bà Nguyệt, bà Hoa, tất cả. Bị thay bằng người mới, kiểu mới mà sạch, kiểu sạch mà không sai lệch, kiểu không sai lệch mà đó là mục đích: thế giới không có lỗi.*

Duy đi xuống sảnh. Hành lang trắng, đèn sáng, im lặng. Không tiếng TV, không tiếng nấu ăn, không mùi cơm, không mùi mắm, không tiếng trẻ con, không tiếng cãi nhau. Im lặng tuyệt đối. Kiểu im lặng mà tầng 19 im lặng. Kiểu im lặng mà âm thanh bị nuốt.

Sảnh. Duy bước ra khỏi cầu thang bộ, và dừng lại.

Người Quản Tầng ngồi ở quầy bảo vệ.

Không phải dạng nhân viên vệ sinh. Không phải thợ điện. Không phải quản lý tòa nhà. Lần này: cư dân. Áo sơ mi trắng, quần tây, dép trong nhà. Tóc cắt gọn. Mặt bình thường, kiểu bình thường mà giống người đàn ông phòng 302, giống phụ nữ phòng 507, giống ông phòng 804. Bình thường, sạch, không đặc điểm. Và bàn tay trái nắm lại.

Duy nhìn bàn tay trái. Nắm. Ngón gập vào lòng bàn tay, khớp trắng. Chi tiết chung duy nhất, xuyên suốt mọi hình dạng, từ lần đầu tiên Duy gặp hắn trong hành lang trắng đến bây giờ.

– Đẹp không? Người Quản Tầng nói. Giọng bình thường. Lịch sự. Không cảm xúc.

Duy nhìn quanh sảnh. Trắng. Sạch. Mới. Đèn sáng đều. Quạt quay êm. Sàn bóng loáng.

– Sạch, Người Quản Tầng nói. Đúng. Không sai lệch nào cả. Nhìn tường. Nhìn sàn. Nhìn cửa sổ. Tất cả đều đúng. Không vết ố, không rỉ sét, không bụi, không mốc. Không quần áo phơi lộn xộn. Không radio cũ. Không chén mẻ. Mọi thứ đều mới, đều sạch, đều đúng.

*Giọng hắn. Bình thường. Lịch sự. Không cảm xúc. Giống cư dân mới. Giống nhau. Vì hắn là khuôn đúc. Hắn tạo ra họ, hoặc thực tại tạo ra họ theo mẫu của hắn, và tất cả đều giống nhau: sạch, đúng, không đau.*

– Anh đang thay thế mọi thứ, Duy nói. Giọng phẳng. Không tức giận (Trần Minh Duy không tức giận, kiểu không tức giận mà quan sát, kiểu quan sát mà thợ dựng phim nhìn bản dựng cuối và biết có thứ sai nhưng chưa tìm ra).

Người Quản Tầng nghiêng đầu. Nhẹ. Kiểu nghiêng mà giống bé gái áo đỏ, giống cư dân ở hành lang, giống mọi thứ tầng 19.

– Tôi đang sửa, hắn nói. Thế giới cũ đầy lỗi. Người chết mà sống. Người sống mà không ai nhớ. Ký ức sai. Tồn tại thừa. Tên đường mà không ai cần. Biển số xe mà không ai đọc. Quá nhiều chi tiết thừa, quá nhiều mảnh vụn, quá nhiều "sai" nhỏ tích tụ hàng chục năm, hàng trăm năm. Thế giới mới không có lỗi.

Duy nghe. Mỗi từ rơi vào sảnh trống, vang nhẹ, tắt nhanh (kiểu tắt mà tường trắng mới hấp thụ âm thanh, kiểu hấp thụ mà nuốt, kiểu nuốt mà tầng 19 nuốt mọi thứ). Hắn nói thế giới cũ đầy lỗi. Và hắn đúng. Thế giới cũ đầy lỗi. Duy là lỗi. An là lỗi. Tùng biết quá nhiều nên thành lỗi. Mẹ gọi con về từ cái chết, đó là lỗi lớn nhất. Tất cả đều lỗi.

– Không có lỗi nghĩa là không có người, Duy nói.

Người Quản Tầng nhìn Duy. Mặt trơn, bình thường, không biểu cảm. Bàn tay trái nắm.

– Có, hắn nói. Có người. Cậu vừa gặp. Tầng 3, tầng 5, tầng 8. Họ ở đây. Họ sống. Họ mở cửa, họ cười, họ nói chuyện.

– Họ nói cùng một câu, Duy nói.

– Vì cùng một câu là đủ. Người Quản Tầng hơi nghiêng người về phía trước, kiểu nghiêng mà giải thích, kiểu giải thích mà kiên nhẫn (kiểu kiên nhẫn mà không phải kiên nhẫn, vì hắn không có cảm xúc để mất kiên nhẫn). Thế giới cũ cần bao nhiêu câu? Bao nhiêu tên? Bao nhiêu ký ức? Quá nhiều. Mỗi người một câu chuyện, mỗi câu chuyện mâu thuẫn với câu chuyện khác, mỗi mâu thuẫn tạo ra sai lệch, mỗi sai lệch cần sửa. Thế giới mới: ít câu hơn. Ít tên hơn. Ít ký ức hơn. Ít sai hơn. Đúng hơn. Sạch hơn. Không đau.

Không đau.

Duy nghe hai từ đó. Không đau. Thế giới mới không đau. Không có mẹ quỳ trên đường ôm xác con. Không có cô gái chết đuối năm mười hai tuổi rồi sống mười ba năm ở ranh giới. Không có ông bảo vệ ngồi sảnh ba mươi năm nhìn người biến mất. Không đau. Sạch. Đúng.

*Nhưng không đau nghĩa là không yêu. Không sai nghĩa là không sống. Không ký ức nghĩa là không là ai cả.*

*Cư dân mới mỉm cười và nói "tôi ở đây, đây là nhà tôi" nhưng họ không biết nhà trông thế nào trước khi sạch. Không nhớ mùi cơm bà Hoa tầng 5 nấu mỗi chiều. Không nhớ tiếng radio Tùng phát bolero lúc khuya. Không nhớ An đứng sau quầy cửa hàng tiện lợi, mắt lạnh, tóc ngắn, bán mì gói cho người không nhớ cô.*

*Họ sạch. Nhưng họ không phải người. Họ là chỗ trống được lấp.*

Người Quản Tầng đứng dậy. Ghế nhựa không kêu trên sàn mới (kiểu không kêu mà êm, kiểu êm mà mọi thứ trong thế giới mới đều êm: không ma sát, không tiếng ồn, không bất thường). Hắn đi về phía thang máy. Lưng thẳng. Bước đều. Bàn tay trái nắm, bàn tay phải thả.

Đến cửa thang máy, hắn dừng. Không quay lại. Giọng bình thường, lịch sự, vang nhẹ trong sảnh trống:

– Cậu là lỗi cuối cùng tôi cần sửa. Nhưng cậu cũng là lỗi đầu tiên. Nên tôi để cậu chọn.

Thang máy mở. Hắn bước vào. Cửa đóng. Bảng số nhấp nháy: 19. Rồi tắt.

Duy đứng trong sảnh. Một mình. Tường trắng. Sàn bóng. Đèn sáng. Quạt quay. Im lặng.

*Để tôi chọn. Chọn gì? Chọn ở lại trong thế giới sai, nơi người chết mà sống, ký ức lệch, thực tại rạn? Hay chọn thế giới mới, sạch, đúng, không đau, không ai, không gì?*

*Hay có lựa chọn thứ ba mà hắn không nói?*

Duy nhìn tay mình. Ngón áp út vẫn nhạt, kiểu nhạt mà trong suốt ở mép, kiểu trong suốt mà ánh đèn xuyên qua thịt. Ngón giữa bắt đầu mờ ở đầu ngón. Cơ thể anh đang bị xóa, từng phần, chậm, kiên nhẫn, kiểu kiên nhẫn mà Người Quản Tầng kiên nhẫn. Nếu anh không chọn, thời gian sẽ chọn thay. Cơ thể sẽ mờ hết, và anh sẽ biến mất như Tùng, như hai trăm lẻ ba cái tên trong cuốn sổ bìa đen, như mọi thứ thuộc về thế giới cũ.

Duy nhìn ra cửa kính sảnh. Bên ngoài: tối. Đèn đường sáng, nhấp nháy mười lăm giây. Thành phố đêm. Nhưng thành phố đêm đang thay đổi: ánh đèn đều hơn. Trắng hơn. Sạch hơn. Kiểu trắng mà đèn huỳnh quang tầng 19. Mỗi phút trôi qua, ánh đèn ngoài phố giống ánh đèn trong sảnh mới hơn một chút. Đường phố giống hành lang tầng 19 hơn một chút. Thế giới ngoài kia đang biến thành tầng 19.

Chậm. Kiên nhẫn. Từng chi tiết.

Như tòa nhà mọc từ đất nghĩa trang bốn trăm năm trước.

Ch.95/101
2.452 từ