Tầng 19 Không Tồn Tại
Chương 87: Chương 77: Cô Bé Không Có Bóng
Chương 87

Chương 77: Cô Bé Không Có Bóng

Hai giờ sáng. Duy không ngủ. Không phải không muốn, kiểu không muốn mà không thể, kiểu không thể mà mắt mở, kiểu mở mà nhìn trần nhà, kiểu trần nhà mà quạt quay hai vòng một phút.

TV: tắt. Bụi trên màn hình: vết ngón tay nhỏ, số 19, chữ "về", vẫn rõ, chưa bị lấp. Ly nước: đầy. Tĩnh. Hành lang bên ngoài: nhịp thở mười lăm giây.

Duy đứng dậy. Không vì nghe tiếng gì. Không vì thấy gì. Kiểu đứng dậy mà cơ thể tự quyết định trước khi đầu kịp nghĩ, kiểu tự quyết mà chân bước, tay mở cửa, mắt nhìn ra hành lang. Kiểu bước mà bước cầu thang bộ.

Anh ra hành lang. Đi về phía cầu thang bộ ở cuối hành lang. Đèn: bốn bóng còn sáng, yếu, nhấp nháy. Bóng cuối: chết từ tuần trước. Sàn: bụi mỏng, vết dép Duy, không vết khác.

Cầu thang bộ. Bê tông xám. Tay vịn sắt: lạnh. Mùi bê tông cũ và sơn bong. Duy bước xuống. Không biết vì sao xuống. Kiểu không biết mà biết nhưng không nói được, kiểu nói được mà chưa có từ.

Đến bậc thứ năm, đèn tắt.

Không phải tắt từng bóng. Tất cả cùng lúc. Tối. Hoàn toàn. Kiểu tối mà mắt mở không khác mắt nhắm.

Duy đứng yên. Tay bám tay vịn sắt. Sắt lạnh. Nghe. Hơi thở mình: bốn giây. Nhịp thở hành lang: mười lăm giây. Tiếng ống nước: im. Im hẳn. Kiểu im mà tòa nhà nín thở.

Rồi đèn bật lại.

Bật rồi tắt. Bật rồi tắt. Sáng, tối, sáng, tối. Nhấp nháy. Nhưng không phải nhấp nháy ngẫu nhiên. Kiểu nhấp nháy mà đếm được. Duy đếm.

Sáng. Tối. Một.

Sáng. Tối. Hai.

Sáng. Tối. Ba.

Anh đếm. Chậm. Đều. Mỗi lần sáng: nửa giây. Mỗi lần tối: nửa giây. Một giây một nhịp.

Bốn. Năm. Sáu. Bảy.

Tay bám tay vịn chặt hơn. Sắt lạnh buốt. Mồ hôi lưng áo.

Tám. Chín. Mười. Mười một.

Mười chín. Sẽ là mười chín.

Mười hai. Mười ba. Mười bốn.

Mười lăm. Mười sáu. Mười bảy. Mười tám.

Sáng. Tối.

Mười chín.

Tắt hẳn. Tối hoàn toàn. Và lần này: không bật lại.

Duy đứng trong bóng tối. Cầu thang bộ giữa tầng 18 và tầng 17. Tay bám sắt. Tai nghe. Mắt mở trong tối.

Im lặng. Ba giây. Năm giây.

Rồi anh nhìn thấy.

Cuối hành lang tầng 17, qua cửa thoát hiểm kính mờ: một bóng nhỏ. Đứng. Quay lưng. Áo đỏ. Tóc đen dài, che mặt, rủ xuống vai. Bóng nhỏ, kiểu nhỏ mà trẻ con, kiểu trẻ con mà bảy tám tuổi, kiểu bảy tám mà ngón tay viết số 19 trên bụi TV.

Đèn thoáng sáng lại. Một giây. Hai giây. Đủ để nhìn rõ.

Áo đỏ. Đỏ sẫm. Kiểu đỏ mà cũ, kiểu cũ mà giặt nhiều lần, kiểu giặt mà màu đã bạc ở vai nhưng vẫn đỏ. Tóc đen, dài quá lưng, không buộc, rủ tự do. Chân đất. Đứng trên sàn bê tông lạnh. Quay lưng về phía Duy.

Duy nhìn xuống sàn. Dưới chân cô bé.

Không có bóng.

Đèn sáng. Ánh sáng từ bóng đèn huỳnh quang hành lang tầng 17 chiếu qua cửa kính mờ, chiếu lên sàn, chiếu lên tường, chiếu lên mọi thứ. Duy có bóng (bóng anh: mờ, nhạt, kiểu nhạt mà mỗi ngày nhạt hơn, nhưng còn). Tay vịn sắt có bóng. Bậc thang có bóng. Cô bé áo đỏ: không có bóng. Sàn dưới chân cô bé: sạch. Phẳng. Ánh sáng chiếu qua cô bé như qua kính, kiểu kính mà có hình nhưng không chắn sáng.

Đèn tắt lại. Tối.

Duy đứng yên. Tim đập. Bốn giây. Bốn giây. Nhịp thở cầm lại.

Đèn sáng lại. Thoáng. Một giây.

Cô bé đã xoay.

Không phải xoay hết. Kiểu xoay mà nghiêng đầu. Chậm. Về phía Duy. Góc cổ: bất thường, kiểu bất thường mà nghiêng quá bốn mươi lăm độ, kiểu nghiêng mà khớp cổ không hoạt động theo cách khớp cổ người hoạt động, kiểu người mà cô bé không phải. Tóc rủ che mặt (nếu có mặt). Đầu nghiêng. Nhìn Duy. Nhìn qua tóc đen.

Tiếng cười.

Nhẹ và trong. Kiểu trong mà trẻ con cười, kiểu trẻ con mà vui thật sự, không phải cười ác, không phải cười đáng sợ. Cười vui. Nhưng tiếng cười vang từ mọi hướng cùng lúc. Từ cầu thang. Từ tường bê tông. Từ sàn. Từ trần. Từ ống nước. Như thể tòa nhà đang cười qua cô bé, hoặc cô bé đang cười qua tòa nhà.

Đèn tắt.

Duy đứng trong tối. Tiếng cười dừng. Im lặng. Hành lang mười lăm giây.

Đèn bật.

Cô bé không còn.

Hành lang tầng 17 qua cửa kính mờ: trống. Sàn bê tông lạnh. Tường xám. Đèn huỳnh quang. Không ai.

Nhưng cửa căn hộ cuối hành lang tầng 18 (phía trên, nơi Duy vừa đi ra): mở toang. Duy nhìn lên. Cửa anh Phong. Phòng 1808. Mở. Ánh sáng vàng từ bên trong tràn ra hành lang.

Duy leo ngược lên. Cầu thang bộ. Đếm bậc: mười chín. Mười chín bậc giữa hai tầng, kiểu mười chín mà mọi thứ trong tòa nhà này đều là mười chín. Tầng 18. Hành lang. Cửa 1808: mở toang, kiểu mở mà rộng hết cỡ, bản lề kẹp tường.

Bên trong: đồ đạc vẫn còn. Sofa nâu. Bàn ăn. Tủ lạnh. TV bật, chiếu bản tin đêm, âm thanh nhỏ, giọng phát thanh viên đều đều, kiểu đều mà không ai nghe. Trên bàn: hai bát cơm, đĩa rau muống xào, chén nước mắm. Cơm còn bốc hơi nhẹ. Nước mắm sóng sánh. Đũa đặt ngang trên bát, kiểu đặt mà vừa buông, kiểu buông mà bàn tay vừa rời.

Không có người.

Duy bước vào. Mùi: cơm nóng, hành phi, nước mắm. Mùi nhà có người. Mùi sống. Chạm mặt bàn: ấm. Chạm bát cơm: nóng, hơi bốc lên bàn tay, kiểu nóng mà vừa xới, kiểu vừa xới mà đũa trên bát vẫn hơi lệch, kiểu lệch mà bàn tay vừa buông. Chén nước mắm: sóng sánh, có vết gắp rau muống vừa chấm. Đĩa rau: xếp gọn nhưng có khoảng trống kiểu ai đó vừa gắp miếng thứ hai hoặc thứ ba. Chạm tay nắm tủ lạnh: rung nhẹ, máy nén vẫn chạy. Bên trong: sữa, trứng, chai tương ớt dùng dở. Đồ ăn của người đang sống.

Phòng ngủ: giường xếp gọn, gối đặt ngay, quần áo treo trong tủ mở. Dép đi trong nhà dưới gầm giường, kiểu dép mà mòn đế, kiểu mòn mà mấy năm. Nhà vệ sinh: bàn chải còn ướt, kem đánh răng nắp chưa đậy, gương trên bồn rửa còn hơi nước. Kiểu hơi nước mà vừa rửa mặt xong, kiểu vừa rửa mà người rửa biến mất giữa chừng, kiểu giữa chừng mà nước vẫn chảy nhỏ giọt xuống bồn. Duy vặn khóa vòi. Giọt nước cuối rơi xuống sứ trắng. Rồi im.

Anh Phong. Bản sao giai đoạn hai. Mắt quầng thâm, xác nhận chuyện bịa, đứng trước cửa nhà hai giờ sáng không biết cách vào. Bây giờ: biến mất. Phòng trống. Cơm nóng.

Bé gái xuất hiện. Bảy mươi hai giờ. Một người biến mất. An nói quy luật đó từ lâu. Hôm nay: xảy ra trước mắt tôi.

Duy ra hành lang. Nhìn sang phòng 1810. Cửa đóng. Bấm chuông.

Mười giây. Cửa mở. Bà Hoa. Mắt ngái ngủ (kiểu ngái mà mở chậm, kiểu chậm mà bản sao hoàn tất, mắt không chớp nhưng giả chớp, kiểu giả mà gần như thật). Tóc rối. Áo ngủ.

– Gì vậy anh? Bà hỏi. Giọng bình thường. Kiểu bình thường mà bản sao đã hoàn tất thì mọi thứ đều bình thường.

– Anh Phong nhà bên, Duy nói. Chị thấy anh ấy đâu không? Cửa mở, đồ ăn còn trên bàn.

Bà Hoa nhìn Duy. Nghiêng đầu nhẹ.

– Phong nào?

Duy nhìn bà. Bà nhìn lại. Mắt trống. Kiểu trống mà không giấu, kiểu không giấu mà thật sự không biết, kiểu không biết mà anh Phong chưa bao giờ tồn tại trong ký ức bà.

– Anh Phong, phòng 1808, Duy nói. Ở đây mấy năm rồi.

– Phòng 1808 trống mà, anh, bà Hoa nói. Kiểu nói mà kiên nhẫn, kiểu kiên nhẫn mà giải thích điều hiển nhiên cho người hỏi câu lạ. Trống từ lâu rồi. Hồi em dọn vào đã trống.

Giống. Giống bà Nguyệt quên cô Hương. Giống Ban Quản Lý quên gia đình Phúc. Giống đại học Sư phạm quên Linh. Giống tất cả.

– Cảm ơn chị, Duy nói. Quay đi.

Bà Hoa đóng cửa, khóa. Tiếng dép đi trong phòng, xa dần.

Duy đứng trước cửa 1808. Nhìn vào. Cơm trên bàn: vẫn nóng. TV vẫn bật. Đèn vẫn sáng. Nhưng không có ai. Không có anh Phong. Không bao giờ có anh Phong.

Hai trăm lẻ bốn.

Không. Tùng ghi hai trăm lẻ ba. Nhưng anh Phong là bản sao (giai đoạn hai). Bản sao biến mất thì tính vào đâu? Người thật đã biến mất từ trước. Bản sao là thứ thay thế. Bản sao biến mất nghĩa là gì? Tầng 19 thu hồi bản sao? Hay bản sao cũng bị nuốt?

Duy bước vào phòng 1808. Tắt TV. Tắt đèn. Đóng cửa. Không khóa (không có chìa). Quay về hành lang.

Dừng lại giữa hành lang. Nhìn xuống sàn.

Đèn hành lang sáng yếu. Bốn bóng nhấp nháy. Ánh sáng chiếu từ trên xuống. Sàn gạch men trắng. Duy nhìn bóng mình trên sàn.

Không có.

Nhìn lại. Chân anh: trên sàn. Dép: trên sàn. Nhưng bóng: không có. Kiểu không có mà sàn sạch, kiểu sạch mà ánh sáng chiếu qua anh, kiểu qua mà không chắn, kiểu không chắn mà cô bé áo đỏ.

Không có bóng. Tôi không có bóng.

Duy giơ tay phải. Nhìn bóng tay trên sàn. Không. Giơ tay trái. Nhìn. Không. Di chuyển. Bước nhanh qua vùng sáng đèn. Nhìn sàn. Sạch. Không bóng. Kiểu không bóng mà không phải bóng mờ (bóng anh vẫn mờ trên gương, trên mặt nước, trên kính cửa sổ), kiểu không bóng mà hoàn toàn không có, kiểu không có mà ánh sáng xuyên qua.

An không có bóng. Từ ngày đầu tiên tôi gặp An ở cửa hàng tiện lợi, đèn huỳnh quang chiếu, sàn dưới chân An trống. Tôi nghĩ đó là bằng chứng An không phải người. Bây giờ tôi cũng không có bóng. Bây giờ sàn dưới chân tôi cũng trống.

Duy đứng giữa hành lang. Tay đặt trên tường. Tường lạnh, bê tông, sơn trắng ố. Cảm nhận: cứng. Thật. Tay anh chạm tường: thật. Chân anh trên sàn: thật. Nhưng bóng: không.

Cơ thể vẫn ở đây. Vẫn chạm được. Vẫn cảm nhận được. Nhưng ánh sáng đi qua tôi. Kiểu qua mà tôi không chắn nữa. Kiểu không chắn mà tôi đang mỏng dần. Kiểu mỏng mà không ai thấy trừ ánh sáng.

Duy quay về phòng 1806. Mở cửa. Vào. Khóa. Bật đèn. Đứng trước gương nhà tắm.

Gương: mặt anh. Rõ. Mắt, mũi, miệng. Nhưng viền tai phải: gần biến mất. Cổ tay phải: nhạt. Ngón giữa phải: mờ. Và bóng phản chiếu trên sàn nhà tắm: có. Mờ, nhạt, kiểu nhạt mà sương, nhưng có.

Gương thấy bóng tôi. Sàn hành lang không thấy. Gương và sàn nhìn tôi khác nhau.

An nói: đừng tin mắt.

Mắt nào? Mắt gương? Hay mắt sàn?

Duy tắt đèn nhà tắm. Ra phòng. Ngồi trên giường. Nhìn TV. Số 19 và chữ "về" trên bụi. Nhìn quạt trên trần. Hai vòng một phút. Nhìn ly nước. Đầy. Tĩnh.

Cô bé áo đỏ. Không có bóng. Xuất hiện rồi anh Phong biến mất. Không ai nhớ anh Phong. Cơm vẫn nóng trên bàn. TV vẫn bật. Bàn chải vẫn ướt. Mọi thứ vẫn ở đó trừ người.

Và tôi: không có bóng trên sàn hành lang. Có bóng trong gương. Hai phiên bản của tôi đang tách nhau. Phiên bản mà ánh sáng trực tiếp thấy: mỏng dần. Phiên bản mà gương thấy: vẫn còn. Tôi ở giữa. Kiểu giữa mà Tùng nói. Kiểu giữa mà An nói: anh cũng không phải người.

Nhưng nếu tôi không phải người, thì tôi là gì?

Duy nằm xuống. Mắt mở. Nhìn trần. Quạt quay. Chậm. Hành lang thở mười lăm giây. Ống nước ù nhẹ.

Và giữa nhịp thở thứ mười hai (Duy đếm, kiểu đếm mà tự động, kiểu tự động mà anh đếm mọi thứ từ ngày đầu ở Thanh Vân), anh nghe.

Bước chân.

Nhẹ và nhỏ. Kiểu nhỏ mà chân đất trên gạch men. Kiểu chân đất mà trẻ con. Bước từ cuối hành lang, đi về phía phòng anh, kiểu đi mà đều, kiểu đều mà không vội, kiểu không vội mà biết sẽ đến.

Bước chân dừng lại. Trước cửa 1806.

Im lặng. Năm giây. Mười giây.

Tiếng cười. Rất nhẹ. Trong. Giống tiếng cười trong cầu thang bộ lúc nãy. Giống tiếng cười trong tường đêm qua. Vui. Nhẹ. Kiểu vui mà trẻ con nhìn thấy thứ gì đó quen thuộc.

Rồi im.

Bước chân đi tiếp. Qua phòng 1806. Về phía thang máy. Xa dần. Nhỏ dần. Biến mất.

Duy nằm im. Mắt mở. Nhìn trần. Không đứng dậy. Không mở cửa. Không nhìn.

Cô bé không có bóng. Tôi cũng không có bóng. Cô bé viết "về" trên TV của tôi. Cô bé cười khi đi qua phòng tôi. Kiểu cười mà quen. Kiểu quen mà cô bé biết tôi. Kiểu biết mà từ lâu.

Từ trước khi tôi dọn vào. Từ trước khi tôi mười tuổi ở sảnh chung cư. Từ trước khi tôi biết chung cư Thanh Vân tồn tại.

Ly nước trên bàn. Tĩnh. Mặt nước phản chiếu trần nhà. Trắng. Và trên mặt nước, rất nhẹ, gần như không thấy: một gợn. Nhỏ. Tròn. Kiểu tròn mà giọt nước rơi từ trên trần. Nhưng trần khô.

Gợn lan ra, chạm thành ly, dội lại, lan tiếp. Rồi mặt nước lại tĩnh. Kiểu tĩnh mà chưa bao giờ gợn.

Quạt quay. Hai vòng một phút. Đèn phòng: tắt. TV: tắt. Hành lang: thở.

Duy nhắm mắt. Không ngủ. Nhưng lần đầu tiên, anh không chắc mình còn muốn mở mắt.

Ch.87/101
2.411 từ