Tầng 19 Không Tồn Tại
Chương 45: Phòng của An
Chương 45

Phòng của An

Mùi biển.

Duy đứng ở ngưỡng cửa, mùi muối lên mũi, mùi rong biển, mùi cát ẩm, mùi nước mặn phơi nắng. Nhưng không phải biển. Bên trong cánh cửa có sticker hoa: phòng trẻ con.

Tường hồng nhạt, kiểu hồng phấn, kiểu phòng bé gái, kiểu bố mẹ sơn trước khi con chuyển vào. Giường nhỏ, chăn bông hoa, gối tròn, gấu bông ngồi trên gối. Bàn học nhỏ sát tường, đèn bàn tắt, hộp bút màu mở, bút sáp rải. Kệ sách nhỏ: truyện tranh, sách tô màu, cuốn nhật ký bìa xanh. Dép nhỏ dưới giường, hồng, kiểu dép bé gái tám chín tuổi.

Và trên mọi thứ: lớp bụi mỏng. Mỏng, đều, kiểu phòng đã đóng cửa lâu, kiểu không ai vào từ rất lâu, kiểu bé gái đã không ở đây từ nhiều năm.

Duy bước vào. Sàn gạch lạnh dưới chân, dù hành lang ấm. Mùi biển nồng hơn bên trong, trộn mùi khác: mùi thuốc tẩy, mùi vôi clorua, mùi hồ bơi. Kiểu nước hồ bơi. Kiểu nước đã nuốt ai đó. Và bên dưới mùi nước, mùi khác nữa: mùi hoa, mùi nước hoa rẻ tiền, kiểu nước hoa mẹ mua cho con gái nhỏ, ngọt, nhẹ, kiểu mùi trong tủ quần áo trẻ con.

Duy đi chậm. Nhìn. Phòng nhỏ, khoảng mười lăm mét vuông, kiểu phòng riêng của trẻ con trong căn hộ gia đình, kiểu phòng bé gái được phép trang trí theo ý thích. Tường hồng dán sticker rải rác: hoa, bướm, ngôi sao, mặt trời. Sticker cũ, bong gần hết, nhưng vẫn còn, kiểu bé gái đã dán lúc sáu bảy tuổi và không ai gỡ.

Gấu bông trên gối: gấu nâu, tai lệch, mắt nút áo, mũi bằng chỉ thêu. Cũ, bẩn, bông xẹp. Kiểu gấu bông yêu thích, kiểu gấu ôm ngủ mỗi đêm, kiểu gấu đi theo từ bé đến lớn. Duy chạm gấu: mềm, thật, không mờ, không xuyên qua. Ký ức ở phòng này rõ nét. Vẫn sống.

Anh ngồi xuống ghế bàn học. Hộp bút sáp: mười hai màu, ba cây đã cùn, sáp vỡ. Và cạnh hộp bút: tập vẽ. Giấy A4 đóng gáy lò xo, bìa trắng, kiểu tập vẽ học sinh. Duy mở.

Trang đầu: vẽ bằng sáp màu. Nét trẻ con, mạnh, vui. Nhà. Mái đỏ, tường vàng, cửa sổ xanh. Cây. Mặt trời. Mây. Bên cạnh nhà: ba người. Bố cao, mẹ thấp hơn, bé gái nhỏ nhất, tóc ngắn, áo hồng. Ba người cầm tay nhau. Nét vẽ vui.

Trang hai: bể bơi. Nước xanh, viền trắng, kiểu bể bơi ngoài trời. Hai bé gái đứng trên bờ, tay vẫy. Phao cam. Mặt trời lớn, nắng vàng. Nét vẽ vẫn vui, kiểu bé gái vẽ ngày đi bơi, kiểu kỷ niệm đẹp, kiểu chưa biết nước có thể giết.

Trang ba: bể bơi. Nhưng khác. Nước xanh đậm hơn, kiểu xanh dương sẫm, kiểu sáp màu ấn mạnh, kiểu trẻ con tô đi tô lại cùng chỗ vì sợ. Bé gái trong nước, giữa bể, tay giơ lên. Không có ai khác trên bờ. Bé gái một mình. Mặt trời nhỏ hơn, ở góc trang, kiểu mặt trời đang lặn. Phao cam nằm trên bờ, xa, không ai ném xuống. Nét vẽ yếu hơn, run hơn, kiểu tay vẽ sợ, kiểu nhớ lại khoảnh khắc tay vẫy mà không ai thấy.

Trang bốn: bể bơi. Nước đen. Sáp đen phủ kín nửa trang, kiểu trẻ con tô đen khi sợ, kiểu không biết vẽ gì nên tô đen, kiểu nước đã trở thành bóng tối và bóng tối đã nuốt mọi thứ. Bé gái ở đáy bể, nằm, tay buông hai bên, tóc xòe ra kiểu sao biển, kiểu tóc trôi trong nước. Mắt mở. Hai chấm trắng giữa sáp đen: mắt, mở, nhìn lên. Không sợ. Không kêu cứu. Chỉ nhìn, kiểu đã chấp nhận, kiểu đã hiểu rằng không ai đến.

Trang năm: trống. Trắng. Không một nét.

Duy lật tiếp. Trang sáu: trống. Bảy: trống. Mười: trống. Hai mươi trang còn lại: trống. Bé gái dừng vẽ ở trang bốn. Trang cuối cùng. Bể nước đen, đáy bể, mắt mở. Không có trang nào sau trang chết, vì sau khi chết không còn gì để vẽ.

Ngoại trừ: trang cuối cùng của tập vẽ. Trang bìa sau. Duy lật đến. Và ở đó, bằng bút bi xanh, không phải sáp màu, không phải nét trẻ con, mà nét người lớn, nét gọn, nét quen, có dòng chữ:

"Tôi biết."

Hai chữ. Nét An. Nét chữ An viết trên hóa đơn ở tiện lợi, nét chữ An ghi tên cư dân trong sổ bìa đen. An đã ở đây. An đã mở tập vẽ này. An đã nhìn bức tranh cuối cùng, bức tranh mình chết đuối lúc mười hai tuổi, và viết: "Tôi biết."

An biết mình đã chết. An luôn biết.

An. Lê Khánh An. Mười hai tuổi. Chết đuối.

Duy đặt tập vẽ xuống. Tay không run, nhưng ngực nặng, kiểu có thứ gì đó đè, kiểu biết sự thật mà chưa sẵn sàng biết nhưng đã biết, kiểu trí nhớ anh đã ghi nhận từng nét sáp, từng chấm trắng mắt mở, từng nét bút bi "Tôi biết" và sẽ không bao giờ xóa.

Anh đứng dậy. Đi đến kệ sách nhỏ. Truyện tranh: Doraemon, Conan, Thần Đồng Đất Việt. Sách tô màu chưa tô hết. Cuốn nhật ký bìa xanh, khóa nhỏ bằng đồng, khóa mở. Duy lấy nhật ký, mở.

Trang đầu: chữ trẻ con, bút bi xanh, nét tròn, kiểu bé gái lớp bốn lớp năm.

"Hôm nay đi bơi với bạn Trang. Vui lắm. Bố hẹn đón lúc 5h nhưng không thấy đến. Đợi đến 6h. Đi bộ về. Không sao."

Trang tiếp: "Mẹ khóc tối qua. Không biết vì sao. Hỏi mẹ thì mẹ nói không có gì. Nhưng mắt mẹ đỏ."

Trang tiếp: "Muốn nuôi cá nhưng bố nói nhà nhỏ. Nhà mình ở chung cư Thanh Vân, tầng 14, phòng 1419."

Phòng 1419. Tầng mười bốn.

Duy dừng. Phòng 1419. Phòng khóa ở tầng mười bốn trong 1904, nơi sticker hoa dẫn đến nhưng không mở được. Phòng An sống cùng bố mẹ. Tầng 14, chung cư Thanh Vân.

An từng sống ở Thanh Vân. Trước khi chết.

Duy đọc tiếp. Nhật ký viết rải rác, không đều, kiểu trẻ con viết khi nhớ. Đi học. Đi bơi. Bạn bè. Bố về muộn. Mẹ khóc. Bình thường. Cuộc sống bình thường của bé gái mười hai tuổi ở chung cư cũ, kiểu cuộc sống không biết mình sắp kết thúc.

Trang cuối có chữ: "Ngày mai đi bơi một mình. Trang bận. Không sao. Bơi giỏi rồi."

Trang sau: trống. Không có "ngày mai." "Ngày mai" là ngày An chết đuối, một mình, ở hồ bơi, không ai ở đó, không ai thấy.

Duy đóng nhật ký. Đặt lại kệ. Nhìn quanh phòng: phòng trẻ con hồng, gấu bông, dép nhỏ, tập vẽ, nhật ký. Phòng của An năm mười hai tuổi. Phiên bản ký ức được 1904 lưu giữ, kiểu 1904 giữ khoảnh khắc cuối giống giữ mọi người: bữa cơm dang dở, cốc nước uống nửa, nhật ký viết đến "ngày mai" rồi dừng.

Trên tường, cạnh giường: ảnh gia đình. Khung gỗ nhỏ, kính sạch, kiểu ai đó đã lau kính dù phòng phủ bụi. Ba người: bố, mẹ, bé gái tóc ngắn. Nhưng mặt bố mẹ mờ. Mờ kiểu bị xóa, kiểu ngón tay đã miết qua, kiểu 1904 chỉ giữ mặt An và xóa phần còn lại, vì bố mẹ An đã quên An nên An cũng quên họ, hoặc vì tầng 19 chỉ lưu giữ người nó đã lấy, và nó đã lấy An, không phải bố mẹ An.

Bé gái trong ảnh: tóc ngắn, da trắng, mắt sáng, cười. Cười tươi. Kiểu trẻ con cười trước khi biết chết là gì. Duy nhìn khuôn mặt bé gái và nhận ra: giống An. An bây giờ, An hai mươi lăm tuổi, tóc ngắn, da trắng bất thường, mắt lạnh. Cùng khuôn mặt, nhưng mắt khác. Mắt bé gái trong ảnh: sáng, tin tưởng, mở. Mắt An bây giờ: lạnh, đóng, kiểu mắt người đã chết một lần rồi sống lại, kiểu mắt người biết bên kia nước là gì.

Duy mở ngăn kéo bàn học.

Bên trong: giấy. Một tờ. Gấp đôi, giấy vàng, kiểu giấy hành chính, kiểu giấy tờ nhà nước. Duy mở ra.

Giấy báo tử.

Chữ in, đóng dấu đỏ, đầy đủ, kiểu giấy tờ thật, kiểu bản sao lưu tại phường. Duy đọc:

Họ tên: Lê Khánh An. Giới tính: Nữ. Ngày sinh: [ngày]. Nguyên nhân tử vong: đuối nước. Nơi tử vong: Hồ bơi [tên]. Ngày tử vong: [ngày], mười ba năm trước.

Mười ba năm. An mười hai tuổi khi chết. Bây giờ An hai mươi lăm. Mười ba năm kể từ ngày chết đuối ở hồ bơi, mười ba năm kể từ khi giấy báo tử được cấp, mười ba năm kể từ khi bé gái tóc ngắn da trắng cười tươi trong ảnh gia đình đã không còn thở.

Nhưng An vẫn ở đây. An trực ca đêm ở cửa hàng tiện lợi sảnh Thanh Vân. An đếm tiền, bán nước, nói chuyện với Duy. An có giọng nói, có hơi thở, có bàn tay lạnh khi chạm chai nước. An tồn tại.

Tầng 19 trả cô về. Hay giữ cô lại.

Duy cầm giấy báo tử. Tay nặng, kiểu giấy này nặng hơn giấy bình thường, kiểu sự thật có trọng lượng vật lý. Anh đọc lại. Từng dòng. Ghi nhớ. Tên. Ngày. Nguyên nhân. Nơi.

Rồi nhìn quanh phòng lần cuối. Phòng trẻ con hồng, gấu bông trên gối, dép nhỏ dưới giường, tập vẽ trên bàn với trang cuối là bể nước đen và đôi mắt mở dưới đáy. Phòng của An trước khi chết. Phòng mà An không bao giờ quay lại, vì An đã chết ở hồ bơi, và tầng 19 đã lấy cô, và 1904 đã lưu giữ phòng này, và mười ba năm đã trôi qua, và bụi đã phủ lên dép nhỏ, lên gấu bông, lên mọi thứ trừ ảnh gia đình, vì ai đó vẫn lau kính ảnh.

Ai lau? An? Bé gái áo đỏ? Tầng 19?

Duy đặt giấy báo tử lại ngăn kéo. Không gấp lại. Để ngỏ, kiểu sự thật không nên gấp lại.

Anh ngồi trên giường An. Giường nhỏ, nệm mỏng, chăn bông hoa. Gấu bông cạnh gối. Duy ngồi, lưng cúi, hai tay đặt trên đầu gối, nhìn sàn gạch. Bụi xám. Dấu chân anh: dấu duy nhất trong phòng.

An hai mươi lăm tuổi. Nói ít. Cười hiếm. Da trắng bất thường. Không có bóng. Trực ca đêm vì ban ngày cô không thuộc về thế giới đang thức. Cô biết mọi thứ về tầng 19 vì cô là sản phẩm của tầng 19. Cô có cuốn sổ bìa đen ghi tên hai mươi người biến mất vì cô cũng đã biến mất, mười ba năm trước, ở hồ bơi, mười hai tuổi.

Và cô vẫn ở đây.

Duy nhìn gấu bông. Gấu nâu, tai lệch, mắt nút áo. Kiểu gấu mà An ôm ngủ khi còn nhỏ, trước khi chết, trước khi nước lấp đầy phổi, trước khi mắt mở dưới đáy bể và không ai đến. Gấu vẫn đây. An đã lớn, đã chết, đã sống lại, đã hai mươi lăm tuổi, nhưng gấu vẫn đây, trên gối, chờ.

Anh đứng dậy. Nhìn phòng lần cuối. Sticker hoa trên cánh cửa từ bên trong.

Sticker hoa. Dán ở ngoài cửa, dẫn Duy đến đây. Bé gái áo đỏ dán sticker trên cầu thang, dẫn đến phòng khóa ở tầng mười bốn, dẫn đến đây. Bé gái áo đỏ biết phòng của An. Bé gái áo đỏ muốn Duy thấy phòng này. Muốn Duy biết An đã chết.

Tại sao?

Câu hỏi nằm trong đầu Duy, không buông, kiểu câu hỏi biết nó quan trọng nên bám chặt. Tại sao bé gái áo đỏ muốn Duy biết An đã chết? Để Duy nghi ngờ An? Để Duy sợ An? Hay để Duy hiểu An, vì hiểu và sợ đôi khi bắt đầu từ cùng một sự thật.

Duy đứng trong hành lang. Nghĩ đến An. An bây giờ. Đứng sau quầy tiện lợi, đếm tiền, bán nước, trực ca đêm. An nói: "Đừng đi. Mỗi lần lên, anh mất thêm." Giọng run. Lần đầu run. Vì An biết nơi này. An đã ở nơi này. An đã mở tập vẽ, nhìn bức tranh mình chết đuối, viết "Tôi biết," rồi đóng lại, rồi đi xuống, rồi trực ca đêm, rồi đếm tiền. An sống với sự thật đó mỗi ngày, mỗi đêm, mỗi ca trực, mỗi lần nhìn gương không thấy bóng mình phản chiếu đúng.

An không sợ cho mình. An sợ cho Duy. Vì An biết cái giá của việc thuộc về tầng 19, và cô không muốn Duy trả giá đó.

Duy nuốt. Miệng khô. Hành lang im, mười hai cánh cửa, sáu mở sáu đóng. Còn năm cánh cửa bên phải chưa mở. Phòng An đã cho anh giấy báo tử, tập vẽ, nhật ký, và hai chữ "Tôi biết." Những phòng còn lại sẽ cho anh gì?

Anh nhìn cánh cửa tiếp theo. Không sticker. Không dấu hiệu đặc biệt. Nhưng từ bên trong, qua khe cửa dưới: ánh sáng. Mờ. Vàng. Kiểu đèn dầu. Kiểu radio. Kiểu phòng bảo vệ lúc khuya khi cả chung cư ngủ.

Duy nắm tay nắm cửa. Mùi thuốc lá cũ rỉ qua khe gỗ. Mùi trà nguội. Mùi Tùng.

Ch.45/101
2.291 từ