Tầng 19 Không Tồn Tại
Chương 78: Con Không Nên Nhớ Mẹ
Chương 78

Con Không Nên Nhớ Mẹ

Duy không xuống đêm hôm sau.

Anh nằm trên giường, nhìn quạt trần quay bốn vòng phút, nghe tiếng ống nước ù nhẹ trong tường. Không phải tiếng hát ru. Không phải tiếng mẹ. Chỉ ù, kiểu ù mà tòa nhà thở, kiểu thở mà chu kỳ mười lăm giây (anh đã đếm, nhiều lần, đủ để biết đây không phải ống nước bình thường, kiểu biết mà không còn sợ, chỉ ghi nhận).

Trên bệ cửa sổ: khung ảnh. Đứa bé trai cười. Duy nhìn ảnh và nghĩ: mẹ nói đúng. Mỗi lần tôi nhớ mẹ, tôi mờ đi ở trên này. Quạt là đồng hồ đo sự mờ của tôi. Mười ba vòng ngày đầu. Bốn vòng bây giờ. Mỗi vòng mất đi là một phần tôi rời khỏi thế giới thật.

Và tôi đang nhìn ảnh mẹ gửi. Đang nhớ mẹ. Đang mờ thêm.

Anh lật úp khung ảnh. Mặt gỗ ngửa lên. Không thấy mặt đứa bé. Không nhớ.

Nhưng mùi vẫn còn. Mùi gỗ mục nhẹ. Mùi nước xả vải. Mùi nhà cũ. Lật úp ảnh không lật úp được mùi.

Đêm sau nữa. Anh xuống.

Không phải vì muốn. Vì chân đi. Kiểu đi mà Duy nhận ra (từ những đêm đầu tiên ở Thanh Vân, khi chân đưa anh ra hành lang lúc 3:33 dù não bảo ngủ tiếp): cơ thể anh thuộc về tầng 19 trước khi não đồng ý.

Cầu thang. Cửa sắt. Chìa khóa. Mùi mưa cũ.

An không đợi ở quảng trường lần này. Ghế đá trống. Radio tắt. Duy đi một mình qua quảng trường, qua con đường mùa đông, qua khu dân cư. Cụ ông vẫn ngồi quạt (bao lâu rồi, cụ ngồi ở đó, cùng ghế mây, cùng quạt nan, cùng chiều không có chiều). Bà dắt chó vẫn đi (dây xích căng vào không khí, tiếng sủa nhỏ). Ông trung niên vẫn ăn cơm bát rỗng.

Duy để ý thứ mới: tường gạch khu dân cư có vết nứt. Không phải vết nứt cũ (rêu, ẩm, kiểu nứt mà nhà cũ). Nứt mới. Sạch. Kiểu nứt mà bê tông bị kéo từ bên trong, kiểu kéo mà thành phố lỗi đang giãn, kiểu giãn mà nứt ra ở mặt tường. Một vết nứt dài, chạy từ chân tường lên gần mái, rộng bằng ngón tay, bên trong: xám. Không phải xám xi măng. Xám mà trống, kiểu trống mà nhìn vào vết nứt thấy không gì, kiểu không gì mà sâu, kiểu sâu mà Duy dừng nhìn rồi bước nhanh qua vì cảm giác trên da (lạnh, từ vết nứt, kiểu lạnh mà phả ra, kiểu phả mà gió không gió mà thứ khác).

Vết nứt thứ hai ở tường đối diện. Thứ ba ở mặt đường, chạy dọc theo rãnh thoát nước. Thành phố lỗi nứt. Ở đâu cũng nứt, kiểu nứt mà chưa thấy ở những lần trước, hoặc đã có nhưng nhỏ hơn (nhỏ đến mức Duy không nhận ra, và bây giờ lớn đến mức không thể không thấy).

Thành phố đang thay đổi. Mỗi lần tôi xuống, thứ gì đó ở đây phản ứng. Cửa xa thêm. Vết nứt rộng thêm. Thành phố lỗi biết tôi đến, và nó đang... phình? Co? Nứt?

Ngôi nhà sơn vàng. Cuối con đường. Đèn sáng.

Duy đứng trước cổng. Nhìn cửa sổ tầng hai. Rèm trắng hé. Bóng mẹ di chuyển bên trong. Mẹ biết anh đến (kiểu biết mà mẹ biết, kiểu biết mà thành phố lỗi cho mẹ biết, hoặc kiểu biết mà mẹ đã đợi dù bà nói đừng đến).

Cửa mở trước khi Duy gõ.

Mẹ đứng ở cửa. Tay cầm khăn. Mắt nhìn Duy, kiểu nhìn mà nửa mừng nửa sợ, kiểu sợ mà không sợ cho mình mà sợ cho con: mỗi lần con đến đây, con mất thêm một phần ở trên kia.

– Con.

Giọng bà nhẹ. Kiểu nhẹ mà mệt, kiểu mệt mà không phải thể xác mà mệt vì phải chọn giữa ôm con và đẩy con đi.

– Mẹ, Duy nói. Con cần biết.

Im lặng. Mẹ nhìn anh. Lâu. Rồi bà bước sang, để lối cho Duy vào.

Không bữa cơm lần này. Bàn gỗ trống. Hai chén trà nhài, bốc khói. Mẹ ngồi đối diện Duy, tay ôm chén, kiểu ôm mà giữ hơi ấm, kiểu giữ mà người ở thành phố lỗi luôn lạnh (dù nhà có đèn, dù bếp có lửa, kiểu lạnh mà ngấm từ nền, từ không khí, từ cái sự không-thuộc-về-đâu).

– Mẹ nói mẹ liên quan đến con, Duy nói. Mẹ nói con là thứ mà thế giới chưa biết làm gì. Con cần hiểu.

Mẹ nhìn chén trà. Hơi khói bay lên, tan trong không khí xám của phòng khách. Ánh đèn vàng nhạt, kiểu vàng mà đèn sợi đốt cũ, kiểu cũ mà bóng đèn hình tròn, kiểu tròn mà nhà cũ Duy dùng trước khi chuyển sang đèn huỳnh quang.

– Mẹ bị lấy đi vì con, Duy.

Giọng bà đều. Kiểu đều mà đã nghĩ câu này nhiều lần, đã nói câu này trong đầu nhiều lần, đã luyện cách nói để không khóc khi nói.

– Không phải con làm gì sai. Không phải lỗi con. Nhưng mẹ bị lấy đi vì mẹ là người gần nhất với con. Và con... con là thứ mà tầng 19 không xử lý được.

– Tại sao?

Mẹ đặt chén xuống. Nhìn Duy. Mắt bà: buồn, kiểu buồn mà sâu, kiểu sâu mà mười năm ở thành phố lỗi đã đào.

– Con nhớ bố không?

Duy im. Câu hỏi giống câu hỏi mà ai đó đã hỏi trước (bao giờ, ở đâu, anh không nhớ rõ, nhưng câu hỏi quen). Anh lắc đầu, rồi gật, rồi lắc lại.

– Con nhớ xe đạp. Nhớ giỏ sắt. Nhớ gối trên yên. Nhớ bố chở con đi học. Nhưng không nhớ mặt bố.

Mẹ gật. Chậm. Kiểu gật mà xác nhận thứ bà đã biết.

– Bố con cũng bị lấy đi, Duy. Trước mẹ. Lâu trước mẹ. Con lúc đó còn nhỏ. Bốn tuổi. Bố biến mất và thế giới viết lại: "bố mất sớm." Không ai nhớ cách nào. Không ai nhớ lúc nào. Chỉ còn câu "bố mất sớm" như một sự thật đã luôn ở đó.

Bố bị xóa. Không phải mất sớm. Bị xóa. Kiểu xóa mà mẹ bị xóa. Kiểu xóa mà cô Hương không tồn tại. Kiểu xóa mà Linh bị mẹ quên.

Xe đạp Thống Nhất khung đen ở khu ký ức thất lạc. Ký ức của bố. Bố ở đâu trong thành phố lỗi? Bố có ngôi nhà riêng không? Bố có tỉnh táo như mẹ không?

– Bố ở đây không? Trong thành phố này?

Mẹ im. Lâu. Kiểu im mà biết câu trả lời nhưng không muốn nói, hoặc câu trả lời phức tạp hơn có/không.

– Mẹ không tìm được bố. Mẹ đã tìm. Nhiều lần. Đi qua mọi con đường, mọi khu dân cư, mọi ngõ. Bố không ở đây.

– Bố bị xóa lớp hai?

An đã giải thích: lớp một bị xóa khỏi thế giới thật, rơi vào thành phố lỗi. Lớp hai bị quên hoàn toàn, cả ký ức trong thành phố lỗi bị xóa.

Mẹ lắc đầu. Chậm.

– Mẹ không nghĩ vậy. Nếu bố bị xóa lớp hai, xe đạp của bố sẽ không còn ở khu ký ức. Xe đạp vẫn ở đó. Ký ức của bố vẫn sáng. Nghĩa là bố vẫn tồn tại ở đâu đó. Nhưng không phải ở đây.

Bố tồn tại nhưng không ở thành phố lỗi. Không ở thế giới thật. Ở đâu? Có nơi thứ ba?

Im lặng. Trà nguội dần. Hơi khói mỏng đi, tan.

– Mẹ nói mẹ bị lấy đi vì con. Vì sao? Con là gì?

Mẹ nhìn Duy. Lâu. Mắt bà: yêu thương và sợ hãi cùng lúc, kiểu cùng lúc mà chỉ mẹ mới có, kiểu có mà yêu con nên sợ cho con.

– Con sinh ra và thế giới không biết xếp con vào đâu. Hệ thống tạo con, ghi nhận con, nhưng con không khớp. Con nhớ quá nhiều. Con thấy quá rõ. Con không mờ khi đáng lẽ phải mờ.

Bà nói chậm, từng câu, kiểu chậm mà cân nhắc mỗi từ.

– Mẹ gần con nhất. Hệ thống sửa lỗi bằng cách xóa xung quanh lỗi trước. Bố bị lấy đi trước. Rồi mẹ. Rồi ký ức về nhà cũ. Rồi bạn bè con hồi bé. Con có nhớ bạn bè hồi bé không?

Duy cố nhớ. Lớp một. Lớp hai. Lớp ba. Tên. Mặt. Không có. Kiểu không có mà trống, kiểu trống mà khoảng trống nhẹ (anh đã không nhận ra vì đã quen trống, kiểu quen mà người sống một mình quen không có ai xung quanh nên không thấy thiếu).

– Không, anh nói. Giọng khẽ.

– Vì họ đã bị lấy đi. Tất cả người gần con đều bị lấy đi, Duy. Hệ thống cố xóa con bằng cách xóa mọi thứ xung quanh con. Nhưng con vẫn ở đó. Con vẫn nhớ. Con vẫn tồn tại.

Hệ thống xóa xung quanh lỗi. Bố. Mẹ. Bạn bè. Ký ức tuổi thơ. Xóa từ ngoài vào trong, kiểu xóa mà bóc vỏ hành, mỗi lớp là một người, mỗi lớp mất đi Duy càng cô đơn hơn nhưng vẫn ở đó.

Và tôi không biết. Tôi nghĩ mình cô đơn vì tính tôi vậy. Tôi nghĩ mình ít bạn vì mình sống khép kín. Tôi nghĩ bố mất sớm. Tôi nghĩ mẹ chết vì bệnh.

Tất cả là hệ thống viết lại. Tất cả là ký ức sửa lỗi. Tất cả là thế giới cố gắng cô lập tôi để dễ xóa.

Nhưng tôi vẫn ở đây.

Tay Duy nắm chặt trên đùi. Kiểu nắm mà cơ thể giận trước khi não nhận ra giận, kiểu giận mà không biết giận ai (giận hệ thống, giận tầng 19, giận thứ không có mặt không có tên, thứ đã lấy bố, lấy mẹ, lấy bạn bè, lấy tuổi thơ).

Mẹ với tay qua bàn. Đặt bàn tay lên tay Duy. Tay bà ấm (kiểu ấm mà mẹ, kiểu mẹ mà ấm dù ở thành phố lỗi lạnh).

– Con không nên nhớ mẹ, Duy, bà nói. Giọng nhẹ nhưng mắt nghiêm. Mẹ nói thật. Mỗi ký ức con giữ về mẹ là một sợi dây nối con với nơi này. Nhiều dây quá, con sẽ bị kéo xuống.

– Con đã bị kéo xuống rồi, Duy nói. Giọng đều, mắt nhìn thẳng mẹ. Con xuống đây lần thứ năm. Con đi lại giữa hai nơi. Con đã mờ trên camera. Con đã biết quạt trần đếm ngược.

Mẹ nhìn anh. Im. Tay bà siết tay Duy chặt hơn.

– Mẹ biết, bà nói. Mẹ biết con không dừng được. Con giống bố. Bố cũng không dừng được.

Bố cũng không dừng được. Bố đã làm gì? Bố đã biết gì? Bố đã xuống đây trước mẹ, trước khi bị lấy đi?

– Bố biết về tầng 19?

Mẹ rút tay. Đặt lại trên đùi. Mắt nhìn xuống chén trà nguội.

– Bố biết nhiều hơn mẹ. Nhiều hơn ai.

Im lặng kéo dài. Đèn nhấp nháy một lần, kiểu nhấp nháy mà nhà cũ (bóng đèn cũ hay chớp khi gần cháy), rồi ổn định.

– Nhưng chưa phải hôm nay, mẹ nói. Giọng dứt khoát, kiểu dứt khoát mà mẹ khi mẹ đã quyết. Mẹ sẽ nói. Nhưng con cần biết thứ khác trước.

– Thứ gì?

Mẹ nhìn Duy. Mắt bà ướt.

– Con cần biết rằng mẹ yêu con. Dù mẹ ở đây. Dù con ở trên kia. Dù thế giới xóa mẹ khỏi mọi thứ. Mẹ nhớ con. Mẹ yêu con. Và mẹ muốn con sống, Duy. Sống trên kia. Đừng xuống đây nữa.

Giọng bà run ở câu cuối. Kiểu run mà nước mắt sắp chảy nhưng chưa cho chảy, kiểu chưa cho mà mẹ giữ vì mẹ không muốn con thấy mẹ yếu.

Duy nhìn mẹ. Miệng khô. Mắt nóng (lại nóng, kiểu nóng mà đã khóc rồi lần trước nhưng nước mắt chưa cạn, kiểu chưa cạn mà mẹ ngồi đây nói "đừng xuống đây nữa" thì mắt anh không cách nào khô).

– Con không hứa được, anh nói.

Ngoài cửa sổ (cửa sổ tầng một, nhìn ra sân, rèm trắng mỏng): tiếng gió. Nhưng ở thành phố lỗi không có gió. Kiểu gió mà không phải gió, kiểu không phải mà ký ức về gió, kiểu ký ức mà ai đó nhớ đêm có gió và gió đó tồn tại ở đây vì ký ức tồn tại. Rèm bay nhẹ. Mùi mưa từ bên ngoài lùa vào, mùi mưa cũ, mùi mà thành phố lỗi luôn có, kiểu luôn mà mưa ở đây không bao giờ rơi xong, chỉ mùi, chỉ ẩm, chỉ nhớ.

Mẹ gật. Chậm. Kiểu gật mà biết, kiểu biết mà đã biết trước khi hỏi.

– Mẹ biết.

Mẹ đưa Duy ra cửa. Lần này không ôm. Đứng ở hiên, tay cầm khăn, nhìn anh đi qua sân.

Ở cổng, Duy quay lại.

– Mẹ.

Mẹ nhìn anh. Đèn hiên chiếu từ phía sau, mặt bà nửa sáng nửa tối.

– Lần sau con đến, mẹ nói cho con về ngày mười bảy tuổi.

Giọng bà vững. Không run. Kiểu vững mà mẹ đã quyết, kiểu quyết mà lần tới bà sẽ nói, dù nói sẽ thay đổi mọi thứ.

Duy gật. Quay đi. Đi qua khu dân cư (tối hơn, đèn đường thưa hơn, kiểu thưa mà thành phố lỗi đang tối dần ở rìa, kiểu tối mà co lại). Qua quảng trường. Cửa sắt B2 xa hơn nữa, kiểu xa mà Duy phải đi thêm hai mươi phút so với lần đầu tiên.

Lên cầu thang. Mười chín bậc. Hành lang trắng (đèn huỳnh quang chớp ở cuối, kiểu chớp mà bóng đèn sắp cháy, kiểu sắp mà đã chớp từ lần đầu tiên Duy vào tầng 19, bóng đèn này không bao giờ cháy, chỉ chớp mãi). Cabin. Tầng 18.

Phòng 1806. Quạt trần. Duy đếm.

Ba vòng phút.

Ba. Hôm qua bốn. Giảm thêm.

Anh nằm xuống. Nhắm mắt. Trong bóng tối: mẹ ngồi đối diện, tay ôm chén trà, đèn vàng nhạt, mùi nhài.

"Con không nên nhớ mẹ."

Nhưng tôi đang nhớ. Ngay bây giờ. Và quạt quay ba vòng.

Ba vòng. Chỉ còn ba.

Ch.78/101
2.431 từ