Tầng 19 Không Tồn Tại
Chương 15: Tiếng TV không tắt
Chương 15

Tiếng TV không tắt

Phòng 1808 có tiếng TV mỗi đêm.

Duy để ý từ ngày thứ tư, khi anh đi qua hành lang lúc mười một giờ đêm và nghe tiếng phát thanh viên đọc tin thời tiết qua cánh cửa gỗ. Lúc đó anh không để ý. Nhiều người xem TV khuya. Bình thường. Nhưng ngày thứ năm, mười hai giờ đêm, cùng tiếng đó. Ngày thứ sáu, một giờ sáng, cùng tiếng đó. Ngày thứ bảy, hai giờ sáng, vẫn cùng tiếng đó, cùng giọng, cùng câu, "đêm nay nhiệt độ giảm còn hai mươi bốn độ," lặp đi lặp lại, kiểu đĩa than kẹt ở rãnh.

Và hôm nay là ngày thứ mười ba Duy ở chung cư Thanh Vân. Mười giờ đêm, anh đứng trước phòng 1808, lần đầu tiên dừng lại thay vì đi qua.

Hành lang tầng 18 lúc mười giờ đêm: đèn tuýp vàng nhạt, hai bóng trong sáu bóng đã chết, để lại những khoảng tối xen kẽ dọc theo hành lang như gián đoạn trong cuốn phim. Sàn gạch men xám, tường sơn trắng ngả vàng, trần thấp. Mười hai cánh cửa, sáu bên trái, sáu bên phải. Phần lớn im lặng. Phòng 1807 có tiếng em bé khóc nhỏ, dứt nhanh. Phòng 1804 có tiếng nước chảy. Còn lại: im.

Trừ phòng 1808.

Duy đứng cách cửa phòng 1808 nửa mét. Cửa gỗ sơn nâu, cũ, sơn bong ở góc dưới, lộ gỗ ép. Ổ khóa tay nắm tròn, kiểu khóa chung cư cũ mà bất kỳ thẻ nhựa nào cũng mở được. Không có bảng tên. Khe sáng ở dưới cửa mỏng, ánh xanh nhạt nhấp nháy, TV.

Anh áp tai vào cửa.

Tiếng phát thanh viên, giọng nam, đều, trơn: "...đêm nay nhiệt độ giảm còn hai mươi bốn độ, trời quang mây, gió nhẹ..." Rồi dừng. Im lặng hai giây. Rồi lại: "...đêm nay nhiệt độ giảm còn hai mươi bốn độ, trời quang mây, gió nhẹ..." Rồi dừng. Im lặng hai giây. Lặp lại.

Nhưng khoảng im lặng hai giây đó không phải im lặng thật. Duy nghe kỹ hơn, tai áp sát gỗ, hơi thở nín, và nhận ra: trong hai giây đó có tiếng thở. Chậm, đều, hơi ướt, kiểu người thở bằng miệng hé mở. Không phải tiếng thở từ TV. Tiếng thở từ trong phòng, gần hơn tiếng TV, gần hơn cánh cửa, như thể ai đó đang đứng ngay bên kia tấm gỗ mà Duy đang áp tai vào.

Duy rút tai ra. Nhìn cửa. Nhìn khe sáng bên dưới.

Ánh xanh nhấp nháy theo nhịp TV. Và trên sàn, trong khe sáng mỏng đó, có bóng. Bóng đen, nằm ngang trên sàn, chiều rộng bằng vai một người ngồi. Bóng không động. Hoàn toàn bất động, kiểu bóng của tượng, không phải bóng của người, vì người thở thì bóng nhúc nhích, dù chỉ nhúc nhích rất nhỏ, nhưng bóng này thì không.

Duy nhìn bóng đó ba mươi giây. TV lặp câu. Tiếng thở lặp nhịp. Bóng nằm yên.

Anh gõ cửa.

Ba tiếng gõ. Nhẹ, kiểu lịch sự, kiểu hàng xóm.

Không phản ứng. TV lặp. Thở lặp. Bóng nằm.

Anh gõ lần nữa. Mạnh hơn. Bốn tiếng.

Không phản ứng.

– Có ai ở trong không?

Giọng Duy vang trong hành lang vắng. Anh nghe chính mình, và tiếng mình nghe lạ lùng, kiểu tiếng người nói giữa nghĩa trang, không sai nhưng không đúng chỗ.

Không ai trả lời. TV lặp. Thở lặp. Bóng nằm.

Duy ngồi xuống, cúi nhìn qua khe cửa. Đầu gối chạm sàn gạch lạnh, mùi bụi cũ và nước lau sàn pha loãng bốc lên. Khe hẹp, chưa đầy hai phân, nhưng đủ thấy: sàn gạch men trắng bên trong, sạch, trắng hơn sàn hành lang, kiểu trắng mà người ta không đi trên đó mỗi ngày. Chân ghế sofa gỗ nâu. Và bóng.

Bóng nằm trên sàn, chiếu từ phía TV, hình dạng rõ ràng: người ngồi trên sofa, hai vai vuông, đầu hơi nghiêng về phía trước, lưng cong nhẹ. Tư thế người xem TV. Bóng hoàn toàn tĩnh, không cử động. Duy nhìn lâu, đếm trong đầu, mười giây, hai mươi giây, ba mươi giây. Bóng không nhúc nhích một milimet. Ánh TV xanh nhấp nháy nhưng bóng không dao động theo, như thể bóng đó không bị chi phối bởi nguồn sáng đang có, mà thuộc về một nguồn sáng khác, ổn định hơn, không nhấp nháy.

Duy ghé mắt gần khe hơn. Mùi từ trong phòng lọt ra: không phải mùi người ở. Không phải mùi nấu ăn, mùi nước hoa, mùi quần áo. Mùi giấy cũ và kim loại ẩm, nhẹ thôi, nhưng quen. Mùi tầng 19.

Người tạo ra bóng đó đang ngồi trên sofa, đối diện TV, và không cử động trong ba mươi giây. Không gãi đầu, không gác chân, không nghiêng người, không hít thở đủ mạnh để bóng rung. Hoặc bóng đó không thuộc về người.

Duy đứng dậy. Lùi ra hai bước. Nhìn hành lang.

Mười giờ mười lăm phút. Hành lang trống. Không ai đi qua. Đèn tuýp vàng ở cuối hành lang phía thang máy nhấp nháy, kiểu bóng sắp cháy, rồi tắt. Tối ở đầu đó, sáng ở đầu này. Bình thường, bóng đèn cũ tắt.

Rồi bóng đèn kế tiếp tắt.

Duy nhìn. Đèn thứ hai tắt, từ phía thang máy về phía anh, để lại vùng tối rộng hơn. Tường phía đó chìm vào bóng đen, cửa phòng 1801 và 1802 biến mất trong tối.

Đèn thứ ba tắt. Phòng 1804 và 1805 chìm vào tối. Bóng tối đó không giống tối bình thường, không giống tối khi tắt đèn phòng, mà dày hơn, đặc hơn, kiểu bóng tối có trọng lượng và đang di chuyển.

Bóng tối đang đi về phía anh, từng bước, từng bóng đèn, chậm, kiểu ai đó tắt từng công tắc một, hoặc kiểu bóng tối đang ăn dần ánh sáng từ cuối hành lang. Duy nhìn, và phản xạ đầu tiên không phải chạy, mà là đếm. Khoảng cách giữa mỗi lần tắt: bốn giây. Đều. Chính xác. Không phải lỗi điện.

Đèn thứ tư tắt.

Bây giờ chỉ còn hai bóng đèn sáng: một ở giữa hành lang, một ở cuối phía phòng Duy. Hành lang chia làm ba phần: tối, sáng yếu, sáng. Duy đứng ở ranh giới giữa sáng yếu và sáng.

Đèn thứ năm tắt.

Còn một. Bóng đèn cuối cùng, ngay phía trên cửa phòng 1808, rọi ánh vàng nhạt lên sàn, lên cửa, lên Duy. Xung quanh: tối. Hành lang biến thành đường hầm mà chỉ còn một ngọn nến ở giữa, và Duy đứng trong vòng sáng đó, cùng với cánh cửa phòng 1808, cùng với tiếng TV lặp câu, cùng với tiếng thở.

Bóng đèn cuối cùng nhấp nháy.

Duy không động. Anh đứng trong vòng sáng cuối cùng, cảm nhận bóng tối hai bên như nước dâng, chậm, lạnh, áp vào da mà không chạm. Anh nghĩ về đoạn quay mà anh từng cắt cho một phim tài liệu ngắn, cảnh đèn đường tắt dần trên con phố vắng lúc hai giờ sáng, và cách đạo diễn nói "cảnh này phải có nhịp, mỗi bóng đèn tắt là một nhịp tim, và khi bóng cuối cùng tắt thì người xem phải quên thở." Anh đang ở trong cảnh đó bây giờ, ngoại trừ không có ai cắt, không có ai hô "dừng," và bóng đèn đang tắt thật.

Bóng đèn nhấp nháy lần nữa. Ánh sáng chớp, tối, chớp, tối. Trong những khoảnh khắc tối, hành lang đen hoàn toàn, và Duy đứng trong bóng đen tuyệt đối, chỉ nghe: tiếng TV lặp câu, tiếng thở, và tiếng ống nước trong tường, nhịp thở chậm mười lăm giây.

Rồi bóng đèn tắt hẳn.

Tối. Tối hoàn toàn. Duy đứng trong hành lang tầng 18 không có một nguồn sáng nào, trừ khe sáng xanh nhạt từ dưới cửa phòng 1808. Ánh sáng đó chiếu lên mũi giày anh, lên sàn gạch, tạo thành một đường mỏng duy nhất trong cả hành lang. TV vẫn phát. Thở vẫn đều.

Và rồi TV dừng.

Không phải tắt, không phải hết tín hiệu. Chỉ dừng. Giữa câu. "...đêm nay nhiệt độ giảm còn..." rồi im. Tiếng thở cũng dừng, cùng lúc, cùng nhịp, kiểu hai thứ được điều khiển bởi cùng một công tắc.

Im lặng hoàn toàn. Duy đứng trong bóng tối, đứng yên, nghe tim mình đập, nghe máu chạy trong tai. Mười giây. Hai mươi giây.

Rồi TV bật lại.

Nhưng không phải câu cũ. Không phải "đêm nay nhiệt độ giảm." Giọng khác. Không, cùng giọng phát thanh viên, cùng tông, cùng nhịp đọc chậm, trơn, chuyên nghiệp, nhưng nội dung khác. Giọng đó nói:

"Cư dân tầng mười tám, xin đừng mở cửa."

Duy đứng yên. Nghe. Giọng lặp lại:

"Cư dân tầng mười tám, xin đừng mở cửa."

Lần thứ ba:

"Cư dân tầng mười tám, xin đừng mở cửa."

Cùng giọng. Cùng nhịp. Cùng ngữ điệu đọc tin thời tiết, bình thản, kiểu người đọc điều này mỗi tối, kiểu điều này cũng chỉ là tin tức, cũng chỉ là thông báo, không khẩn cấp, không sợ hãi, chỉ là sự thật: đừng mở cửa.

Nhưng cửa nào? Cửa phòng 1808? Hay mọi cánh cửa trên tầng 18?

Duy bật đèn flash điện thoại. Ánh sáng trắng chói rọi vào hành lang, phá vỡ bóng tối, chiếu lên tường sơn ngả vàng, lên sàn gạch xám, lên những cánh cửa im lặng. Anh quay đèn flash về phía cuối hành lang, phía thang máy. Tối. Trống. Không có ai. Quay lại phía phòng 1808.

Khe sáng dưới cửa vẫn xanh nhạt. TV vẫn nói: "Cư dân tầng mười tám, xin đừng mở cửa."

Duy nhìn cửa. Tay nắm tròn, khóa cũ, sơn bong. Anh có thể mở. Thẻ nhựa trong ví, luồn vào khe, kéo chốt, mười giây. Anh biết cách. Anh đã mở ổ khóa kiểu này khi quên chìa phòng trọ cũ năm ngoái.

Nhưng TV nói đừng mở.

Duy đứng. Đèn flash rọi cửa. TV lặp câu. Và anh nhận ra một điều: TV không nói với tầng 18 nói chung. Giọng đó nói "cư dân tầng mười tám," nhưng lúc này, trong hành lang tối hoàn toàn, chỉ có một cư dân đang đứng trước cửa phòng 1808. TV nói với anh.

Nó biết tôi ở đây.

Anh lùi lại. Một bước. Hai bước. Đèn flash vẫn chiếu. TV vẫn lặp. Bóng anh trên tường phía sau dài, gầy, nghiêng, và anh nhìn bóng mình, kiểm tra phản xạ, xem bóng có chậm hơn nửa giây không. Lần này bóng khớp. Lần này bóng là của anh.

Anh quay lưng, đi về phía phòng 1806. Bước nhanh. Không chạy, vì chạy là thừa nhận sợ, và Duy không muốn thừa nhận, không phải vì dũng cảm, mà vì anh cảm giác rằng thứ ở trong phòng 1808, thứ ngồi trên sofa không cử động, đang nghe tiếng chân anh qua cánh cửa gỗ, và nó phân biệt được giữa bước đi và chạy.

Về đến phòng 1806. Mở cửa, vào, khóa. Tựa lưng vào cửa. Tim đập nhanh, nhưng không nhanh như anh tưởng, kiểu người đã quen với việc sợ nên cơ thể không phản ứng quá mức nữa. Anh đứng yên, hít thở, đếm nhịp tim cho đến khi nó chậm lại.

Rồi anh nghe. Từ ngoài hành lang, qua cánh cửa gỗ, qua hai phòng khoảng cách, rất nhỏ, rất xa, tiếng TV phòng 1808 quay lại câu cũ: "...đêm nay nhiệt độ giảm còn hai mươi bốn độ, trời quang mây, gió nhẹ..."

Bình thường. Lặp lại. Như chưa có gì xảy ra. Như thể thông điệp dành cho anh đã được gửi xong, và bây giờ phòng 1808 quay lại vai trò của nó: căn phòng với TV lặp câu mỗi đêm, không hơn, không kém.

Duy đứng trước bảng điều tra. Không bật đèn phòng. Chỉ có ánh đèn đường từ cửa sổ, vàng nhạt, rọi xiên lên bức tường đầy giấy note và dây chỉ đỏ. Anh lấy bút, viết:

1808: TV nói "Cư dân tầng 18, xin đừng mở cửa." Đèn hành lang tắt dần từ cuối. Bóng người ngồi, bất động. Tiếng thở qua cửa.

Anh dừng bút. Nhìn dòng chữ vừa viết. Rồi nhìn toàn bộ bảng, những đường nối giữa tầng 18 và tầng 19, giữa bà Mai và cụ Thành, giữa An và Tùng, giữa tất cả những mảnh rời mà anh đang cố ghép lại.

TV nói "đừng mở cửa." Nhưng cửa nào? Phòng 1808, hay cánh cửa lớn hơn, cánh cửa mà anh đã mở hai lần ở thang máy lúc 3:33 sáng?

Tầng 19 đang cảnh báo tôi, hay đang thử tôi?

Anh viết câu đó lên tường, bên cạnh câu "Tầng 19 đang rỉ xuống," và nhận ra hai câu đặt cạnh nhau tạo thành một bức tranh mà anh chưa muốn nhìn rõ: tầng 19 không chỉ rỉ xuống tầng 18 một cách thụ động. Nó đang giao tiếp. Qua TV, qua note tự viết, qua đèn hành lang, qua nhịp thở trong ống nước. Nó đang nói chuyện với anh, bằng ngôn ngữ mà anh buộc phải dịch từng mảnh, và mỗi mảnh anh dịch được thì mảnh tiếp theo xuất hiện, rõ hơn, gần hơn, giống hệt cách anh dựng phim: từng đoạn quay ghép lại cho đến khi câu chuyện hiện ra.

Nhưng trong phim, người dựng quyết định câu chuyện. Còn ở đây, câu chuyện đang dựng anh, và anh không biết nó muốn kể gì.

Duy tắt đèn flash. Nằm xuống giường. Nhắm mắt.

Từ ngoài hành lang, rất nhỏ, tiếng TV phòng 1808 vẫn lặp: "...đêm nay nhiệt độ giảm còn hai mươi bốn độ..."

Và trong khoảng im lặng hai giây giữa hai lần lặp, tiếng thở vẫn ở đó. Đều, ướt, gần, như thể bức tường giữa phòng 1806 và phòng 1808 không dày bằng anh tưởng, hoặc như thể khoảng cách trong chung cư Thanh Vân không đo bằng mét mà bằng thứ khác, thứ mà anh chưa có tên gọi.

Ch.15/101
2.312 từ