Tầng 19 Không Tồn Tại
Chương 1: Đèn hành lang không tắt
Chương 1

Đèn hành lang không tắt

Căn hộ sạch quá.

Đó là điều đầu tiên Duy nhận ra khi mở cửa. Không phải sạch theo kiểu mới sơn hay có người ở, mà sạch theo kiểu có ai đó vừa lau xong, cách đây không lâu, rồi biến mất trước khi anh bước vào. Sàn gạch men trắng ngà phản chiếu ánh đèn hành lang, mặt bàn bếp bằng đá mài nhẵn không một vệt bụi, cánh cửa sổ khép kín nhưng khe hở vừa đủ để gió lùa vào một tia mỏng, mang theo mùi xi măng cũ trộn lẫn mùi tẩy rửa.

Anh đặt thùng carton xuống sàn. Tiếng giấy cọ vào gạch nghe rõ hơn mức bình thường, như thể căn phòng đã im lặng quá lâu và bất kỳ âm thanh nào cũng trở nên lạc lõng.

Mẹ mất hai tuần trước. Tang lễ kết thúc, căn nhà trọ cũ hết hợp đồng, Duy tìm được chung cư Thanh Vân trên mạng, giá rẻ bất thường cho một căn hộ tầng 18 giữa thành phố. Bài đăng không có ảnh, chỉ có địa chỉ và một dòng mô tả: "Căn hộ 1 phòng ngủ, đầy đủ nội thất, yên tĩnh." Duy gọi điện, người quản lý nói giọng đều đều, hẹn chiều nay nhận chìa khóa ở sảnh.

Nhưng khi Duy đến, không có ai ở sảnh cả. Chìa khóa nằm trong phong bì giấy nâu, kẹp dưới bình hoa nhựa trên quầy lễ tân, cái quầy cũng phủ một lớp bụi mỏng, trừ đúng chỗ phong bì đặt.

Ai dọn phòng mà không dọn sảnh?

Duy không nghĩ lâu về điều đó. Anh đang mệt.


Chung cư Thanh Vân cao hai mươi tầng, nằm sâu trong một con hẻm rộng vừa đủ cho xe ôm và xe rác quay đầu. Tòa nhà có tuổi, ba mươi năm, có thể hơn. Mặt ngoài phủ rêu loang lổ ở những chỗ ống nước rỉ, ban công tầng thấp phơi quần áo chằng chịt như những lá cờ nhàu. Sảnh tầng trệt có quầy bảo vệ, một dãy hòm thư bằng kim loại gỉ, và một cửa hàng tiện lợi nhỏ nằm sát góc, loại cửa hàng mở hai mươi bốn giờ mà đèn huỳnh quang lúc nào cũng sáng hơn mức cần thiết.

Thang máy có hai cabin, một cabin hỏng đã lâu, cabin còn lại chạy chậm và kêu rên mỗi lần qua tầng 12. Duy chở ba thùng carton lên trong ba chuyến. Mỗi chuyến, anh đứng một mình trong cabin, nghe tiếng dây cáp kéo phía trên đầu, nhìn số tầng nhảy trên bảng điện tử.

1... 5... 9... 12, cabin rung nhẹ, 14... 16... 18.

Anh không để ý bảng nút bấm. Nếu để ý, anh sẽ thấy hàng số nhảy từ 18 sang 20. Không có nút nào ghi số 19.

Nhưng Duy đang nghĩ về hạn chót dự án video. Khách hàng gửi video thô từ hôm qua, hai mươi gigabyte quay đám cưới ở resort ngoại ô, cần trả bản dựng trong bốn ngày. Anh cần wifi ổn định, cần màn hình đủ sáng, cần yên tĩnh.

Chung cư Thanh Vân có vẻ đáp ứng cả ba.


Chuyến thứ ba, khi cửa thang máy mở ở tầng 18, Duy thấy hành lang.

Hành lang dài hơn anh tưởng. Đèn tuýp vàng gắn trên trần cách đều nhau, mỗi bóng cách nhau khoảng bốn mét, kéo dài về phía cuối mà mắt anh không nhìn rõ tận cùng. Tường sơn trắng ngả vàng ở những mảng gần ống nước, sàn lát gạch men xám, trần thấp vừa đủ để một người cao mét tám phải hơi cúi khi đi qua cụm ống dẫn khí lồi ra ở giữa.

Anh đếm, sáu căn hộ bên trái, sáu bên phải. Căn 1806 là căn cuối cùng bên phải, nơi anh vừa thuê.

Không có tiếng người.

Duy kéo thùng carton dọc hành lang, bánh xe nhựa lăn trên gạch men tạo ra âm thanh đều đều, gần như thôi miên. Anh đi ngang qua bốn cánh cửa đóng im ỉm, không ánh sáng lọt qua khe dưới. Ngang qua căn 1803, anh nghe, hoặc tưởng mình nghe, tiếng ti vi phát rất nhỏ phía trong, kiểu tiếng nhiễu tĩnh khi kênh không có tín hiệu.

Rồi tiếng đó tắt. Như thể ai bên trong biết có người đi ngang.

Duy dừng lại một giây. Lắng nghe. Không còn gì.

Anh tiếp tục kéo thùng về phòng mình.


Căn hộ 1806 có một phòng ngủ, một phòng khách nhỏ nối liền bếp, một nhà vệ sinh. Nội thất tối giản, giường đơn khung sắt, bàn gỗ ép, tủ quần áo một cánh, và một chiếc ghế nhựa trắng đặt cạnh cửa sổ. Mọi thứ đều cũ nhưng sạch. Sạch đến khó hiểu.

Duy mở cửa sổ. Tầng 18, nhìn xuống là mái nhà dân thấp tầng, dây điện chằng chịt, và xa hơn là ánh đèn đường nhấp nháy trong hoàng hôn đang tắt dần. Gió chiều mang theo mùi khói xe trộn lẫn mùi cơm ai nấu ở tầng dưới.

Anh dỡ đồ ra khỏi thùng. Laptop, ổ cứng ngoài, tai nghe, sạc, dây nguồn, vài bộ quần áo cuộn tròn, một túi zip chứa giấy tờ. Không có ảnh, không có đồ lưu niệm. Duy đã bỏ hết lại căn nhà trọ cũ. Mẹ mất, căn phòng cũ bỗng chứa đầy thứ anh không muốn nhìn, chiếc gối mẹ hay dựa, hộp thuốc trên kệ bếp, đôi dép nhựa mòn gót vẫn đặt ngay ngắn cạnh cửa.

Anh đã không mang theo thứ gì của mẹ. Nghĩ lại thì, có lẽ anh nên mang ít nhất một tấm ảnh.

Nhưng ảnh nào?

Duy không nhớ mình có bao nhiêu ảnh chụp chung với mẹ. Anh là kiểu người ghi lại mọi thứ bằng video, bản ghi đường phố, góc quán cà phê, ánh sáng lúc chập tối, nhưng hiếm khi chĩa camera vào người thân. Bây giờ ngồi trong căn phòng trống ở tầng 18 một chung cư lạ, anh mới nhận ra mình không có lấy một bức ảnh mẹ nào trong điện thoại được chụp trong năm gần nhất.

Anh mở laptop, cắm tai nghe, bắt đầu nhập video đám cưới.

Bên ngoài cửa sổ, trời tối dần.


Mười một giờ đêm, Duy vẫn ngồi trước máy tính.

Màn hình chiếu ánh sáng xanh lên mặt anh trong căn phòng tối. Anh đã tắt đèn từ lúc chín giờ, thói quen dựng video, mắt quen với bóng tối hơn. Đoạn phim đám cưới chiếu lặp đi lặp lại trên thanh thời gian, cô dâu cười, chú rể nâng ly, khách mời vỗ tay, cô dâu cười, chú rể nâng ly, anh cắt, ghép, chỉnh màu, chèn nhạc, lặp lại.

Khoảng nửa đêm, anh nghe tiếng ù.

Rất nhẹ. Từ ống nước trong tường. Như tiếng ai rên khẽ qua lớp bê tông, hoặc như tiếng máy bơm chạy ở tầng hầm vọng lên qua hệ thống ống dẫn. Tiếng ù đều, không ngắt quãng, ở tần số thấp đến mức Duy không chắc mình nghe hay mình cảm nhận bằng xương sọ.

Anh tháo tai nghe. Lắng nghe.

Ù.

Vẫn còn. Nhẹ hơn khi không có tai nghe khuếch đại, nhưng vẫn còn. Nó ở trong tường, phía sau đầu giường, chạy dọc theo đường ống xuống sàn rồi biến mất ở chỗ nào đó phía dưới.

Duy đặt tay lên tường. Mát lạnh. Rung nhẹ, gần như không cảm nhận được, nhưng có. Như thể bên trong lớp bê tông, có thứ gì đó đang thở rất chậm.

Anh rút tay lại. Đeo tai nghe. Tiếp tục cắt video.

Ống nước cũ. Bình thường.

Duy tự nhủ, và tin vào điều đó.


Ba giờ ba mươi ba phút sáng.

Anh biết chính xác vì đồng hồ máy tính hiện 3:33 AM khi đèn hành lang bật.

Không phải tất cả cùng lúc. Từng bóng một.

Bóng đầu tiên, ngay trước cửa phòng anh, bật sáng với tiếng tách nhỏ, kiểu tiếng đèn tuýp cũ cần vài giây để ổn định. Rồi bóng thứ hai, xa hơn một chút, bật theo. Rồi bóng thứ ba. Như thể có ai đang đi dọc hành lang và bật đèn theo mỗi bước chân, hoặc như thể hành lang đang tự thức dậy, từng đoạn một, từ phía phòng anh đến phía cuối.

Duy nhìn qua khe cửa.

Ánh đèn vàng chiếu lên hành lang trống. Gạch men xám lấp lánh dưới ánh sáng nhân tạo, tường trắng ngả vàng, ống nước lồi ra ở trần nhà tạo bóng đổ dài trên sàn. Không có ai.

Bóng thứ tư bật. Thứ năm.

Duy mở cửa, chỉ vừa đủ khe để nhìn ra. Hành lang kéo dài về phía cuối, đèn đã bật gần hết. Anh nhìn về phía thang máy, cabin đứng yên, cửa đóng, đèn báo tắt. Không có tiếng bước chân, không có tiếng cửa mở, không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy có người thức ngoài anh.

Rồi đèn bắt đầu tắt.

Từng bóng một, theo chiều ngược lại, từ phía thang máy quay về phía phòng anh. Tách. Tối. Tách. Tối. Tách.

Như thể thứ gì đó đã đi đến cuối hành lang, không tìm thấy cái nó tìm, rồi quay lại.

Bóng trước cửa phòng anh tắt cuối cùng.

Hành lang chìm vào tối.

Duy đứng sau khe cửa hé, không động đậy. Mắt anh đã quen bóng tối, đặc quyền của người thức khuya, và trong khoảng tối đặc quánh đó, anh nhìn thấy một thứ.

Ở cuối hành lang, rất xa, có một bóng đèn vẫn sáng.

Không phải bóng đèn tuýp trên trần. Ánh sáng này ở thấp hơn, ngang tầm mắt, nhỏ và yếu như ánh sáng lọt qua khe cửa. Nhưng ở cuối hành lang tầng 18, không có cửa nào cả, chỉ có tường bê tông trống, chỗ cầu thang bộ rẽ lên tầng trên.

Ánh sáng đó ở nơi không có gì để sáng.

Duy nhìn. Ánh sáng nhìn lại.

Không, không phải nhìn lại. Ánh sáng không có mắt. Nhưng cảm giác đó thì có thật, như thể có thứ gì đang nhận biết anh đang nhìn, và giữ nguyên ở đó, bình tĩnh, không giấu, không lẩn, chỉ đơn giản là ở đó.

Duy khép cửa lại. Khóa chốt.

Anh quay lại laptop. Đoạn phim đám cưới vẫn đang chạy trên thanh thời gian, cô dâu cười, chú rể nâng ly, khách mời vỗ tay. Bình thường. Vui vẻ. Con người.

Anh đeo tai nghe và tiếp tục cắt.

Trong ống nước phía sau tường, tiếng ù vẫn chạy đều, nhẹ nhàng, kiên nhẫn, như thể nó đã ở đó từ rất lâu trước khi Duy chuyển đến, và sẽ còn ở đó rất lâu sau khi anh rời đi, nếu anh rời đi.

Bên ngoài hành lang, bóng đèn cuối cùng vẫn sáng. Không ai đứng dưới nó. Không ai cần đứng.

Nó sáng cho chính nó.

Ch.1/5
1.845 từ