19 xuất hiện khắp nơi
Thứ Năm. Duy xuống căng-tin lấy cà phê.
Giá cà phê trên bảng: mười chín nghìn đồng. Hôm qua là mười lăm nghìn.
Anh nhìn bảng giá. Hỏi người phục vụ: "Giá đổi từ bao giờ?" Người phục vụ nhìn bảng, nhíu mày, nói không biết, chắc lâu rồi.
Duy trả tiền, cầm ly cà phê, quay về phòng.
Mở laptop. Thư mục document: mười chín file.
Anh không thêm file từ hôm qua. Nhưng có mười chín.
Anh kiểm tra. Mười tám file của anh. File thứ mười chín: không có tên, dung lượng 0 byte, ngày tạo hiển thị là hôm nay lúc ba giờ mười chín phút sáng.
Anh mở. File trống.
Chiều Thứ Năm. Anh đứng trước thang máy, bấm lên. Thang mở. Anh bước vào, bấm tầng ba.
Thang không lên tầng ba. Thang lên tầng mười chín.
Cửa mở.
Hành lang tầng mười chín trống, giống mọi tầng khác, đèn huỳnh quang nhấp nháy nhẹ cuối hành lang. Duy đứng ở cửa thang máy nhìn ra. Không khí hơi lạnh hơn bình thường.
Anh không bước ra.
Anh bấm nút đóng cửa. Bấm tầng ba.
Thang xuống, cửa mở đúng tầng ba.
Tối Thứ Năm. Anh gặp Tùng, bạn cùng trường, ở sảnh dưới. Tùng nhìn anh, nói:
– Mày ổn không? Trông có vẻ không khỏe.
– Ổn. Duy nói. Dạo này tao hay thấy số mười chín.
Tùng nhìn anh, không hiểu.
– Số mười chín à?
– Ừ. Khắp nơi. Giá cà phê, file trong máy tính, thang máy đi lên tầng sai.
Tùng im lặng một giây. Rồi nói, giọng nhẹ hơn bình thường:
– Mày biết không. Anh tao cũng từng nói vậy. Trước khi anh tao biến mất.
Duy nhìn Tùng.
– Biến mất?
– Anh tao ở ký túc xá này, ba năm trước. Một ngày bảo thấy số mười chín khắp nơi. Tuần sau không ai gặp anh tao nữa. Bảo vệ nói chưa thấy anh tao đi ra, nhưng cũng chưa thấy trong phòng.
Tùng nhìn Duy, mắt anh ta không có vẻ đùa.
– Nó đã thấy mày rồi.