Tầng 19 Không Tồn Tại
Chương 4: Đoạn quay lúc 3:33
Chương 4

Đoạn quay lúc 3:33

Phòng bảo vệ nằm sau quầy lễ tân, cánh cửa gỗ ép mỏng không khóa.

Duy biết điều này vì anh đã quan sát ba đêm liền. Mỗi đêm xuống cửa hàng tiện lợi mua cà phê lon, anh đều liếc qua, phòng bảo vệ nhỏ, bốn màn hình camera đen trắng xếp chồng hai hàng, bàn kim loại, quạt bàn cũ, và ông bảo vệ ca đêm, người đàn ông gầy, tóc bạc, lưng còng, ngồi trên ghế nhựa với chiếc radio transistor cũ kỹ đặt cạnh khuỷu tay. Mỗi đêm, vào khoảng sau hai giờ sáng, ông ngủ gật. Đầu gục về phía trước, cằm chạm ngực, thở đều, radio phát tiếng rè nhỏ.

Đêm thứ tư, Duy không mua cà phê.

Anh xuống sảnh lúc hai giờ mười lăm, đi qua quầy lễ tân bụi bặm, ngang qua cửa hàng tiện lợi, đèn huỳnh quang vẫn sáng, cô nhân viên tóc ngắn ngồi sau quầy đọc gì đó trên điện thoại, và dừng trước phòng bảo vệ. Lắng nghe.

Tiếng thở đều. Tiếng radio rè. Tiếng quạt bàn quay.

Duy đẩy cửa. Không khóa. Cửa mở, bản lề không kêu. Bên trong, ông bảo vệ ngủ gật trên ghế, mặt nghiêng sang trái, ánh sáng từ bốn màn hình camera chiếu lên khuôn mặt già nua, vệt sáng trắng nhấp nháy trên da nhăn, trên mí mắt khép, trên mái tóc bạc thưa.

Duy bước vào. Nhẹ. Chân trần trên sàn gạch, anh đã bỏ dép ở ngoài.

Bốn màn hình. Mỗi màn hình chia bốn góc quay. Mười sáu góc nhìn tổng cộng, sảnh, hành lang tầng 1, bãi xe tầng hầm, thang máy, hành lang tầng chẵn. Hình đen trắng, nhiễu hạt nhẹ, đèn báo ghi hình nhấp nháy đỏ ở góc phải.

Duy kéo ghế nhựa ngồi xuống. Nhìn.

Sảnh trống. Hành lang tầng 1 trống. Bãi xe tầng hầm, vài chiếc xe đậu, đèn neon nhấp nháy. Thang máy, cabin đứng yên ở tầng 3, cửa đóng. Hành lang tầng 2, 4, 6, 8, 10, 12, 14, 16, 18, 20, tất cả trống, đèn tắt, tối đen chỉ còn ánh đèn thoát hiểm xanh nhạt.

Bình thường. Hai giờ sáng. Mọi người ngủ.

Duy tìm nút tua lại.


Hệ thống camera cũ, loại đầu ghi DVR đời cũ, vỏ kim loại xám, nằm dưới bàn, quạt tản nhiệt kêu vo vo. Duy quen với loại này, anh từng nhận việc cắt bản ghi camera an ninh cho một quán cà phê bị trộm, cách đây hai năm. Giao diện đơn giản: chọn camera, chọn ngày giờ, tua.

Anh chọn camera thang máy. Tua ngược về đêm qua, đêm thứ ba, đêm anh nghe tiếng thang máy chạy lúc hai giờ sáng. Đoạn quay chạy ngược: cabin trống, trống, trống, thỉnh thoảng có người, cư dân về khuya, nhân viên giao hàng, bà mặc đồ nhà xách túi rác. Tua nhanh hơn. Người đi ngược, cửa mở đóng mở đóng, đồng hồ chạy lùi.

01:00. 00:30. 00:00. 23:30.

Duy dừng. Tua tới. 02:00.

Cabin trống. Đèn sáng. Bảng điện tử hiện tầng 3.

02:01. 02:02. 02:03.

Không có gì.

02:07, cabin bắt đầu di chuyển. Bảng điện tử nhảy: 3... 5... 8... 12... 16... 18. Cabin dừng. Cửa mở. Hành lang tầng 18 hiện ra ở ngoài, tối, đèn thoát hiểm xanh. Không có ai bước vào. Cửa đóng. Cabin đứng yên.

Đúng. Đúng với những gì Duy nghe đêm đó, thang máy chạy đến tầng 18, cửa mở, không ai.

Nhưng đoạn quay cho thấy thêm một thứ mà Duy không nghe từ phòng mình: trước khi cabin bắt đầu di chuyển, ở 02:06:47, có ai đó bấm nút bên trong cabin. Đoạn quay cho thấy rõ, bảng nút sáng lên, nút tầng 18 nhấn vào. Nhưng cabin trống. Không có ai đứng gần bảng nút. Không có tay nào chạm vào nút.

Nút tự sáng.

Duy nhìn. Tua lại. Xem lại. Nút sáng. Cabin trống. Không có ai.

Anh tua tiếp. 02:43. Thang máy lại chạy, lần này từ tầng 18 xuống tầng 3, rồi lên lại tầng 18. Cửa mở. Và trên đoạn quay, Duy thấy chính mình bước vào cabin, anh nhận ra cái áo hoodie đen, mái tóc rối, điện thoại giơ lên quay. Anh xem mình quay một vòng trong cabin, dừng ở bảng nút bấm, rồi bước ra. Cửa đóng.

Bình thường. Mình biết phần này rồi.

Anh tua tiếp. Nhanh hơn. 03:00. 03:10. 03:20. 03:30.

03:33.

Màn hình nhiễu.


Không phải nhiễu bình thường, kiểu tín hiệu yếu, hình nhảy, đường kẻ ngang. Mà là nhiễu có cấu trúc. Như thể tín hiệu thiết bị bị chen bởi một tín hiệu khác, mạnh hơn, từ nơi khác. Hình ảnh cabin thang máy chớp tắt, hiện, mất, hiện, mất, xen kẽ với một hình ảnh khác.

Hành lang.

Không phải hành lang tầng 18 mà Duy đã quen. Hành lang này khác, dài hơn, rộng hơn, đèn trắng lạnh thay vì đèn tuýp vàng, tường sơn trắng không một vết ố, sàn gạch men trắng phản chiếu ánh đèn như mặt nước đứng yên. Trần cao hơn mức bình thường, ống dẫn khí chạy song song trên đầu như xương sườn.

Hành lang trống. Im lặng. Sạch.

Sạch đến mức Duy nhớ đến căn hộ 1806 ngày đầu tiên, sạch bất thường, như thể vừa có ai lau xong rồi biến mất.

Hình ảnh chớp lại, cabin thang máy hiện ra nửa giây, rồi lại hành lang trắng. Lần này ống kính, hoặc tín hiệu, dịch chuyển, như thể ai đó đang đi trong hành lang trắng đó và ống kính theo chân họ. Duy nhìn thấy cửa, nhiều cửa, hai bên hành lang, đóng kín, không số, không tay nắm. Chỉ có khung cửa và mặt gỗ phẳng.

Rồi ống kính, hoặc tín hiệu, quay lại phía thang máy.

Cửa thang máy đang mở.

Bảng điện tử bên trong cabin hiện một con số mà Duy chưa bao giờ thấy trên bảng nút bấm thật.

*19*

Sáng. Rõ. Không nhấp nháy. Số 19 trên bảng điện tử, xanh lá, đứng yên, bình thản như thể nó luôn ở đó.

Đoạn quay tiếp tục, bảy giây, tám giây, rồi có người bước ra từ thang máy.

Duy nghiêng người về phía màn hình. Mắt anh, mắt thợ dựng, quen đọc bản ghi từng khung hình, cố bắt chi tiết. Người bước ra mờ, không phải vì camera lỗi, mà mờ theo kiểu bản thân người đó mờ, đường viền cơ thể không rõ, như nhìn qua lớp nước, hoặc như hình ảnh được in ở độ phân giải thấp hơn phần còn lại. Dáng trung bình, không phân biệt được giới tính, mặc gì đó tối màu.

Người đó bước ra, đi về phía ống kính, hoặc phía nơi ống kính đang chiếu, chậm, đều, không vội. Đi được năm bước.

Rồi biến mất.

Không phải biến mất từ từ. Biến mất như tắt công tắc, đang có, rồi không có. Khung hình trước: người. Khung hình sau: hành lang trống. Không chuyển tiếp. Không hiệu ứng. Chỉ là một lát cắt, có, rồi không.

Hình ảnh nhảy, hành lang trắng biến mất, cabin thang máy hiện lại, bình thường, trống, bảng điện tử hiện tầng 18. Đồng hồ: 03:34. Nhiễu kết thúc.

Duy ngồi yên. Không thở.

Rồi anh thở. Chậm. Sâu. Nhìn xuống tay, ngón tay run nhẹ, đặt trên bàn kim loại lạnh.

Phía sau anh, ông bảo vệ vẫn ngủ. Tiếng radio rè. Tiếng quạt quay.


Duy rút USB từ túi quần. Loại USB nhỏ, 16 gigabyte, vỏ nhựa đen, anh luôn mang theo, thói quen thợ dựng. Cắm vào cổng phía trước đầu ghi DVR. Chọn đoạn quay từ 03:30 đến 03:35, camera thang máy. Bấm sao chép.

Thanh tiến trình chạy. 10%... 30%... 60%...

Ông bảo vệ cựa mình. Duy nhìn, ông xoay người trên ghế, miệng mấp máy, nhưng mắt vẫn nhắm. Radio phát tiếng rè lớn hơn một chút, như thể tần số bị trôi. Rồi lại nhỏ. Ông ngủ tiếp.

87%... 100%.

Duy rút USB. Tắt phần mềm xem lại. Đặt mọi thứ về đúng vị trí, ghế nhựa đẩy vào, màn hình hiện camera trực tiếp, không dấu vết.

Anh bước ra khỏi phòng bảo vệ, khép cửa nhẹ, xỏ dép, đi ngang qua sảnh. Cửa hàng tiện lợi vẫn sáng. Cô nhân viên tóc ngắn không nhìn lên.

Thang máy. Tầng 18. Hành lang tối. Phòng 1806. Cửa. Khóa. Chốt.

Duy ngồi xuống trước laptop. Cắm USB.


Tập tin nặng 47 megabyte. Duy mở bằng phần mềm dựng phim, quen tay hơn bất kỳ trình xem video nào. Thanh tiến trình hiện ra, đoạn quay chạy.

03:30, cabin trống, bình thường.

03:31, bình thường.

03:32, bình thường.

03:33 —

Tập tin lỗi.

Duy nhấn tua lại. Đoạn quay chạy đến 03:32:58 rồi dừng. Thanh tiến trình hiện vạch đỏ, tập tin hỏng ở đoạn này. Anh thử mở bằng trình xem khác, lỗi. Thử chuyển định dạng, lỗi. Thử đọc bằng phần mềm phục hồi dữ liệu, tập tin hiện, nhưng từ 03:33:00 trở đi, mọi khung hình đều là nhiễu tĩnh. Hạt trắng đen nhảy loạn, không hình ảnh, không âm thanh.

Tất cả đoạn quay mà Duy vừa xem trên màn hình phòng bảo vệ, hành lang trắng, số 19, người mờ bước ra, đã biến mất.

Trừ một khung hình.

Khung hình duy nhất không bị lỗi nằm ở giây 03:33:04, giữa đống nhiễu tĩnh, một khung hình sạch, rõ ràng như được cố tình giữ lại.

Hành lang trắng. Đèn trắng lạnh. Cửa thang máy mở. Bảng điện tử hiện số 19, xanh lá, sáng rõ. Sàn gạch men trắng phản chiếu ánh đèn. Không có người.

Duy nhìn khung hình đó. Phóng to. Xoay. Chỉnh sáng. Chỉnh tương phản.

Hành lang thật. Không phải đồ họa, không phải lỗi kỹ thuật tạo ra hình ảnh ngẫu nhiên. Anh đã dựng đủ loại bản ghi để phân biệt, ánh sáng phản chiếu trên gạch men có chiều sâu, bóng đổ từ ống dẫn khí trên trần đúng góc vật lý, đèn trắng tạo hiệu ứng chói sáng nhẹ ở góc khung hình. Đây là đoạn quay thật, quay bằng camera thật, ở một nơi thật.

Một nơi ở tầng 19.

Duy xuất khung hình đó thành ảnh. Lưu vào ổ cứng. Lưu thêm một bản vào điện thoại. Rồi ngồi nhìn nó, hành lang trắng, cửa mở, số 19, trên màn hình laptop trong căn phòng tối ở tầng 18 chung cư Thanh Vân.

Lần trước, anh đã xóa đoạn quay bóng mờ trong thang máy. Xóa vĩnh viễn. Lần này anh không xóa. Anh không biết tại sao, có lẽ vì khung hình này không đáng sợ. Không có bóng mờ, không có người, không có khuôn mặt. Chỉ có hành lang trống, cửa mở, và một con số.

Nhưng chính sự trống đó mới là thứ giữ anh nhìn. Trống như một lời mời. Cửa mở, không ai ngăn, không ai đuổi.

Vào đi.

Duy tắt laptop. Nằm xuống giường. Nhắm mắt.

Trong bóng tối sau mí mắt, anh thấy hành lang trắng, kéo dài, không có cuối. Đèn trắng lạnh. Cửa hai bên đóng kín. Sàn gạch men phản chiếu bóng anh, nhưng bóng đi chậm hơn anh một bước.

Anh mở mắt. Trần nhà tối đen. Tiếng ù từ ống nước.

Bốn giờ hai mươi sáng. Anh không ngủ được nữa.

USB nằm trên bàn, cạnh laptop, nhỏ và đen. Bên trong nó có một khung hình duy nhất, bằng chứng rằng tầng 19 tồn tại. Hoặc bằng chứng rằng camera chung cư Thanh Vân ghi lại được thứ mà mắt người không thấy. Hoặc bằng chứng rằng Duy đang mất trí.

Anh chưa biết là cái nào.

Nhưng anh giữ khung hình đó. Không xóa. Lần này, không xóa.

Ch.4/5
1.992 từ