Tầng 19 Không Tồn Tại
Chương 22: Không ai trả lời cửa
Chương 22

Không ai trả lời cửa

Thứ Ba. Mười một giờ.

Duy xuống sảnh. Bàn của Linh trống.

Anh ngồi vào chỗ cũ của mình, mở laptop, chờ. Mười hai giờ, không có ai. Anh về.

Thứ Tư. Mười một giờ. Bàn trống. Anh không chờ.

Thứ Năm sáng. Anh đi lên tầng năm — khu C nơi Linh ở theo cô ấy nói — và dừng trước hành lang. Anh không biết phòng số bao nhiêu. Không hỏi. Không gõ cửa ngẫu nhiên.

Anh đứng ở đầu hành lang mười phút, nhìn dãy cửa đóng im, rồi đi xuống.

Chiều Thứ Năm. Anh hỏi bảo vệ: có sinh viên sư phạm tên Linh ở khu C không? Bảo vệ nhìn sổ đăng ký, lắc đầu. Không có tên đó.

– Có thể tên khác? Duy hỏi.

– Danh sách này là danh sách chính thức. Không có Linh sư phạm ở khu C.

Duy đứng ở bàn bảo vệ thêm ba mươi giây, rồi đi.

Tối Thứ Năm. Anh xuống phòng camera an ninh hỏi người trực. Người trực nhìn anh nghi ngờ, nhưng kéo màn hình ra.

– Tuần trước, khu sảnh tầng ba, khoảng mười một giờ đến mười hai giờ đêm. Tôi cần xem.

Người trực tua lại. Màn hình camera sảnh, góc rộng, đủ thấy cả bàn học.

Thứ Sáu. Mười một giờ bảy phút. Duy bước vào sảnh, kéo ghế ngồi, mở laptop.

Không có ai khác trong sảnh.

– Chỉ có mình tôi thôi? Duy nhìn màn hình camera, giọng anh nghe có vẻ bình thường nhưng tay anh siết chặt.

– Mình anh. Người trực xác nhận. Từ mười giờ rưỡi đến một giờ sáng, chỉ có anh trong sảnh.

– Nhưng... Duy dừng lại.

Trên camera, anh thấy mình ngồi xuống, mở laptop, gõ phím. Nhìn sang trái, nơi bàn Linh thường ngồi. Gật đầu. Gõ tiếp.

Không có ai cạnh bàn anh.

Duy đứng dậy, cảm ơn người trực, đi ra. Trong thang máy lên tầng ba, anh nhìn bảng số. Số tầng chiếu bình thường, không nhấp nháy, không lỗi, chỉ là màn hình LED xanh bình thường.

Anh ấn nút tầng ba. Thang máy lên.

Không có gì bất thường.

Ch.22/101
344 từ