Cửa Hàng Tiện Lợi Mở Sau Nửa Đêm
Chương 9: Chương 9: Khoảng trời riêng
Chương 9

Chương 9: Khoảng trời riêng

Rèm phòng trọ mỏng quá, không chắn nổi nắng.

Quân nằm trên giường, mắt nhắm, tay kéo gối lên che mặt. Mười một giờ trưa, ánh nắng Sài Gòn lọt qua rèm vải rơi thành vệt vàng trên sàn, nóng, lấp lánh, kiểu nắng không ai muốn thấy lúc mình cần ngủ. Bên ngoài, tiếng xe máy ầm ầm trên đường, tiếng còi xe buýt, tiếng hàng xóm mở nhạc, tiếng con nít trong hẻm la hét chơi đuổi bắt. Thế giới ban ngày ồn ào, đầy đặn, hối hả, và hoàn toàn không liên quan gì đến anh.

Anh trở mình. Mỗi ngày đều giống nhau: về phòng lúc năm giờ mười lăm, tắm, ăn gì đó, kéo rèm, nằm xuống, cố ngủ. Cố, vì ngủ ban ngày không giống ngủ ban đêm. Ban đêm, bóng tối ôm lấy mình, yên ắng, cơ thể tự biết đây là lúc nghỉ. Ban ngày, mọi thứ chống lại giấc ngủ: ánh sáng, tiếng ồn, nhiệt độ, và cả cảm giác mơ hồ rằng mình đang làm sai, rằng lẽ ra giờ này mình phải thức, phải làm gì đó có ích, phải sống như người bình thường.

Người bình thường.

Quân cười khẽ, mặt vẫn úp vào gối. Ba năm anh sống như "người bình thường": dậy bảy giờ, đến công ty tám giờ, ngồi trước máy tính mười hai tiếng, về phòng mười giờ đêm, ngủ, lặp lại. Pitch deck, báo cáo, cuộc họp, email. Bình thường theo nghĩa mọi người đều làm vậy, và vì mọi người đều làm vậy nên không ai hỏi có ổn không.

Rồi anh ngất trong thang máy. Và "bình thường" kết thúc.

Hai giờ chiều. Quân thức dậy, không phải vì đủ giấc, mà vì nóng. Quạt trần quay chậm, gió không đủ mát, mồ hôi dính lưng áo. Anh ngồi dậy, nhìn căn phòng trọ: giường đơn, bàn nhỏ, tủ nhựa, máy giặt mini trong góc. Trên móc cửa, chiếc áo sơ mi trắng vẫn treo đó, cổ áo ngả vàng vì mồ hôi, áo mà anh mặc ngày cuối cùng ở công ty, ngày anh ngất.

Anh chưa giặt nó. Cũng chưa bỏ đi. Nó treo ở đó như một vật chứng, nhắc anh rằng ba năm đó có thật, rằng con người nằm trên sàn thang máy với đồng nghiệp vây quanh là anh, và con người đứng sau quầy cửa hàng tiện lợi lúc ba giờ sáng cũng là anh. Hai người đó sống trong cùng một cơ thể, nhưng ở hai thế giới khác nhau, và chiếc áo sơ mi trắng là ranh giới.

Anh mở điện thoại. Ba tin nhắn.

Mẹ: "Con khỏe không? Bố hỏi thăm."

Một quảng cáo từ nhà mạng.

Và tin nhắn từ anh Tuấn, trưởng nhóm cũ: "Quân ơi, bao giờ quay lại? Bọn anh thiếu người. Khách hàng mới cần đội creative, anh giữ chỗ cho em."

Quân đọc tin nhắn anh Tuấn. Đọc hai lần. Ngày xưa, khi còn ở agency, một tin nhắn như vậy sẽ khiến anh hồi hộp, vì nó có nghĩa là mình còn được cần, còn có giá trị, còn có chỗ. Bây giờ, anh đọc và chỉ thấy mệt. Không phải mệt vì công việc, mà mệt vì biết nếu quay lại, mọi thứ sẽ lặp lại: email, pitch, deadline, ngất. Cơ thể anh nhớ rõ hơn đầu, nó nhớ cái nóng ran trong lồng ngực, nhớ cảm giác chân không chạm đất, nhớ tiếng ù trong tai trước khi tối sầm.

Anh đặt điện thoại xuống. Không trả lời.

Nằm lại, nhìn trần nhà. Trần nhà phòng trọ thấp, quét vôi trắng ngả vàng, có vết nước loang ở góc từ lần mưa tháng trước. Quân nhớ trần nhà văn phòng cũ, cao hơn, có đèn led âm trần, có máy lạnh, có mùi giấy in và mùi cà phê máy. Mỗi sáng đến, mỗi tối về, ba năm liền, trần nhà đó là bầu trời duy nhất anh nhìn thấy trong ngày, vì anh đến trước khi nắng lên và về sau khi nắng tắt.

Bây giờ, bầu trời của anh là trần nhà phòng trọ ban ngày và trần nhà cửa hàng ban đêm. Thấp hơn, cũ hơn, nhưng anh thở được.

Tin nhắn mẹ vẫn chưa trả lời. Anh gõ nhanh: "Con khỏe mẹ. Cho bố biết con ổn." Gửi. Không biết nói gì thêm. Mẹ sẽ hỏi "con làm gì", và anh sẽ phải nói "con bán hàng ca đêm ở cửa hàng tiện lợi". Câu đó không sai, nhưng anh biết mẹ sẽ im lặng, kiểu im lặng của người không biết nên lo hay nên mừng.

Bốn giờ chiều. Anh đi ra ngoài mua cơm.

Phòng trọ của Quân ở trong hẻm nhỏ, cách cửa hàng năm phút đi bộ. Hẻm hẹp, vừa đủ hai xe máy tránh nhau, hai bên là nhà cấp bốn và chung cư mini, dây phơi đồ giăng ngang, quần áo đủ màu phấp phới trong gió chiều. Mùi cơm từ nhà ai đó bay ra, mùi dầu mỡ và tỏi phi, mùi quen thuộc của buổi chiều Sài Gòn khi người ta nấu ăn.

Quân mua cơm tấm ở quán đầu hẻm, ngồi trên ghế nhựa bên vỉa hè, ăn một mình. Cơm tấm sườn nướng, dưa leo, mỡ hành, nước mắm ngọt. Miếng sườn cháy cạnh thơm, mỡ dính ngón tay. Anh ăn chậm, nhìn người đi qua. Dân văn phòng tan ca, học sinh đi học về, xe máy chen nhau ở ngã tư, đèn đỏ, còi xe, tiếng loa quảng cáo từ cửa hàng điện thoại bên đường. Thế giới ban ngày đầy ắp, và anh ngồi ở rìa nó, ăn cơm tấm, thấy mình không thuộc về đây nhưng cũng không buồn vì điều đó.

Mình sống ngược chiều thành phố.

Anh nghĩ, và ý nghĩ đó không nặng nề như lẽ ra nó phải. Ngược chiều không có nghĩa là sai. Chỉ là khác. Người ta thức, anh ngủ. Người ta ngủ, anh thức. Ở giữa hai thế giới đó, cửa hàng sáng đèn, và anh ở đó. Có lẽ đó là khoảng trời riêng của mình, khoảng mà không ai bước vào trừ những người cũng đang sống ngược.

Anh trả tiền cơm, đứng dậy. Chiều tàn, nắng nhạt dần, bóng cây bàng ngả dài trên vỉa hè. Anh đi bộ về phòng, ngang qua tiệm giặt ủi, ngang qua bà bán xôi chiều, ngang qua mấy đứa nhỏ đá bóng trong hẻm. Cuộc sống bình thường trôi qua hai bên, và anh đi giữa nó như người khách qua đường, thấy đẹp nhưng không vào.

Tám giờ tối. Quân tắm, thay đồ, mặc đồng phục cửa hàng. Bước ra cửa, trời vẫn còn nóng, nắng chiều chưa tắt hẳn, bầu trời Sài Gòn ửng cam ở phía tây, phía những tòa nhà cao tầng ở trung tâm thành phố.

Anh đi bộ đến cửa hàng. Con hẻm quen, qua quán cơm tấm, qua tiệm tạp hóa, rẽ trái ra đường lớn, đi thêm hai phút thì thấy ánh đèn trắng của MINI STOP 247 đổ ra vỉa hè. Biển hiệu quán phở hỏng chữ "P ở" vẫn ở đó, bên kia đường, chữ neon đỏ nhấp nháy yếu ớt trong hoàng hôn.

Quân mở cửa. Chuông kêu. Ca sáng bàn giao, nhân viên ca chiều gật đầu chào rồi đi, mặt mệt mỏi, kiểu mệt khác với mệt của Quân nhưng vẫn là mệt. Quân nhận quầy, kiểm tra kệ, lau sàn, bật nhạc nền. Bàn tay anh di chuyển tự nhiên, biết cái gì nằm ở đâu mà không cần nghĩ, kệ nước bên phải, kệ snack bên trái, tủ kính sandwich ở giữa, sổ ghi dưới quầy. Bốn tuần đủ để cơ thể thuộc lòng một nơi.

Mười một giờ, ca đêm bắt đầu.

Và khi tiếng chuông cửa kêu lần đầu trong đêm, khi một khách xe ôm bước vào mua chai nước tăng lực, Quân thấy mình thở dễ hơn. Không phải vì công việc nhẹ nhàng, vì nó nhẹ thật, nhưng không phải vì vậy. Mà vì ở đây, sau quầy, giữa ánh đèn trắng và tiếng tủ lạnh, anh không cần giải thích mình là ai, đang làm gì, tại sao không quay lại. Anh chỉ cần đứng đó, bán hàng, đặt nước lọc trên bàn, lau quầy, ghi sổ. Đơn giản vậy thôi, và sự đơn giản đó, sau ba năm phức tạp, là thứ quý giá nhất mà anh có.

Một giờ sáng, cửa hàng vắng. Quân ngồi sau quầy, mở điện thoại, đọc lại tin nhắn anh Tuấn. Rồi anh gõ:

"Anh ơi, em ổn rồi. Em đang làm việc khác. Cảm ơn anh giữ chỗ, nhưng em không quay lại đâu."

Gửi.

Màn hình tối lại. Anh nhìn điện thoại thêm vài giây, rồi đặt úp xuống quầy. Tim không đập nhanh hơn, tay không run, không có gì kịch tính. Chỉ là một tin nhắn, mấy chục chữ, nhưng nó đóng lại một cánh cửa mà anh đã đứng trước suốt bốn tuần. Bây giờ cửa đóng rồi, và phía sau lưng anh là cửa hàng sáng đèn, tiếng tủ lạnh, kệ hàng ngay ngắn.

Anh không quay lại. Không phải vì ghét công việc cũ, mà vì đã tìm được chỗ mình ở được. Chỗ đó là cửa hàng tiện lợi, quận Bình Thạnh, ca đêm, từ mười một giờ đêm đến năm giờ sáng. Nhỏ bé, tầm thường, không ai hỏi thăm, không ai ghen tị, không ai hiểu. Nhưng là của anh.

Anh mở sổ. Viết:

"Tuần thứ 4. Anh Tuấn nhắn, không quay lại. Đây không phải chỗ tạm. Đây là chỗ mình chọn."

Gấp sổ. Đặt dưới quầy.

Ngồi nghe tiếng tủ lạnh kêu, nhìn ánh đèn trắng trên kệ hàng. Ngoài cửa kính, vỉa hè vắng, đèn đường chiếu vào gốc bàng, sương đêm bắt đầu phủ lên mặt đường. Một con mèo hoang ngồi trên bậc thềm chung cư đối diện, nhìn vào cửa hàng bằng mắt vàng.

Quân nhìn con mèo. Con mèo nhìn lại.

Mình ổn.

Ý nghĩ đó đến nhẹ nhàng, không phải kiểu khẳng định mạnh mẽ, chỉ là nhận ra, giữa đêm vắng, rằng lúc này, ở đây, anh không muốn ở đâu khác.

Ch.9/95
1.723 từ