Cửa Hàng Tiện Lợi Mở Sau Nửa Đêm
Chương 26: Chương 26: Đêm cô không đến
Chương 26

Chương 26: Đêm cô không đến

2:05.

Quân đứng sau quầy, tay xếp mấy gói mì lên kệ, mắt liếc đồng hồ treo tường. Đồng hồ tròn, kim giây chạy đều, tiếng tích tắc nhỏ lẫn trong tiếng tủ lạnh kêu. Bình thường anh không nghe thấy kim giây, nhưng hôm nay nghe, nghe rõ từng nhịp, rõ đến mức anh biết mình đang đếm.

2:07.

Chuông cửa không kêu.

Quân nhìn cửa. Cửa kính, vỉa hè bên ngoài, gốc bàng, đèn đường vàng. Không có ai. Không có hoodie xám, không có bước chân nhẹ, không có bóng người nhỏ đi từ phía trái ngang qua tiệm phở đóng cửa rồi rẽ vào. Đường phố trống.

Anh quay lại xếp mì. Tay hơi chậm hơn mọi khi.

2:10.

Hải ngồi ở bàn góc, trước mặt là tô mì ăn dở, điện thoại úp trên bàn. Hải hôm nay ghé sớm, đơn ít, ngồi từ một giờ rưỡi, ăn mì, kể chuyện ông khách say bắt chở ba vòng Phú Nhuận rồi bảo quay lại chỗ cũ.

– Ổng nói "tui đổi ý, quay lại đi". Tao tưởng ổng nói chuyện tình cảm, ai dè nói chuyện địa chỉ.

Quân cười nhẹ, kiểu cười lịch sự, kiểu cười mà Hải biết là đang nghĩ chuyện khác. Anh rót thêm nước lọc vào ly Hải, đặt xuống bàn không nói, mắt nhìn qua vai Hải ra phía cửa kính. Ngoài kia gió thổi nhẹ, lá bàng khô lăn trên vỉa hè, âm thanh nhỏ xào xạc lẫn với tiếng quạt trần quay đều trên đầu.

2:12.

Quân nhìn đồng hồ. Tay lau quầy.

Hải húp nước mì, nhìn Quân.

– Ông chờ ai?

– Không.

Hải gật. Húp thêm ngụm nữa. Không hỏi tiếp, nhưng miệng cong lên kiểu người biết mà chưa muốn nói.

2:15.

Quân mở tủ lạnh phía sau, kiểm tra hàng. Mắt lướt qua kệ nước, kệ trà, kệ sữa. Hộp sữa tươi không đường nằm ở hàng dưới cùng, ống hút cắm sẵn, cái hộp anh đã chuẩn bị từ lúc 11 giờ tối, chuẩn bị như mọi đêm, như thói quen, như một phần của ca trực mà anh không cần ai bảo.

Hộp sữa vẫn nằm đó. Lạnh.

Anh đóng tủ lạnh. Trở lại quầy.

2:20.

Chuông cửa kêu. Quân ngẩng lên, nhanh hơn bình thường, nhanh đến mức anh tự biết mình nhanh. Nhưng không phải cô. Anh xe ôm quen, mua chai nước tăng lực, trả tiền, đi.

Chuông cửa kêu lần nữa khi anh xe ôm bước ra. Rồi im. Cái im lặng sau tiếng chuông nặng hơn bình thường, nặng vì Quân nhận ra mình vừa hy vọng, vừa ngẩng lên với cái hy vọng nhỏ bé mà anh không muốn thừa nhận, và bây giờ cái hy vọng đó rơi xuống sàn cùng tiếng chuông tắt.

Anh lau mặt quầy. Lại lau. Mặt quầy bóng loáng dưới đèn, phản chiếu trần nhà trắng và gương mặt anh, mờ.

2:30.

– Ông nhìn đồng hồ bốn lần trong mười phút.

Hải đẩy tô mì sang, ngả người trên ghế, hai tay đan sau gáy. Giọng không trêu, nhẹ, kiểu nói chuyện giữa hai người đàn ông đã quen nhau đủ lâu để không cần vòng vo.

Quân không đáp. Tay cầm giẻ lau, lau qua mặt quầy, lau chỗ đã sạch.

– Tao không hỏi ai. Tao chỉ nói ông đang chờ.

– Tao không chờ ai.

– Ừ.

Hải nói "ừ" mà giọng không tin. Cái "ừ" của người biết bạn mình đang nói dối nhưng không buồn vạch trần, vì vạch trần cũng không thay đổi gì, vì thằng đang chờ sẽ vẫn chờ dù có thừa nhận hay không.

Im lặng. Tiếng tủ lạnh. Tiếng xe máy xa xa ngoài đường, ai đó chạy qua rồi mất.

– Cô gái mua sữa hả?

Quân dừng tay. Nhìn Hải.

Hải nhún vai.

– Tao có mắt mà ông. Mấy tháng nay ông chuẩn bị sữa, cắm ống hút, giấu hộp dưới quầy khi hết hàng. Ông tưởng tao mù hả.

Quân không nói gì. Tay siết giẻ lau, siết nhẹ thôi, nhưng đủ để ngón tay trắng đi.

– Không biết.

– Không biết gì?

– Không biết tại sao hôm nay cô ấy không đến.

Hải nhìn Quân. Lâu. Rồi cười, nhẹ, kiểu cười không có tiếng, kiểu cười buồn của người từng chờ ai đó mà biết rõ cảm giác chờ là gì.

– Thì chờ tiếp. Biết làm gì.

Hải đứng dậy, bưng tô mì ra thùng rác, rửa đũa dưới vòi nước. Động tác quen, anh hay tự dọn, không để Quân phải làm. Rồi Hải quay lại, vỗ vai Quân nhẹ, kiểu vỗ vai giữa hai thằng đàn ông mà không cần giải thích.

– Người ta vắng một đêm chưa chắc là chuyện gì. Đừng nghĩ nhiều.

Quân gật. Nhưng cái gật đó rỗng. Gật vì phải gật, không phải vì tin.

3 giờ.

Cửa hàng rỗng. Hải đi rồi, có đơn giao ở Thủ Đức, vác mũ bảo hiểm chào Quân rồi mất trong đêm. Còn lại Quân, một mình, với kệ hàng, đèn trắng, tủ lạnh, và cái bàn gần cửa sổ.

Bàn trống. Ghế đẩy vào gọn. Không có hoodie xám, không có hộp sữa trên mặt bàn, không có tiếng piano nhỏ từ tai nghe. Bàn trống và sạch, như mọi cái bàn khác trong cửa hàng, như thể chưa bao giờ có ai ngồi đó mỗi đêm, chưa bao giờ có ai uống sữa chậm rãi, nhìn ra cửa sổ, tháo tai nghe.

Quân đi đến bàn. Đứng nhìn. Mặt gỗ nhẵn, phản chiếu ánh đèn trắng, không có vết tay, không có vòng nước, sạch. Sạch quá. Anh muốn thấy vòng nước, muốn thấy vết hộp sữa để lại, muốn thấy dấu hiệu nào đó rằng cô đã ở đây, rằng cô vẫn sẽ ở đây.

Cô không sao chứ?

Ý nghĩ đến bất chợt, rõ, không phải lo lắng lớn lao, chỉ là một câu hỏi nhẹ nhàng nổi lên trong đầu như bong bóng trong ly nước, nhẹ mà dai, nổi rồi vỡ rồi nổi lại.

Anh không biết cô ở đâu. Không biết cô làm gì. Không biết tên cô. Chỉ biết cô đến lúc 2:07 mỗi đêm, mua sữa tươi không đường, ngồi bàn gần cửa sổ, đeo tai nghe, nhìn ra ngoài. Và hôm nay cô không đến.

Có thể cô bận. Có thể cô mệt. Có thể cô đổi đường, ghé cửa hàng khác gần hơn, hoặc đi ngủ sớm lần đầu sau nhiều tháng. Có hàng trăm lý do bình thường, không có gì đáng lo. Người ta vắng một đêm thì có gì lạ. Anh tự nhắc mình điều đó, nhắc bằng giọng lý trí, giọng bình tĩnh, kiểu giọng anh dùng khi viết báo cáo hồi còn ở agency, chuẩn xác, không cảm xúc.

Nhưng giọng đó không đủ to để lấn át cái phần khác, cái phần cứ nhìn ra cửa kính rồi nhìn lại bàn trống rồi lại nhìn ra cửa kính.

Nhưng Quân vẫn đứng trước bàn trống. Vẫn nhìn. Vẫn hỏi trong đầu cái câu hỏi không có ai trả lời.

3:30.

Quân ngồi sau quầy. Mở sổ. Nhưng không viết. Tay cầm bút, đầu bút chạm mặt giấy, để lại một chấm mực nhỏ, rồi dừng. Anh không biết viết gì. Mọi đêm anh viết về người đến, hôm nay người không đến, và cái không đến đó to hơn mọi thứ anh từng viết.

Anh nhìn lại những dòng trước:

"Đêm nay cô tháo tai nghe. Cả hai bên."

"Im lặng cùng một người lạ lúc 2 giờ sáng."

"Mình nhớ vì mình muốn nhớ."

Những dòng đó giờ đọc lại, nặng hơn lúc viết. Nặng vì hôm nay cô vắng, và cái vắng làm cho mọi lần cô có mặt đều rõ ràng hơn, đều quý hơn, đều mang một trọng lượng mà lúc bình thường anh không nhận ra.

Anh viết, chậm:

"Hôm nay cô không đến. 2:07 chuông cửa không kêu. Mình đợi đến 2:30 mới thừa nhận là đang đợi."

Rồi gấp sổ. Không viết thêm.

5 giờ.

Ca trực xong. Quân thay đồng phục, khoác hoodie, tắt đèn ngoài, khóa cửa sau. Trời chưa sáng hẳn, kiểu trời của 5 giờ sáng Sài Gòn tháng bảy, tối đã nhạt nhưng nắng chưa lên, đường phố bắt đầu có tiếng xe rác, tiếng quét lá, tiếng ai đó mở cổng sắt kêu kẹt.

Anh đi bộ về phòng trọ. Qua tiệm phở chưa mở, qua gốc bàng, qua đoạn vỉa hè mà mỗi đêm cô đi qua theo hướng ngược lại. Anh đi chậm, chậm hơn mọi khi, không vì mệt, mà vì anh đang nghĩ, đang nghe lại cái im lặng của cửa hàng khi không có cô, và nhận ra nó khác, khác rõ ràng, khác kiểu thiếu chứ không phải trống.

Từ lúc nào mình bắt đầu chờ?

Câu hỏi đó lớn hơn anh tưởng. Lớn vì nó không chỉ hỏi về cô, nó hỏi về chính anh, về cái phần trong anh mà anh tưởng đã tắt từ ngày ngất trong thang máy, cái phần biết quan tâm, biết lo, biết nhớ ai đó, cái phần mà anh nghĩ burnout đã lấy mất.

Nhưng nó không mất. Nó chỉ ngủ. Và cô gái mua sữa lúc 2:07 sáng đã đánh thức nó dậy, nhẹ nhàng, không ồn ào, bằng những đêm im lặng, bằng hộp sữa, bằng tiếng piano từ tai nghe, bằng bốn chữ "anh có nghe không".

Anh rẽ vào hẻm. Con hẻm nhỏ, hai bên tường xi măng loang lổ, dây phơi đồ giăng ngang, vài chiếc xe máy dựng sát vách. Phòng trọ ở cuối, cửa sắt khép, rèm che nắng đã phai màu. Anh mở cửa, bước vào, ngồi xuống giường, cởi giày. Căn phòng nóng, quạt trần quay chậm, mùi nắng đọng trên gối từ buổi chiều hôm trước.

Và trước khi ngủ, anh nghĩ: Hộp sữa vẫn trong tủ lạnh. Mai mình sẽ để nó đúng chỗ. Phòng khi cô đến.

Phòng khi. Hai chữ đó nhẹ mà nặng. Vì "phòng khi" nghĩa là anh vẫn tin cô sẽ quay lại, vẫn giữ chỗ cho cô, vẫn đợi, dù không biết đợi bao lâu, dù không ai bảo anh đợi, dù chính anh cũng không biết mình đang đợi gì.

Anh nhắm mắt. Ngoài hẻm, xe rác đi qua, tiếng máy nổ ì ạch rồi xa dần. Trời sáng. Anh ngủ.

Và trong giấc mơ, nếu có, có thể anh nghe thấy tiếng chuông cửa.

Ch.26/95
1.773 từ