Chương 86: Gần hơn
Hộp sữa nằm trong tay Quân.
Anh cầm nó từ tủ lạnh lúc một giờ bốn mươi, rồi đứng sau quầy đợi. Hai mươi bảy phút. Ống hút cắm sẵn, nghiêng nhẹ sang trái, đúng góc mà An Nhiên hay cầm. Anh nhớ góc đó vì mười lăm tháng nhìn cô cầm hộp sữa, mắt nhìn ra cửa kính, tay xoay ống hút chậm, luôn nghiêng trái, luôn uống ngụm đầu tiên chậm nhất.
Hai giờ bảy phút. Chuông cửa kêu.
An Nhiên bước vào, áo khoác xanh rêu, tóc buộc thấp, mắt hơi mệt nhưng sáng hơn tuần trước. Cô nhìn Quân, gật nhẹ. Kiểu gật mà cả hai đã hiểu, kiểu gật thay cho "tôi đến rồi," thay cho "anh vẫn ở đây," thay cho những câu không cần nói vì đã nói bằng mười lăm tháng có mặt.
Quân đưa hộp sữa qua quầy.
Tay họ chạm nhau.
Không phải lần đầu. Lần đầu là đêm An Nhiên trả điện thoại sau khi xem ảnh, hồi tháng mười. Lần đó ngắn, thoáng, kiểu chạm mà người ta có thể giả vờ không nhận ra. Nhưng lần này khác. Lần này ngón tay Quân vẫn giữ hộp sữa, và ngón tay An Nhiên chạm lên mu bàn tay anh khi cầm lấy, và cả hai đều dừng.
Một giây.
Tay cô ấm. Hoặc tay anh lạnh. Hoặc cả hai. Quân không rõ. Chỉ biết ngón tay cô nằm trên mu bàn tay anh, nhẹ, không ấn, không rụt, chỉ nằm đó, kiểu đặt xuống một thứ gì đó mà không muốn nhấc lên.
Hai giây.
An Nhiên nhìn xuống tay. Rồi nhìn lên. Mắt cô gặp mắt anh, và trong tích tắc đó Quân thấy nốt ruồi gần khóe mắt trái, thấy lông mi hơi chớp, thấy môi cô hơi mấp máy kiểu muốn nói gì đó nhưng chưa nói.
Rồi cô nhận hộp sữa, cúi mặt.
Quân quay đi.
Tim đập nhanh. Nhanh kiểu hai mươi bảy tuổi mà run tay vì chạm một hộp sữa. Kiểu run mà anh không nhớ mình từng run bao giờ, không phải run sợ, không phải run lạnh, run kiểu ai đó bật công tắc trong lồng ngực mà anh không biết mình có.
Mười lăm tháng. Mười lăm tháng mình giấu sữa, cắm ống hút, đặt khăn giấy, ghi sổ. Mười lăm tháng mình biết giờ cô đến, biết cô uống gì, biết góc cô ngồi, biết cô tháo tai nghe bên nào trước. Nhưng chưa bao giờ mình cảm thấy thế này. Chưa bao giờ tay mình nóng sau khi tay cô chạm.
Quân giả vờ lau quầy. Tay cầm giẻ, nhưng mắt liếc sang bàn cửa sổ.
An Nhiên ngồi ở chỗ cũ, hộp sữa trước mặt, ống hút cong nhẹ. Cô không uống ngay. Cô nhìn hộp sữa, rồi nhìn tay mình, rồi nhìn ra cửa kính. Mặt cô hơi đỏ, hoặc có thể là ánh đèn trắng hắt trên gò má, Quân không chắc. Nhưng cô ngồi yên lâu hơn bình thường, lâu kiểu ai đó đang nghĩ về thứ vừa xảy ra mà chưa biết gọi tên nó là gì.
Cô cũng cảm thấy.
Ý nghĩ đến nhẹ, không chủ đích, kiểu gió lướt qua khe cửa sổ hẹp. Nhưng nó ở lại. Nó nằm trong lồng ngực Quân, ấm, hơi nặng, kiểu ấm của nắng sáng lọt qua rèm mỏng.
Quân mở laptop, giả vờ viết. Con trỏ nhấp nháy trên trang trắng. Anh không gõ gì. Chỉ ngồi, cảm nhận không khí trong cửa hàng, cảm nhận khoảng cách từ quầy đến bàn cửa sổ, khoảng cách mười bước chân mà anh đã đi qua mỗi đêm suốt mười lăm tháng nhưng hôm nay thấy ngắn hơn. Ngắn kiểu tay vừa chạm tay, kiểu nốt ruồi gần khóe mắt trái rõ hơn dưới đèn, kiểu im lặng giữa hai người bây giờ nặng hơn mọi đêm.
Hai giờ hai mươi. An Nhiên uống sữa, chậm, kiểu cô luôn uống. Thỉnh thoảng cô liếc sang quầy. Quân thấy, nhưng giả vờ không thấy. Rồi anh liếc sang bàn cửa sổ, và thấy cô đang nhìn mình, và cả hai cùng nhìn đi chỗ khác.
Mười lăm tháng nhìn mà không bị bắt gặp. Hôm nay bị bắt gặp. Hôm nay cô cũng nhìn.
Loa nhỏ Phúc để lại chơi bản piano không lời, nhẹ, đều, kiểu nhạc chảy qua cửa hàng mà không ai để ý cho đến khi tiếng nhạc dừng. Tủ lạnh kêu đều. Cô sinh viên mới ngồi góc bàn Phúc, cắm đầu vào laptop, không biết gì.
An Nhiên đứng dậy, cầm hộp sữa uống dở, đi đến quầy.
– Anh Quân.
– Gì?
Cô đặt hộp sữa lên quầy. Nhìn anh. Im một lúc. Kiểu im lặng có trọng lượng, kiểu im mà cả hai đều nghe, đều đợi.
– Hôm nay mẹ ăn được cả bát cháo. Buổi chiều mẹ nhớ tên cô y tá quen. Không nhớ tên tôi, nhưng nhớ cô y tá. Tôi... vui.
– Tốt. Vui thì tốt.
An Nhiên gật nhẹ. Rồi cô nhìn xuống tay mình trên quầy, cách tay Quân một gang.
– Bài viết của anh, tôi đọc lại ở nhà. Đoạn chú Bình.
– Tôi in cho cô một bản nếu cô muốn.
– Không cần. Tôi nhớ rồi.
Cô nói nhẹ, kiểu nói mà Quân đã quen. Nhẹ nhưng đúng. Không thừa. Giống cách cô nói "vậy thì tôi cũng ở" đêm cuối năm, giống cách cô nói "anh viết như anh nhìn mọi người" tuần trước. Mỗi câu ngắn, mỗi câu đúng chỗ, mỗi câu nằm lại trong đầu Quân lâu hơn những câu dài.
Im lặng. Tiếng tủ lạnh. Tiếng piano nhẹ.
An Nhiên xoay ống hút chậm, ngón tay dài, móng ngắn, vệt đỏ nhạt của dung dịch sát khuẩn ở khớp ngón trỏ. Tay của điều dưỡng ca đêm, tay đã giữ bao nhiêu người, bao nhiêu ống truyền, bao nhiêu bàn tay lạ trong bệnh viện. Tay ấy vừa chạm tay anh qua một hộp sữa.
– Anh Quân.
– Gì?
– Mai anh có nghỉ không?
Quân nhìn cô. Cô nhìn lại, mắt không tránh, không cúi, nhìn thẳng kiểu An Nhiên ít khi nhìn, kiểu chỉ nhìn thẳng khi cô muốn nói thứ gì đó quan trọng.
– Không. Mai anh vẫn trực.
– Vậy...
Cô dừng. Nuốt nước bọt. Ngón tay xoay ống hút nhanh hơn một chút.
– Vậy mai tôi vẫn ghé.
Bốn chữ. Nhẹ. Nhẹ kiểu An Nhiên luôn nói mọi thứ. Nhưng Quân nghe nó rõ hơn tiếng tủ lạnh, rõ hơn tiếng piano, rõ hơn tiếng xe máy chạy ngoài hẻm. Bốn chữ mà cô không cần nói, vì cô ghé mỗi đêm mười lăm tháng rồi, không thiếu đêm nào trừ khi mẹ nặng. Nhưng cô vẫn nói. Nói kiểu hứa. Nói kiểu muốn anh biết rằng cô chọn đến, không phải vì thói quen, không phải vì sữa, mà vì anh ở đây.
– Ừ.
Quân nói. Chỉ một chữ. Nhưng anh nói bằng giọng mà anh ít khi dùng, giọng nhẹ hơn bình thường, giọng mà nếu ai nghe sẽ biết anh không chỉ đang trả lời câu hỏi.
An Nhiên cười nhẹ. Nụ cười hiếm, nụ cười mà anh đã đếm từ đêm thứ ba mươi, mỗi lần cô cười anh lại thêm một vạch trong đầu. Nụ cười hôm nay kéo dài bốn giây, lâu hơn lần đầu tiên hồi tháng năm nhưng không dài bằng lần mùa mưa khi anh nấu mì cho cô. Nhưng khác. Nụ cười này có ánh mắt kèm theo, ánh mắt nhìn Quân rồi nhìn đi, kiểu nhìn mà cả hai đều biết ý nghĩa.
– Ngủ ngon.
– Ngủ ngon. Cẩn thận đường.
Cô cầm hộp sữa uống dở, đi ra cửa. Ở bậc thềm, cô dừng. Quay lại nhìn anh một tích tắc. Rồi đi. Chuông cửa kêu. Bóng nhỏ dần trong hẻm, áo khoác xanh rêu, tóc buộc thấp, bước chân nhẹ trên vỉa hè ướt sương.
Quân đứng sau quầy, nhìn theo cho đến khi bóng cô mất ở ngã ba.
Mai tôi vẫn ghé.
Bốn chữ. Mười lăm tháng cô đến mỗi đêm mà chưa bao giờ nói câu đó. Vì không cần. Vì cô đến là cô đến, không báo trước, không hứa trước. Nhưng hôm nay cô hứa. Hôm nay cô nói trước rằng mai cô sẽ đến. Giống cách cô xin số điện thoại đêm tháng mười, giống cách cô nhắn "về tới rồi" mỗi đêm, giống cách cô đến sớm khi anh nói "hơi vắng." Mỗi lần cô bước thêm một bước, nhẹ, chậm, nhưng chắc.
Quân nhìn xuống tay mình. Mu bàn tay phải, chỗ ngón tay cô chạm. Không còn ấm nữa, nhưng anh nhớ. Anh sẽ nhớ.
Anh mở laptop. Gõ.
"Hôm nay tay cô chạm tay tôi qua một hộp sữa. Tôi đứng yên. Cô cũng đứng yên. Hai giây. Hai giây mà tôi nghe nhịp tim mình lần đầu tiên kể từ khi bước vào cửa hàng."
Quân đọc lại. Xóa. Viết lại.
"Cô nói: mai tôi vẫn ghé. Tôi nói: ừ. Chỉ vậy. Nhưng tôi nghe nó như một lời hứa. Không biết cô có ý vậy không. Nhưng tôi nghe vậy. Và tôi muốn nó là vậy."
Anh nhìn đoạn vừa viết. Không xóa. Vì đoạn đó đúng rồi.
Bốn giờ. Quân đóng laptop, lau quầy, kiểm tra kệ. Nhạc piano vẫn chơi. Cô sinh viên đã đi từ lúc nào, góc bàn trống, lon cà phê rỗng gọn gàng bên thùng rác.
Ngoài cửa kính, trời nhạt dần. Sài Gòn sắp sáng. Và trong lồng ngực Quân, chỗ mà hai giây chạm tay để lại, vẫn ấm.
Ấm kiểu nắng sáng lọt qua khe rèm. Ấm kiểu biết ngày mai cô sẽ đến.